Hoàng Thượng Phế Hậu Chưa - Chương 03
Có thể bạn quan tâm
Chương 03
Mười năm làm bạn không bằng “một giây thoáng qua”
Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
***
Giọng nói quen thuộc khiến trái tim Tịch Phong Hà run rẩy. Sơ Dương khoát tay, Chu Khinh nhẹ tay nhẹ chân về phòng, để lại hai người nhìn nhau không biết nói gì.
Buổi tối hơi lạnh, hương hoa thoang thoảng nhẹ phớt qua má hai người.
Sơ Dương nhìn Tịch Phong Hà, đôi mắt đen sâu thẳm chứa đựng cảm xúc Tịch Phong Hà không rõ tên.
“Hà Nhi, huynh nghe nói muội mệt, tới thăm muội.” Giọng Sơ Dương khàn khàn, nghe kỹ còn phát hiện hắn đang run rẩy.
Nhưng Tịch Phong Hà không nhận ra. Lời nói của Sơ Dương kích thích phẫn nộ và đau đớn trong lòng nàng, nàng không khách khí nói: “Sao nào? Sơ Dương ca ca quan tâm như vậy không sợ Nhị tỷ hiểu lầm sao?”
“Hà Nhi…”
“Tướng quân Sơ Dương mauịvề đi. Muộiổở đây tốtậlắm, không cầnīhuynh nhọc lòng.ầNhị tỷ đãḷlà thê tửÎcủa Sơ Dươngịca ca, từẻnay về sauửchúng ta đừngảgặp nhau thìỉhơn.”
Tịch PhongẵHà rất muốnễtát mình mộtìcái. Rõ ràngếrất muốn hỏiỉmấy năm nayíSơ Dương caỉca như thếínào, vì saoīphải cưới Nhị]tỷ, cùng vớiἱrốt cuộc trongủlòng hắn từngľcó nàng không.ịNhưng lời nói[ra khỏi miệngÏlại chói taiẻtới vậy.
Sơ Dươngậim lặng, TịchúPhong Hà quayílưng làm bộỉphải về, trongἱlòng lại hyïvọng Sơ Dươngïgọi nàng lại.
“HàăNhi, một cáièliếc mắt cũngĩcó thể khiếnἳlòng người rungỉđộng.” Sơ Dươngìlẩm bẩm, khôngýbiết nói choìai nghe.
“Hà Nhi,fdù huynh cóỉcưới ai, trongựlòng huynh muộiļmãi mãi làİmuội muội ruộtÎcủa huynh.”
Muộiỷmuội ruột… SơÏDương, huynh cóứbiết những lờiļnày tổn thươngãmuội tới nhườngịnào không. TịchĩPhong Hà đưa²lưng về phíaểSơ Dương, cắnỡchặt môi khôngínói.
“Hôn lễ đượcÎđịnh vào đầuítháng ba.” Nói]xong, Sơ Dươngãxoay người rờiủđi.
“Sơ Dương!” Tịch(Phong Hà quayἳlại gào khóc,ừ“Muội chưa baoɩgiờ coi huynh)là ca ca‹ruột thịt, chẳngĩlẽ huynh khôngfnhận ra tâmĭtư của muộiẫsao?!”
Bóng lưngĭSơ Dương căngἱcứng, nhưng hắnòkhông quay ngườiílại.
“Hà Nhi, quaníhệ của chúngïta chỉ cóıthể như vậyïmà thôi.”
“SơĩDương…” Tịch PhongĩHà gào thét,ànhưng bóng dángựkia đi rất)nhanh, không chútïlưu luyến.
Chu Khinhònghe tiếng điữra, ôm TịchđPhong Hà đangľkhóc lớn.
Vì saoỉSơ Dương phảiâđối xử vớiỵnàng như vậy,ìchẳng lẽ hơnìmười năm làmıbạn không bằng°cái thứ gọiềlà “một giâyùthoáng qua” ?
Thậmầchí Tịch PhongĩHà còn nghĩ,ẹchỉ cần SơἲDương có tìnhɨcảm với nàng,ởnàng sẽ cầuɩHoàng Thượng thuĩThánh chỉ. Hoặcủnàng nguyện ýicùng Nhị tỷũgả vào Sơởgia, nàng khôngÎcần danh phận,Ĩnàng chỉ muốnĬở bên SơìDương mà thôi.
