LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KITÔ NĂM A (18/6/2017) – (Ga 6, 51 ...

“THỊT TA THẬT LÀ CỦA ĂN, VÀ MÁU TA THẬT LÀ CỦA UỐNG”.

BÀI ĐỌC I: Đnl 8, 2-3. 14b-16a “Người sẽ ban cho các ngươi của ăn mà các ngươi và cha ông các ngươi chưa từng biết tới”. Trích sách Đệ Nhị Luật.

Môsê nói cùng dân chúng rằng: “Các ngươi hãy nhớ tất cả đoạn đường mà Chúa là Thiên Chúa các ngươi đã dẫn đưa các ngươi qua sa mạc suốt bốn mươi năm, để rèn luyện và thử thách các ngươi, để biết các điều bí ẩn trong lòng các ngươi và xem các ngươi có tuân giữ lề luật của Người hay không? Người đã để các ngươi vất vả thiếu thốn, và ban cho các ngươi manna làm của ăn mà các ngươi và cha ông các ngươi chưa từng biết tới, để tỏ cho các ngươi thấy rằng: Con người sống không nguyên bởi bánh, mà còn bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra.

“Các ngươi hãy nhớ Chúa là Thiên Chúa các ngươi, Đấng đã dẫn đưa các ngươi ra khỏi đất Ai-cập, khỏi cảnh nô lệ. Và Người là Đấng đã dẫn các ngươi vào nơi hoang địa mênh mông và kinh khủng có nhiều rắn hổ lửa, bò cạp, rắn lục, và không có một giọt nước nào; Người đã khiến nước từ tảng đá cứng rắn vọt ra. Trong hoang địa, Người đã nuôi các ngươi bằng manna mà cha ông các ngươi chưa từng biết tới”. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 147, 12-13. 14-15. 19-20. Đáp: Giêrusalem hỡi, hãy ngợi khen Chúa (c. 12a).

1) Giêrusalem hỡi, hãy ngợi khen Chúa. Hãy ngợi khen Thiên Chúa của ngươi, hỡi Sion! vì Người giữ chặt các then cửa ngươi, Người chúc phúc cho con cái ngươi trong thành nội. . 2) Người đã sai lời Người xuống cõi trần ai, và lời Người lanh chai chạy rảo. Người khiến tuyết rơi như thể lông cừu, Người gieo rắc sương đông như tro bụi trắng. . 3) Người đã loan truyền lời Người cho Giacóp, những thánh chỉ và huấn lệnh Người cho Israel. Người đã không làm cho dân tộc nào như thế, Người đã không công bố cho họ các huấn lệnh của Người. .

BÀI ĐỌC II: 1 Cr 10, 16-17 “Có một tấm bánh, nên chúng ta tuy nhiều, cũng chỉ là một thân thể”. Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rintô.

Anh em thân mến, chén chúc tụng mà chúng ta cầm lên chúc tụng Chúa chẳng phải là thông hiệp với máu Chúa Kitô sao? Tấm bánh mà chúng ta bẻ ra chẳng phải là thông phần vào Mình Chúa đó sao? Vì có một tấm bánh, nên chúng ta tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể, vì hết thảy chúng ta thông phần cùng một tấm bánh. Đó là lời Chúa.

CA TIẾP LIÊN “Lauda Sion: Hỡi Sion, Hãy Ngợi Khen”

Trước Alleluia, có thể hát hoặc đọc Ca Tiếp Liên này, tất cả hoặc từ câu 21 (“Này đây bánh”) cho đến hết.

