Kinh Pháp Cú Thi Hoá – 26 – Phẩm Bà La Môn

Thiền Viện Minh Quang 9 January 2021

283/ Như Lai khuyên Bà la môn Phải tinh tấn đoạn dứt nguồn tái sanh Từ bỏ dục lạc các hành Không còn tạo tác trở thành Thánh nhân.

384/ Chỉ, Quán hai pháp thường hành Phá tan trói buộc tơ mành cũng tiêu Thuyền dong bến giác thuận chiều Có định có tuệ như diều đặng phong.

385/ Một đường trung đạo dung thông Hai bờ sinh tử đừng hòng vướng chân Khổ vui giờ cũng rổng không Như Lai gọi Bà la môn nghĩa này.

386/ Danh phận thực sự xứng thay Lậu hoặc đã tận rời ngay thế trần Ở đời phận sự làm xong Đặt gánh nặng xuống không còn chuyển lưu.

387/ Mặt trời soi sáng thái hư Trăng thanh toả chiếu đêm thu thanh bình Áo giáp phòng vệ chiến binh Dũng tướng rạng rỡ điều binh đấu trường Người tu lòng chẳng tơ vương Cõi thiền thanh lọc mười phương trong lành. Như Lai tuệ giác Đại nhân Hào quang rạng chiếu xa gần tam thiên..

388/ Không còn ác hạnh truân chuyên Ta gọi Phạm Chí tịnh huyền Sa môn Xa rời cấu uế tự thân Xuất gia thật nghĩa, bỏ trần chân Sư.

389/ Chớ nên đánh đập người tu Sa môn không xứng nếu như trả đòn Người sai mình chớ tệ hơn Mang danh Phạm Chí oán hờn không nên.

390/ Oán thù không trả tự yên Gió kia dừng lại để thuyền thong dong Hại tâm khi được tịnh trong Thì lòng luyến ái đã ngăn kiếm tầm Khổ đau giờ cũng biệt tăm Bà la môn hỡi ! Việc làm khắc ghi.

391/Với người thân miệng ý trì Phòng hộ chặt chẽ có gì không qua Ác hành ba nghiệp tránh xa Người được như thế mới là tu chơn.

392/ Nhớ công ghi dạ sắc son Truyền trao chánh pháp thâm ân kính thờ Trọng người khai mở tâm cơ Như vị Phạm Chí cúng thờ lửa thiêng.

393/ Không từ đâu, được gọi riêng Bà la môn bởi gốc nền thọ sanh Hay vì đầu tóc bên quanh Mà phải chân thật, chánh hành sạch trong.

394/ Kẻ ngu phiền não ngập lòng Học theo hình thức chớ hòng nên thân Kéo lôi quần chúng xa gần Da dê,bện tóc, lộng chân ích gì.?

395/ Không bằng lượm vải kết y Khất thực khổ hạnh thân thì ốm o Độc thân khắc chế sợ lo Giữa rừng thiền định gọi Bà la môn.

396/ Xuất thân hay chỗ sinh tồn Cao quý hạ liệt ngữ ngôn dối lừa Nếu tâm còn mãi tranh đua Phạm Chí tên ấy chỉ mua danh phàm, Khi nào dứt sạch chấp tham Danh xưng người đã diệt tan não phiền..

397/ Đoạn dây trói cột oan khiên Không còn đắm trước tuỳ miên buộc ràng Giữ cho thân được khinh an Ở trong cõi Thánh dự hàng nhập lưu.

398/ Bỏ cương, buông ái, bỏ thù Hận, sân, tà kiến, bỏ dù, bỏ dây Bỏ vô minh, then chốt nầy Tịch nhiên sáng suốt xứng thầy Sa môn.

399/ Lấy nhẫn làm gốc độc tôn Là quân đội mạnh chịu công phá thành Phỉ báng, đánh đập, phạt hình Không khởi ác ý, thanh minh nữa lời.

