Khát Khao Khôn Cùng – Trích đoạn 2 - Clover
Có thể bạn quan tâm
Phiên ngoại Dép lê
– Lam Lâm-
Dịch: QT & Google Edit: Pil

.
Gia Ngạn lại học được một công thức tái chế đồ bỏ mới: tự làm dép lê đi trong nhà.
Mua sẵn đế dép, cắt áo phông cũ thành nhiều mảnh, có thể lấy vải đó bọc lên, hoặc dùng len làm mặt trên của dép. Dép lê làm được khá giống những đôi bán ngoài tiệm, hơn nữa đi cũng rất êm.
Thế nên Gia Ngạn thích lắm, chăm chỉ làm ngày càng nhiều.
Đến một ngày, Tiếu Mông mở tủ giày, thấy bên trong chật ních hai hàng dép thủ công thì ngiến răng nghiến lợi rít: “Em là con rết đấy à?”
Gia Ngạn vội giải thích: “Anh xem, đôi này với đôi này không giống nhau đâu, lúc tắm anh đi đôi này, rất nhẹ lại kín chân nữa, tắm xong đi đôi này, mềm mại thoải mái, đi buổi tối cũng không phát ra tiếng động. Trời lạnh thì đi đôi này, rất ấm…”
Tiếu Mông trừng mắt nhìn cậu: “Gì, em nghĩ anh là hạng người đi cái thứ dép này chắc?”
Tuy cứng cáp, lại thoải mái, may bằng tay rất đẹp, nhưng kiểu dáng quá xuề xòa, chẳng phù hợp với thẩm mỹ Tiếu Mông tí nào.
Nhưng, tối nào cũng ngồi trong lòng Tiếu Mông, vừa xem TV, vừa làm dép lê quen rồi, vui vẻ là thế, giờ bỗng nhiên không làm nữa lại thấy tay thiếu thiếu.
“Tiếu, Tiếu Mông…”
“Hở?” Cái gã vừa bị gọi tên kia đang bắt đầu cắn nhẹ lên cổ cậu.
“Là… Em muốn đi học buổi tối…”
Tiếu Mông vẫn đang bận bịu bên cổ ai kia, lơ đễnh hỏi vọng ra: “Học buổi tối để làm gì?”
“A… Em muốn học làm một ít đồ vật, có thêm tay nghề nào đó…”
“Học làm mấy thứ ấy để làm gì?”
“Ừ thì…” Gia Nhạn tận lực cố gắng không để mình bị cắn mà quên mất vấn đề chính, ” Học làm một số thứ, có thể làm thêm việc… Không phải đã nói là… Ừ thì… phải, phải làm thêm bên ngoài nữa sao… Đừng, đừng như thế, để em nói xong đã…”
Tiếu Mông bị quyết liệt đẩy ra thì lập tức tỏ rõ thái độ phản đối kịch liệt: “Làm thêm cái gì, em bây giờ thì sao, chẳng lẽ em bị đuổi việc?”
“Tất nhiên là không phải,” Gia Ngạn có phần ngượng ngùng, “Nhưng lâu lắm rồi em không được tăng lương.”
“Chả liên quan”, Tiếu Mông gạt phắt, “Cũng đâu có thiếu tiền. Anh lại còn vừa được tăng lương nữa.”
Gia Ngạn “Ừm” một tiếng: “Em biết là…”
Tiếu Mông lại ẩn cậu ngã nhào: “Vậy thì tốt. Đừng có mà đi làm thêm, tổ lãng phí thời gian.”
Lúc đi làm, thời gian của Lâm Gia Ngạn thuộc quyền sở hữu của công ty, sau khi tan ca thì thời giờ của cậu thuộc quyền sở hữu của Tiếu Mông. Muốn dùng thời gian sở hữu của hắn để đi làm thêm? Đừng có đùa.
Tan tầm hôm sau về nhà, Tiếu Mông thấy cái người kia đang ngồi bàn hì hụi làm việc, trước mặt còn bày ra một đống các thứ.
“Đây là cái gì?”
Gia Ngạn vẫn còn đang chúi mũi làm: “Đồng hồ điện tử…”
“Mua nhiều thế này làm gì?”
“Không phải mua, em lấy ở cửa hàng của bạn, mang về nhà lắp ráp lại, dán giá tiền.”
“…” Tiếu Mông cầm một chiếc lên, nhíu mày, “Lắp một cái được bao nhiêu?”
“Chắc là vài xu…”
“… xu?” Tiếu Mông trợn mắt nhìn cậu: “Em bị dở hơi à?”