1. Hỡi Sion, hãy ngợi khen Đấng cứu độ ngươi, Đấng lãnh đạo và mục tử của ngươi / với những bài vãn và những khúc ca! 2. Ngươi có sức chừng nào, hãy rán ngợi khen chừng nấy, vì Người vĩ đại hơn mọi lời khen ngợi, và ngươi cũng không đủ sức ngợi khen Người. 3. Đề tài của sự ngợi khen đặc biệt, đó là bánh sống và tác thành sự sống, ngày hôm nay đã đặt ra cho ngươi. 4. Đó là bánh mà trên bàn tiệc thánh, cho đoàn thể mười hai người anh em, Chúa đã ban tặng chẳng khá nghi ngờ. 5. Hãy xướng lên lời ca khen ngợi đầy đủ, lời ca hoan hỉ và râm ran, tâm thần hãy vui mừng rạng rỡ! 6. Vì đây là ngày trọng thể, ngày kỷ niệm bàn tiệc thánh / lần đầu tiên được thiết lập ra. 7. Tại bàn tiệc này của Đấng Tân Vương, lễ Vượt Qua mới theo luật pháp mới / chấm dứt lễ Vượt Qua của thời đại cũ. 8. Lễ nghi cũ nhường chỗ cho sự thực; đêm tối tăm nhường chỗ cho sự sáng sủa. 9. Điều mà Chúa Kitô đã làm trong bữa tiệc ly, thì Người đã ra lệnh cho thực thi điều đó để nhớ lại Người. 10. Nhờ lời thánh huấn của Người dạy bảo, chúng ta làm phép cho bánh và rượu / trở nên lễ vật hy sinh ban ơn cứu độ. 11. Đây là tín điều dạy người Kitô hữu rằng / bánh trở nên thịt Chúa, và rượu trở nên máu Người. 12. Điều bạn không hiểu, không xem thấy, thì đức tin mạnh mẽ xác nhận xảy ra, ngoài luật lệ thiên nhiên. 13. Dưới những hình sắc khác nhau, chúng chỉ là biểu hiệu, không còn thực chất, có ẩn nấp những thực tại cao siêu. 14. Thịt Chúa là của ăn, máu Người là thức uống, nhưng Chúa Kitô vẫn còn đầy đủ dưới mỗi sắc hình. 15. Người không bị kẻ lãnh nhận nghiền nát, không bị bẻ gẫy, không bị phân chia, nhưng Người được thiên hạ lãnh nhận toàn thân. 16. Một người lãnh nhận, ngàn người lãnh nhận, những người này cũng lãnh bằng những người kia, thiên hạ ăn thịt Người mà Người không bị tiêu hao. 17. Người lương thiện lãnh, kẻ ác nhân cũng lãnh, nhưng số phận họ không đồng đều: hoặc được sống hay là phải chết. 18. Kẻ ác nhân phải chết, người lương thiện được sống; hãy coi, cùng một của ăn như nhau, mà kết quả khác xa biết mấy. 19. Hình bánh bị vỡ, chớ khá lo âu, nhưng hãy nhớ rằng / trong miếng vỡ cũng như trong toàn thể / Chúa vẫn hiện diện đầy đủ như nhau. 20. Bản chất không hề bị bẻ vỡ, duy có biểu hiệu bị phân chia, nhưng không giảm thiểu tình trạng và dáng vóc của Đấng ẩn dật bên trong. 21. Này đây bánh của các thiên thần, biến thành lương thực của khách hành hương; thực là bánh của những người con cái, không nên ném cho loài khuyển. 22. Bánh này đã được báo trước bằng hình ảnh, khi người ta sát tế Isaac, chiên của lễ vượt qua đã được kể ra, khi cha ông chúng ta được tặng manna. 23. Lạy Chúa Giêsu là mục thủ tốt lành, là bánh thực, xin Người thương xót, chăn nuôi và bảo vệ chúng con; xin Người ban cho chúng con nhìn thấy / những điều thiện hảo trong cõi nhân sinh. 24. Chúa là Đấng thông biết và có thể làm nên mọi sự, Chúa nuôi dưỡng chúng con trong đời sống tạm gửi này, trên cõi cao xanh, xin cho chúng con được trở nên thực khách đồng bàn của Chúa, đồng thừa kế và đồng danh phận / với những công dân thánh của nước trời. Amen. Alleluia.

ALLELUIA: Ga 6, 51-52 Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta là bánh hằng sống từ trời xuống; ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời”. – Alleluia.

BÀI TIN MỪNG: Ga 6, 51-59 “Thịt Ta thật là của ăn, và máu Ta thật là của uống”. Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân Do-thái rằng: “Ta là bánh hằng sống từ trời xuống; ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống”. Vậy người Do-thái tranh luận với nhau rằng: “Làm sao ông này có thể lấy thịt mình cho chúng ta ăn được?” Bấy giờ Chúa Giêsu nói với họ: “Thật, Ta bảo thật các ngươi: Nếu các ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu Ngài, các ngươi sẽ không có sự sống trong các ngươi. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì có sự sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết. Vì thịt Ta thật là của ăn, và máu Ta thật là của uống. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy. Cũng như Cha là Đấng hằng sống đã sai Ta, nên Ta sống nhờ Cha, thì kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta. Đây là bánh bởi trời xuống, không phải như cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết. Ai ăn bánh này thì sẽ sống đời đời”.

