Liêm Hồ Đằng
Có thể bạn quan tâm
Ba anh em nhà họ Chử tay nghề nấu nướng thực sự đỉnh của chóp, sau khi bận rộn suốt cả buổi chiều, từng món ngon phun hương dụ nhân đã bày đầy trên chiếc bàn tròn lớn.
Phương Cẩn Đường nhìn mà không khỏi trầm trồ. Nhà họ Phương từ khi phất lên đến nay đã được sáu đời, mọi phương diện ăn ở đi lại đều giữ đúng phong thái của quý tộc cũ, cực kỳ cầu kỳ trong chuyện ăn uống, không chê cơm tinh không chê thịt thái nhỏ. Đồ ăn luôn được đựng trong những chiếc đĩa nhỏ xinh; từ nguyên liệu, màu sắc, cách chế biến, cách bày biện cho đến các loại hoa tỉa trang trí đi kèm đều phải đạt đến độ hoàn hảo tuyệt đối. Với họ, hình thức còn quan trọng hơn cả hương vị; một bữa ăn nếu không kéo dài hai tiếng đồng hồ thì không xong, cái họ ăn chính là sự nghi lễ.
Nhưng nhà họ Chử thì khác, ông nội Chử xuất thân trung lưu, cuộc sống dư dả nhưng không có nhiều những quy tắc toan hủ hủ bại, mục tiêu tối thượng là ăn no uống say. Cho nên bữa cơm đoàn viên của nhà họ, trước hết là lượng thức ăn phải lớn, nguyên liệu có thể bình dân, chủng loại có thể trùng lặp, nhưng bàn tiệc nhất định phải được bày biện cho thật đầy ắp.
“Tôi cuối cùng cũng biết vì sao người nhà em ai nấy đều cao lớn thế rồi.” Phương Cẩn Đường ghé tai Chử Trăn nói nhỏ, “Cái món hồng thiêu trửu tử (thịt kho tàu) kia còn to hơn cả đầu tôi nữa!”
Chử Trân nuốt nước miếng ừng ực. Một người tập gym khổ cực, suốt ngày phải làm bạn với ức gà và súp lơ luộc như hắn, lúc này chỉ biết nhìn chằm chằm đầy thèm thuồng: “Anh tin không, một mình em có thể xử gọn chỗ đó đấy.”
“……”
Phương Cẩn Đường kinh ngạc: “Em định làm tôi sợ chết khiếp đấy à.”
“Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi!” Ông nội Chử đặt chậu hải sản hấp cuối cùng lên bàn, hô hào mọi người vào chỗ.
Đàn ông nhà họ Chử không uống rượu, trước mặt mỗi người là một bình sữa hạt nóng. Phụ nữ thì lại khác, ai nấy đều có tửu lượng đáng nể, rượu vang, rượu màu, rượu trắng đều có thể trộn lẫn mà uống.
“Tiểu Đường nếm thử cái này đi, rượu nho do chính ta tự ủ đấy.” Thím vừa mới rót cho anh một ly, cô út đã hào hứng giơ chai bia ướp lạnh đòi cạn chén, bà nội ba vốn chuộng rượu trắng thì lặng lẽ đặt thẳng một chai nguyên ngay trước mặt anh.
Bà nội còn “gắt” hơn, cười hì hì tự pha một ly “Thâm thủy tạ đạn” (soju mix bia) rồi nốc sạch bách trong một hơi.
Phương Cẩn Đường: “…”
Chử Trân định ra tay đỡ rượu cho người yêu, kết quả lại bị bố Chử khoác vai, chân thành khuyên bảo anh nên biết điều một chút mà giữ mình.
Bố Chử: “Con trai, khoản này con không xong rồi, đều giống hệt ông nội con.”
Chử Trân im lặng. Hai cha con nhìn nhau, thấy rõ một nỗi buồn không thể hóa giải trong mắt đối phương.
Hai anh em Chử Sâm và Chử Du nhà chú út thì như hai vị tuyệt thế cao thủ ẩn mình, mặc cho xung quanh có ồn ào náo nhiệt thế nào vẫn cứ vững như bàn thạch, chuyên tâm “diệt” mồi.
