Khế ước đàn Ukulele - Chương 273: Vợ Chính Và Bạn Gái - Wattpad

C273: Vợ chính và bạn gái

Cao Quý nhiệt tình làm Trang Noãn Thần không ngăn được, thật may cậu ta không táy máy tay chân, bờ môi từ đầu đến cuối đều cười, nhẹ giọng nói "Cao thiếu gia quá khen." Tối nay đụng phải Giang Mạc Viễn hoàn toàn không ngờ, kế hoạch mà cô thiết kế tỉ mỉ cũng đã bị đổ vỡ.

"Cao thiếu gia, thật ra thì trừ truyền thông Đức Mã ra Vạn Tuyên cũng là lựa chọn tốt, tôi là một mực coi trọng giám đốc Trang, cô ấy làm việc kỹ lưỡng, Phỉ Tư Mạch cũng đã đủ để chứng minh các cô ấy rất có thực lực." Quản lý Lưu ở bên cạnh vừa nói lời khen.

Trang Noãn Thần thấy tên đã lắp vào cung không phát không được, nhanh chóng chặn lời quản lý Lưu, "Cao thiếu gia, trọng hợp tác quan trọng nhất chính là hợp ý nhau, chúng ta đã từng có một lần hợp tác, đối với Cao Thịnh cùng Phỉ Tư Mạch tôi cũng có nhiều hiểu biết, dĩ nhiên đối với hoạt động sản phẩm Phỉ Tư Mạch cùng hoạt động in ấn tạp chí, chúng tôi cũng có đầy đủ lòng tin, Bắc Kinh lớn như vậy, tôi muốn không riêng gì chỉ có truyền thông Đức Mã."

"Như vậy nha. . ." Cao Quý cúi đầu suy nghĩ một chút.

"Cao thiếu gia, là người nào nói tối nay chỉ nói chuyện phiếm?" Giang Mạc Viễn trầm mặc bất ngờ mở miệng, lười biếng dửng dưng.

Cao quý lập tức kịp phản ứng, "Đúng đúng đúng, tối nay không nói chuyện công không nói chuyện công." Anh ta cười lấy lòng Giang Mạc Viễn.

Trang Noãn Thần hận đến giương mắt nhìn chằm chằm Giang Mạc Viễn, Giang Mạc Viễn thì hướng về phía cô giơ lên ly rượu tỏ ý, "Giám đốc Trang thật ngại, có thể phương pháp làm việc của tôi với cô khác nhau, tôi từ trước đến giờ không thích ở trường hợp này bàn công việc."

Đó chính là nói anh tới chỗ như vậy chỉ vì chơi?

Cô gắt gao siết ly, hận không thể lấy rượu trong ly tát vào mặt anh.

"Giang tổng ngài đại nhân có đại lượng, đây không phải là bàn công việc mà là đáp ứng lời đề nghị." Cao Quý vội vàng giải thích.

Cao Quý như vậy làm Trang Noãn Thần có chút không tưởng được, anh ta tựa hồ không như Lưu quản lý nói là người kiêu ngạo không ai bì nổi, thật sự nhìn qua cậu ta là người không có chủ kiến.

"Nào nào nào, vì mọi người quen biết cạn một ly." Cao Quý giơ ly lên trước.

Trang Noãn Thần không thể làm gì khác hơn là làm theo, thời điểm cùng Giang Mạc Viễn cụng ly cố ý dùng sức một chút, may tiếng nhạc lấp đi âm thanh cụng ly, nếu không người khác nhất định có thể nghe ra đao quang kiếm ảnh(1).

"Các cô còn đứng ngốc ở đó làm gì? Còn không mau qua đây?" Quản lý Lưu hướng về phía mấy cô người đẹp đang đứng trong phòng bao hét lớn.

Vừa dứt lời, mấy cô như hoa hồ điệp(2) đang đứng ở cửa liền nhào tới.

Trang Noãn Thần cả kinh vội vàng vô tình trúng cạnh bàn một cái, một con bướm chen giữa Cao Quý và cô, nhìn thấy Cao Quý bên trái ôm bên phải ấp(3), vui vẻ nước mũi cũng muốn chảy ra. Đáng giận hơn là, cô gái mới vừa nhảy quanh ống thép, cô ta là người xinh đẹp nhất trong số đám nữ nhân, nếu không cũng không khả năng nhảy chính, cô ta trực tiếp ngồi ở bên cạnh Giang Mạc Viễn, rót một ly rượu rồi vùi vào trong ngực anh, phong tình vạn chủng giọng giống như là tan ra đường, "Ông chủ, ly rượu này là mời ngài, ngài nhất định phải uống nha."