Đó là lời Chúa. __________________________

PHẦN MỞ ĐẦU:

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Ích lợi của việc lãnh nhận Mình và Máu Thánh Đức Kitô

Tuần trước, chúng ta đã cùng nhau tìm hiểu mầu nhiệm khó hiểu nhất trong Đạo Công Giáo, mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi; tuần này, chúng ta cùng nhau học hỏi mầu nhiệm khó thứ hai, mầu nhiệm Mình và Máu Thánh Đức Kitô.

Những người Do-thái đương thời với Chúa Giêsu hỏi nhau: “Làm sao ông này có thể lấy thịt ông cho chúng ta ăn được?” Có hiểu hay không, bí-tích Thánh Thể vẫn là một thực tại, có nguồn gốc từ biến cố Thiên Chúa nuôi dân bằng manna suốt 40 năm trường trong sa mạc, và được mặc khải cách rõ ràng trong chương 6 của Tin Mừng Gioan. Giống như lần trước, chúng ta sẽ tập trung trong những lợi ích mà bí-tích Thánh Thể mang lại cho con người.

TRONG BÀI ĐỌC I Trích sách Đệ Nhị Luật, Sách Đệ Nhị Luật cho chúng ta hiểu lợi ích của manna là để con người có sức mạnh vượt qua những thử thách của Thiên Chúa suốt 40 năm trường trong sa mạc trước khi vào Đất Hứa.

TRONG BÀI ĐỌC II Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rintô, thánh Phaolô nhấn mạnh đến sự hiệp nhất với Đức Kitô và với nhau là hiệu quả của bí-tích Thánh Thể, vì mỗi khi người tín hữu lãnh nhận Mình và Máu Thánh của Đức Kitô, họ trở nên một thân thể với Ngài.

TRONG BÀI TIN MỪNG theo thánh Gioan, Chúa Giêsu nhấn mạnh đến sự sống thần linh được ban cho những ai ăn thịt và uống máu Ngài. Hơn nữa, bí-tích Thánh Thể còn là Bánh mang lại sự sống trường sinh mà con người ở mọi nơi và mọi thời luôn khao khát nó.

(Theo Lm. Anthony Đinh Minh Tiên, OP)

Chúng ta bắt đầu đi vào Bài Tin mừng: ______________________________

BÀI PHÂN TÍCH (Ga 6, 51-59)

BỐI CẢNH BÀI TIN MỪNG:

Lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô hôm nay đưa chúng ta trở lại Chương 6 Phúc âm Gioan. Chương 6 này có tên là “DIỄN TỪ BÁNH TRƯỜNG SINH”, và Diễn từ này được Chúa Giêsu công bố tại Hội đường Capharnaum.

Trong Phúc âm Gioan ta gặp rất nhiều diễn từ cao siêu như vậy, như Diễn từ Thiên Chúa Ba Ngôi, diễn từ Cây nho thật, diễn từ Mục Tử nhân lành, diễn từ Tiệc Ly, diễn từ Bánh Trường sinh.

Diễn từ nào cũng khó hiểu, nhưng có lẽ Diễn từ về Bánh Trường sinh là Diễn từ khó hiểu, gây ồn ào và tranh luận nhiều nhất. Nó ồn ào không những nơi người Do Thái mà còn cả nơi các môn đệ của Chúa Giêsu, đến độ Gioan viết:

“Nghe rồi, nhiều môn đệ của Người liền nói: “Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi? ” (Ga 6, 60).

Chúa Giêsu đã nói gì mà các môn đệ và người Do Thái cho là chướng tai quá?

Thưa ngay câu đầu tiên của Bài Tin mừng, Gioan viết:

“Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống” (Ga 6, 51).

Nó chướng tai ở chỗ, chưa có ai trên thế gian này lại ví mình là bánh, thịt mình là của ăn để cho người khác dùng như vậy.

Nó còn chướng tai hơn nữa, khi ai ăn bánh và thịt này thì người ấy có sự sống muôn đời.