Năm con ngáo Husky thấy không xin được miếng nào, bèn vây quanh gia đình “đám thú hai chân” bày ra một trận đồ ngũ giác, mỗi con chiếm một góc, đồng thanh ngửa cổ hú dài…
Tiếng người, tiếng chó sủa, tiếng chạm cốc đan xen, không khí vô cùng hòa hợp vui vẻ.
Sau bữa cơm, ai nấy đều no nê say sưa, mặt mày hồng hào rạng rỡ. Tuyết bên ngoài đã tạnh, mọi người lại ùa ra sân để đắp tuyết và đốt pháo hoa.
“Người nhà em nhiệt tình quá.” Gương mặt trắng nõn của Phương Cẩn Đường ửng hồng. Anh đã uống khá nhiều, tuy chưa say hẳn nhưng cũng bắt đầu lâng lâng. Hai người ngồi trên chiếc xích đu giữa sân, anh thả lỏng tựa vào nam nhân của mình, tay cầm một cây pháo bông. Những tia lửa vàng rực xé toạc màn đêm đen kịch, đẹp đến mức không thực.
Chử Trân thì ăn quá no dẫn đến máu không lên não kịp, ánh mắt đờ đẫn ra vẻ ngây ngô. Hồi lâu sau hắn mới phản ứng lại: “Là do anh đáng yêu nên ai cũng thích thôi.”
Phương Cẩn Đường cười: “Em là người đầu tiên nói thế đấy.”
Đối diện với ánh mắt ngạc nhiên của đối phương, mỹ nam thở ra một hơi trắng xóa trong không khí lạnh, tự giễu nói: “Tôi không có bạn bè. Từ nhỏ đến lớn, những người xung quanh chỉ chơi với tôi khi cần cầu cạnh ‘Phương thiếu gia’. Thật ra tôi biết hết, họ sợ tôi, sợ nhà họ Phương. Sau lưng họ nói bố tôi là ‘lão già thâm độc’, nói anh trai tôi là ‘hồ ly tinh rỗng tuếch’, còn tôi cũng chẳng khá khẩm gì hơn, là một ‘thằng tâm thần cậy thế gia tộc mà tác oai tác quái’.”
“Lão già thâm độc… hồ ly tinh rỗng tuếch…” Chử Trăn bỗng thấy buồn cười không chịu nổi, lồng ngực rung lên bần bật. “Đỉnh thật đấy.”
Phương Cẩn Đường cũng cười ngặt nghẽo. Men rượu khiến sự phòng bị kín kẽ thường ngày của anh nới lỏng ra. Anh thổ lộ những điều tủi nhục bấy lâu nay giấu kín trước mặt người mình yêu, nhưng khi nói ra rồi, anh lại không cảm thấy bất an hay mất mát như mình tưởng. “Họ nói không sai đâu, bố tôi và anh tôi… mẹ kiếp, chuẩn quá luôn, họ đúng là hai gã điên chính hiệu.”
Chử Trân nhẹ nhàng xoa đầu anh, giống như một chú gấu nhỏ dịu dàng và đáng tin cậy.
Lòng Phương Cẩn Đường ấm áp hẳn lên, câu nói cứ quanh quẩn trong lòng mấy ngày nay bỗng thốt ra: “Nếu tôi đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Phương, em có còn ở bên tôi không?”
Hỏi xong anh lại thấy hối hận, thấp thỏm chờ đợi phản ứng từ đối phương. Quả nhiên, tay hắn khựng lại, biểu cảm trở nên vi diệu, hồi lâu vẫn không lên tiếng.
Tim Phương Cẩn Đường thắt lại, anh cắn chặt răng, đôi mắt vì men rượu mà đỏ hoe. Nếu hắn mà dám nói không…
Kết quả là giây tiếp theo, người đàn ông cao lớn đột nhiên nhảy dựng lên cao cả mét, vác con chó dưới chân lên vai rồi bắt đầu nhảy múa điên cuồng. Hắn cười một cách hoang dại, con chó thì bị dọa cho sủa loạn xạ.