400/ Từ tâm rãi khắp mọi nơi Tròn xong phận sự sáng ngời giới nghi Thân sau cùng phải bỏ đi Bà la môn ấy! danh ghi sử vàng.

401/ Giống như hạt nước lá sen Long lanh ngấn lệ bao phen chẳng nhằm Đầu kim hạt cải biệt tăm Không nơi vướng nhiễm dục tầm về đâu.

402/ Những ai giác ngộ vô cầu Đâu còn mang nặng gánh sầu đa đoan Tuy là sống ở thế gian Bà la môn cũng vô can dự phần.

403/ Người trí biết đạo chẳng gần Tìm đường giải thoát khéo phân chánh tà Để không sai lạc lối Ma Mục đích tối thượng đến nhà Như Lai.

404/ Kẻ đang vướng bận tai gia Hay đã từ bỏ cái nhà riêng tư Bà la môn quyết chuyên tu Một mình ly dục viễn du an nhàn.

405/ Đối xử với cả thế gian Kẻ mạnh người yếu lòng vàng mến thương Khuyên bảo xử thế nhịn nhường Không đánh, không giết hai đường tránh xa.

406/ Hung hăng ta giữ ôn hoà Ai kia thù địch, cho ra thân tình Bà la môn không nhiễm mình Cũng không dính mắc hữu tình trói trăn.

407/ Một người bỏ rơi tham sân Kiêu căng ganh tị bỏ lần sạch trơn Đầu kim chỗ ấy đâu còn Không gian hột cải tranh hơn trốn vào.

408/ Nói lời êm ái thanh tao Chân thành như nắng xuân đào nở hoa Được lòng tín chủ gần xa Ta gọi vị ấy, thật Bà la môn.

409/ Sống cùng kẻ dại người khôn Giữ sao ý đẹp tâm chơn mới là Cây kim, ngọn cỏ , ngọc ngà Vật chất quý tiện không cho chớ sờ.

410/ Người sống không có mong chờ Hiền tại sung mãn, phòng hờ kiếp sau Bà la môn không hy cầu Thảnh thơi có cả trăng sao đầy trời.

411/Người nào tham ái dứt rồi Tín tâm vào pháp trí ngời minh quang Mặt trời chói sáng thế gian Năng lượng bất tử muôn ngàn sanh linh.

412/ Bà la môn giữa hữu tình Không nhiễm thiện ác, anh minh giữa dòng Sạch nhơ, sầu hỷ đều không Bát Nhã quán chiếu tinh thông cứu đời.

413/ Trăng ngà treo giữa trùng khơi Sáng trong tỉnh lặng bầu trời không mây Khổ vui giấc mộng đêm dài Bừng con mắt dậy hình hài phù du.

414/ Con đường nhiếp phục hữu dư Vô minh che lấp hiễm nguy chập chùng Nếu không khởi chí đại hùng Thê thằng tử phược phá tung dễ nào, Bà la môn chẳng hề nao Vững toà thiền định sóng xao vỗ bờ.

415/ Một lòng dứt bỏ duyên tơ Dục hữu khô cạn, bợn nhơ dứt lìa Xuất gia như thực ai kia Không như thùng rỗng, mõ khua dối lừa.

416/ Những ai ăn phải giấm chua Ái hữu chẳng đoạn ở chùa uổng công Ra đi thề quyết một lòng Sa môn đoạn ái nâu sòng khoác lên.

417/ Không vì lạc thú cõi trên Không vì hạnh phúc chẳng bền thế gian Còn chi cám dỗ buộc ràng Xuất ly tam giới mây ngàn thong dong.

418/ Trời cao đất rộng mênh mông Không còn yêu ghét tắm dòng thanh lương Tái sanh ơi! cuối con đường Anh hùng ta gọi chiến trường lập công Thế gian tuân phục hết lòng Bà la môn đã tròn xong đạo đời.

419/ Người nào thông hiểu mọi nơi Nguồn gốc sanh tử các loài chúng sinh Hữu tình cho đến vô tình Vượt qua không vướng, bóng hình giả chân.

