[Kiếm Tam – NPC] Cao Giáng Đình

Cao Giáng Đình

Cao Giáng Đình – 高绛婷

Thế lực: Thất Tú phường

Danh hiệu: Cầm Tú, Cầm ma

Năm bảy tuổi, Cao Giáng Đình tạm biệt vùng quê nghèo khó của mình để đến vùng Dương Châu giàu có.

Khi sư phụ Công Tôn đại nương sờ đầu nàng, buồn bã mà chắc chắn nói rằng nàng thiên tư có hạn, thể chất yếu ớt, không cách nào tu tập tâm pháp Nghê Thường Vũ Y đến mức cao cường, nỗi thất vọng ập đầu mà đến.

Vì vậy nàng mỗi ngày đều khổ luyện cầm kĩ, số dây của không hầu vốn đứng dầu trong bộ dây, cực kì khó gảy, 55 dây cơ hồ đã là cực hạn, vậy mà Cao Giáng Đình lại dùng đôi tay mình một mình gảy 76 dây mà vẫn cảm thấy nhẹ nhàng.

Nàng mời danh sĩ khắp nơi đến Thất Tú phường Dương Châu, hiến tấu một khúc, khúc tiêu âm tán hồi lâu, mọi người vẫn ngây ra như phỗng. Trong số những người có mặt không thiếu hạng người uyên bác, mà loại âm sắc này lại không ai có thể hình dung. Nhiều người lưu luyến nơi Thất Tú phường nhiều ngày, chỉ cầu mong được nghe thêm một khúc, từ nay danh tiếng Vô Cốt Kinh Huyền vang khắp thiên hạ.

Từ đó trở đi, miếu đường giang hồ, danh sĩ cao môn tranh nhau vào phường, cầu nghe một khúc mà không được. Giang hồ truyền tụng “Vô cốt kinh huyền, tố thủ thanh nhan”, nàng có nghe, nhưng cũng chỉ cười nhạt.

Thế giới của nàng như bóng trăng trong rừng, trừ dây đàn dưới tay ra không có gì khác nữa. Nhưng tránh không khỏi một lần gặp nhau, mọi thứ đều không như ban đầu.

Ngày đó, Vạn Hoa Danh Sĩ Khang Tuyết Chúc bôn ba ngàn dặm đến Thất Tú phường cầu nghe một khúc. Chỉ một lần gặp mặt, nàng liền trầm luân, tình cảm nảy sinh. Nàng nhìn thấy trong mắt hắn chấp niệm, ẩn nhẫn, tuỳ tính, nàng biết, mình gặp được đồng loại. Một khúc vừa dứt, Khang Tuyết Chúc như gặp người trời, lẩm bẩm nói: “Thiên hạ này không có đôi tay nào đẹp được như thế.” Vẻ mặt thưởng thức và ái mộ chiếu vào trong mắt nàng, tựa như mật đường ngọt ngào.

Hắn mời nàng đến Vạn Hoa cốc, nói rằng muốn điêu khắc cho nàng một pho tượng vô song, dù là Điêu Thiền bái nguyệt cũng không thể che mất phong thái của nó. Nàng không để ý, nhưng nàng vui mừng. Nàng không ngờ, trong lòng vị danh sĩ đến từ Vạn Hoa kia lại là một tính toán hoàn toàn khác.

Nhìn đôi tay không xương gảy đàn thành thạo của Cao Giáng Đình, Khang Tuyết Chúc cảm thán trời cao quả không phụ nỗi khổ tâm của hắn. Mừng rỡ như điên, chỉ sợ trên đời khó còn cơ hội thế này, hắn mời Cao Giáng Đình vào cốc, định khi hoàn thành tất cả liền có thể thản nhiên đi xa…

Sau biến cố ở Vạn Hoa, thế nhân đa số cho là thanh âm không hầu từ nay sẽ tuyệt tích nhân gian, không khỏi thở dài. Không ngờ sự kiện này lại động đến chấp niệm sâu nhất của Cao Giáng Đình, thân thể tuy yếu nhưng nội tâm của nàng vẫn luôn mạnh mẽ. Được Y thánh Tôn Tư Mạc điều trị tỉ mỉ, nàng nhịn đau khổ luyện, nửa năm sau, thanh âm không hầu lại tái hiện nhân gian, kĩ thuật thậm chí có nhiều tinh tiến, nhưng trong tiếng đàn lại có thêm khí sát phạt, làm người nghe kinh hãi vô cùng. Chuyện Khang Tuyết Chúc làm ra thế nhân cũng có biết, nhưng đôi tay không xương kia lại bị nàng giấu trong tay áo, từ đó trở đi không có ai lại có cơ duyên được nhìn thấy. Trở lại ngôi nhà ấm áp nhất, nàng đã không còn tin tưởng người khác, chỉ nguyện ngồi đánh đàn cả ngày trong đình Cầm Tú trong Thất Tú phường. Đến đây, Thất Tú phường thiếu một Cầm Tú, trên giang hồ lại nhiều một Cầm ma.

Partager :

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Từ khóa » Khang Tuyết Chúc