Mặc dù chướng tai, không ai chấp nhận nổi, nhưng Chúa Giêsu không hề dịu giọng, Ngài càng khẳng định mạnh mẽ hơn: “”Thật, Ta bảo thật các ngươi: Nếu các ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu Ngài, các ngươi sẽ không có sự sống trong các ngươi”.

Chân lý vẫn là chân lý, cho dù con người không chấp nhận chân lý đó, nó vẫn tồn tại, cũng như tình yêu vẫn là tình yêu, cho dù con người muốn phủ nhận nó.

Đó là bối cảnh Bài Tin mừng hôm nay.

“KHI ẤY, CHÚA GIÊSU PHÁN CÙNG DÂN DO-THÁI RẰNG: “TA LÀ BÁNH HẰNG SỐNG TỪ TRỜI XUỐNG; AI ĂN BÁNH NÀY, THÌ SẼ SỐNG ĐỜI ĐỜI. VÀ BÁNH TA SẼ BAN, CHÍNH LÀ THỊT TA, ĐỂ CHO THế GIAN ĐƯỢC SỐNG”.

VẬY NGƯỜI DO-THÁI TRANH LUẬN VỚI NHAU RẰNG: “LÀM SAO ÔNG NÀY CÓ THỂ LẤY THỊT MÌNH CHO CHÚNG TA ĂN ĐƯỢC?”

“KHI ẤY”

Trình thuật Ga 6:51-59 là phần cuối của diễn từ mà Chúa Giêsu nói tại hội đường Ca-phác-na-um. Ngài xác định: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống”.

“BÁNH TA SẼ BAN, CHÍNH LÀ THỊT TA”.

Chúa Giêsu nói rõ ràng về thứ bánh từ trời xuống đó, chính là “THỊT” của Ngài, nên ta không hiểu khác đi được. Nó không còn là biểu tượng mà là một thực tại.

Ta thấy trong suốt Diễn từ về Bánh trường sinh, người Do Thái chưa tỏ bất kỳ thái độ nào khi Chúa Giêsu nói về BÁNH, vì Bánh thì quá dễ hiểu, cho dù họ chưa hiểu, họ vẫn có thể chấp nhận được, vì họ đã biết về Manna mà cha ông ông đã ăn trong sa mạc, và cụ thể mới đây: Phép lạ hoá bánh ra nhiều lần thứ I (Ga 6, 1 – 15) mà Gioan đã tường thuật.

Nhưng kể từ khi Chúa Giêsu chuyển từ BÁNH sang THỊT, thì người Do Thái mới bắt đầu phản ứng dữ dội.

“NGƯỜI DO-THÁI TRANH LUẬN VỚI NHAU RẰNG”.

Nghe vậy, người Do-thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ cho rằng Chúa Giêsu không thể cho chúng ta ăn thịt của Ngài “LÀM SAO ÔNG NÀY CÓ THỂ LẤY THỊT MÌNH CHO CHÚNG TA ĂN ĐƯỢC?”.

Họ không hiểu nổi điều Ngài nói.

Nếu chúng ta hiện diện với họ và được nghe Chúa Giêsu nói vậy, chắc chắn chúng ta cũng chẳng hiểu nổi. Thậm chí chúng ta còn dám manh động kiểu “xã hội đen” vì chướng tai quá, chứ không như họ. Nhưng thật may là chúng ta đã “kịp hiểu” nhờ tiếp nhận đức tin tông truyền!

“TRANH LUẬN SÔI NỔI”.

Có nghĩa người Do Thái có nhiều ý kiến khác nhau, có khi đối nghịch nhau gay gắt trước câu tuyên bố của Đức Giêsu: “Ta là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.”.Nói chung người Do Thái theo một trong hai khuynh hướng sau đây:

1/. HIỂU THEO NGHĨA ĐEN:

Những người này hiểu y như lời Đức Giêsu nói: “bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống”. Có nghĩa Ngài sẽ thành miếng thịt như họ đã từng ăn. Chính vì hiểu theo nghĩa này nên họ không thể chấp nhận, vì con người chỉ có thể ăn thịt động vật khác chứ không ăn thịt đồng loại. Người không thể ăn thịt người, ngay cả dân tộc man di nhất thời đó cũng không làm như vậy.

