[Jinbei Nhỏ Và BMW] Chương 33 | PHONG YÊN 风烟
Có thể bạn quan tâm

Chương thứ 33
Hạ Lan Bá không trả lời, vẫn cứ nhìn về phía trước, bọn họ hiện giờ đang chạy trên con đường giáp biển rộng rãi, đây là đoạn đường bờ biển mới khai thông, một bên kề biển, một bên dựa núi, phong cảnh hợp lòng người, nhưng Hạ Lan Bá lại chẳng có chút tâm tình ngắm cảnh gì hết, không biết từ khi nào cậu chú ý thấy trên con đường này lại chẳng có một bóng xe. Mặc dù là đường mới thông, nhưng chỉ có mỗi xe của bọn họ, không khỏi trông quá đơn độc. Mà sở dĩ cậu chú ý đến điểm này, là vì ngay trước mặt chiếc xe đang bon bon chạy của Khải Mặc Lũng, đột nhiên xuất hiện một chiếc xe vận tải, điều này khiến Hạ Lan Bá sinh ra cảm giác quái dị. Đó là một chiếc xe tải thô cứng loại 10 tấn, cậu nhìn chằm chằm vào những ống thép cột thành từng cặp ở phía sau thành xe, lúc xe vận hành, chúng cứ vậy ma sát vào nhau, đập vào tấm chắn thùng xe phát ra tiếng vang cùm cụp, trực giác của biên kịch, hoặc nên nói là bộ não đầy hoang tưởng của Hạ Lan Bá hoàn toàn tập trung vào chiếc xe này, hoàn toàn không nghe thấy Khải Mặc Lũng đang hỏi cái gì.
Thanh âm của Khải Mặc Lũng đột nhiên biến mất, cứ như là bị sư tử bất thần cạp đứt, nuốt trở lại vào trong không còn dấu vết, nhưng tay hắn lại bỗng buông khỏi tay lái, một phen nắm lấy tay Hạ Lan Bá, toàn bộ quá trình hắn không nhìn đường phía trước, chỉ ẩn nhẫn mà liếc nhìn người bên cạnh, nhưng cho dù là động tác thô bạo đến gần như bức bách này cũng không thể khiến Hạ Lan Bá xoay đầu lại nhìn hắn. Con ngươi phía sau cặp kính hiện lên một tia kinh ngạc, Hạ Lan Bá bỗng bật dậy chụp lấy tay lái!
Khải Mặc Lũng cho rằng Hạ Lan Bá muốn đánh mình, buông luôn bàn tay còn lại trên bánh lái, làm ra tư thế muốn đỡ lấy, hoặc nên nói là như muốn ôm đối phương vào lòng, kinh hỉ trong mắt hắn cùng với động tác buông tay đều chỉ trong tích tắc, nhưng Hạ Lan Bá không đánh Khải Mặc Lũng, cũng không phải muốn ôm, mà chửi thề một tiếng đoạt lấy tay lái xoay mạnh về bên trái. Phía trước lập tức vang lên âm thanh loảng xoảng đinh tai nhức óc, miếng chắn thùng xe của chiếc xe tải phía trước đột nhiên rớt ra, vô số ống thép thoát khỏi ràng buộc, ầm ầm lăn nhào xuống.
Hạ Lan Bá cũng không biết vì cái quái gì mà trong tình huống chỉ mành treo chuông này cậu lại đi đánh tay lái về bên trái, như vậy chỗ ghế phụ cậu ngồi sẽ càng rơi vào vị trí nguy hiểm, nhưng điều này tựa hồ là một loại bản năng rồi.
Nhưng cậu cũng không được như ý, Khải Mặc Lũng chợt đẩy mãnh cậu, lực quá mạnh khiến lưng Hạ Lan Bá nặng nề đập vào cửa xe khiến cậu đầu váng mắt hoa, cùng lúc đó, lốp xe BMW phát ra âm thanh ma sát chói tai, trượt mạnh về hướng ngược lại, vị trí điều khiển vốn dĩ đã tránh khỏi nguy hiểm một lần nữa bị đẩy về phía trước, khí thế bức người nằm ngay giữa đường, trực diện với đám ống thép đang ào ào lăn tới.
