[Khải - Nguyên] [ngược Tâm] Tàn Nhẫn - Phần 11: Ngủ Chung

"Đừng như vậy mà, em không muốn nghe" đừng như vậy mà, đừng tàn nhẫn với em mà. Cậu nói như muốn gào thét vào điện thoại. "Hức... hức em không muốn mà...".

"A... đau quá" tự nhiên cậu vừa thì lại vấp trúng ngay cục đá. Huhu đau quá! Không biết ai lại để cục đá tổ chảng ở đây nữa. Định đứng dậy từ mặt đất thì cổ chân cậu lại đau buốt lên. Đứng dậy không được! Phải làm sao đây.

"Vương Nguyên cậu bị sao thế?" Giọng anh đầy lo lắng.

"Huhu em không sao" nghe tiếng Vương Tuấn Khải vang vọng ra từ điện thoại, liền lấy điện thoại từ dưới đất lên. Điện thoại bể màn hình rồi!

"Cậu đang ở đâu?"

"Em đang ở trước cửa nhà"

"Được ở đó đợi tôi"

Còn về phần Vương Tuấn Khải thì tự nhiên nghe Vương Nguyên kêu lên thì liền lo lắng hỏi. Anh nhanh chóng bước xuống giường, lật đật khoác đại cái áo khoác lên người. Đi nhanh ra ngoài cửa phòng thì gặp Văn Kỳ.

"Giờ này anh đi đâu?" Văn Kỳ thắc mắc hỏi Vương Tuấn Khải. Giờ này gần 11h rồi mà còn đi đâu nữa? Hồi gì cô có rủ anh đi ra ngoài ăn anh nói anh mệt nhưng giờ này chỉ vì một cú điện thoại mà Tuấn Khải lại lật đật đi ra ngoài.

"Tránh ra" giọng Tuấn Khải như mất hết kiên nhẫn.

Nói rồi anh liền đẩy cô qua một bên, bỏ đi một mạch ra cửa lớn. Vào gara xe, lấy ra chiếc siêu xe. Tay anh run run mà gạt cái cần lái. Anh rất sợ cậu xảy ra chuyện gì dù đó là chuyện lớn hay nhỏ.

Chạy trên đường lòng anh như lửa đốt. Anh đạp ga chạy lên tới mức không cho phép quy định. Những hành đồng đó ngầm hiểu rằng bây giờ anh đang rất lo lắng cho cậu.

Tới nơi anh liền xuống xe, chạy đến nhà cậu thì thấy cửa nhà khóa. Chạy ra ngoài tìm kiếm xung quanh thấy cậu đang ngồi ở dưới đất. Anh dùng hết tốc độ có thể chạy đến.

"Sao cậu ngồi dưới đất?" Giọng anh có chút dịu dàng.

"Em bị té" cậu trả lời.

"Có bị sao không?"

"Em bị trật chân đứng lên không được" Vương Nguyên lau lau nước mắt còn dính trên hai má rồi cười tươi nhìn anh. Đây là anh đang lo lắng cho cậu hay là đang thương cảm cho người yếu đuối như cậu đây.

Vương Tuấn Khải ngồi xuống đưa tay bóp nhẹ lên cổ chân của Vương Nguyên. "A... đau" cậu cắn môi dưới kìm nén lại cơn đau ở chân.

"Lên, tôi cõng cậu" anh quay tấm lưng lại.

"Dạ" cậu cố nén niềm vui xuống trong lòng. Tấm lưng này cậu lại được lần nữa mà dựa vào rồi.

Leo lên lưng anh, ôm thật chặt cổ Vương Tuấn Khải. Nghiêng đầu mà dựa vào cổ anh, hít một hơi thật sâu. Mùi hương của anh thật dễ chịu. Nó làm cho cậu có cảm giác thật bình yên. Tấm lưng ấm áp này cậu muốn dựa nó suốt đời nhưng liệu có thể không? Chỉ khoảng 2 tuần nữa thôi là anh thuộc về cô ấy rồi. Liệu khi đó cậu có dũng khí mà đi đám cưới của anh với cô ấy không hay là ở nhà một mình cậu khóc, khóc cho người ta trăm năm hạnh phúc.

Từ khóa » Khải Nguyên (ngược Tâm)