2/. HIỂU THEO NGHĨA BÓNG:

Một số khác hiểu theo nghĩa bóng, có người cho Bánh đây là Lời Chúa, có người cho sự hiện diện chỉ có tính cách thiêng liêng; đơn giản vì họ cho việc nuôi dưỡng bằng thịt và máu Chúa là điều không thể!

Họ cho rằng Đức Giêsu khi nói như vậy, Ngài có ý kêu gọi họ hãy tin tưởng vào Ngài. Đức Giêsu chính là lương thực cần thiết cho cuộc sống tâm linh vì Ngài có những lời chân lý, cao đẹp, hết sức thuyết phục. Họ đã từng khâm phục và tán thưởng lời Ngài. Như vậy, những người này dễ dàng chấp nhận lời Ngài nói về Bánh Trường sinh hơn số còn lại.

Độc giả có thể thắc mắc:

VẬY ĐỨC GIÊSU MUỐN NÓI THEO NGHĨA NÀO?

Thưa: ĐỨC GIÊSU NÓI HOÀN TOÀN THEO NGHĨA ĐEN, và Ngài cũng muốn ta hiểu như vậy.

Tại sao ta có thể khẳng định điều đó?

Như ta biết trong Chương 6, Gioan dùng từ “ĂN” rất nhiều lần, Đức Giêsu dùng từ “ăn” mạnh mẽ và cụ thể. Mà theo nguyên gốc, động từ “ăn” có nghĩa là “TRÔGÔ” = “NHAI”, lấy răng mà nhai một thức ăn nào đó. Như vậy từ “ăn” ở Chương 6 phải được hiểu là “nhai” một thức ăn.

Đức Giêsu muốn con người ăn Thịt và uống Máu Ngài hoàn toàn theo nghĩa đen, có nghĩa ăn và uống một cách bình thường.

Nhưng Vấn đề ở đây:

THẾ NÀO LÀ MÌNH NGÀI VÀ THẾ NÀO LÀ MÁU NGÀI?

Ta phải hiểu thật chính xác.

Tin mừng theo Gioan có một thiếu sót nghiêm trọng. Ông không tường thuật sự kiện Đức Giêsu lập Bí tích Thánh thể, trong khi các Thánh sử Nhất lãm khác tường thuật rất chi tiết. Nhưng Gioan lại giải thích Bí tích ấy thật sâu sắc như trong bài Tin mừng hôm nay.

Chính trong sự kiện Đức Giêsu lập Bí tích Thánh Thể ta mới hiểu thế nào là Mình Ngài và thế nào là Máu Ngài.

Luca viết: “Rồi Người cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, bẻ ra, trao cho các ông và nói: “Đây là mình Thầy, hiến tế vì anh em. Anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy.” Và tới tuần rượu cuối bữa ăn, Người cũng làm như vậy và nói: “Chén này là giao ước mới, lập bằng máu Thầy, máu đổ ra vì anh em. (Lc 22, 19-20)

Như vậy, trong Bữa tiệc ly, Đức Giêsu cầm lấy bánh, sau đó là rượu, Ngài đọc lời chúc tụng và nói: “Đây là mình Thầy” …. “Chén này là giao ước mới, lập bằng máu Thầy”… tức thì bánh và rượu trở nên Mình và Máu Ngài.

Sau này các linh mục cũng lặp lại cách thức Đức Giêsu đã làm, có nghĩa sau lời Truyền phép thì bánh và rượu trở nên Mình và Máu Chúa Giêsu. Đây chính là Mình và Máu mà Đức Giêsu nói với người Do Thái, nhưng lúc ấy họ không hiểu.

Đức Giêsu mời gọi chúng ta hãy ăn Mình và uống Máu Ngài hoàn toàn theo nghĩa đen. Nếu không như vậy thì làm sao ta có thể ăn Mình và uống Máu Ngài, và làm sao ta có sự sống đời đời.

Như thế là Chúa Giêsu nói tới Bí tích Thánh thể, trong đó Ngài ban chính thịt và máu Ngài làm của ăn của uống cho chúng ta.