Ống thép như sóng biển đánh tới bọn họ, Hạ Lan Bá chỉ thấy bệ điều khiển nhá lên một chút liền tối sầm, toàn bộ chiếc xe như bị chôn dưới đống ống thép. Nhưng đây không phải là chuyện cậu sợ nhất, mà vì để ghế lái phụ tránh khỏi ống thép, giờ phút này cái đang cản ống thép không phải kính chắn gió cứng rắn, mà là cửa sổ xe mỏng mảnh bên phía ghế lái. Hạ Lan Bá nghe được thanh âm Khải Mặc Lũng cởi dây an toàn, cùng tiếng “Rầm” đập nát cửa sổ thủy tinh đồng thời vang lên, thân thể Khải Mặc Lũng đổ ập lên người cậu, trên đỉnh đầu như có pháo hoa nở rộ, ống thép đập vào trần xe tạo thành từng đợt tiếng vang.
Hạ Lan Bá ôm lấy lưng Khải Mặc Lũng, lưng hắn đầy những mảnh vụn thủy tính, cậu cảm thấy thân thể có chưa tới một phần trăm mỡ kia chợt co rút, hình như bị một mảnh thủy tinh lớn đâm vào lưng rồi, cậu đang muốn sờ soạng xác nhận vị trí vết thương của anh, một ống thép xuyên qua cửa sổ xe bị vỡ cắm vào! Hạ Lan Bá nhìn đầu ống cách mặt Khải Mặc Lũng chưa tới một phân, cả người tuôn ra mồ hôi lạnh.
BMWs X5 bị đẩy lật nghiêng qua một bên, đang lúc trời long đất lở Khải Mặc Lũng nhanh như chớp vung khuỷu tay, đầu Hạ Lan Bá bị cánh tay trái của Khải Mặc Lũng áp chế trong phạm vi cực kỳ nhỏ hẹp, cứ như máy móc bị kẹt, không nhúc nhích được mảy may, nhưng lần này thực đúng lúc, đoạn ống thép đâm vào khoang điều khiển kia do xe lật nghiêng nên lại chọc xuống một đoạn, sượt qua cánh tay Khải Mặc Lũng, đâm nát cửa sổ thủy tinh của ghế lái phụ, ngay sau đầu Hạ Lan Bá. Mùi máu tươi đặc quánh tràn ngập khắp nơi. Mặt Hạ Lan Bá nóng lên, chất lỏng sềnh sệch nóng ẩm chảy xuống cổ cậu, đó là máu từ tay Khải Mặc Lũng.
Khi xe chấn động, đầu Hạ Lan Bá đập vào trần xe, thật sự là đau muốn chết, trước mắt cậu lập tức tối sầm, đầu váng mắt hoa, hơn nữa còn bị Khải Mặc Lũng đè lên người, trong bụng cậu cũng bắt đầu có cảm giác đảo lộn.
Không biết qua bao lâu, thanh âm ầm ầm của đám ống thép mới bắt đầu giảm đi, đầu Hạ Lan Bá vẫn mê mang như vậy, ý thức hơi mơ hồ, nhưng cậu cũng biết rõ, ngoại trừ đầu ra thì những nơi khác trên thân thể hẳn là không có trở ngại, ngược lại là Khải Mặc Lũng, cánh tay chảy không ít máu, không biết giờ đang thế nào rồi. Cậu gọi thử vài tiếng, cũng không biết có phải tại cậu cũng hết hơi rồi hay không mà không thấy Khải Mặc Lũng trả lời trả vốn gì, cậu chỉ đành cố gắng sờ soạng, hy vọng có thể tìm được di động gọi 120, nhưng bởi vì trong xe còn bị một cây ống thép to đùng chèn ép, thật sự không có không gian trống cho cậu hoạt động, cậu ráng nhổm người dậy, trước mắt lập tức là một mảng tối sầm.
