Khán Giả Xuyên Phim Sở Kiều Truyện: Vương Phi Giá đáo!
Có thể bạn quan tâm
Buổi tối trước ngày ‘xuất chinh’, sau khi mọi người dùng xong cơm chiều thì không rời đi như mọi khi, mà lại cùng nhau ngồi trong sân nói chuyện phiếm.
Đêm đông nơi đây thật u ám, không hề thấy một chút ánh sáng trên đường cái. Bởi vì thành trì Bắc Cương cũ kĩ, hầu như mỗi năm dân chúng đều sống trong chiến loạn nên đã nghèo lại còn nghèo thêm. Sau bữa tối thì mỗi nhà lập tức đóng cửa tắt đèn đi ngủ, vì nếu còn thức thêm một lúc thì phải tốn thêm một chút dầu để đốt đèn, vậy nên đi ngủ sớm vừa giữ gìn được sức khỏe lại vừa tiết kiệm được một chút bạc.
Ở sân trước của dịch quán, Nguyệt Thất đốt lên một đám lửa nhỏ, mọi người không ai bảo ai tự động ngồi xuống xung quanh ánh lửa sưởi ấm. Hôm nay là mùng tám tháng chạp, dựa theo tục lệ của người nơi này, mỗi nhà sẽ nấu một nồi cháo bát bửu, coi như đánh dấu cho việc chuẩn bị đón năm mới. Ngọc Lan cũng không ngoại lệ đã nấu sẵn một nồi cháo nhỏ, đúng ra phải ăn từ buổi sáng nhưng mọi người đều bận bịu công sự, còn buổi tối ăn cháo ngọt với thức ăn cũng không ngon lành gì, nên đành để nồi cháo sang một bên, đợi ăn tối xong mới đem cháo bát bửu ra như một món tráng miệng vậy. Kì thực cháo này có vị rất ngọt vì được nấu bằng gạo tẻ, gạo nếp, các loại hạt như hạt kê, dẻ, thông, hạnh nhân, dưa, lạc còn bỏ thêm táo đỏ và nho khô, nên nói giống ăn chè cũng không phải nói ngoa đâu.
Mọi người ngồi quanh lửa trại, ngoài tiếng củi lửa bem bép nổ và tiếng côn trùng rả rích kêu cũng không có tiếng động nào khác. Có người trầm ngâm dõi mắt nhìn theo ánh lửa bập bùng, lại có người ngẩng đầu ngắm bầu trời đêm chi chít ngôi sao nhỏ.
Bởi vì ngày mai ác chiến xảy ra, những người ngồi đây hôm nay sợ rằng ngày mai phải âm dương cách trở rồi.
Sau một hồi yên lặng, Ngọc Lan chịu không được không khí dày vò như vậy, bèn lên tiếng phá vỡ cục diện trước: “Ban đêm ngồi quanh lửa trại, mọi người có biết nên làm chuyện thú vị gì không hả?”
“Làm chuyện gì?” Trước giờ Mông Phong không có bạn bè, những việc thế này nàng sẽ không hiểu nên tò mò lên tiếng hỏi.
“Đương nhiên là kể chuyện ma rồi, bây giờ mỗi người kể một chuyện, nếu không thể làm người khác sợ thì phải chịu phạt ăn một chén cháo bát bửu nha.” Nàng cười ha ha, còn rất tà ác nghĩ ‘mọi người mới ăn cơm no, giờ lại bị phạt ăn cháo chắc chắn no đến sống không bằng chết.’
“Ngọc Lan… hay là ngươi ăn hết cả nồi luôn đi.” Nguyệt Thất rất tự nhiên cười lớn rồi đáp, hắn cũng đã quên mất tiểu nha đầu ngày xưa nay đã trở thành Thái tử phi rồi.
Ngọc Lan giận dữ bẻ bẻ ngón tay, trừng mắt nhìn Nguyệt Thất, sau đó nhào đến đấm đá túi bụi trên người khiến hắn đau đến la lớn.
Ở bên cạnh Nguyên Triệt thấy một màn này thì nhíu mày, không thanh không tức kéo lại tiểu nương tử để nàng ngồi sát bên người mình.
