Kinh Dị Cặp Rắn “thành Tinh” Khổng Lồ đoạt Mạng Thợ Bắt Rắn ở Gia Lâm

Mấy năm gần đây, người dân xã Kim Lan (Gia Lâm, Hà Nội) đồn đại ầm ĩ chuyện một thợ rắn bị “rắn thần” đoạt mạng ngay khi con rắn khổng lồ bị cắt tiết. “Rắn thần” sau khi bị quán nhậu cắt tiết, đã “nhập” vào con gái của thợ rắn, khiến cả gia đình hoang mang lo sợ. PV đã thực tế địa bàn, tìm hiểu câu chuyện rùng rợn trên.

Xã Kim Lan, thuộc huyện Gia Lâm, Hà Nội, ngăn cách với làng gốm Bát Tràng bởi con sông Bắc Hưng Hải. Xã Kim Lan là một bãi bồi sông Hồng rộng mênh mông, ngút tầm mắt. Hỏi chuyện cặp “rắn thần”, một bà vãi quét chùa Kim Lan tròn mắt kinh hãi. Tưởng tôi là thợ rắn, hoặc buôn rắn, nên bà cứ hết sức khuyên giải, rằng đừng làm gì mạo phạm đến “thần rắn”. Bà kể vô số ví dụ về những người từng trêu chọc “rắn thần” mà mất mạng, chứ đừng nói đến chuyện bắt rắn về… làm thịt. Sau khi “dọa nạt” phóng viên, bà chỉ đường tắt ra phà Khuyến Lương. Đi mãi con đường chạy dọc mép sông Hồng, xuyên qua cánh đồng, cắt ngang đường ra phà, thì đến nghĩa địa mới của xã Kim Lan, nơi cặp “rắn thần” khổng lồ ngự.

Nghĩa địa xã Kim Lan u tịch, cỏ mọc rậm rạp, chẳng thấy bóng người. Sườn đông nghĩa địa có một bụi cây cổ thụ xanh thẫm, rậm rạp, trồi lên giữa cánh đồng thẳng cánh cò bay. Loay hoay mãi, tôi mới tìm thấy một con đường nhỏ, xuyên qua ruộng cam. Loanh quanh trong ruộng một hồi, thì thấy một túp lều nhỏ, thấp lè tè, chỉ cao hơn ngọn cây cam một chút. Thấy khách lạ, lão nông Nguyễn Văn Tuấn tỏ ra ngạc nhiên. Anh Tuấn quê ở Văn Giang (Hưng Yên), cách Gia Lâm không xa. Văn Giang có nghề trồng cam, quất lâu đời. Thấy bãi đất sông Hồng thuộc xã Kim Lan để hoang, nên anh đấu thầu, thuê lại để làm vườn. Để tiện trông nom, chăm sóc vườn cam, anh dựng túp lều nhỏ xíu, rộng chừng 4 mét vuông, ăn ngủ tại lều. Căn lều nằm ngay cạnh nghĩa địa của xã Kim Lan, cách lùm duối cổ thụ không xa lắm. Nhìn cảnh nghĩa địa tu tịch, đồng rộng mênh mông, chỉ có mỗi túp lều nhỏ của anh Tuấn, tôi chợt lạnh người. Phải dũng cảm, mạnh vía lắm mới dám ở một mình suốt đêm trong căn lều nhỏ này.

Anh Tuấn chỉ gốc duối ở nền ngôi chùa cũ, nơi cặp rắn ngụ

Hỏi chuyện “rắn thần”, lão nông Nguyễn Văn Tuấn tỏ ra hồ hởi. Theo anh Tuấn, chuyện về cặp rắn thần khổng lồ ở nghĩa địa xã Kim Lan thì nhân dân cả xã này biết, bởi cặp rắn sống ở đây đã chục năm nay. Nhưng người dân chỉ đồn thổi này nọ, và cũng ít người biết tường tận về chúng. Người nắm rõ nhất về cặn rắn thần khổng lồ này chính là anh Tuấn, bởi anh đã sống cạnh chúng, gặp gỡ chúng nhiều năm nay rồi. Anh cũng là người chứng kiến tường tận chuyện hai thợ rắn bắt “rắn thần”, rồi một người chết thảm. Không vào chuyện ngay, anh Tuấn thổi lửa, bắc ấm nước nóng, pha trà, rít mấy điếu thuốc lào long sòng sọc, rồi như hồi tưởng lại những ký ức vừa mới xảy ra liên quan đến cặp rắn thần.