Chắc là não bị chấn động rồi, cậu cố hết sức thở sâu. Lúc này trên đường thật yên tĩnh, xa xa có thể nghe thấy tiếng sóng biển từng đợt từng đợt, nhưng lại chẳng nghe tiếng tài xế của chiếc xe vận tải kia, cũng không hề có thanh âm như gọi điện thoại gì đó, Hạ Lan Bá thầm nói, má nó không phải là gây chuyện rồi bỏ chạy đấy chứ, đúng lúc này, chợt có tiếng động cơ xe máy hình như đang chạy tới.
Có xe tới là chuyện tốt, Hạ Lan Bá cuối cùng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Khải Mặc Lũng trên người cậu bỗng nhiên động đậy, phát ra một tiếng kêu rên rất nhẹ.
“Khải Mặc Lũng! Anh có sao không? !” Cậu vội vàng nói, “Cố chịu một chút! Hình như tôi nghe thấy có xe máy đang chạy về phía này!”
Khải Mặc Lũng nằm trên người cậu, không hỏi cậu, cũng không nhìn cậu mà lạnh lùng nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua khe hở giữa ghế lái và ghế lái phụ liếc về phía sau một cái. Vẻ mặt hắn sắc lạnh, cứ như tiếng kêu rên đau đớn vừa nãy không phải do hắn phát ra, trong giây lát hắn dường như đã hồi tỉnh, trở lại trạng thái tốt nhất.
Âm thanh xe máy càng ngày càng gần, Hạ Lan Bá nhổm dậy đang muốn cao giọng kêu cứu, miệng vừa mở ra bỗng nhiên bị chặn lại.
Hạ Lan Bá trừng mắt nhìn Khải Mặc Lũng đột nhiên hôn mình, đầu óc muốn nổ tung, thầm chửi bà mợ nó anh nổi hứng gì chứ?! Chẳng lẽ Khải Mặc Lũng bị thương rất nặng, này xem như nụ hôn trước khi lâm chung?! Thế nhưng hôn với khí lực lớn như vậy thì có chỗ nào giống người sắp chết? Ngược lại cậu thì, vốn đang bị chấn động não, sắp bị hôn đến tắt thở luôn rồi…
Hạ Lan Bá dùng đầu gối chặn Khải Mặc Lũng lại, ý bảo “Mau tránh ra lão tử sắp bị anh hôn tắt thở rồi”, Khải Mặc Lũng không những không buông, thân thể còn hơi nhấc lên, thân hình nóng bỏng rắn chắc như hợp kim dùng sức chà xát trên người Hạ Lan Bá, không gian càng lúc càng chật chội, quần áo cùng dây lưng của hai người cọ ra thanh âm sột soạt, Khải Mặc Lũng vùi đầu xuống thấp, hôn càng mãnh liệt. Nhưng đó cũng không phải một nụ hôn bình thường, bởi vì hoàng tử tình sắc Khải Mặc Lũng vậy mà không có vươn đầu lưỡi. Trước mắt Hạ Lan Bá chỉ có ánh nhìn thâm sâu khó dò của Khải Mặc Lũng, trong phút chốc mọi thứ đen kịt lại… Cậu đã bị chấn động đầu váng mắt hoa, còn bị thiếu dưỡng khí, rốt cục ngất đi.
.
Hai chiếc xe máy vòng qua hiện trường hỗn loạn của vụ tai nạn, dừng ven đường cách đó không xa. Bốn tên mặc áo da đeo kính râm lần lượt xuống xe, đi đến bên chiếc BMWs X5.
Một người trong đó nhảy lên thân xe, ngồi xổm xuống trước kính xe ở cửa ghế lái, qua cửa kính vỡ nát, có thể thấy bóng lưng mặc áo sơmi vẫn không nhúc nhích. Thanh niên vói tay mang bao tay đinh tán vào, ngón tay quẹt qua vết máu dính trên ống thép, rồi rút ra đưa lên mũi ngửi, mùi máu tươi dày đặc.
Người đứng dưới huýt sáo: “Đã chết rồi sao?”
Tên đeo bao tay đinh đứng dậy trả lời: “Không chết cũng đi nửa cái mạng.”