Nguyệt Thất cảm thấy không khí có biến hóa mới sực nhớ ra thân phận hiện tại của Ngọc Lan nên xấu hổ ho một tiếng, rồi chữa cháy bằng cách lên tiếng nói vậy để hắn kể trước.
“Ở một thôn làng nọ có một nghĩa địa rất cổ phía trước thôn, mỗi ngày người dân muốn ra vào thôn đều phải đi ngang qua nơi đó. Một hôm trời đã sẩm tối, có một người thiếu niên rất nhát gan phải đi ngang qua đó để trở về nhà. Hắn nhắm mắt cố chạy thật nhanh nhưng giữa chừng lại nghe tiếng đục khoét phát ra từ một bia mộ. Tuy hắn rất sợ hãi nhưng lại tò mò đến nỗi phải quay người xem xét, thì bất ngờ thấy một ông lão đang ngồi đục đẽo gì đó trên mặt bia. Hắn liền lớn tiếng nói ông lão đang làm gì đấy, làm ta tưởng ông là ma chứ…
Ông lão lập tức trả lời: Khốn thật, đứa nào khắc sai tên của ta.”
Mọi người lắng nghe hết sức chăm chú nhưng nghe đến kết cục thì cùng nhau cười lớn. Như Ý Cát Tường rất lễ phép đem chén cháo nhỏ qua cho Nguyệt Thất, tuy dáng người hắn cao gầy nhưng sức ăn rất lớn, vừa múc một muỗng cháo ăn vừa hàm hồ nói đến lượt công tử kể đi.
Vũ Văn Nguyệt gật đầu, ngữ điệu lạnh nhạt nói:
“Có một đứa nhỏ đang ngồi trong thư phòng đọc sách, sau đó la lớn có quỷ có quỷ. Nương của đứa bé nói không có đừng sợ. Nhưng được một lúc đứa bé lại khóc lóc nói nó thấy mấy bóng trắng bay ngoài cửa sổ. Nương của nó thở dài, âu yếm ôm nó vào lòng, vuốt tóc nó rồi từ tốn nói: Thế nãy giờ con tưởng ta là nương của con à?”
Mọi người đều im lặng.
Câu chuyện ma cực ngắn cực kinh dị như vậy kết hợp với không khí ẩm thấp của Bắc Cương khiến cho Ngọc Lan rùng mình mấy cái, trong lòng cảm thán… chuyện đó chắc cũng chỉ có Nguyệt mặt lạnh mới kể được đáng sợ như vậy. Dĩ nhiên hắn không bị phạt ăn cháo.
Sau khi Vũ Văn Nguyệt kể xong thì hướng ánh mắt lên người Thái tử điện hạ.
Nãy giờ Ngọc Lan nghe kể chuyện có hơi sợ hãi, nghĩ đến bản thân thật ngu ngốc tự mua dây buộc mình, nhưng lại không muốn bị mất mặt nên cố gắng chịu đựng, năm ngón tay bấu chặt vào ống tay áo của Nguyên Triệt đến trắng bệch.
Hắn biết nàng yếu bóng vía nên nảy ra ý định trêu chọc nàng, bèn hướng mọi người gật đầu, sau đó cất giọng âm trầm khàn khàn kể:
“Dạo trước, khi ta đánh trận với người Nhu Nhiên thì đi ngang qua một hẻm núi sâu. Người dân nơi đó nói trong núi đó có rất nhiều chuyện ma quái ly kì, có rất nhiều thôn dân đi rồi không thấy trở lại nữa. Sáng hôm sau mới tìm được xác chết không đầu ngoài hẻm núi, cho nên không ai dám đi nữa. Lúc đó ta còn trẻ tuổi háo thắng dĩ nhiên không tin lời bọn họ, nửa đêm ta và Mạc Thanh hai người cùng nhau đi vào núi. Đi được một lúc thì cảm giác một bóng mờ phớt qua, sau khi quay lại thì thấy…
Một nữ quỷ tóc đen xõa dài, gương mặt tái xám, thất khiếu chảy máu, một thân váy áo đỏ như lửa từ xa bay đến.”
