Học Tiếng Trung Qua Bài Hát: Xuất Sơn 出山 Chūshān

Học tiếng Trung qua bài hát: Xuất sơn 出山 Chūshān

Hoa Chúc & Vương Thắng Nam 花粥 & 王勝男

Lời bài hát Xuất sơn tiếng Trung + phiên âm+ âm bồi+ dịch nghĩa:

在夜半三更过天桥从来不敢回头 zài yèbàn sān gèng guòtiān qiáo cónglái bùgǎn huítóu kàn chai dê pan xan câng cua then tréo trúng lái pu cản huấy thấu khan Nửa đêm canh ba đi qua cầu không dám quay đầu lại

白日里是车水马龙此时脚下是忘川 báirì lǐ shì chēshuǐmǎlóng cǐ shí jiǎoxià shì wàng chuān pái rư lỉ sư trưa suẩy mả lúng trử sứ chẻo xe sư oang troan Ban ngày ngựa xe như nước, lúc này dưới chân là vong xuyên

我独自走过半山腰山间野狗来作伴 wǒ dúzì zǒu guòbàn shānyāo shān jiàn yě gǒu lái zuòbàn ủa tú chư chẩu cua pan san dao san chen dể cẩu lái chua pan Ta một mình băng qua cả sườn núi, trong núi có chó hoang đến bầu bạn

层林尽染百舸流秋风吹过鬼门关 cénglín jìn rǎn bǎigě liú qiūfēng chuī guò guǐménguān trấng lín chin rản pải cửa liếu triêu phâng truây cua cuẩy mấn quan Rừng cây tầng tầng lớp lớp, gió thu thổi qua quỷ môn quan 

一瞬三年五载品粗茶食淡饭 yīshùn sān nián wǔ zài pǐn cū chá·shi dàn fàn i suân xan nén ủ chai p'ỉn tru trá sứ tan phan Chớp mắt đã qua dăm ba năm dù chỉ thưởng trà thô ăn cơm nhạt

六界八荒四海无人与我来叫板 liù jiè bāhuāng sìhǎi wú rén yǔ wǒ lái jiàobǎn liêu chia pa hoang xư hải ú rấn ủy ủa lái cheo pản Lục giới bát hoang tứ hải không một ai đến trò chuyện

人间荒唐古怪竹林外有书斋 rénjiān huāngtáng gǔguài zhú lín wài yǒu shūzhāi rấn chen hoang tháng củ quai chú lín oai dẩu su chai     Nhân gian hoang đường cổ quái, ngoài rừng trúc có thư phòng

匿于此地畅快偏来者不善善者不来 nì yú cǐ de chàngkuài piān láizhě bùshàn shàn zhě bù lái ni úy trử tơ trang khoai p'en lái chửa pu san san chửa pu lái Nơi đây thoải mái thanh tịnh ít người ghé thăm, lai giả bất thiện thiện giả bất lai

是我装模作样在瞎掰 shì wǒ zhuāngmúzuòyàng zài xiā bāi sư ủa choang múa chua dang chai xe pai Là ta làm ra vẻ không quản sự đời 

还是他们本就心怀鬼胎 hái·shi tā·men běn jiù xīnhuái guǐtái hái sư tha mân pẩn chiêu xin hoái cuẩy thai Hay là họ vốn dĩ tâm địa xấu xa

有人不知悔改迷雾中混淆黑白 yǒu rén bù zhī huǐgǎi míwù zhōng hùnxiáo hēibái dẩu rấn pu chư huẩy cải mí u chung huân xéo hây pái Có người không biết hối cải, trong làn sương mù đen trắng bất phân

在情怀里市侩旁人不敢来拆穿 zài qínghuái lǐ shìkuài pángrén bùgǎn lái chāichuān chai trính hoái lỉ sư khoai p'áng rấn pu cản lái trai troan Trong bể ải nhân gian, người bên cạnh không dám đến vạch trần    

看似时来运转实则在顶风作案 kàn shì shí lái yùnzhuǎn shīzé zài dǐngfēng zuò'àn khan sư sứ lái uyn choản sứ chứa chai tỉnh phâng chua an Nhìn thế sự vô thường, lòng người càng khó đoán

待曲终又人散这一出还有谁在围观 dāi qǔ zhōng yòu rén sàn zhè yī chū hái yǒu shuí zài wéi guān tai trủy chung dâu rấn xan chưa i tru hái dẩu suấy chai uấy quan Đợi khi kịch hết người tan, còn có ai ở lại xem

在凡尘修炼二十载听闻水能滴石穿 zài fánchén xiūliàn èr shí zài tīngwén shuǐ néng dī shí chuān chai phán trấn xiêu len ơ sứ chai thing uấn suẩy nấng ti sứ troan 20 năm tu luyện ở phàm trần, nghe nói nước chảy có thể làm mòn đá

帝王豪杰风云变幻敌不过桑田沧海 dìwáng háojié fēngyún biànhuàn dí bùguò sāngtián cānghǎi ti oáng háo chía phâng uýn pen hoan tí pu cua xang thén trang hải Đế vương hào kiệt biến đổi bất thường, địch chẳng qua là vật đổi sao dời

我不关心谁的江山只眷恋两小无猜 wǒ bù guānxīn shuí de jiāngshān zhǐ juànliàn liǎngxiǎowúcāi ủa pu quan xin suấy tơ cheng san chử choen len lẻng xẻo ú trai Ta không quan tâm giang sơn của ai, chỉ quyến luyến được ở cạnh nhau