Phương Cẩn Đường: ???!!!
Chử Trân cười ha hả: “Lại còn có chuyện tốt thế này sao? Em đã thấy ngứa mắt họ từ lâu rồi!”
Mọi người nhà họ Chử xung quanh chẳng hiểu mô tê gì nhưng cũng lũ lượt gia nhập “vũ trường”. Hai anh em nhà chú út khênh cái loa thùng từ trong nhà ra, bản nhạc chủ đề trong trò chơi mạo hiểm mới nhất của tập đoàn Chử thị vang lên hùng tráng. Chử Trăn gào lớn: “Bố ơi! Phương Cẩn Đường sắp đổi họ rồi!”
Mọi người reo hò cổ vũ, nhảy nhót càng thêm phóng túng bất cần. Nhất thời, cái sân như một bầy yêu ma nhảy múa, cảnh tượng “kinh hoàng” đến cực điểm.
Phương Cẩn Đường: …
Anh lấy tay che miệng, trong mắt sóng sánh nước.
Hai người vừa trở về nhà Phương phụ đã không chờ nổi mà ôm chầm lấy nhau hôn thiết tha.
Phương Cẩn Đường giống như vừa bò ra từ hũ rượu, hơi thở phả ra nồng nặc mùi men. Anh hôn vừa hung bạo vừa tàn nhẫn, tựa hồ muốn cắn nát đôi môi đối phương, khiến Chử Trăn không sao thở dốc nổi.
“Anh… anh trai…” Chử Trăn đầu hàng trước, nghiêng mặt né tránh. “Nghỉ một chút, nghỉ một chút đã.”
Rượu ngấm làm Phương Cẩn Đường bất mãn cau mày, ở trong căn phòng tối mịt đem người đàn ông lột sạch sành sanh. Anh dùng thắt lưng quấn vài vòng tạo thành một chiếc còng tay, trói chặt đôi tay không nghe lời cứ liên tục đẩy mình của đối phương lại.
Chử Trăn bị vật ngã xuống sàn, không ngừng vặn vẹo như một con sâu bướm. Cánh tay bị kéo ngược lên đỉnh đầu, hắn kinh hãi hỏi: “… Cái gì thế này?”
“Em không ngoan, tôi phải trừng phạt em.” Phương Cẩn Đường ngồi cưỡi lên người hắn, mím môi, đem cự kê giữa háng phóng thích ra ngoài. Anh không nhìn rõ đối phương, chỉ có thể nắm lấy phân thân mà điên cuồng thử dò xét.
“Em mà còn không ngoan?” Chử Trăn ngạc nhiên, “Em chưa từng thấy ai ngoan hơn em luôn ấy, ưm ——”
Quy đầu bốc lên mùi tinh khí chen vào khoang miệng ấm nóng, Phương Cẩn Đường thỏa mãn thở dài.
“Ưm ưm ưm!”
Chử Trăn âm thầm ăn kê, bị nghẹn đến mức thở không thông, suýt chút nữa là nghẹt thở.
“Lão công ngoan nào.” Những ngón tay thuôn dài vuốt ve đường cằm góc cạnh của người đàn ông, thuận thế sờ lên gò má đang hơi lõm xuống vì ngậm lấy phân thân, anh tự lẩm bẩm một mình: “Vĩnh viễn không được phép từ chối tôi.”
Cự căn vừa thô vừa dài, Chử Trăn sợ cắn trúng đối phương nên chỉ đành cố gắng há to miệng. Quy đầu xao động đâm sầm trong khoang miệng nhạy cảm, hoàn toàn không sợ bị răng quẹt trúng, cứ đâm chỗ này, cọ chỗ kia, một bên má bị đỉnh lên một khối, trông như đang ngậm một viên kẹo mút. Phương Cẩn Đường sờ vào chỗ gồ lên đó, vui vẻ nói: “Bối bối ăn kẹo nào.”