“Aaaaaaaa…… đừng kể nữa đừng kể nữa, ta không muốn nghe nữa…” Trong đêm đông yên tĩnh chợt có một tiếng hét hoảng loạn của nữ tử, khiến chim chóc đang ngủ cũng hoảng sợ đập cánh bay đi táng loạn.
Nguyên Triệt buồn cười nhìn tiểu nương tử lấy hai bàn tay bịt đôi tai lại, lắc đầu hô lớn. Hắn rất thức thời ngừng lại không kể tiếp, chỉ là mọi người đang thấy có mùi ngon, muốn nghe tiếp phần sau. Nguyên Tung còn không nhịn được hỏi: “Thất ca, sau đó thế nào?”
Cho nên Ngọc Lan đành ấm ức bịt chặt tai lại nhưng nàng che đậy thế nào thì cũng không ngăn được âm thanh trầm trầm bên cạnh nàng phát ra. Hắn lưu loát nói: “Còn có thể thế nào… ta vừa thấy ả ta bay đến liền một đao tiễn ả về Tây thiên rồi.”.
Mọi người ngẩn ra, sau đó cười lớn. Ngọc Lan quay qua nhìn chăm chăm tướng công nhà nàng, hắn đúng là gặp thần giết thần gặp quỷ giết quỷ, trên đời này còn có gì để hắn sợ hay không?
Vũ Văn Nguyệt cũng nhếch môi cười khẽ, sau đó mới hỏi: “Nữ quỷ kia muốn che giấu cái gì trong khe núi?”
Nguyên Triệt cười một tiếng, đánh giá Nguyệt công tử: “Cái gì cũng không giấu được ngươi. Ả ta là do đám người Nhu Nhiên sai đến giả dạng ma quỷ hù dọa thôn dân gần đó, để họ không dám bén mảng đến khu vực hẻm núi. Thật ra trong đó có một quặng vàng rất lớn, sau khi ta đến thì thu vào tay rồi.”
Tiếng hút khí của mọi người vang lên thật lớn, ai cũng thán phục nhìn qua Thái tử điện hạ, vận số của hắn đúng là tốt thật. Sắp có ngai vàng lại có luôn kho báu, xem chừng dân chúng Đại Ngụy sẽ được sống sung túc mấy mươi năm rồi đây.
Sau đó Ngọc Lan lại kiếm cớ hô hoán lên không muốn nghe chuyện ma nữa. Nàng còn giả mù sa mưa nói thời gian không còn sớm mọi người nên ăn chút cháo bát bửu rồi đi nghỉ ngơi thôi, ngày mai phải trải qua một trận chiến lớn nữa.
Như Ý Cát Tường rất chuyên nghiệp đã múc sẵn mấy chén cháo nhỏ dâng đến tay từng người. Vì cơm chiều còn chưa tiêu hóa hết, Ngọc Lan ăn được phân nửa chén cháo đã không thể nuốt trôi, bèn giả bộ làm hiền thê thân mật đút cho Nguyên Triệt. Tuy hắn biết tỏng suy nghĩ của tiểu nương tử nhưng vẫn phối hợp há miệng để nàng bón cháo, sau khi cháo bát bửu đã hết mới bảo Cát Tường lấy một chén trà tiêu thực cho Thái tử phi.
Vũ Văn Nguyệt và Nguyệt Thất đã quá quen thuộc với tác phong của Ngọc Lan nên đến chân mày cũng chẳng thèm nhếch.
Còn Nguyên Tung và Mông Phong nhìn thấy phu thê người ta ân ái thì hết sức xấu hổ, nhanh chóng nuốt cháo kể cả động tác nhai cũng bỏ qua, chén vừa thấy đáy thì tự động đứng dậy rời khỏi. Như Ý Cát Tường cũng được lui về phòng nghỉ ngơi.