Cách đây gần 10 năm, vào năm 2004, khu vực cánh đồng bãi bồi Kim Lan cỏ mọc um tùm, ruộng vườn bỏ hoang, anh Tuấn đấu thầu 50 năm với xã. Lúc đọc biên bản cam kết, anh đã biết rõ mảnh đất mình đấu thầu nằm trọn trong nền móng của một ngôi chùa cổ, tên là chùa Tân. Ngôi chùa này bị phá hủy từ thời Pháp. Anh cũng không rõ do tiêu thổ kháng chiến, hay giặc Pháp đốt chùa. Bản cam kết ghi rằng, khi nào nhân dân trong xã dựng lại chùa, thì anh Tuấn phải trả lại đất chùa vô điều kiện. Lúc cải tạo đất, làm vườn, anh Tuấn phát hiện ra nền móng chùa. Tuy nhiên, anh chỉ sử dụng phần khuôn viên chùa, rộng chừng một mẫu, còn khu trung tâm nền móng anh không động đến. Những gia đình đấu thầu đất cũng không dám động đến khu vực trung tâm chùa. Chỗ đó, có mấy cây duối rất lớn, tốt xanh um, tuổi đời cả trăm năm. Chẳng biết ngôi chùa có linh thiêng không, nhưng nhìn bụi duối um tùm, cũng thấy hãi.

Anh Tuấn nhớ lại: “Hôm đó, buổi chiều tà, tôi cuốc đất, vun luống, còn bà vợ thì dẫy cỏ. Đang hì hụi cuốc đất thì thấy vợ la toáng lên, chạy như ma đuổi. Tôi chửi tướng lên rằng tự dưng lên cơn động kinh hay sao mà la toáng lên thế. Bà vợ chạy đến bên tôi thở hổn hển một lúc, rồi mới chỉ tay về bụi duối nói rằng có con rắn to lắm, trông phát khiếp. Chuyện giữa cánh đồng hoang, toàn cỏ dại, ụ đất thế này có rắn cũng là bình thường, chả có gì lạ lùng, nên tôi vác cuốc mò lại xem thế nào, nếu là rắn thật thì tóm về ngâm rượu. Bà vợ cứ líu ríu theo sau, không dám đi lên trước. Khi còn cách gốc duối độ 5m, nhìn vào gốc cây, thấy con rắn đen mốc quấn quanh thân cây. Giời ạ. Cả đời tôi nhìn thấy rắn trăm lần, nhưng chưa từng thấy con rắn nào to như thế. Thân nó to đúng bằng bắp chân tôi, quấn một vòng quanh gốc duối. Nhìn con rắn, tôi dựng cả tóc gáy, bủn rủn tay chân, không bước nổi nữa. Nói nhà báo không tin, chứ lúc đó như thể vía của tôi bay đâu mất. Ma quỷ tôi chẳng sợ, dựng lều cạnh nghĩa địa giữa đồng hoang ở, thì sợ gì con rắn, ấy thế mà nó làm tôi mất vía. Khi bình tĩnh lại, thì tôi nghe tiếng sột soạt. Ôi trời, một con rắn nữa, to đúng bằng con đang quấn ở gốc cây, hình thù y hệt, đang bò về phía con kia. Nó cũng quấn vào gốc cây một vòng cùng với bạn nó. Thề có trời đất, không hoa mắt tí nào, tôi nhìn rõ cái mào cụt trên đầu con rắn, như mào con gà sít (mào ngắn và bám sát đầu gà). Hai con rắn có lẽ biết sự có mặt của tôi, nhưng nó không sợ. Sau khi hồn vía trở lại, tôi chuồn luôn, không dám xem con rắn nữa”.

Sau vụ gặp cặp rắn khổng lồ, anh Tuấn đem chuyện kể với ông Thành, là người làng Kim Lan. Ông Thành kể với anh rằng, bản thân ông cũng đã từng gặp con rắn rất lớn và ông tin đó là vị thần ở ngôi chùa cổ này hiển linh, nên không dám xâm phạm. Một lần, thấy cỏ ở khu vực quanh bụi duối rậm rạp quá, ông Thành đẩy xe ba gác ra đó cắt cỏ. Cắt một lúc thì cỏ đầy xe. Ông Thành định kéo xe về, thì sững người như trời trồng. Trên xe ba gác, giữa đống cỏ, có một con rắn khổng lồ, mốc thếch khoanh tròn, ngóc đầu nhìn ông. Trên đầu con rắn rõ mồn một cái mào. Hãi quá, ông Thành bỏ chạy. Ông gọi mấy người nữa ra, nhưng con rắn đã bò đi mất.