“Không phải, em lắp nhanh lắm, anh xem, em lắp được gần 100 bộ phận rồi. Quen tay thì làm nhanh lắm, dù sao em cũng rảnh…”
Tiếu Mông điên tiết gầm lên: “Đừng có mà làm ba cái trò nghèo kiết xác này trước mặt anh!”
Gia Ngạn bối rối: “Nhưng em cũng rảnh không có việc gì làm…”
“Em rảnh thế cơ à? Nếu rảnh thì anh với em làm mấy chuyện có ý nghĩa một tí là được chứ gì!”
Gia Ngạn cuống cuồng giữ lấy quần mình: “Em, em không phải rảnh chuyện đó…”
“Tóm lại là em ít làm mấy trò chán chết này đi”, Tiếu Mông gằn giọng, “Có phải anh không nuôi nổi em đâu. Công ty em dạo này mãi không trả lương, thiếu tiền thì nói với anh đây này. Trong ngăn kéo cũng có tiền, em muốn nhiều hay ít thì cứ lấy ra mà tiêu.”
Gia Ngạn vội giải thích: “Không phải thế, anh rất tốt với em. Là tự em…”
“Em thế nào?”
“Cũng không có gì, là tự em muốn kiếm một việc gì đó để làm,” Gia Ngạn cất dần đồ nghề vào túi, “Nhưng em cũng không làm được gì nhiều…”
Tiếu Mông sững lại nhìn cậu: “Đừng có suy nghĩ lung tung. Em làm như thế là đủ rồi.”
“Đâu…”
“Làm tình là đủ rồi. Em còn cần phải làm gì nữa chứ?”
Cậu bị cái tên thản nhiên, không biết xấu hổ kia làm cho mặt đỏ tía tai: “Không, không đủ… Em không kiếm ra tiền, ở nhà chẳng làm được việc gì có ích, nấu cơm cũng không ngon, lần trước còn giặt hỏng quần áo của anh…”
Tiếu Mông lộ ra vẻ mặt hung ác véo lấy má cậu: “Này, anh cảnh cáo em, không cho phép em nói vợ anh như thế.”
Gia Ngạn mặt mũi đỏ bừng bị hôn lên môi, vì quá thẹn thùng mà nhất thời không sao ngẩng đầu lên được.
“Chỉ có một số bộ là phải nhớ đem đi giặt khô thôi, em cũng đừng chịu khó quá, cả ngày lúc nào cũng cặm cụi làm việc không ngừng, người ta nhìn vào lại tưởng anh ngược đãi em.”
“Vâng…”
Tối đó ra ngoài ăn cơm, nhân tiện đi mua thêm đồ đạc. Ít lâu Tiếu Mông lại mua thêm rất nhiều đồ gia dụng trang trí, thẩm mỹ khắt khe của hắn không chỉ thể hiện trên người, còn phải ở mọi ngõ ngách xó xỉnh xung quanh nữa. Nhớ lúc sửa nhà, đến bồn cầu trong toilet cũng phải chọn lên chọn xuống, lý do là “Bồn cầu xấu anh đi không được”.
Trong cửa hàng có rất nhiều đồ đẹp, thảm thêu, bàn ăn, bộ ghế, dép đi trong nhà, mỗi loại Tiếu Mông lại lựa ra một vài chiếc, chỉ có dép là không hề đoái hoài đến.
Gia Ngạn hỏi: “Lần này anh không mua dép lê sao?”
“Không cần.”
“Nhưng mấy đôi này có vẻ tốt mà? Đôi ở nhà cũng cũ rồi…” Hôm trước cậu tiếc của nên đem mấy đôi dép thủ công cho người nhà dưới quê hết rồi, giờ chẳng còn dự trữ đôi nào.
“Không mua, em tự may được còn gì.”
“A?” Gia Ngạn vội đuổi theo, “Nhưng mấy đôi đó, anh không thích mà?”
Tiếu Mông quay sang nhìn cậu: “Thế cũng được rồi, rất thoải mái. Còn tiết kiệm tiền nữa.”
Gia Ngạn vui đến nỗi mặt mũi ửng hồng: “Đúng, đúng, em cũng nghĩ như anh, quan trọng nhất là tiết kiệm tiền.”
Thế là suốt dọc đường về, khuôn mặt Gia Ngạn rạng ngời phấn khởi: “Anh thích loại đế nào? Dép chỉ có mỗi một màu thôi ạ? Anh muốn may bằng chất vải gì?”
Có thể làm cậu vui vẻ như thế, hạ mình đi đôi dép lê xấu xí một chút cũng có gì ghê gớm đâu.
Dù sao Gia Ngạn cũng là người dễ thỏa mãn, lại rất đơn giản, cậu cũng cần phải nhận thức được giá trị của bản thân mình.
Tiếu Mông vừa lên mẫu dép lê vừa âm thầm nghĩ, cũng may là Gia Ngạn chưa đến nỗi thích may ga giường hay mành rèm các thứ.