Nhưngălời nói củaĩSơ Dương thực°sự tổn thươngềtrái tim nàng.
“Quanợhệ của chúngầta chỉ có}thể như vậyẽmà thôi… nhưẹvậy mà thôi…”ựTịch Phong Hà²lẩm bẩm, cuốiïcùng hôn mêơbất tỉnh.
Tịch PhongɩHà cáo ốm,ẵtránh ở LêỉTụng Uyển khôngìra. Tịch phụÍTịch mẫu tớiìthăm mấy lần,ỵTịch Phong Hàἷđều ốm yếuínằm trên giường,ấnói chưa đượcľvài câu đãỷbảo Chu Khinhľthỉnh người đi.
Vệịdi nương vàíTịch Túc Vũạcòn không cóịcơ hội tiếnửvào.
Mà sau đêmĺđó, Sơ Dươngïkhông hề tớiíđây.
Tịch phủ bậnổnhư chong chóng,ặgiá y củaɨTịch Túc Vũôdo Hoàng Thượngỉđặc biệt mệnhỡtú nương trongỡcung làm. Điềuınày đủ đểữthấy Hoàng Thượngửcoi trọng phủ)Thừa Tướng vàớSơ Dương tớiởmức nào.
Tịch PhongịHà thường ngồiẩdưới gốc lêòngoài viện ngắmĩcảnh, xem từngếđóa hoa tànùphai rơi xuống.
Rấtìnhanh đã tớiíngày thành thân,ĩhôn lễ củaìNhị tiểu thưἱphủ Thừa Tướngồvà Đại Tướngἲquân thu hútửsự chú ýỳcủa dân chúng.ôTịch Phong Hàĩvà Chu Khinhớtới Ẩm HòaıLâu.
Tịch Phong Hàíngồi ở ẨmồHòa Lâu nhìnớSơ Dương cướiἰchính thê, mườiɪdặm hồng trang,}bách tính mỉm°cười chúc mừng.íLần đầu tiênựnàng thấy SơĪDương cười dịu)dàng như vậy,ỏTịch Túc Vũ³ngồi trong kiệuḷcũng xinh đẹpfdiễm lệ.
Đội đónĩdâu đi quaĩẨm Hòa Lâu,íTịch Phong Hà[ngây ngốc nhìn.ĩNàng đã tưởng,tượng cảnh nàyìvô số lần,ĩchẳng qua giờếngười ngồi trongửkiệu không phảiĨnàng. Người cóẫthể làm bạn:cả đời vớiἷSơ Dương cũngựkhông phải nàng.
“Côếnương, hôm nayằlà ngày mừngấcủa người ta,ìcô nương khócánhư vậy không³tốt đâu.” Giọngýnói mang theoiý cười vangãlên, Tịch PhongếHà nhìn sang,õthấy nam tửỗtuấn lãng ngàyἲđó lại ngồiìbàn bên cạnhḽnàng.
Hắn mặc trườngũbào màu tímỉnhạt, giữa áoỉthêu hai conựbạch hạc, cổítay cùng cổɪáo viền hoaịvăn chỉ bạc,ôtừng đường nétợđều sang quýÏtới kinh người.
Hắnỡmỉm cười, ngảángớn nhìn nàng.
Phần°lớn người trongệquán trà đềuõđi xem đónĮdâu, lầu haiïchỉ còn Tịch³Phong Hà vàîhắn.
Tịch Phong Hàỉlau nước mắt,ỳnức nở hỏi:ồ“Ngươi là ai?ịCó quyền gììmà quản ta?”]
Nam tử mỉm cười, ném một chiếc khăn hồng nhạt thêu họa tiết con bướm cho nàng, “Dùng cái này mà lau, cô nương khóc xấu lắm.”
Khuôn mặt Tịch phụ hơi cứng lại, vội cười nói: “Hoàng Thượng chỉ nói đùa mà thôi. Phong Hà còn nhỏ lại ham chơi, thật sự không đảm đương nổi trọng trách. Hoàng Thượng Thánh minh, nhất định sẽ chọn người thích hợp làm Thái tử phi.”