“BẤY GIỜ CHÚA GIÊSU NÓI VỚI HỌ: “THẬT, TA BẢO THẬT CÁC NGƯƠI: NẾU CÁC NGƯƠI KHÔNG ĂN THỊT CON NGƯỜI VÀ UỐNG MÁU NGÀI, CÁC NGƯƠI SẼ KHÔNG CÓ SỰ SỐNG TRONG CÁC NGƯƠI. AI ĂN THỊT TA VÀ UỐNG MÁU TA THÌ CÓ SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI, VÀ TA, TA SẼ CHO KẺ ẤY SỐNG LẠI NGÀY SAU HẾT”

“THẬT, TA BẢO THẬT CÁC NGƯƠI”

Đứng trước một Mạc khải vô cùng vĩ đại và cao siêu này, Chúa Giêsu không bao giờ giải thích, cũng như không bao giờ chứng minh, nhưng là sự khẳng định mạnh mẽ. Vì với một chân lý, với một sự thật khi ta muốn chứng minh, ta sẽ bóp méo chân lý đó, làm mất đi nửa phần chân lý đó.

Trí khôn con người, dù có uyên bác đến đâu cũng chỉ đạt đến ngưỡng cửa của Mầu nhiệm, để đi vào Mầu nhiệm, con người cần phải được vén mở bức màn che Mầu nhiệm đó mà ta gọi là mạc khải. Chính Con Thiên Chúa là Chúa Giêsu đã mạc khải cho con người biết. Vì thế, hôm nay trước sự bỡ ngỡ của người Do Thái và của chúng ta, Ngài nói: “Thật, Ta bảo thật các ngươi”, đó là lúc Chúa Giêsu mạc khải cho ta biết:

“Nếu các ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu Ngài, các ngươi sẽ không có sự sống trong các ngươi. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì có sự sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết”.

Đức Giêsu khẳng định với người Do Thái theo từng cấp độ:

+ Ban đầu là “NẾU CÁC NGƯƠI KHÔNG ĂN THỊT CON NGƯỜI VÀ UỐNG MÁU NGÀI, CÁC NGƯƠI SẼ KHÔNG CÓ SỰ SỐNG TRONG CÁC NGƯƠI”.

+ tiếp đến AI ĂN THỊT TA VÀ UỐNG MÁU TA THÌ CÓ SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI.

+ và cuối cùng “TA SẼ CHO KẺ ẤY SỐNG LẠI NGÀY SAU HẾT “(ngày tận thế).

Các cấp độ càng lúc càng tăng lên như muốn chứng minh Mình và Máu Ngài ngày càng cần thiết cho nhân loại.

“VÌ THỊT TA THẬT LÀ CỦA ĂN, VÀ MÁU TA THẬT LÀ CỦA UỐNG. AI ĂN THỊT TA VÀ UỐNG MÁU TA, THÌ Ở TRONG TA VÀ TA Ở TRONG KẺ ẤY.

CŨNG NHƯ CHA, LÀ ÐẤNG HẰNG SỐNG ĐÃ SAI TA, NÊN TA SỐNG NHỜ CHA, THÌ KẺ ĂN TA, CHÍNH NGƯỜI ẤY CŨNG SẼ SỐNG NHỜ TA. ÐÂY LÀ BÁNH BỞI TRỜI XUỐNG. KHÔNG PHẢI NHƯ CHA ÔNG CÁC NGƯƠI ĐÃ ĂN MANNA VÀ ĐÃ CHẾT, AI ĂN BÁNH NÀY THÌ SẼ SỐNG ĐỜI ĐỜI”.

Đức Giêsu nói đến sự kết hợp 02 chiều giữa Ngài với người ăn Mình và uống Máu Ngài, đó là người ấy sẽ ở trong Ngài và Ngài ở trong người ấy.

Gioan muốn chúng ta hiểu sâu hơn nữa. Đó là tương quan CHA – CON. Chúa Cha ở trong Chúa Giêsu và Ngài ở trong Chúa Cha.

“CŨNG NHƯ CHA, LÀ ÐẤNG HẰNG SỐNG ĐÃ SAI TA, NÊN TA SỐNG NHỜ CHA”.

Chính trong tương quan Ở TRONG đó, mà Chúa Giêsu đã sống nhờ Cha

Như vậy kẻ nào ăn Thịt và uống Máu Chúa Giêsu thì họ cũng ở trong Chúa Cha và Chúa Cha cũng ở trong người ấy.