Chữ "nha" cuối cùng giống như là kéo dài cây bông vải(4) từng vòng lượn quanh toàn thân Trang Noãn Thần làm cô cũng nổi da gà .

Cô nhìn về phía Giang Mạc Viễn.

Giang Mạc Viễn lại không nhìn cô, ngoài ý muốn đưa tay ôm chằm mỹ nữ, môi mỏng cong lên,"Như vậy mời tôi cũng không uống."

"Người ta đút anh uống." Toàn thân nữ nhân giống như vắt mì dính vào trong ngực Giang Mạc Viễn, đem ly rượu tự mình đưa đến bên mép môi anh, ánh mắt kia câu người thật lợi hại, trên người có mặc quần áo thiếu vải, không cách nào che kín thân thể đầy đặn gần sắp lộ ra.

Phương Tiểu Bình cùng Vương Tranh thấy một màn này âm thầm nói nhỏ, "Tôi nói sao nhìn người đàn ông kia thật quen mắt, thì ra chính là CEO tập đoàn Tiêu Duy, anh ta thật là đẹp trai nha."

"Đúng vậy, người đàn ông đẹp trai như vậy sự nghiệp lại thành công, ai gả cho anh ta thật đúng là hạnh phúc."

"Tôi cảm thấy chưa chắc là hạnh phúc nha? Tôi nhìn thấy anh ta ra vào nơi này ăn uống như cơm bữa, loại đàn ông trong ngực có thể ôm bất cứ người đẹp nào, ai gả cho anh ta cả ngày lẫn đêm không phải lo lắng đến chết sao?"

"Các cô hai người chớ nói bậy bạ." Ngải Niệm nghe được hai người thì thầm với nhau vội vàng ngăn cản, lại một mặt lo âu nhìn Trang Noãn Thần.

Trang Noãn Thần không phải không nghe được lời Phương Tiểu Bình cùng Vương Tranh , Giang Mạc Viễn ngay tại trước mặt cô trắng trợn ôm những đàn bà khác cô cũng không phải không nhìn thấy, mỹ nữ kia cọ ở trong ngực anh giống như con mèo, hấp dẫn (sexy) nhiệt tình, anh hẳn chỉ thích loại này đàn bà đi.

Lâu như vậy, anh đối với cô đã sớm chán ngán, bây giờ ngay cả diễn trò đều có thể trực tiếp.

"Ông chủ, người ta đút anh ăn trái cây."Cô ta nũng nịu nói.

Giang Mạc Viễn tỉnh bơ nhìn Trang Noãn Thần một cái, cô đang cúi đầu, cái miệng nhỏ nhấp rượu, ánh sáng nhàn nhạt rơi vào trên người cô tạo thành bóng dáng lạ lẫm, anh không thấy rõ vẻ mặt cô, chỉ cảm thấy giữa anh và cô giống như là thiên sơn vạn thủy(5).

Một ngọn lửa vô danh ở trong lồng ngực đang dâng lên cao, cánh tay đột nhiên ôm chặt lại, làm cho mỹ nữ trong ngực la lên, cũng thành công đưa tới ánh mắt Trang Noãn Thần .

"Em nghĩ đút tôi thế nào đây?" Anh cúi đầu cố ý đụng gò má mỹ nữ ở trong ngực như đang mập mờ quấn quít nhau, cũng cố ý coi thường ánh mắt đang nhìn cách đó không xa.

Mỹ nữ bị hơi thở của anh chọc cho thở gấp, toàn thân mềm hơn,đầu ngón tay thon dài ở trên lồng ngực rắn chắc của anh nhẹ nhàng đâm một cái, "Ông chủ, anh thật là xấu. . ."

Trang Noãn Thần siết chặc quả đấm, ngón tay đâm lòng bàn tay làm đau, cô cho tới bây giờ chưa thấy qua một mặt Giang Mạc Viễn như vậy, cho tới bây giờ chưa thấy qua.