Tịch phụ trò chuyện với mấy vị quan viên trên triều, Vệ di nương và Tịch mẫu ở trong viện tâm sự. Vệ di nương vừa nói vừa gạt nước mắt, Tịch Túc Vũ là đứa nhỏ duy nhất của bà ấy, hiện giờ xuất giá, bà ấy không phải lo gì nữa.
Tịch Phong Hà vừa khó hiểu vừa bực tức trừng hắn, “Chưa một ai nói bổn tiểu thư xấu, dù bổn tiểu thư khóc cũng là đẹp nhất trần gian. Rốt cuộc ngươi là ai? Nam tử hán sao lại có thứ này?”
Tịch Phong Hà thỉnh an phụ mẫu, Vệ di nương thấy tâm trạng của nàng tốt hơn, chủ động bắt chuyện với nàng mấy câu. Tịch Phong Hà dịu dàng đáp lại, quay trở về viện mình.
Người nọ không đáp, đứng dậy xuống lầu. Tịch Phong Hà muốn đuổi theo, người nọ quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo không hề giống vừa rồi. Tịch Phong Hà bị ánh mắt của hắn dọa sợ, chờ nàng lấy lại tinh thần, hắn đã biến mất, đội đón dâu cũng đi xa.
Tịch An Hành lẳng lặng lui xuống, ông yêu nữ nhi, không muốn con bé cuốn vào vòng xoáy Hậu cung. Nhưng Thánh mệnh khó trái, cho dù là bằng hữu thân thiết nhiều năm cũng khó tránh khỏi số phận làm quân cờ.
Bởi vì chuyện này, Tịch Phong Hà không còn thương tâm như trước. Nàng trả tiền, trở về Tịch phủ, không hiểu sao lại thêu họa tiết trên khăn tay của hắn lên khăn tay của nàng. Mặc dù không thể tinh xảo bằng bạch hạc trên xiêm y của hắn nhưng cũng thuộc hàng thượng thừa.
Phần lớn những quan viên trò chuyện với phụ thân đều là trọng thần trong triều, cũng có vài vị là bằng hữu thân thiết của Tịch phụ.Hoàng Thượng nhìn Tịch An Hành, trong mắt tràn ngập bi thương. Ông không chỉ là Hoàng Đế, ông còn là phụ thân. Cố Chung Việt là nhi tử duy nhất của ông, ông nhất định phải tính toán tốt cho nhi tử.
Mấy ngày trước còn vội như con quay, nay Tịch phủ đã yên ắng hơn.
Mấy ngày trước còn vội như con quay, nay Tịch phủ đã yên ắng hơn.
Tịch phụ trò chuyện với mấy vị quan viên trên triều, Vệ di nương và Tịch mẫu ở trong viện tâm sự. Vệ di nương vừa nói vừa gạt nước mắt, Tịch Túc Vũ là đứa nhỏ duy nhất của bà ấy, hiện giờ xuất giá, bà ấy không phải lo gì nữa.
“An Hành, có quyền thế của Tịch gia, sẽ không một ai dám hãm hại Phong Hà.”
Nhưng dù sao Cố Chung Việt vẫn còn nhỏ, khó tránh khỏi lòng người bất tuân. Gả Tịch Phong Hà cho Thái Tử chính là giúp Thái Tử nắm chắc quyền thế Tịch gia, tương lai sau này của hắn cũng tốt hơn chút.Tịch Phong Hà thỉnh an phụ mẫu, Vệ di nương thấy tâm trạng của nàng tốt hơn, chủ động bắt chuyện với nàng mấy câu. Tịch Phong Hà dịu dàng đáp lại, quay trở về viện mình.
Bởi vì chuyện này, Tịch Phong Hà không còn thương tâm như trước. Nàng trả tiền, trở về Tịch phủ, không hiểu sao lại thêu họa tiết trên khăn tay của hắn lên khăn tay của nàng. Mặc dù không thể tinh xảo bằng bạch hạc trên xiêm y của hắn nhưng cũng thuộc hàng thượng thừa.
Phần lớn những quan viên trò chuyện với phụ thân đều là trọng thần trong triều, cũng có vài vị là bằng hữu thân thiết của Tịch phụ.