Như vậy, mỗi khi ta lên rước Mình Thánh Chúa, không phải ta chỉ kết hợp với Chúa Giêsu, mà là ta còn kết hợp với cả Ba Ngôi Thiên Chúa, mà Gioan đã diễn tả một cách sâu sắc. Ta ở trong Cha, Cha ở trong Ta.

“Cũng như Cha, là Ðấng hằng sống đã sai Ta, nên Ta sống nhờ Cha, thì kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta. Ðây là bánh bởi trời xuống.”

Ngoài mối tương quan ở trong, Đức Giêsu còn nói đến nguyên lý và động lực sống từ việc ăn Mình và Máu Ngài, người ăn Mình và uống Máu Ngài sẽ sống nhờ Ngài. Mà Đức Giêsu sống nhờ Chúa Cha, như vậy suy lên cao hơn, người ăn Mình và uống Máu Đức Giêsu sẽ sống nhờ Chúa Cha.

Nói tóm lại, Gioan luôn quy hướng về Chúa Cha, tất cả những việc Đức Giêsu làm là để tôn vinh Cha, như vậy nhờ vào ăn Mình và uống Máu Đức Giêsu, ta sẽ kết hiệp mật thiết không những với Đức Giêsu mà là còn với Chúa Cha nữa.

Gioan viết: “Ông Phi-líp-phê nói: “Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện.” (Ga 14, 8) Thấy Chúa Cha là niềm khao khát không những của Phi-líp-phê mà còn là niềm khao khát của con người qua mọi thời đại, thì ngày hôm nay Đức Giêsu nói: “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy”, người ấy cũng sẽ ở trong Chúa Cha.

Như vậy, từ việc ăn Mình và uống Máu Đức Giêsu, không những ta sẽ thấy Chúa Cha, mà còn ở trong Chúa Cha nữa.

“KHÔNG PHẢI NHƯ CHA ÔNG CÁC NGƯƠI ĐÃ ĂN MANNA VÀ ĐÃ CHẾT, AI ĂN BÁNH NÀY THÌ SẼ SỐNG ĐỜI ĐỜI”.

Đức Giêsu tiếp tục khẳng định với người Do Thái, không như manna mà tổ tiên họ đã ăn và đã chết, Ngài là bánh từ trời xuống, ai ăn bánh đó sẽ được sống muôn đời. Đức Giêsu lặp đi lặp lại điều Ngài đã khẳng định như muốn in sâu vào trong tiềm thức người Do Thái và của con người qua mọi thời đại, để từ trong lời nói và hành động, ta được lời Ngài dẫn ta đến với Thánh Thể.

Đến đây kết thúc diễn từ về Bánh trường sinh.

Ngày nay, người ta rước lễ nhiều hơn trước. Tiếc thay lắm khi cuộc gặp gỡ này khá vội vã, thiếu chuẩn bị và cũng thiếu đối thoại thân tình.

Tôi lên rước lễ chỉ vì mọi người trong hàng ghế đã lên. Phút thinh lặng sau rước lễ cũng bị cắt ngắn. Tôi phải về ngay vì phải lấy xe, vì nhà thờ đóng cửa… Chính vì thế rước lễ chẳng gây được âm vang nào nơi tôi.

Nó trở thành một thói quen, một nghi thức thuần tuý.

Tôi lên ăn một vật thánh, thay vì đón một người. Ít khi có vị khách quý nào bị thường xuyên tiếp đón lạnh nhạt như thế! Rốt cuộc chẳng có cuộc gặp gỡ nào xảy ra, nên tôi vẫn cứ là tôi như trước.

Hãy dự lễ như người đi dự tiệc Lời Chúa, Mình Chúa. Chỉ ai biết ăn, biết thưởng thức và nghiền ngẫm, người ấy mới gặp được sự sống và gặp được Chúa Giêsu.

Lạy Chúa Giêsu! Nhiều khi nghĩ mình tội lỗi quá, con không dám rước Chúa, nhưng con quên rằng Chúa từ trời xuống cõi trần này và mời gọi con: “HÃY cầm lấy mà ăn.” Ôi Chúa là sự sống của con! Thịt máu Chúa đang nuôi sống con.

Amen. ______________________________ Giuse Nguyễn Viết Tâm.

Từ khóa » Suy Niệm Ga 6 51-59