420/ Đã qua vực xoáy thế trần Trời người không thể định phân chốn nào Chư thiên các giới thấp cao Ai mà thẩm thấu đạo mầu vô sinh La hán lậu tận trí minh Cảnh giới vô ngại khó hình dung ra.

421/ Người ấy tam giới đi qua Ba thời chẳng vướng, ngang nhà không hay Không gì sỡ hữu trong tay Bà la môn sạch chẳng lay tấc lòng.

422/ Mạnh như trâu chúa anh hùng Vững như đại sĩ bao dung vạn loài Vô nhiễm tẩy sạch trong ngoài Thanh tịnh giác ngộ liên đài ngát hương.

423/ Ai người thấy suốt mười phương Kẻ sanh thiên giới, người vương tội đày Quá khứ, hiện tại xưa nay Thắng trí viên mãn rạng bày tánh Không Mâu Ni quả chứng nhập dòng Bà la môn phẩm, sau cùng thăng hoa.

page5image38870960

HT. Thích Minh Châu dịch:

383. “Hỡi này Bà là môn, Hãy tinh tấn đoạn dòng, Từ bỏ các dục lạc, Biết được hành đoạn diệt, Người là bậc vô vi.”

384. “Nhờ thường trú hai pháp Đến được bờ bên kia. Bà la môn có trí, Mọi kiết sử dứt sạch.”

385. “Không bờ này, bờ kia Cả hai bờ không có, Lìa khổ, không trói buộc Ta gọi Bà la môn.”

386. “Tu thiền, trú ly trần Phận sự xong, vô lậu, Đạt được đích tối thượng, Ta gọi Bà la môn.”

387. “Mặt trời sáng ban ngàn, Mặt trăng sáng ban đêm. Khí giới sáng Sát lỵ, Thiền định sáng Phạm chí. Còn hào quang đức Phật, Chói sáng cả ngày đêm.”

388. “Dứt ác gọi Phạm chí, Tịnh hạnh gọi Sa môn, Tự mình xuất cấu uế, Nên gọi bậc xuất gia.”

389. “Chớ có đập Phạm chí ! Phạm chí chớ đập lại ! Xấu thay đập Phạm chí Đập trả lại xấu hơn !”

390. “Đối vị Bà la môn, Đây không lợi ích nhỏ. Khi ý không ái luyến, Tâm hại được chận đứng, Chỉ khi ấy khổ diệt,”

391. “Với người thân miệng ý, Không làm các ác hạnh Ba nghiệp được phòng hộ, Ta gọi Bà la môn.”

392. “Từ ai, biết chánh pháp Bậc Chánh Giác thuyết giảng, Hãy kính lễ vị ấy, Như phạm chí thờ lửa.”

393. “Được gọi Bà la môn, Không vì đầu bện tóc, Không chủng tộc, thọ sanh, Ai thật chân, chánh, tịnh, Mới gọi Bà la môn.”

394. “Kẻ ngu, có ích gì Bện tóc với da dê, Nội tâm toàn phiền não, Ngoài mặt đánh bóng suông.”

395. “Người mặc áo đống rác, Gầy ốm, lộ mạch gân, Độc thân thiền trong rừng. Ta gọi Bà la môn.”

396. “Ta không gọi Phạm Chí, Vì chỗ sanh, mẹ sanh. Chỉ được gọi tên suông Nếu tâm còn phiền não. Không phiền não, chấp trước Ta gọi Bà la môn.”

397. “Đoạn hết các kiết sử, Không còn gì lo sợ Không đắm trước buộc ràng Ta gọi Bà la môn

398. “Bỏ đai da, bỏ cương Bỏ dây, đồ sở thuộc, Bỏ then chốt, sáng suốt, Ta gọi Bà la môn.”

399. “Không ác ý, nhẫn chịu, Phỉ báng, đánh, phạt hình, Lấy nhẫn làm quân lực, Ta gọi Bà la môn.”