Bốn người cùng nhau lên xe lôi ống thép kia ra, vết máu ở đầu ống còn chưa khô, ống thép dính đầy máu bị quăng xuống đường, phát ra tiếng leng keng.
Thế nhưng có máu cũng không nhất định là người đã chết. Gã mặc áo da cầm đầu lại vói tay qua cửa kính vỡ, kéo mở cửa xe, gã mang theo một con dao xếp, trực tiếp nhảy vào trong xe, xoay người ngồi xổm xuống, nắm lấy bả vai Khải Mặc Lũng, lật người lại.
“Mẹ nó là một thằng con lai… Đẹp trai như vậy, chậc chậc, thật sự là đáng tiếc.” Gã áo da nâng cằm Khải Mặc Lũng lên, không khỏi hâm mộ trái nhìn một cái phải nhìn một cái, trên mặt mỹ nam con lai dính một vệt máu, nhưng dù vậy, vẫn dư sức khiến các cô nàng nhìn thấy phải hét lên.
“Đàn ông thì đẹp đẽ gì, con mẹ nó mày đừng tào lao nữa, nó chết hay chưa?” Tên đồng lõa đứng chờ phía dưới không kiên nhẫn thúc giục, “Chưa thì mau cho một đao!”
Gã áo da lúc này mới ngượng ngùng đưa tay thăm dò hơi thở đối phương, sau đó bỗng dưng ngẩn ra.
Mỹ nam con lai mở mắt, lạnh lùng nhìn gã.
.
Thân thể gã áo da nặng nề đập “rầm” xuống mặt đường, như một đống thịt nhão, không dậy nổi nữa. Ba gã đồng lõa hoảng sợ rút dao ra, khi bọn chúng ngẩng đầu nhìn đầy cảnh giác, mỹ nam con lai trong chiếc áo sơmi bước ra, đôi chân dài một cao một thấp dẫm lên sườn xe, đưa lưng về phía trời chiều, gió biển vù vù thổi tới, máu đỏ tươi chảy dài theo cổ tay áo sơmi, dao gấp trên tay hắn nhẹ nhàng vung một cái, một vệt máu rơi xuống cái quần trắng tinh sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi của hắn.
.
Khi An Kỳ nhận được tin tức, bắt xe taxi tới hiện trường thì cảnh sát đã kéo dây cảnh giới, hiện trường là một đống hỗn độn, ống thép ngổn ngang còn chưa kịp dọn dẹp, trên mặt đất nếu không phải miểng thủy tinh thì chính là vết máu làm cho người ta sợ hãi, BMWs X5 nằm ở ven đường, xe cảnh sát cùng xe cứu thương đậu khắp nơi, còn chiếc xe hàng nọ thì đang bị nhân viên xem xét điều tra sự cố.
Cô đi vòng quanh dây cảnh giới màu vàng tìm một vòng, nhìn thấy Khải Mặc Lũng ngồi ở cửa sau xe cứu thương, đã cởi áo sơmi, chỉ mặc một cái T-shirt trắng, cánh tay đã được băng bó. Một cảnh sát đang hỏi chuyện. Khải Mặc Lũng vừa trả lời vừa giơ tay sờ sờ cổ, nơi đó có vết máu sậm màu, nhìn hắn hình như không ổn cho lắm.
Cảnh sát cũng không hỏi chuyện lâu, Khải Mặc Lũng dù sao cũng là phòng vệ chính đáng, hơn nữa có nước Mỹ chống lưng, tuy rằng nói một chọi bốn thì có vẻ khó tin, nhưng vốn dĩ Khải Mặc Lũng thể trạng nhìn không tệ, cảnh sát hỏi thăm thương thế của hắn một chút rồi rời đi, Khải Mặc Lũng cũng trở lên xe cứu thương.
An Kỳ thấy xe cấp cứu chạy ra, cô đứng bên đường phất phất tay, xe cấp cứu dừng lại phía trước, cô quẩy túi xách hấp tấp chạy tới, Khải Mặc Lũng đẩy cửa xe ra cho cô leo lên.
