Kẻ ở – Người đi… | Nhớ Khúc Sông Quê

. . . 28142743 (Ảnh trên internet) . (Cảm tác từ Tình Đông Phương – Tặng anh NL)

Kẻ ở

Biệt ly rồi biết còn ngày gặp lại!? Tháng ba xưa rớm lệ tiễn chân người Trời nổi gió, triền lau mờ khói sóng Bóng thuyền xa… từ đó lạnh đôi bờ

Cầu ô thước – chia hai đầu nỗi nhớ Bao mùa qua lá đỏ rụng bên mành Người ở lại đêm từng đêm khắc khoải Hỏi người đi lòng có thấy đoạn đành?

Biết lấy gì ước hẹn chuyện mai sau! Người phiêu bạt vó ngựa hoài rong ruỗi Ôi thời gian vòng xe không quay ngược Mãi vô tình mang con nước trôi xuôi…

Xế ngang trời lặng lẽ ánh trăng treo Đêm trở giấc ngọn đèn khuya hắt bóng Gió xào xạc bên ngoài khung cửa lạnh Thoáng mơ hồ ai mới lướt qua song.

Hoa cuối mùa dần cũng nhạt phai hương Lối quen cũ lên xanh màu cỏ dại Góc phố nhỏ nhớ người chong mắt đợi Mà người đi biền biệt tháng năm dài…

Người đi

Năm tháng xưa hằn sâu trong ký ức Lòng người đi đau đáu một góc trời Từng con sóng bạc đầu xô cuốn mãi Bóng quê nhà vời vợi khuất ngàn khơi

Có đôi khi thèm sợi khói chiều rơi Lòng viễn xứ mơ về bên bếp lửa Cặp mắt đen gặp tình cờ đất khách Thoáng áo dài cũng gợi nhớ người xưa

Bến sông buồn – lệ ướt buổi tiễn đưa Tay níu chặt – sợ mai rồi mất dấu Thuyền rời bến dáng em dần mờ khuất Ta theo dòng chẳng biết dạt về đâu!?

Người ra đi lạnh buốt những mùa ngâu Đêm mộng thấy xuôi thuyền về qua bãi Giọt nước mắt cuốn trôi thời lưu lạc Nụ cười em quên hết tháng năm dài…

Có còn không một ngày ta trở lại Nắn phím đàn hong lại những cung tơ Bên bếp lửa chụm đầu ôn chuyện cũ Ngày hồi hương liệu còn có bao giờ!?…

PHAN MẠNH THU Kẻ ở – Người đi…(Hương Xưa)

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Thơ Về Kẻ ở Người đi