Theo anh Tuấn, sau lần gặp đầu tiên, anh còn cả chục lần giáp mặt hai con rắn. Kiểm nghiệm lại, thì hầu hết những lần bắt gặp đều là ngày rằm hoặc mùng Một. Một số người có tính tò mò ở làng Kim Lan, hễ cứ đến ngày rằm hoặc mùng Một, là kéo ra nghĩa địa, hỏi anh Tuấn có thấy 2 rắn thần hiển linh không để chiêm ngưỡng. Rất nhiều người ở Kim Lan đã được diện kiến 2 con rắn khổng lồ và họ đều kính cẩn, sợ hãi, coi đó là thần hiển linh thành rắn. Điều lạ nữa là hai con thường đi với nhau, phơi nắng cùng nhau, hoặc nằm cạnh nhau ngủ, cùng quấn gốc cây, hoặc nằm vắt vẻo trên cành cây. Anh dự đoán hai con rắn này dài trên 3m, nặng khoảng 10kg một con. Sở dĩ anh đoán như vậy, vì có 2 lần giáp mặt chúng trong hoàn cảnh có thể ước lượng được. Một lần, buổi sớm tinh mơ, anh đi trở dậy đạp xe vào xã ăn sáng. Vừa dắt xe ra khỏi vườn cam, đến con đường từ làng dẫn ra nghĩa địa, cách bụi duối khoảng 50m, thì gặp 2 con rắn khổng lồ này bò ngang đường. Anh đứng lại, nhường đường cho cặp rắn bò qua. Con đường rộng đúng 3m, mà đầu và đuôi của nó chạm hai bên đường.

Lần thứ 2, gần đây nhất, vào đầu năm 2010. Lần đó, dân làng mới xây lại cây hương của nghĩa địa. Khoảng 4 giờ chiều, anh Tuấn nghe thấy tiếng 2 thanh niên tranh cãi, nên dừng cuốc, đến xem có chuyện gì. Đến nơi, thấy 2 thanh niên người Kim Lan đang gập khẩu súng thể thao để lắp đạn, mà cứ lóng ngóng, lắp mãi không được. Anh đến gần hỏi chuyện, thì hai thanh niên chỉ vào cây hương. Anh Tuấn lạnh người khi thấy một con rắn nằm vắt trên bàn thờ của cây hương, đuôi thả thòng lõng xuống dưới, một con nằm khoanh tròn trên bàn thờ. Thấy 2 con rắn khổng lồ, nghĩ là món hời lớn, nên 2 thanh niên này giương súng bắn. Tuy nhiên, điều lạ lùng là bắn mãi súng không nổ, trong khi trước đó bắn chim nổ đùng đoàng. Bắn không nổ, 2 thanh niên này gập súng, thay đạn. Đang lúc đó thì anh Tuấn chạy đến can ngăn. Biết đó là rắn thần, do 2 vị thần linh thiêng hiển linh, nên 2 thanh niên này không dám bắn nữa. Anh Tuấn đo chiều ngang của ban thờ, rộng gần 2m, mà con rắn còn thả đuôi gần đến mặt đất, nên anh khẳng định chắc chắn rằng, con rắn phải dài trên dưới 3m.

Theo lời anh Nguyễn Văn Tuấn, ông chủ vườn cam rộng 1 héc-ta ở cánh đồng xã Kim Lan (Đông Dư, Gia Lâm, Hà Nội), từ nhiều năm nay, người dân Kim Lan vừa sợ vừa tôn thờ hai con rắn khổng lồ ở bụi duối, trên nền ngôi chùa cũ. Không ai dám động chạm, đe dọa cặp “rắn thần” này. Họ đều cho rằng, cặp rắn chính là hiện thân của hai vị thần ngự ở ngôi chùa cổ. Nhân dân xã Kim Lan thấy sự linh thiêng của ngôi chùa này, nên đã có ý định dựng lại chùa. Họ đã cắm đất, nhưng thời điểm dựng chùa thì chưa quyết định.