Ngải niệm kéo cô qua, thấp giọng nói "Nếu không chúng ta đi thôi."

Trang Noãn Thần cũng không chịu nổi, vừa muốn gật đầu, cửa phòng bao vừa lúc đẩy ra, một giọng nói quen thuộc vang lên, "Mấy người còn cần rượu không? Tôi ——" thanh âm hơi ngừng.

Cùng lúc đó, Trang Noãn Thần cũng kinh ngạc ngẩn người ngẩng đầu, nhưng mới vừa đi vào phòng bao nữ nhân ấy đã đối mặt với cô!

Cô ta hiển nhiên cũng nhìn thấy cô, cho nên mới gắng gượng đem nửa câu sau nuốt xuống.

"Ai nha là tiểu thư Sa Lâm, một cú gọi điện thoại cho cô cũng thật lâu nha, mau ngồi." Quản lý Lưu vội vàng chào hỏi, hướng về phía người đẹp trong ngực Giang Mạc Viễn trừng hai mắt, "Còn không mau nhường chỗ cho tiểu thư Sa Lâm ngồi? Người phụ nữ không có mắt nhìn, người ta tiểu thư Sa Lâm mới là chủ nhân chính, để cô ấy ăn một lần giấm Giang tổng liền đau lòng đó."

Mỹ nữ vội vàng ấm ức đứng dậy.

Cao Quý ở bên cạnh cũng cười, "Tới bên anh đây, anh không có bạn gái để ghen đâu."

Trang Noãn Thần nghe lời nói này, cả trái tim giống như là bị người đạp vỡ , cảm thấy rất đau, nhất là câu kia của quản lý Lưu "Người ta tiểu thư Sa Lâm mới là chủ nhân chính " rơi vào trong lòng cô nhưng lại giống như là một bàn ủi đang ủi trên gò má làm cô đau.

Giang Mạc Viễn ôm người đẹp vào ngực, cô tức giận, nhưng cũng có thể cưỡng bách mình tưởng tượng là người đàn ông này đang diễn trò, nhưng Sa Lâm xuất hiện giống như một cây đao thọt vào trong lòng cô, vốn dĩ Sa Lâm vẫn còn ở bên người Giang Mạc Viễn, bộ dáng của anh thật vui, cái anh gọi là "Giải quyết" chính là thuận lợi mọi bề (6) sao? Không nha, anh không phải thuận lợi mọi bề, mà là hoạt động bí mật (7)! Hôm nay nếu không phải bị cô bắt gặp, cô căn bản cũng không biết bọn họ hai người còn ở chung một chỗ!

Loại đau này, vượt qua những lần"hiểu lầm" cô thấy trước đây .

"Nha, quên giới thiệu với cô,đây là người cùng hợp tác kiêm bạn bè, giám đốc công ty Vạn Tuyên, Trang Noãn Thần." Lưu quản lý thấy hai cô gái mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn nhau, vội vàng đứng dậy giới thiệu, "Mà người này chính là bạn gái Giang tổng, tiểu thư Sa Lâm. Đừng nói, hai người nhìn ra thật giống nhau."

Một câu "bạn gái Giang tổng, tiểu thư Sa Lâm ". Trang Noãn Thần đột nhiên đưa mắt nhìn sang Giang Mạc Viễn, anh thì ngồi ở đàng kia, ung dung nhìn cô, cặp mắt kia sâu không lường được, tròng mắt đen tựa như đem cô ép đến vạn kiếp bất phục(8)!

Đúng vậy, lòng nàng đã bắt đầu vạn kiếp bất phục.

Sa lâm mặt đầy lúng túng, cứng rắn nặn ra vẻ tươi cười, "Lưu quản lý, đừng giới thiệu vớ vẩn như vậy, tôi hôm nay đi theo Mạc Viễn tới đây để tham gia náo nhiệt."

Lưu quản lý không nhìn ra bão táp đang dâng lên, cười một tiếng lấy lòng nói, "Nếu là Giang tổng không yêu cô, làm sao có thể dẫn cô tới đây? Mau ngồi." Ông ta vừa nói xong liền kéo Sa Lâm trực tiếp ngồi xuống bên người Giang Mạc Viễn.

Sa Lâm nhìn Trang Noãn Thần, toàn thân mất tự nhiên, vừa muốn đứng dậy lại bị Giang Mạc Viễn thuận thế ôm vào trong ngực, "Rót rượu cho anh đi."