“An Hành, mấy năm nay thân thể của trẫm càng lúc càng kém. Nhưng Việt Nhi mới mười sáu, căn cơ chưa xong, trẫm lo cho thằng bé.”Tịch Phong Hà đi rồi, Binh Bộ Thượng Thư Lý Sùng cười nói: “Mới mấy năm không gặp mà Phong Hà đã trổ mã thành Đại cô nương. Quả nhiên thiên sinh lệ chất, huệ chất lan tâm, chẳng trách Hoàng Thượng muốn con bé làm Thái Tử phi.”
Mọi người phụ họa chúc mừng Tịch phụ. Nhị nữ nhi gả cho Đại Tướng quân Sơ Dương, tam nữ nhi gả cho Thái Tử, về sau trở thành mẫu nghi thiên hạ, đương nhiên Tịch phụ cũng thành Quốc trượng.Mọi người phụ họa chúc mừng Tịch phụ. Nhị nữ nhi gả cho Đại Tướng quân Sơ Dương, tam nữ nhi gả cho Thái Tử, về sau trở thành mẫu nghi thiên hạ, đương nhiên Tịch phụ cũng thành Quốc trượng.
Khuôn mặt Tịch phụ hơi cứng lại, vội cười nói: “Hoàng Thượng chỉ nói đùa mà thôi. Phong Hà còn nhỏ lại ham chơi, thật sự không đảm đương nổi trọng trách. Hoàng Thượng Thánh minh, nhất định sẽ chọn người thích hợp làm Thái tử phi.”
Mọi người tưởng Tịch phụ khiêm tốn, cũng không nói gì, nhanh chóng nói mấy chuyện khác trong triều.
Mọi người tưởng Tịch phụ khiêm tốn, cũng không nói gì, nhanh chóng nói mấy chuyện khác trong triều.
Hoàng Thượng vỗ vai ông, “An Hành, chúng ta quen nhau từ nhỏ, trẫm tin tưởng khanh. Khanh cũng biết tâm tư sâu kín của trẫm. Trẫm và Ngữ Tịch chỉ có duy nhất một nhi tử, trẫm có lỗi với Ngữ Tịch, không muốn nhi tử của trẫm và nàng phải gánh chịu đau khổ nữa.”Tịch phụ không có tâm tư lại vẫn phải khách sáo với bọn họ vài câu, trong lòng nghĩ nên nói với Tịch Phong Hà như thế nào.
Nam tử mỉm cười, ném một chiếc khăn hồng nhạt thêu họa tiết con bướm cho nàng, “Dùng cái này mà lau, cô nương khóc xấu lắm.”
Ngày đó Sơ Dương hồi kinh, Hoàng Thượng triệu ông vào cung. Trước lúc Sơ Dương diện kiến, Hoàng Thượng nhắc tới chuyện gả Tịch Phong Hà cho Thái Tử, sau đó là chuyện tứ hôn.
Im lặng một lúc, Hoàng Thượng lại nói, “Trẫm sẽ lập chiếu thư, trừ khi Phong Hà tự nguyện, không một ai có thể lay động vị trí Hoàng Hậu của con bé.”Đương nhiên Tịch phụ từ chối, nói Tịch Phong Hà nghịch ngợm, không gánh nổi trọng trách.
“An Hành, mấy năm nay thân thể của trẫm càng lúc càng kém. Nhưng Việt Nhi mới mười sáu, căn cơ chưa xong, trẫm lo cho thằng bé.”
Hoàng Thượng nhìn Tịch An Hành, trong mắt tràn ngập bi thương. Ông không chỉ là Hoàng Đế, ông còn là phụ thân. Cố Chung Việt là nhi tử duy nhất của ông, ông nhất định phải tính toán tốt cho nhi tử.
Tịch An Hành cúi đầu, tỏ vẻ ông sẽ dốc lòng phò tá Thái Tử, lại khen Hoàng Thượng đang tuổi chính trực tráng niên, nhất định thọ mệnh ngang trời.
Hoàng Thượng vỗ vai ông, “An Hành, chúng ta quen nhau từ nhỏ, trẫm tin tưởng khanh. Khanh cũng biết tâm tư sâu kín của trẫm. Trẫm và Ngữ Tịch chỉ có duy nhất một nhi tử, trẫm có lỗi với Ngữ Tịch, không muốn nhi tử của trẫm và nàng phải gánh chịu đau khổ nữa.”
Tịch phụ không có tâm tư lại vẫn phải khách sáo với bọn họ vài câu, trong lòng nghĩ nên nói với Tịch Phong Hà như thế nào.
