Khế Ước Đàn Ukulele - Ân Tầm (Tiếp) - Q7-Chương 249: "Lễ Vật" Bị ...
Có thể bạn quan tâm
Trái tim Trang Noãn Thần run lên, không biết là bởi vì lời nói của anh hay vì cơn đau do mớ râu tạo thành, thân mình rụt lui theo bản năng đẩy anh ra, trong đầu lại hiện lên hình ảnh vô cùng đau đớn kia, phòng bệnh mờ ảo, cô bất lực như chú chim bị anh bẻ cánh, đêm đó cô đã đau khổ cầu xin anh, khẩn xin anh, sự dịu dàng cùng chăm sóc của anh khi xưa bay biến hết, anh như con thú cắn nuốt cô, cô thì không dám kêu tiếng nào.
Một Giang Mạc Viễn như vậy, sao cô lại không sợ chứ? Thế nhưng đẩy anh ra thì tâm lý cô càng hoảng loạn, một khi anh tức giận...
Quả nhiên, thái độ của cô khiến Giang Mạc Viễn đột nhiên sững sờ, híp mắt tỏ vẻ không vui: "Em đang làm gì vậy?"
Hơi thở Trang Noãn Thần dồn dập, xưa giờ cô chưa từng phòng vệ anh, cô đã quen với sự chăm sóc dịu dàng của anh, với một mặt khác đó của anh cô vẫn chưa làm tốt công tác chuẩn bị và đề phòng, cô đoán không ra hậu quả chọc giận anh sẽ như thế nào, nhưng cho dù lấy sức lực ra đối kháng anh thì chính cô sẽ thảm bại.
"Trang Noãn Thần, nếu không ngoan ngoãn bước đến đây thì đêm nay em đừng hòng ngủ được, ngày mai cũng đừng mơ sẽ bước ra khỏi cửa nhà này." Giang Mạc Viễn không nổi giận, ngồi xuống giường nhìn chằm chằm cô, bình đạm nói.
Như chùy sắt nện xuống ngực, cô ngạc nhiên rồi nhanh chóng ngậm miệng, đầu ong ong, ngữ điệu của anh tuy nhẹ nhưng lại đủ uy hiếp, bàn tay đang nắm chặt dần buông ra, thật lâu sau mới nặng nề bước đến.
Cô và anh sao lại lâm vào tình trạng hôm nay? Cô không rõ lắm, nhưng có một chuyện rất rõ, người đàn ông trước mắt này không phải là Giang Mạc Viễn mà cô quen. Có lẽ, tính nhẫn nại của anh đã sớm dùng hết.
Đứng trước mặt anh, hơi rượu thản nhiên bao phủ lấy cô làm cô mơ màng, người đàn ông này sau khi say rượu quay về nhà tám phần là chuyện cô xuất hiện ở bữa tiệc rồi, anh muốn tra tấn cô như thế nào cô không biết, nhưng có một điều cô khẳng định, chỉ cần cô ngoan ngoãn, ít ra có thể giảm bớt chút thống khổ.
Đưa tay im lặng tháo cà vạt giúp anh, cởi bỏ từng nút áo sơ mi, chất vải mỏng làm cô cảm nhận được cơ ngực rắn chắc dưới lòng bàn tay, đợi áo sơ mi mở xong, lồng ngực màu lúa mạch kiên cố được ánh đèn vàng nhạt nhuốm đẫm sáng bóng.
Vòm ngực rộng rãi phân ra thành hai khối cơ ngực rắn chắc, cùng với hơi thở trầm khàn của anh mà phập phồng theo quy luật. Cơ bụng sáu múi rõ ràng, cơ tam giác cánh tay mạnh mẽ khiến người khác mơ màng.
Đường cong lưu loát ở sau lưng, Trang Noãn Thần đưa tay tháo mở thắt lưng da rồi trì hoãn thật lâu không có hành động tiếp theo, đai lưng bằng da lạnh lẽo giống như con người anh, đang chần chờ, Giang Mạc Viễn lại nắm lấy tay cô, chỉ dẫn cô cởi bỏ thắt lưng.
"Em, em đi lấy đồ cho anh thay." Trang Noãn Thần bối rối không thôi, trái tim theo cổ họng sắp phọt ra ngoài, vừa định xoay người lại bị Giang Mạc Viễn giữ chặt.
"Gấp cái gì?" Tiếng nói thanh thuần của anh như bóng đêm gợi cảm, một bàn tay kéo ôm cô vào lòng.
Trang Noãn Thần mất trọng tâm té ngồi trên đùi anh, không đợi cô phản kháng, môi Giang Mạc Viễn đã hạ xuống.
Từ khóa » Khế ước đàn Ukulele Chương H
-
Khế Ước Đàn Ukulele - Quyển 6 - Chương 18: Cảnh Tượng Máu Me
-
Hào Môn Kinh Mộng 2 - Khế Ước Đàn Ukulele Q7 Chương 16(18+)
-
Hào Môn Kinh Mộng 2: Khế Ước Đàn Ukulele - Chương 47: Thi Gan
-
Hào Môn Kinh Mộng 2, Khế Ước Đàn Ukulele - Ân Tầm
-
Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele - Chương 34: Khó Ngủ
-
Khế Ước Đàn Ukulele Chương 164 Yêu Chưa đủ Sâu
-
Truyện: Hào Môn Kinh Mộng 2 Khế Ước Đàn Ukulele
-
Khuế Ước Đàn Ukelele (Hào Môn Kinh Mộng II) - Q.4 - SSTruyen
-
Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele - Quyển 5 - SSTruyen
-
Khế Ước Đàn Ukulele Full - Chương 227: Thông đồng Bất Ngờ
-
Đoc Truyện Hào Môn Kinh Mộng 2 - Chương 289
-
Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele Ân Tầm Quyển 5
-
Hào Môn Kinh Mộng 2: Khế Ước Đàn Ukulele - Chương 41
-
Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele - Chương 46: Đấu Trí