Theo anh Tuấn, không chỉ người dân nơi đây sợ cặp rắn khổng lồ, mà ngay cả thợ rắn cũng kinh hãi. Chuyện là, vào năm 2010, đúng ngày rằm tháng 10, trời se lạnh, có hai thợ rắn từ Hưng Yên đến nghĩa địa xã Kim Lan. Hai thợ rắn này cứ lần mò ở khu nghĩa địa, quẩn quanh đào bới bên những ngôi mộ. Anh Tuấn đang chiết cam, thấy hai thợ rắn sắp lần mò đến bụi duối, thì anh dừng việc chạy đến xem. Thấy hai ông thợ rắn chỉ trỏ vào bụi duối, rồi bàn tán. Hóa ra, hai ông thợ rắn này đã nhìn thấy cặp rắn khổng lồ đang cuộn thân ở gốc cây duối. Anh Tuấn hỏi: “Các anh có biết đây là rắn gì không?”. Một ông thợ rắn bảo: “Đây là hổ chúa anh ạ. Giống rắn này chỉ có ở trên núi, không có ở đồng bằng. Rắn ở đồng bằng chỉ 2-3kg là to lắm. Nếu tìm thấy rắn chúa ở đồng bằng, thì chỉ có là rắn sổng chuồng. Thế nhưng, nhìn hai con rắn này em tin chắc không phải rắn nuôi, mà chúng sống ở đây lâu lắm rồi. Thợ rắn bọn em chẳng sợ bất cứ giống rắn nào, nhưng riêng hai con rắn này thì không dám bắt, dù nó có giá tới vài chục triệu”. Hai thợ rắn này không bàn bạc nhiều, liền bỏ đi luôn.

Đúng đêm hôm đó, vừa uống mấy chén rượu, thì anh Tuấn buồn ngủ díu mắt, nên lăn luôn ra sàn căn lều ngủ ngon lành. Vừa đặt lưng thì tiếng con chó Đức rất hung dữ của anh kêu ăng ẳng. Nghĩ con chó bắt chuột, hoặc đùa với mèo, nên anh không trở dậy. Nhưng một lúc sau, thấy tiếng kêu của con chó nhỏ dần, nên anh lấy đen pin soi. Anh lạnh người khi thấy con chó hung dữ, nặng 40kg của mình nằm giãy đành đạch, sùi bọt mép. Lát sau thì chết. Vạch đám lông thấm máu ở cổ, thấy rõ rành vết rắn cắn. Ngay đêm hôm đó, anh Tuấn chôn chú chó trung thành của mình. Anh nằm cả đêm suy nghĩ. Anh Tuấn tin rằng, con rắn khổng lồ đã giết chết con chó. Có lẽ, con rắn nhắc nhở anh điều gì đó, có thể là sự thờ ơ của anh, không can ngăn hai thợ rắn lúc chiều. Từ hôm đó, anh Tuấn càng thêm kinh hãi và tôn thờ hai con rắn khổng lồ. Bất cứ ai có ý định động đến hai con rắn khổng lồ này, anh đều can ngăn.

Thế nhưng, với hai thợ rắn không sợ trời, không sợ đất ở Văn Giang (Hưng Yên), thì anh Tuấn không thể can ngăn được. Câu chuyện đau lòng và kinh hãi này, nhớ lại, anh Tuấn vẫn còn rợn cả người.

Một ngày đầu tháng 10 âm lịch, năm 2011, mới 6 giờ sáng, khi anh Tuấn vừa thức dậy, thì thấy hai người đàn ông, độ ngoài 30 tuổi, đi trên hai xe máy dừng ở đầu nghĩa địa. Mỗi người cầm một cái thuổng, xách theo một chiếc lồng sắt, với túi vải để sẵn bên trong. Hai thợ rắn lúi húi ở nghĩa địa một lát thì ghé vào túp lều nhà anh Tuấn xin chén trà nóng, ngồi nói chuyện về rắn rết. Anh Tuấn không nói gì về hai con rắn khổng lồ ở bụi duối, thế nhưng, một thợ rắn bảo: “Em đang định qua phà Khuyến Lương, sang bên kia sông bắt rắn thì nhìn thấy bụi duối này. Tụi em đi một vòng trong nghĩa địa thì thấy ở đây có dấu vết hai con rắn to lắm. Nhìn vết bò là em biết rắn chúa rồi. Hôm nay chắc bọn em phải đào bới cả ngày mới bắt được nó…”.