Ngọc Lan vừa uống trà vừa suy nghĩ về hành động bỏ của chạy lấy người của Nguyên Tung và Mông Phong một hồi, rồi không biết sao lại chợt nhớ đến trận ác chiến ở hồ băng, nhận thấy xung quanh chỉ còn lại đều là ‘phe ta’ thì không kiêng kị gì nữa xoay qua hỏi Vũ Văn Nguyệt và Nguyệt Thất: “Đại ca, Nguyệt Thất các huynh có chuẩn bị kĩ cho trận chiến ngày mai chưa? Đại ca nên sử dụng miếng lót hộ tâm để tránh mũi tên của Yến Tuân. Còn Nguyệt Thất khi giao chiến với Trình Diên phải hết sức cẩn thận, ngươi không được chết đâu, nếu không sẽ làm cho hàng vạn trái tim thiếu nữ vì ngươi mà tan nát đấy.”
“Lại nói nhăng nói cuội cái gì, đến một cái móng tay của người trong mộng ta còn chưa thấy nữa là.” Nguyệt Thất không cho là đúng cãi lại.
Nguyệt công tử thì lịch lãm hơn nhiều hắn chậm rãi nói: “Đã biết, chúng ta đều có mặc áo giáp tơ vàng đao kiếm không xuyên qua được, muội an tâm đi. Ta cũng có chuẩn bị một chiếc cho muội, tránh chuyện đao kiếm vô tình.”
Ngọc Lan liền trưng ra vẻ mặt sùng bái, ánh mắt long lanh ngưỡng mộ nhìn Vũ Văn Nguyệt, thật sự xem y là thần tượng.
Áo giáp chống dao chống đạn không phải ở thời đại của nàng mới có sao? Vậy mà ở thời cổ đại lạc hậu thế này, Vũ Văn Nguyệt đã có thể chế tạo được rồi.
Sau khi bàn việc xong, mọi người cũng giải tán.
****************
Ngọc Lan nằm trên giường lăn qua lộn lại một hồi vẫn không thể ngủ được. Cho tới khi nàng xoay người lần thứ N, thân thể liền bị người phía sau ôm chặt. Ở trong không khí lạnh lẽo có một giọng nói trầm ấm đầy từ tính nhưng cũng hết sức vô lại từ sau lưng nàng truyền đến: “Không ngủ được sao? Vậy chúng ta cùng làm chút chuyện thú vị, giúp nàng tiêu hao thể lực để ngủ ngon hơn được không?”
Có người đỏ mặt, xoay người lần nữa, nũng nịu đánh vào ngực hắn một hồi.
Nguyên Triệt cũng để yên cho nàng đánh một hồi, sau đó mới bắt lấy tay nàng hôn nhẹ lên mu bàn tay một cái.
Ngọc Lan khẽ mỉm cười nhìn hắn, rồi chợt chau mày khe khẽ hỏi: “Tướng công à, nếu ngày mai ta đi rồi không trở về được nữa… vậy thì… chàng có nhớ ta hay không?”
Bàn tay to đang cầm tay nàng hơi lặng lẽ dùng sức, sau đó làm như không có việc gì trêu chọc tiểu nương tử: “Nàng biết đó… ta còn cả một đất nước gánh trên vai, suốt ngày bận rộn như vậy sợ rằng không có thời gian nhớ tới nàng đâu.”
Ngọc Lan thấy hắn vẫn nói năng ngông cuồng như vậy, nhịn không được đưa tay vuốt ve bên má của nam nhân, qua một lúc tay ngọc lại di chuyển xuống lồng ngực dày rộng liên tục vẽ vòng tròn lên đó, rồi lại nỉ non nói: “Vậy thì tốt rồi.”
Dõi theo hành động đang đốt lửa của nàng, khiến tâm của Nguyên Triệt vừa đau vừa ngứa ngáy khó nhịn. Cho nên hắn khẩn cấp tham lam quấn lấy môi mềm của tiểu nương tử, mạnh mẽ hôn mút. Hai người thân ái khởi động một lúc thấy nàng đã chuẩn bị xong, hắn liền nhanh chóng tra kiếm vào vỏ, sâu đến tận cùng làm nàng nhíu mày, hơi thở cũng trở nên hỗn loạn. Sau một hồi kịch liệt lâm trận, hắn rất vô liêm sỉ hỏi: “Là ai đang cùng với nàng thân mật hả?”