Chử Trăn không nói nên lời, bị mùi tinh táo của tiền liệt tuyến xông cho đầu váng mắt hoa. Ngay sau đó, phần nấm hình chóp tiếp tục tiến về phía trước, niêm mạc vùng hầu họng đang không ngừng co thắt vừa ấm vừa trơn, ép chặt lấy kẻ ngoại lai bất lịch sự này, nhưng điều đó lại càng làm đối phương thêm phần đắc ý mà quên hết tất thảy…
Eo anh thúc mạnh một cái, cổ họng mỏng manh của hắn bị đâm xuyên qua triệt để.
“Ưm…”
Chử Trân khó chịu rên rỉ, nước bọt không kịp nuốt trôi chảy dài theo khóe miệng. Hắn cẩn thận để mình không bị sặc, nhưng Phương Cẩn Đường sau khi uống say quả thực quá mức hung mãnh, đại kê ba so với mọi ngày còn cứng hơn, đâm cho khoang miệng hắn đau nhức khôn nguôi.
Tư thế này không thể thực hiện thâm hầu, phân thân chỉ vào được phần đầu nên thực sự không mấy tận hứng, chẳng bao lâu sau mỹ nhân đã thấy chán. Anh muốn thao huyệt hậu, nhưng lại không nhìn thấy người đàn ông đâu, liền gấp đến độ bắt đầu làm nũng: “Lão công, bảo bối, em đang ở đâu vậy? Ư hừ, ở đây tối quá, tôi sợ lắm, em mau ôm lấy tôi đi…”
Chử Trân: ……
Giọng hắn khàn đặc, đầy mệt mỏi nói: “Anh trai, anh làm ơn leo xuống khỏi người em trước đã.”
Phương Cẩn Đường nghe lời lật người sang một bên, Chử Trân thở phào nhẹ nhõm, vặn vẹo thân mình như một con sâu, tốn bao công sức mới ngồi dậy được. Tay vẫn còn bị trói, hắn cũng chẳng hy vọng gì đối phương sẽ giúp mình cởi ra, liền hỏi: “Anh đâu rồi?”
“Ở đây.” Hai cánh tay vươn tới ôm chặt lấy hắn. Chử Trân nhích tới gần, hai chân quỳ sải bước trước người đối phương, giây tiếp theo hậu huyệt đã bị chạm vào. Hai cánh mông bị vạch ra, cửa hậu vốn đang đóng chặt cũng bị xoa mở, hai ngón tay chen chúc lọt vào bên trong.
“Thật chặt.” Khuôn mặt nhỏ nhắn nóng hổi của Phương Cẩn Đường áp lên một mảng da thịt còn nóng hơn, cơ ngực đầy đặn láng mịn trong bóng tối tỏa ra hơi ấm nồng nàn, xúc cảm vừa mềm mại vừa đàn hồi. Hai hạt đậu nhỏ đáng thương đã cứng lại, quẹt qua bờ môi anh, nhỏ xíu một hạt trông thật chiêu nhân hỉ ái.
“Sì…”
Cửa hậu non nớt bị xoa nắn đến mức trấp thủy lâm ly, đầu vú trước ngực cũng bị anh ngậm lấy, chiếc lưỡi linh hoạt bắt nạt nó đến mức nghiêng ngả đông tây. Chử Trân hít một hơi, khó lòng nhẫn nhịn nổi: “Đủ rồi, mau tiến vào đi…”
“Hửm?” Phương Cẩn Đường liếm liếm hạt thịt nhỏ đã bị mút sưng lên, hai tay móc lấy lỗ hậu đang bủn rủn kéo về hai phía. Anh không nhìn thấy, nhưng không khó để tưởng tượng cái lỗ nhỏ thẹn thùng kia sẽ xinh đẹp đến nhường nào. Các nếp gấp bị căng ra, phần thịt dâm bên trong lộn ra ngoài, giống hệt như một cái tiểu huyệt bị thao mở, vừa hồng vừa lẳng lơ chảy nước ròng ròng.
“Ai yah—” Chử Trân chịu không nổi mà co mông lại, đôi chân săn chắc dựng ngược lên, loay hoay tìm kiếm hồi lâu cái lỗ đít trống trải mới cuối cùng cũng dán được lên cây gậy cứng rắn kia.
“Đúng là tham ăn!”