Trừ việc xót xa khi phải thanh toán tiền ra thì Gia Ngạn cũng rất thích đi loanh quanh dạo phố cũng Tiếu Mông.
Tuy cậu chẳng có quyền lên tiếng, việc cần làm chỉ là đi đằng sau xách túi to túi nhỏ, nhưng vẫn thấy thật vui. Toàn mua những đồ gia dụng lặt vặt, một bộ chén, bình hoa khô bằng mây, tranh trang trí, thảm nhỏ đặt dưới giường…
Những việc này làm cậu có một cảm giác thật rõ ràng. Khi bắt đầu chi tiền mua gì đó, cũng là khi hai người cùng nhau gây dựng tổ ấm gia đình. Dù cả hai có cùng là đàn ông đi nữa, vẫn chẳng thể ảnh hưởng tới niềm hạnh phúc ấm áp trong Gia Ngạn.
Nhưng khi chọn đồ khách mua bên cạnh ai cũng nhìn bằng ánh mắt tò mò.
Hai gã đàn ông đàn ang mà đứng cạnh giường mẫu hỏi qua hỏi lại chọn hết kiểu dáng, hoa văn đến màu mè phòng ngủ, mà còn là giường đôi siêu rộng chứ, cảnh này đúng là đáng nghi khỏi nói.
“Là hai phai à?”
“Ghê quá…”
Gia Ngạn khẽ run, vội quay sang Tiếu Mông, hắn lại cứ như chẳng hề nghe thấy tiếng mấy người đang xì xào bàn tán sau lưng, bình thản gọi nhân viên bán hàng lấy một bộ mới, mở ra trải lên giường, còn thử ngồi xuống nữa.
“Làm sao thế?” Hắn ngẩng đầu nhìn Gia Ngạn, “Cậu nghĩ vợ tôi có thích không?”
“A?”
“Tôi chọn thì thể nào vợ tôi cũng bằng lòng, cậu cứ nói đi?”
Mấy người nãy giờ nhìn họ bằng ánh mắt kỳ dị dần bình thường trở lại.
“Hóa ra là bạn bè đi cùng nhau…”
“Nhà tôi việc gì cũng đến tay tôi lo tất, giá mà lão chồng tôi cũng biết chăm lo cho vợ như người ta thế kia thì tốt biết mấy.”
Gia Ngạn lại lập tức đỏ mặt.
“Có… Thích.”
Tiếu Mông nghi ngờ mỉm cười nhìn cậu.
“Thích thật không?”
“… Thật.”
Cậu vẫn luôn hy vọng có một người nào đó để mình có thể gọi là “vợ”, mà chưa từng nghĩ tới cũng sẽ bị gọi như thế.
Nhưng hình như cảm giác cũng không tệ chút nào.
.
.
.
thêm 1 pn KKKC :* là vì lần trước đi Big C, thấy kem Häagen-Dazs như của 2 bạn, nhưng hộp nhỏ bằng tầm 2 hộp sữa chua Vinamilk chồng lên nhau thôi mà đã gần 65k rồi ;____; hộp bự thì hình như là 230k ;___; thực sự là rất muốn ăn thử xem ra sao, đủ tiền mua nhưng không nỡ… 😦 ~ đúng là kem “siêu cao cấp” của Mỹ =((
p/s: đọc pn này dù là chưa có chồng nhưng cũng muốn cùng chồng đi chọn đồ gia dụng ghê ^^~
Rate this:
Share this:
- X
Related
Từ khóa » Khát Khao Khôn Cùng Phiên Ngoại
-
Khát Khao Khôn Cùng | Tiểu Linh Dương
-
Cưỡi Ngựa Xem Hoa (1) | 霙
-
[Lam Lâm] Khát Khao Khôn Cùng | Nhật Lạc
-
Linh Tinh | Đậu Hoa
-
[Khát Khao Khôn Cùng] Trích đoạn Thứ Ba | Đậu Hoa
-
Khát Khao Khôn Cùng | AstroBoy
-
List Review Đam Mỹ Ngược - Khát Khao Khôn Cùng - Wattpad
-
[HunHan] Khát Khao Khôn Cùng |Warning: NC-21+|(HOÀN) - Wattpad
-
EBook Khát Khao Khôn Cùng - Lam Lâm Full Mobi Pdf Epub Azw3 ...
-
Khát Khao Khôn Cùng - Quyển 1 - Chương 5 - Truyện HD
-
Khát Khao Khôn Cùng - Truyện FULL
-
[Review] Một Số đam Mỹ Yêu Thích [Part3] - Blue Faith
-
Mục Lục | ღ Vô Ưu ღ