Trang Noãn Thần nhìn một màn này, chóp mũi đột nhiên có chút ê ẩm, nhưng vẫn là ráng nhịn xuống, một cổ ê ẩm đã sớm dọc theo cổ họng nuốt vào bụng. Sa Lâm lòng có chút không yên rót rượu cho Giang Mạc Viễn, cắn cắn môi không nói câu nào.

Cao Quý thấy bầu không khí trở nên khác thường, đưa tay vỗ nữ nhân trong ngực một cái, "Đi đi đi, các cô tiếp tục nhảy, nhảy thật đẹp tiền thưởng không ít đâu."

Mấy mỹ nữ lập tức lại chạy đến sân khấu nhảy, vòng eo xinh đẹp được vuốt thật nhẹ nhàng.

"Cao thiếu gia, tôi nhìn thấy chúng ta nên hẹn nhau ngày khác đi, hôm nay quá muộn, chúng tôi đi trước." Trang Noãn Thần đứng dậy hướng về phía Cao Quý nói, Ngải Niệm cùng mấy người các cô cũng đứng dậy theo.

Cao Quý sững sốt một chút, "Lúc này mấy giờ mà muốn về rồi? Mọi người đều không nói chuyện phiếm đâu."

"Hôm nay có thể biết Cao thiếu gia thật rất vinh hạnh, lần sau do tôi làm chủ, chủ động mở tiệc mời, ý Cao thiếu gia thế nào?" Lòng Trang Noãn Thần sớm đã thành mảnh vụn không biết bay đi đến nơi nào, nào còn có tâm tư bàn chuyện công việc? Cô thật không cách nào nhìn một màn Giang Mạc Viễn cùng Sa Lâm, một màn châm chọc làm cô cũng vô lực chống đỡ.

Nếu như có thể trốn, cô nguyện ý trốn trong góc bóng tối, không muốn gặp bất kỳ ai.

Lần này, cô cũng không thể dối gạt mình để tự an ủi mình, Sa Lâm một mực quấn Giang Mạc Viễn. Giang Mạc Viễn chủ động đem cô ta ôm vào trong ngực đã đủ đem tự ái của cô đạp nát bấy.

Cao Quý có chút quyến luyến không thôi, "Tôi ở Bắc Kinh đây không bạn bè gì. . ."

"Chúng ta quen biết liền làm bạn đi." Tuy nói tiếp xúc không dài, nhưng Trang Noãn Thần phát hiện Cao Quý chính là một đứa trẻ chưa trưởng thành , cười một tiếng, "Chúng ta liên lạc lại sau." Nói xong xoay người muốn đi.

"Giám đốc Trang..." cách đó không xa, giọng lười biếng của người đàn ông quen thuộc vang lên, rơi vào âm nhạc trong giống như là địa ngục.

Trang Noãn Thần dừng chân một cái, nhìn cửa phòng bao không quay đầu, cột xương sống đột nhiên cứng ngắc.

"Mục đích không đạt liền đi, không cảm thấy đáng tiếc sao?" giọng Giang Mạc Viễn lộ ra vẻ cười cợt, vừa giống như lộ ra mùi rượu, thật nồng đậm.

Trang Noãn Thần ngón tay đột nhiên thu lại, siết chặc túi xách, đôi mắt thấm thoát vọt qua hừng hực chiến hỏa, không chút do dự quay đầu nhìn chằm chằm Giang Mạc Viễn, "Anh có ý gì?"

(1) Đao quang kiếm ảnh: cảnh tàn sát khốc liệt. Nhưng ở đây ý nói là hận ý.

(2) Hoa hồ điệp: (cây lan hồ điệp)

(3) Tả ủng hữu bão: bên trái ôm bên phải ấp

(4) Cây bông vải:

(5) Thiên sơn vạn thủy: nói người đi rất xa, qua nhiều núi nhiều sông

(6) Thuận lợi mọi bề: tiếng Hán là "tả hữu phùng nguyên".

(7) Hoạt động bí mật: tiếng Hán là "ám độ trần thương"

(8) Vạn kiếp bất phục: muôn đời muôn kiếp không thể trở lại, quay lại được

Từ khóa » Khế ước đàn Ukulele Wattpad