Nghe hai thợ rắn này nói thế, anh Tuấn nổi da gà. Anh nhớ lại: “Tôi kể lể rất chi tiết về cặp rắn, nói đó là “rắn thần”, không thể giết hại được nó. Tuy nhiên, những lời can gián của tôi chẳng thủng được lỗ tai hai tay thợ rắn này. Hai cậu còn bảo tôi rằng, chúng nó đi bắt rắn hơn 10 năm, toàn tóm rắn ở đình chùa, vì ở đình chùa đổ nát người ta không dám bắt mới có rắn to trú ngụ, mà chẳng việc gì. Tôi càng khuyên giải, họ càng cười cợt cho tôi là gan bé, mê tín dị đoan vớ vẩn, nên tôi không biết phải nói thêm thế nào nữa, mà tôi cũng không có quyền gì để can ngăn họ”.

Uống nước và rít mấy điếu thuốc lào xong, hai thợ rắn đi về phía bụi duối đào bới. Cứ độ nửa tiếng, anh Tuấn lại tạm dừng công việc, đến bụi duối xem hai thợ rắn đào bới. Khu vực đó có 3 cây duối, là nơi cây dại mọc um tùm. Hai thợ rắn phát cỏ, làm lộ những miệng hang, rồi cứ thế hì hục đào. Hang rắn nhẵn thín, chỉ to cỡ bắp chân, vừa khít với thân rắn. Hang rắn không ăn sâu xuống lòng đất, mà chạy ngang mặt đất. Chỗ nông chỉ cỡ gang tay, chỗ sâu chưa đến nửa mét. Thợ rắn vừa đào vừa nói với anh Tuấn rằng, trong hang chắc chắn có hai con rắn đang trú ngụ. Họ không giải thích vì sao họ chắc chắn như thế, nhưng anh biết rằng, kinh nghiệm bắt rắn cả chục năm, họ đều có bí quyết riêng. Thợ rắn đào đến khoảng 11 giờ trưa, vòng từ cây duối lớn nhất, qua gốc cây giữa, đến cây phía tây thì dừng lại. Lúc đó, anh Tuấn cũng có mặt. Một người cầm đuôi con rắn kéo ra từ lòng đất. Con rắn dài tới 3 mét được lôi ra ngoài. Thợ rắn một tay cầm đuôi, một tay bám vào giữa thân nó. Mặc dù bị bắt, nhưng con rắn khổng lồ vẫn rất lành, không nổi giận, tấn công, tìm cách thoát thân. Anh ta lôi tuột con rắn khổng lồ này ra vườn cam của anh Tuấn, thợ kia tiếp tục đào hang, tìm con tiếp theo. Tuy nhiên, anh này đào được vài nhát thuổng thì kêu đã hết hang, không tìm thấy con rắn còn lại đâu nữa. Cả hai thợ cùng rất ngạc nhiên khi chỉ bắt được một con. Bản thân anh Tuấn cũng thấy kỳ lạ, bởi hai con rắn này luôn ở bên nhau suốt bao năm qua.

Hình ảnh con rắn khổng lồ mà hai thợ rắn bắt được vẫn còn in đậm trong tâm trí của anh Tuấn. Thợ rắn khẳng định chắc chắn đó là rắn hổ chúa. Con rắn màu đen nhạt, da mốc thếch thể hiện nó đã sống rất nhiều năm. Điều kỳ lạ là trên đầu nó có miếng thịt nhú lên, như mào con gà sít. Thợ rắn nắm đầu con rắn, cho anh Tuấn xem chữ T mờ nhạt hiện rõ trên đầu con rắn này. Nhìn chữ T, anh Tuấn khẳng định với hai thợ rắn rằng, đó chính là chữ “Thọ”, chỉ “rắn thần” mới có. Hai thợ rắn cũng đều bày tỏ sự ngạc nhiên, rằng con rắn này quá hiền lành, chả khác gì rắn nước. Rắn chúa là loài cực kỳ hung dữ, nếu gặp nguy hiểm, nó sẽ tấn công quyết liệt. Với con rắn to thế này, nó giết trâu mộng chỉ bằng một cú đớp. Nếu con người bị hổ chúa khổng lồ cắn, chỉ độ chục phút sau là tắt thở. Anh Tuấn cũng khẳng định, chỉ có “rắn thần” mới hiền lành như thế, nhưng cả hai thợ rắn đều không nghe. Anh Tuấn kể: “Tôi lấy đủ lý lẽ để nói, đề nghị hai ông thợ rắn thả con rắn về bụi duối, nhưng hai ông ấy còn nổi cáu với tôi, bảo là mất công đào bắt cả buổi sáng, chẳng có thằng thợ rắn dở hơi nào lại đem thả ra. Hai gã thợ rắn ấy nhốt con rắn vào bao vải, cho vào trong lồng sắt, rồi nổ máy đi mất. Tôi cũng không hỏi tên, chỉ nghe hai ông ấy nói ngoài 30 tuổi, nhà ở cách bệnh viện huyện Văn Giang 3km”.

