Học Cách ở Cạnh Chính Mình Trong Thế Giới Bận Rộn | Vietcetera

Một hệ DNA chống đối sự cô đơn

Không phải tự nhiên mà chúng ta gặp khó khăn với việc ở một mình. Theo The New York Times, trong lịch sử loài người, cô đơn gắn liền với sự xa lánh và là biểu hiện của trạng thái không an toàn. Bởi trước đây, sự cô lập thường được áp dụng như một dạng hình phạt: khi phạm lỗi, con người bị buộc phải đóng cửa, ở một mình để tự suy ngẫm và cảnh tỉnh.

Từ xưa cocirc đơn gắn liền với sự xa laacutenh vagrave lagrave biểu hiện của trạng thaacutei khocircng an toagraven Nguồn Unsplash
Từ xưa, cô đơn gắn liền với sự xa lánh và là biểu hiện của trạng thái không an toàn. | Nguồn: Unsplash

Từ xưa con người buộc phải ở cạnh nhau để sinh tồn. Những công việc quan trọng như săn bắn, giữ ấm, và nuôi lớn những đứa trẻ đều không thể làm một mình. Vì thế, con người học cách sống hòa hợp và gắn bó với nhau theo quần thể, và “bản năng" cô đơn cũng vì thế mà hình thành. Nếu cơn đói thôi thúc chúng ta đi tìm đồ ăn, sự cô đơn nhắc nhở ta đi tìm đồng loại nhằm đảm bảo sự an toàn về mặt xã hội.

Khi xã hội phát triển, con người hiện đại bị “kẹt" ở một trạng thái trung gian: chúng ta có thể ở một mình, nhưng lại không biết cách.

Chúng ta cô đơn và bất an khi bị cô lập thụ động, điển hình là trong thời gian cách ly xã hội. Còn chủ động cô lập mình thì chúng ta không dám, bởi định kiến rằng chỉ có người hướng nội hoặc phản xã hội (anti-social) mới sống ẩn dật như vậy.

Thực tế, ở một mình là một kỹ năng quan trọng mà chúng ta ít khi được dạy, nên cần chủ động học và rèn luyện.

Từ khóa » Sự Cô độc Bận Rộn