“Thúc thúc… Tướng công… A…” Ngọc Lan bị hắn làm cho đầu óc trống rỗng, vui sướng đến cả nước mắt cũng chảy ra. Nàng hồ ngôn loạn ngữ, cũng không biết bản thân đang nói cái gì.
“A Lan, gọi tên ta…” Hắn lại mạnh mẽ luật động.
“Tướng… tướng công Nguyên Triệt…..” Nàng mờ mịt gọi tên của hắn, trong lòng trào dâng xấu hổ, từ khi nào nàng lại biết kêu tên người khác nồng nhiệt như vậy đây.
“A Lan, ta rất yêu nàng.”
Nước mắt của Ngọc Lan đã chảy thành dòng, bên tai mơ hồ nghe giọng nói ấm áp của hắn, trong tâm cảm thấy cay đắng lẫn ngọt ngào nhưng nàng thật sự không còn hơi sức để trả lời hắn.
*********************
Sáng sớm tinh mơ ngày mùng chín tháng chạp, Thái tử Đại Ngụy dẫn theo năm ngàn quân tinh nhuệ hộ tống Thái tử phi, di chuyển theo hướng hồ băng gần núi Tú Lệ ở Bắc Yến.
Vũ Văn Nguyệt cùng Nguyệt Thất đã khởi hành trước đó, dựa theo ‘nội dung phim’ mà Ngọc Lan đã nói, giả vờ mắc bẫy Yến Tuân. Nguyệt công tử và nguyệt vệ giao chiến với quân Bắc Yến ở hồ băng, đánh đến long trời lở đất.
Nguyệt Thất đã biết trước tình huống nên đánh tay đôi với Trình Diên cũng có phần thắng nhiều hơn. Tuy nhiên hắn nhận lấy khá nhiều vết thương, cũng may một nhát đao quẹt ngang bụng cuối cùng nhờ có áo giáp tơ vàng nên hắn không bị tử trận, ngược lại có cơ hội đâm một kiếm xuyên tim Trình Diên. Sau đó hắn thấy Sở Kiêu hớt hơ hớt hải chạy tới hỏi Vũ Văn Nguyệt đang ở đâu, theo quán tính Nguyệt Thất liền chỉ về phía hồ băng, rồi mặc kệ vết thương trên người cùng Sở Kiều xông về phía trước.
Sở Kiều trông thấy toàn thân Vũ Văn Nguyệt đầy máu, nhiễm đỏ cả trang phục màu trắng không dính chút khói lửa nhân gian của y, lại không biết là máu của chính bản thân y hay của quân Bắc Yến. Nàng thấy một màn này, đồng tử liền co rút, hét lớn một tiếng sau đó xông vào giải cứu Vũ Văn Nguyệt. Đến giờ phút này nàng bỗng chợt tỉnh ngộ, nhận ra ai mới là người quan trọng nhất cuộc đời nàng. Sở Kiều đã bị lay động bởi tấm chân tình của Vũ Văn Nguyệt, quyết ra tay ngăn cản Yến Tuân trước khi hắn ta lại làm chuyện điên rồ khiến nàng phải liên tục thất vọng.
Hai người cùng Nguyệt Thất chém giết một lúc thì bắt đầu thấm mệt, bởi vì chỉ còn có ba người, mà quân đội Yến Tuân lại đông đảo như kiến, mắt thấy cũng phải hơn mấy ngàn người. Vũ Văn Nguyệt liếc mắt nhìn về phía rừng cây, huýt sáo một tiếng thật dài. Y cũng không rảnh rỗi mang tính mạng của y và Sở Kiều ra chơi đùa như vậy. Không phải chỉ muốn nàng thức tỉnh hay sao, như vậy y kéo theo nàng nhảy vào hồ băng là được rồi.
Sau khi Nguyệt công tử ra hiệu, năm ngàn tinh binh Đại Ngụy không biết từ đâu lại ồ ạt tràn ra như nước khiến quân Bắc Yến hoang mang hoảng hốt, sau đó xáp lá cà đánh nhau kịch liệt. Người đông sức nặng nhiều làm cho băng trên mặt hồ nứt nẻ liên tục nứt nẻ, không lâu sau đó có một tiếng răng rắc thật lớn mặt hồ liền vỡ vụn. Một vài tốp lính đang đánh nhau bên trên không thể khống chế cùng ngã nhào xuống nước hồ lạnh như đá, cũng không thấy có ai bơi được vào bờ.