Đúng một tuần sau, vừa ăn cơm trưa xong, anh Tuấn phóng xe máy ra vườn cam, thấy chiếc xe tải nhỏ chở đầy vàng mã đỗ chắn đường vào nghĩa địa. Đang chưa hiểu có chuyện gì lạ lùng, thì gặp ngay ông thợ rắn hôm trước. Thợ rắn này hốc hác mặt mũi, kể với anh Tuấn: “Hôm đó anh can mãi mà bọn em không nghe, nên mới ra nông nỗi này. Thằng bạn em vừa chết hai hôm nay anh ạ. “Ông rắn” đó đúng là rắn thần chứ không phải rắn thường”.

Theo lời kể của anh này, sau khi bắt được “ông rắn” ở bụi duối cánh đồng Kim Lan, hai thợ rắn đem về nhà cân thử, thì được ngót 10kg. Mấy lái rắn đến trả 10 triệu đồng, nhưng hai thợ rắn không bán, đòi 20 triệu. 4 hôm sau thì một chủ nhà hàng ở Lệ Mật (Long Biên, Hà Nội) gọi điện bảo đã có người ăn, nên gọi anh bạn mang rắn đến. Anh kia chở con rắn đến Lệ Mật, giao cho chủ nhà hàng vào lúc 11 giờ trưa. Giao xong rắn, về đến nhà là 12 giờ. Anh này rửa ráy tay chân, mặt mũi, vừa chuẩn bị ngồi vào mâm cơm, thì đột ngột gục xuống, hộc máu mồm chết luôn lại chỗ. Cái chết của anh này được xác định là do nhồi máu cơ tim.

Hôm gia đình làm lễ an táng, cô con gái 7 tuổi của nạn nhân tự dưng trợn mắt, nói giọng ồm ồm như đàn ông, xưng là “thần rắn”. “Thần rắn” nói rằng, khi người ta cắt tiết “thần rắn”, thì “thần” cũng bóp chết người bắt rắn. Cô con gái này nói giọng như ông tướng một hồi thì ngã vật ra, rồi tỉnh lại với ánh mắt ngơ ngác. Cả đám tang anh thợ bắt rắn được bữa náo loạn. Làm tang lễ xong, vợ và mẹ đẻ anh thợ rắn này đi xem bói, thầy bói khẳng định do bắt “rắn thần”, nên bị “thần rắn” bắt đi. Gia đình sợ quá, đã thuê thầy cúng, sắm rất nhiều vàng mã, làm cả con rắn khổng lồ bằng vàng mã, chở đến bụi duối cạnh nghĩa địa xã Kim Lan để hóa. Gia đình này cúng 3 ngày liền, rồi không thấy quay lại nữa.

Điều kỳ lạ là, sau khi một con rắn bị bắt, anh Tuấn không bao giờ gặp con rắn còn lại nữa. Khu vực nghĩa địa thi thoảng vẫn xuất hiện rắn, nhưng chỉ có những con rắn trên dưới 1kg. Từ sau vụ đó, người dân quanh vùng cũng đồn đại ầm ĩ, và đặc biệt sợ hãi bụi duối, không dám bén mảng đến nữa. Bụi duối cạnh nghĩa địa và nền móng ngôi chùa Tân càng trở nên huyền bí, rùng rợn.

ST

Từ khóa » Truyện Rắn Thành Tinh