400. “Không hận, hết bổn phận, Trì giới, không tham ái, Nhiếp phục, thân cuối cùng, Ta gọi Bà la môn.”

401. “Như nước trên lá sen, Như hột cải đầu kim, Người không nhiễm ái dục, Ta gọi Bà la môn.”

402. “Ai tự trên đời này, Giác khổ, diệt trừ khổ, Bỏ gánh nặng, giải thoát, Ta gọi Bà la môn.”

403. “Người trí tuệ sâu xa, Khéo biết đạo, phi đạo Chứng đạt đích vô thượng, Ta gọi Bà la môn.”

404. “Không liên hệ cả hai, Xuất gia và thế tục, Sống độc thân, ít dục, Ta gọi Bà la môn.”

405. “Bỏ trượng, đối chúng sanh, Yếu kém hay kiên cường, Không giết, không bảo giết, Ta gọi Bà la môn.”

406. “Thân thiện giữa thù địch Ôn hòa giữa hung hăng. Không nhiễm, giữa nhiễm trước, Ta gọi Bà la môn.”

407. “Người bỏ rơi tham sân, Không mạn không ganh tị, Như hột cải đầu kim, Ta gọi Bà la môn.”

408. “Nói lên lời ôn hòa, Lợi ích và chân thật, Không mất lòng một ai, Ta gọi Bà la môn.”

409. “Ởi đời, vật dài, ngắn, Nhỏ, lớn, đẹp hay xấu Phàm không cho không lấy, Ta gọi Bà la môn.”

410. “Người không có hy cầu, Đời này và đời sau, Không hy cầu, giải thoát, Ta gọi Bà la môn.”

411. “Người không còn tham ái, Có trí, không nghi hoặc, Thể nhập vào bất tử, Ta gọi Bà la môn.”

412. “Người sống ở đời này Không nhiễm cả thiện ác, Không sầu, sạch không bụi Ta gọi Bà la môn.”

413. “Như trăng, sạch không uế Sáng trong và tịnh lặng, Hữu ái, được đoạn tận, Ta gọi Bà là môn.”

414. “Vượt đường nguy hiểm này, Nhiếp phục luân hồi, si, Đến bờ kia thiền định Không dục ái, không nghi, Không chấp trước, tịch tịnh, Ta gọi Bà la môn.”

415. “Ai ở đời, đoạn dục, Bỏ nhà, sống xuất gia, Dục hữu được đoạn tận, Ta gọi Bà la môn.”

416. “Ai ở đời đoạn ái Bỏ nhà, sống xuất gia, Ái hữu được đoạn tận, Ta gọi Bà la môn.”

417. “Bỏ trói buộc loài người, Vượt trói buộc cõi trời. Giải thoát mọi buộc ràng, Ta gọi Bà la môn.”

418. “Bỏ điều ưa, điều ghét, Mát lạnh, diệt sanh y Bậc anh hùng chiến thắng, Nhiếp phục mọi thế giới, Ta gọi Bà la môn.”

419. “Ai hiểu rõ hoàn toàn Sanh tử các chúng sanh, Không nhiễm, khéo vượt qua, Sáng suốt chân giác ngộ, Ta gọi Bà la môn.”

420. “Với ai, loài trời, người Cùng với Càn thát bà, Không biết chỗ thọ sanh Lậu tận bậc La hán. Ta gọi Bà la môn.”

421. “Ai quá, hiện, vị lai Không một sở hữu gì, Không sở hữu không nắm, Ta gọi Bà la môn.”

422. “Bậc trâu chúa, thù thắng Bậc anh hùng, đại sĩ, Bậc chiến thắng, không nhiễm, Bậc tẩy sạch, giác ngộ, Ta gọi Bà la môn.”

423. “Ai biết được đời trước, Thấy thiên giới, đọa xứ, Đạt được sanh diệt tận Thắng trí, tự viên thành Bậc mâu ni đạo sĩ. Viên mãn mọi thành tựu Ta gọi Bà la môn.”

Từ khóa » Bà La Môn Tụ Hội Vô Thù