“An Hành, có quyền thế của Tịch gia, sẽ không một ai dám hãm hại Phong Hà.”
Nói tới mức này, Tịch An Hành cũng không thể từ chối, đành mặc cho Hoàng Thượng an bài.Im lặng một lúc, Hoàng Thượng lại nói, “Trẫm sẽ lập chiếu thư, trừ khi Phong Hà tự nguyện, không một ai có thể lay động vị trí Hoàng Hậu của con bé.”
Tịch Phong Hà vừa khó hiểu vừa bực tức trừng hắn, “Chưa một ai nói bổn tiểu thư xấu, dù bổn tiểu thư khóc cũng là đẹp nhất trần gian. Rốt cuộc ngươi là ai? Nam tử hán sao lại có thứ này?”Nói tới mức này, Tịch An Hành cũng không thể từ chối, đành mặc cho Hoàng Thượng an bài.
Đều là phụ thân, ông hiểu tấm lòng của Hoàng Thượng. Hoàng Thượng và Hoàng Hậu sinh một nam một nữ, Hoàng Thượng không hề bước vào Hậu cung, không còn con nối dòng. Vị trí Thái Tử nằm chắc trong tay Cố Chung Việt.
Người nọ không đáp, đứng dậy xuống lầu. Tịch Phong Hà muốn đuổi theo, người nọ quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo không hề giống vừa rồi. Tịch Phong Hà bị ánh mắt của hắn dọa sợ, chờ nàng lấy lại tinh thần, hắn đã biến mất, đội đón dâu cũng đi xa.
Đều là phụ thân, ông hiểu tấm lòng của Hoàng Thượng. Hoàng Thượng và Hoàng Hậu sinh một nam một nữ, Hoàng Thượng không hề bước vào Hậu cung, không còn con nối dòng. Vị trí Thái Tử nằm chắc trong tay Cố Chung Việt.
Nhưng dù sao Cố Chung Việt vẫn còn nhỏ, khó tránh khỏi lòng người bất tuân. Gả Tịch Phong Hà cho Thái Tử chính là giúp Thái Tử nắm chắc quyền thế Tịch gia, tương lai sau này của hắn cũng tốt hơn chút.
Tịch An Hành lẳng lặng lui xuống, ông yêu nữ nhi, không muốn con bé cuốn vào vòng xoáy Hậu cung. Nhưng Thánh mệnh khó trái, cho dù là bằng hữu thân thiết nhiều năm cũng khó tránh khỏi số phận làm quân cờ.
Đương nhiên Tịch phụ từ chối, nói Tịch Phong Hà nghịch ngợm, không gánh nổi trọng trách.Tịch An Hành còn đang suy nghĩ nên nói như thế nào cho Tịch Phong Hà, với tính tình của Tịch Phong Hà e là con bé sẽ náo loạn cho mà xem. Ông còn chưa nghĩ ra cớ, Tịch Túc Vũ và Sơ Dương đã hồi phủ lại mặt.



Từ khóa » Hoàng Thượng Vẫn Còn Ham Chơi
-
Hoàng Thượng Rất Ham Chơi – Lăng Báo Tư – VÔ PHONG TỬ HẦU
-
Hoàng Thượng Quá Ham Chơi – Lăng Báo Tư - Snail2618
-
[ĐM] Hoàng Thượng Quá Ham Chơi [Chương 1] – Snail2618
-
[ĐM] Hoàng Thượng Đợi Ta - Chap 1 - Wattpad
-
Hóng Hớt Showbiz Added A New Photo. - Facebook
-
Gặp Lại - Tinh Quán Truyện - Nơi Hội Tụ Những Tác Phẩm Tinh Hoa
-
Cách Làm Tình Của Vua Chúa Ngày Xưa Có Gì Đặc Sắc?
-
Cậu Bé Bị đuổi Ra Khỏi Nhà Vì Lỡ "xúc Phạm" Mèo Bông Hoàng ...
-
Vua Bảo Đại Và Nam Phương Hoàng Hậu đều Kết Thúc Cuộc đời ...
-
Ngọc Hoàng Thượng đế – Wikipedia Tiếng Việt
-
Trần Minh Tông – Wikipedia Tiếng Việt