Yến Tuân đứng trên đồi cao trông thấy tình huống trước mắt hận đến nghiến răng nghiến lợi. Hắn thật quá coi thường đám người Đại Ngụy này rồi, hiện tại ở trên lãnh thổ của hắn nhưng vẫn có thể mang quân mai phục. Hơn nữa đám quân lính này còn mang theo đại kì của Kiêu Kỵ Doanh, như vậy không biết sẽ có thêm bao nhiêu quân địch ẩn nấp trong núi đây. Trong lòng Yến Tuân thống hận nhưng không thể làm gì khác ngoài hít sâu một hơi phát lệnh toàn quân rút lui để bảo toàn lực lượng. Nhưng hắn thật không cam tâm nhìn Vũ Văn Nguyệt và A Sở bên nhau như vậy, cho nên đang lúc lửa giận thiêu đốt hắn giật lấy cung tên của cận vệ bên cạnh, nhắm một phát chuẩn xác bắn vào vị trí trái tim của Vũ Văn Nguyệt.
Sở Kiều đang đánh nhau gần đó, trông thấy mũi tên bay đến liền hô lớn rồi vội vàng chạy đến cạnh tình lang.
Sức mạnh của mũi tên rất lớn, Vũ Văn Nguyệt lại đứng gần mép băng trôi nên bị đẩy mạnh về sau, oanh oanh liệt liệt ngã xuống hồ nước lạnh. Sở Kiều thấy thế cũng không chần chờ, cúi người nhảy xuống theo y.
Theo kế hoạch Nguyên Triệt và Ngọc Lan chờ đợi ở trong rừng cây, mắt thấy thời cơ đã đến hắn nhanh chóng kéo tay tiểu nương tử một đường chạy đến hồ băng nơi Sở Kiều vừa ngã xuống. Trên đường đi hắn vừa bảo vệ nàng vừa tả xung hữu đột, trường đao trên tay chém giết không ngừng, trên lưỡi đao ngậm máu nhỏ thành từng giọt từng giọt, rơi xuống trên nền băng giống như là đóa hoa màu đỏ yêu diễm nở rộ trên nền tuyết trắng. Ngọc Lan vừa chạy vừa run rẩy, kể cả bàn tay được Nguyên Triệt nắm chặt cũng là không ngừng run lên.
Hai người chạy một hồi cũng đến được gần trung tâm hồ băng.
Bất ngờ một ánh sáng màu vàng rực rỡ giống như cột chống trời từ trong nước nhô lên, xuyên qua cả tầng tần lớp lớp băng phiến dày cộm trên mặt hồ.
Quân lính hai bên nhìn cột sáng đều đình chỉ động tác, xoay người trừng mắt nhìn về hướng ánh sáng kì dị kia, trong một khắc không ai có ý nghĩ tiếp tục đánh nhau nữa. Có người nhát gan còn buông cả trường thương, miệng không ngừng la to ông trời hiển linh rồi.
Nguyên Triệt và Ngọc Lan đang đứng gần cột ánh sáng nhất. Nguyên Triệt nhìn thấy tiểu nương tử vẫn còn bị cảnh tượng kia làm cho kinh ngạc đứng im không nhúc nhích, hắn lập tức định thần lại, từ trên người tháo gỡ tay nải chứa ipad và quần áo hiện đại của nàng quăng vào trong cột sáng.
Ngoài sức tưởng tượng của mọi người, ánh sáng vàng bắt đầu liên tục xoay vòng tựa như lốc xoáy lại chuyển đổi màu thành cầu vồng thất sắc, sau khi xoay tròn một lúc thì chậm rãi ngừng lại, phát ra hàn quang bảy màu rực rỡ.
Trong lúc Ngọc Lan đang mở to mắt nhìn ánh sáng cầu vồng lung linh phía trước, Nguyên Triệt đã đi đến cạnh nàng, giọng điệu vốn trầm ổn nay lại mang theo chút run rẩy nhưng vẫn ôn nhu nói:
“A Lan, mau đi đi.”