Khải Mặc Lũng cởi trần, y tá đang xử lý miệng vết thương trên lưng hắn, sau lưng hắn tất cả đều là vết cắt thủy tinh, nhìn qua có hơi đáng sợ, cũng may không nghiêm trọng.
An Kỳ cười cười với cô y tá, giả vờ không biết tiếng Trung, dùng tiếng Anh hỏi đối phương tình hình thương tích của Khải Mặc Lũng, cô y tá vẻ mặt mờ mịt, hiển nhiên là nghe không hiểu, An Kỳ lúc này mới yên tâm dùng tiếng Anh hỏi Khải Mặc Lũng: “Anh có sao không?”
Khải Mặc Lũng ngồi quay lưng về phía cô y tá, An Kỳ nhìn từng mảnh thủy tinh lớn nhỏ đang được dùng nhíp gắp ra, tuy rằng không găm sâu vào da thịt, nhưng lúc lấy ra thì cơ thể vẫn theo phản xạ có điều kiện mà co rút, vì thế mang theo không ít máu. Mỗi mẩu thủy tinh leng keng rơi xuống khay, An Kỳ nghe ngực mình cũng phập phồng theo, trong khi Khải Mặc Lũng thần sắc lạnh lùng, trông có cảm giác như người máy: “Là ai muốn giết tôi? Amray?”
“Hẳn là không có khả năng, ” An Kỳ dời mắt khỏi lưng hắn, “Như anh nói đó, hắn đã tê liệt, đang bị chính phủ Mỹ giam lỏng.” Nghĩ tới Amray khi trước chạy tới Mỹ tị nạn chính trị, từ thuở ban đầu được tiếp đãi long trọng, đến cuối cùng lại biến thành tù nhân, thật là khiến người ta cười ra nước mắt, xem ra 《Hiệp định an toàn song phương 》 cũng không phải bảo đảm trăm phần trăm, nói vậy có chuyện mà người Mỹ càng để ý hơn, cân nhắc hai bên, Khải Mặc Lũng lại thắng.
Khải Mặc Lũng giơ cánh tay để y tá quấn băng lên vai, hắn nghiêng đầu hỏi: “Mấy tên thân tín của hắn đâu?”
“Vô tù cả rồi, bang Nam Mặc phụ trách thu thập, bọn hắn đều không sống được.” An Kỳ nhún vai.
Khải Mặc Lũng nhíu mày, không phải vì đau đớn, mà là hắn nghĩ không ra ngoài ra còn có ai muốn lấy mạng hắn, nếu hắn chết rồi thì lợi ích sẽ thuộc về ai.
Điện thoại của An Kỳ có cuộc gọi đến, cô bắt máy rồi đưa cho Khải Mặc Lũng: “Có lẽ là đáp án mà anh cần đó. “
Share this:
- X
Từ khóa » Jinbei Nhỏ Và Bmw
-
[Đam Mỹ] Jinbei Nhỏ Và BMW | PHONG YÊN 风烟
-
[Mục Lục] Jinbei Bé Nhỏ Và BMWs X5 | ~Du Đại Nhân~
-
Jinbei Nhỏ Và BMW Lớn - Thiên Bình... - Cực Quang 修彻是我的极光 ...
-
Tiểu Kim Bôi Và Đại Bảo Mã | Xuyên Vân
-
Tiểu Kim Bôi Và Đại Bảo Mã - Lạc Lạc Lâu
-
Tiểu Kim Bôi Dữ Đại Bảo Mã - Truyện Thế Giới Thứ 3
-
Tiểu Kim Bôi Và Đại Bảo Mã – Thiên Bình Tọa - Tử Kì
-
Tiểu Kim Bôi Và Đại Bảo Mã - Tử Kì
-
Tiểu Kim Bôi Và đại Bảo Mã - Thiên Bình Toạ - Wattpad
-
[Tiểu Kim Bôi Và Đại Bảo Mã] – Giới Thiệu - Hỏa Trùng Lâu
-
Đam Mỹ - Justastrid - Wattpad
-
Tìm Kiếm Jinbei Trang 1 - Truyện 2U
-
Tieu Kim Boi Du Dai Bao Ma Dam My Chuong 6 - TruyenKul