兴风作浪不稀罕只身固守峨眉山 xīngfēngzuòlàng bù xī·han zhīshēn gùshǒu é méi shān xing phâng chua lang pu xi hản chư sân cu sẩu ứa mấy san gây sóng gió không phải chuyện hiếm có, chỉ mong được ở lại núi Nga Mi

一瞬三年五载品粗茶食淡饭 yīshùn sān nián wǔ zài pǐn cū chá·shi dàn fàn i suân xan nén ủ chai p'ỉn tru trá sứ tan phan Chớp mắt đã qua dăm ba năm dù chỉ thưởng trà thô ăn cơm nhạt

六界八荒四海无人与我来叫板 liù jiè bāhuāng sìhǎi wú rén yǔ wǒ lái jiàobǎn liêu chia pa hoang xư hải ú rấn ủy ủa lái cheo pản Lục giới bát hoang tứ hải không một ai đến trò chuyện

人间荒唐古怪竹林外有书斋 rénjiān huāngtáng gǔguài zhú lín wài yǒu shūzhāi rấn chen hoang tháng củ quai chú lín oai dẩu su chai     Nhân gian hoang đường cổ quái, ngoài rừng trúc có thư phòng

匿于此地畅快偏来者不善善者不来 nì yú cǐ de chàngkuài piān láizhě bùshàn shàn zhě bù lái ni úy trử tơ trang khoai p'en lái chửa pu san san chửa pu lái Nơi đây thoải mái thanh tịnh ít người ghé thăm, lai giả bất thiện thiện giả bất lai

是我装模作样在瞎掰 shì wǒ zhuāngmúzuòyàng zài xiā bāi sư ủa choang múa chua dang chai xe pai Là ta làm ra vẻ không quản sự đời 

还是他们本就心怀鬼胎 hái·shi tā·men běn jiù xīnhuái guǐtái hái sư tha mân pẩn chiêu xin hoái cuẩy thai Hay là họ vốn dĩ tâm địa xấu xa

有人不知悔改迷雾中混淆黑白 yǒu rén bù zhī huǐgǎi míwù zhōng hùnxiáo hēibái dẩu rấn pu chư huẩy cải mí u chung huân xéo hây pái Có người không biết hối cải, trong làn sương mù đen trắng bất phân

在情怀里市侩旁人不敢来拆穿 zài qínghuái lǐ shìkuài pángrén bùgǎn lái chāichuān chai trính hoái lỉ sư khoai p'áng rấn pu cản lái trai troan Trong bể ải nhân gian, người bên cạnh không dám đến vạch trần    

看似时来运转实则在顶风作案 kàn shì shí lái yùnzhuǎn shīzé zài dǐngfēng zuò'àn khan sư sứ lái uyn choản sứ chứa chai tỉnh phâng chua an Nhìn thế sự vô thường, lòng người càng khó đoán

待曲终又人散这一出还有谁在围观 dāi qǔ zhōng yòu rén sàn zhè yī chū hái yǒu shuí zài wéi guān tai trủy chung dâu rấn xan chưa i tru hái dẩu suấy chai uấy quan Đợi khi kịch hết người tan, còn có ai ở lại xem

静悄悄配唠唠叨叨 jìngqiāoqiāo pèi láo láo·dao dāo ching treo treo p'ây láo láo tao tao Im lặng và lải nhải

随便瞧瞧我凑凑热闹 suíbiàn qiáo qiáo wǒ còu còu rè·nao xuấy pen tréo tréo ủa trâu trâu rưa nao Tùy tiện nhìn một cái, ta lại gần đám náo nhiệt

客串也别太潦草 kèchuàn yě bié tài liáocǎo khưa troan dể pía thai léo trảo Khách đến cũng đừng quá qua loa

吃的生蠔要蘸个酱料 chī de shēng háo yào zhàn gè jiàng liào trư tơ sâng háo dao chan cưa cheng leo Ăn hàu sống phải chấm nước tương

悄悄你唠唠叨叨 qiāoqiāo nǐ láo láo·dao dāo treo treo nỉ láo láo tao tao Im lặng và lải nhải

随便瞧瞧你凑的热闹 suíbiàn qiáo qiáo nǐ còu de rè·nao xuấy pen tréo tréo nỉ trâu tơ rưa nao Tùy tiện xem drama mà người gặp phải 

听到你做个记号 tīng dào nǐ zuò gè jì·hao thing tao nỉ chua cưa chi hao Nghe thấy người ra dấu

请装进书包别四处招摇 qíng zhuāng jìn shūbāo bié sìchù zhāoyáo trính choang chin su pao pía xư tru chao dáo mời cất vào túi, đừng đem đi ba hoa khắp nơi 

有人迷途知返 yǒu rén mítú zhī fǎn dẩu rấn mí thú chư phản có người lầm đường lạc lối còn biết quay lại

便是苦尽甘来 biàn shì kǔjìngānlái pen sư khủ chin can lái đó là khổ tận cam lai

一瞬三年五载 yīshùn sān nián wǔ zài i suân xan nén ủ chai chớp mắt đã dăm ba năm

这曲终又人散 zhè qǔ zhōng yòu rén sàn chưa trủy chung dâu rấn xan Bài hát đến hồi kết còn người cũng tan  

Từ khóa » Du Sơn Luyến Phiên âm