“Tướng công à… có lẽ ta chưa từng nói qua, ta cũng rất yêu chàng.”
Giọng của nàng dịu dàng nho nhỏ hòa quyện vào từng cơn gió lạnh đến cắt thịt cắt da, mơ hồ tựa như trong mộng cảnh.
Nguyên Triệt không thể kềm chế tiến đến ôm nàng thật chặt, lại mạnh mẽ bá đạo hôn lên cánh môi mềm mại ấm áp của tiểu nương tử, trong phút chốc dường như cả chiến trường đều trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại hai người mà thôi. Ngọc Lan cũng chặt chẽ ôm hắn lại, không muốn rời đi, nước mắt cũng không tự chủ rơi xuống như mưa.
“A Lan đừng sợ, ta ở đây chờ nàng quay lại, được không?”
Ngọc Lan nghe hắn nói vậy thì trở nên quật cường, liên tục gật đầu, vừa quệt nước mắt vừa mỉm cười nhìn hắn.
Nguyên Triệt trông thấy nàng như vậy, tựa như có ai lấy muối xát qua miệng vết thương, trong tâm đau xót vô cùng. Một lần nữa hắn tìm đến môi của nàng hôn thật sâu, sau đó chau mày quyết tâm gỡ tay nàng ra, nhẹ nhàng đẩy nàng về phía cầu vồng thất sắc.
Trong lúc bất ngờ Ngọc Lan bị trượt về phía trước, sau đó bị ánh sáng bảy màu rực rỡ bao bọc lấy không thể thoát ra.
Bỗng dưng nàng cảm thấy thật ngạt thở, hai tai cũng không thể nghe thấy âm thanh gì nữa, đồng thời đầu óc bị đè nén đến cực điểm giống như muốn vỡ tung ra. Nàng hét lớn một tiếng đưa hai tay ôm lấy đầu, cố gắng xoay người lại nhìn Nguyên Triệt. Hắn đứng cách đó không xa, thần sắc hoảng hốt, cánh tay giơ lên hướng về phía nàng, mà tay kia luôn vững vàng cầm trường đao cũng sớm để nó rơi xuống nền đất lạnh. Nàng thấy hắn mấp máy cánh môi tựa như đang nói:
“A Lan, nàng nhất định phải sống tốt.”
Sau đó cầu vồng thất sắc lại khởi động, không ngừng xoay tròn rồi biến mất vô tung vô tích, tựa như chưa từng xuất hiện ở nơi này.
Quân đội hai bên nhìn thấy sự việc liền kinh hoàng đến độ buông bỏ hết vũ khí trên tay, quỳ trên nền băng khấu đầu la lớn ‘tiên nữ hạ phàm, nay tiên nữ lại quay về trời rồi.’
Ngay lúc này, Vũ Văn Nguyệt đang ôm lấy Sở Kiều đã lâm vào hôn mê, di chuyển vào bờ.
*********************
Đại Ngụy mùng chín tháng chạp, Thái tử phi biến mất ở Bắc Cương, sống chết không rõ.
Đại Ngụy mùng một tháng giêng, ngoài đón chào năm mới toàn dân còn được ăn mừng Tân hoàng lên ngôi, lấy hiệu là Hiếu Văn hoàng đế, đại xá thiên hạ. Đồng thời truy phong Thái tử phi đã mất tích Vũ Văn Ngọc Lan làm Văn Chiêu hoàng hậu, mở ra một thời kì thái bình thịnh thế đầu tiên ở Đại Ngụy.
Ngụy tài nhân có công nuôi dưỡng tân đế lúc nhỏ, được tân đế sắc phong làm Thái hậu, tạm thời chưởng quản lục cung. Thập tam điện hạ xóa bỏ danh xưng Bắc Yến Vương, khôi phục phong hàm Dụ Vương, được triệu hồi về Trường An giúp đỡ hoàng đế xử lý quốc sự, đồng thời ban hôn cùng Mông Phong, nghĩa nữ của Mạc lão tướng quân. Riêng về Nguyên Thuần nhiều lần muốn hành thích Yến Tuân, tuy rằng không thành công nhưng để khen ngợi cho tấm lòng hi sinh quả cảm ‘vì nước quên thân’, khôi phục trở lại tước vị trưởng công chúa.
Đại cung nữ A La luôn hết lòng chăm lo cho Thái tử Nguyên Hiển được thăng chức nữ quan quản lý Đông cung trong vòng mười năm, sau đó được ngoại lệ xuất cung gả cho cho tướng quân Nguyệt Cửu dưới trướng Thanh Hải vương Vũ Văn Nguyệt.
Tân Ngụy Đế còn ra một sắc lệnh kì lạ, vào ngày hai mươi lăm tháng chạp mỗi năm, nhà nhà đều phải đặt một cây tùng nhỏ ở phòng khách, phía trên cây trang trí vật nhỏ tinh xảo, phía dưới gốc cây phải đặt quà cho đứa bé trong nhà. Người dân Đại Ngụy hiện nay đã được sống trong ấm no hòa bình nên rất hăng hái tham gia, coi như được thêm một ngày lễ trước khi đón năm mới vậy.
Vào tháng chạp mỗi năm, quan phụ mẫu thành Bắc Cương luôn được diện kiến long nhan của Hoàng đế, bởi vì ngài thường ngụ lại trong dịch quán vài ngày. Mùng chín tháng chạp, Hoàng đế mặc thường phục đi về hướng hồ băng ở gần núi Tú Lệ. Cả một ngày dài như vậy, Hoàng đế không làm gì khác ngoài việc ngồi nhìn hồ băng thổi sáo. Suốt mười lăm năm trị vì, mỗi năm tháng chạp đều không thay đổi thói quen của Ngụy Đế.
Bởi vì các nước đã kí hiệp định đình chiến nên không có ai gây khó dễ Ngụy Đế muốn đi du lịch Bắc Yến.
Đại Ngụy năm Thuận Thiên thứ mười sáu, Hoàng đế thoái vị nhường lại ngai vàng cho Đông cung Thái tử Nguyên Hiển. Ngoài ra ngài còn sắc phong cho phò mã của Nguyên Thuần công chúa là Ngụy Thư Diệp trở thành tể tướng. Đô đốc Mạc Thanh ngoài nắm chức đại soái của Kiêu Kị Doanh, còn có thể điều động năm binh chủng bao gồm bộ, thủy, pháo, tượng và kỵ binh. Cả hai người này sẽ trở thành cánh tay trái và cánh tay phải giúp đỡ Tân hoàng trị quốc.
Tháng chạp cùng năm, như thường lệ Thái thượng hoàng di phục xuất tuần đi về phương Bắc. Quan lại và quân lính giữ thành Bắc Cương truyền tai nhau rằng, đã thấy qua Thái thượng hoàng cùng hai vợ chồng Thanh Hải vương đi cùng một ông lão nhỏ thó tóc bạc, di chuyển về hướng núi Tú Lệ.
Từ đó trở đi, Thái thượng hoàng Đại Ngụy biệt vô tông tích.
Hết Phần IShare this:
- Tweet
Từ khóa » Chương 15 Thanh Hải Vương Phi
-
Chương 158: Thanh Hải Vương - Sở Kiều Truyện - Wattpad
-
Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11 - Quyển 5 - Chương 203
-
'Sở Kiều Truyện 2' đã Vô Vọng, Kết Cục Các Nhân Vật Chính Trong ...
-
Chương 2 Của Truyện [Fanfic] Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều ... - Vinote
-
Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11 (Sở Kiều Truyện)
-
Khán Giả Xuyên Phim Sở Kiều Truyện - Chương 15
-
By Phần 2 Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện - Tập 16 - Facebook
-
Nữ Diêm Vương: Nhà Có Thê Tử Lung Linh - Chương 15 - SSTruyen
-
Cổng Thông Tin Đào Tạo-Trường Đại Học Hùng Vương-DHHV
-
Kế Hoạch 132/KH-UBND 2022 Thực Hiện Chương Trình Mục Tiêu ...