Phương Cẩn Đường đạt được quỷ kế, hai tay nâng lấy cánh mông núc ních thịt, cự căn tì vào đóa cúc non nớt chậm rãi len lỏi vào trong.
Người đàn ông đang chìm trong tình dục thở gấp dồn dập, đôi tay bị trói móc lấy cổ đối phương, bị đâm đến mức toàn thân sảng khoái, mắt nổ đom đóm.
Đường ruột dâm đãng đã bị chịch mở hoàn toàn nay lại nếm được mùi vị quen thuộc, thân thiết quấn quýt lấy cự căn dũng mãnh, không ngừng nhu động lấy lòng, cái vẻ xu nịnh đó khiến Chử Trân tức đến mức muốn mắng chúng là lũ phản bội.
Phương Cẩn Đường được nghênh đón nồng nhiệt thì lại khác, chỉ thấy người đàn ông này nơi nào cũng ngoan ngoãn đáng yêu. Đặc biệt là cái cửa hậu nhỏ kia, bị nong rộng đến mức mỏng dính, các nếp gấp đều biến mất sạch sành sanh, thế mà vẫn còn ra sức co thắt ở đây. Anh vừa thương yêu thao lộng vừa đưa tay sờ nắn, cửa hậu nhạy cảm không chịu nổi khoái cảm kép, run rẩy không ngừng phun ra bọt nước.
Chử Trân đỏ mặt tía tai, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đôi gò bồng đảo lớn nhấp nhô lên xuống theo nhịp chịch rút.
“Cái ngực này của em chắc phải mặc áo lót rồi, lẳng lơ!” Phương Cẩn Đường nghiến răng nghiến lợi, đầu lưỡi liếm qua liếm lại trên hai đầu ti nhỏ, miệng không ngừng nói những lời khiến người đàn ông sụp đổ: “Ở công ty em mặc áo sơ mi trắng là muốn quyến rũ ai? Hửm? Tiểu Chử tổng, Chử developer, em dùng ngực để làm game à?”
“Cũng đúng, tiền đầu tư của tôi chẳng phải là do Chử tổng nhỏ dùng cái mông lớn này kiếm về sao? Nói xem nào, vị Chử tổng khao khát của chúng ta còn kế hoạch quyến rũ nhà đầu tư nào nữa?”
Tiếng rút đẩy “phập phập” lấp đầy căn phòng yên tĩnh tối om, Chử Trân bị khoái cảm trong đường ruột và những lời nhục mạ kích thích đến mức run rẩy toàn thân, cắn môi cố nhịn tiếng rên rỉ. Nhưng Phương Cẩn Đường không buông tha hắn, cây gậy lớn phi tốc ra vào, lần nào cũng đâm đến tận nơi sâu nhất. Dịch ruột văng tung tóe, làm phần thân dưới của cả hai dính dớp hỗn độn.
“Nước nhiều thật đấy, chặn cũng không chặn nổi. Cái này của em đâu phải là cửa hậu chứ, rõ ràng là một cái sao huyệt, một cái sao huyệt biết triều xuy!”
“Hừ, lần trước em chạy bộ ở phòng gym, đằng sau có một đám số 0 lẳng lơ nhìn chằm chằm mông em chảy nước miếng, em cố ý đúng không? Hửm?”
“Định cắm sừng tôi hả? Dương vật của kẻ khác có lớn thế này không? Có đút no nổi cái tiểu lãng huyệt này của em không?”
Chử Trân tự bảo mình đừng chấp kẻ say, nhưng kẻ say này lại chẳng chịu buông tha, còn tự nói đến mức mắt đỏ hoe, một tay ấn hắn ngã xuống đất, phần hông từ trên xuống dưới đập mạnh vào mông hắn, cây roi ngựa thô dài ngay lập tức biến mất tích. Cú va chạm này khiến Chử Trân hét lên thành tiếng, toàn thân co giật dữ dội, dương vật đang sưng đau bên dưới nảy lên một cái, “phụt phụt phụt” bắn ra ngoài.
“Oa oa… chậm một chút, Phương Cẩn Đường, không được, sâu quá rồi…”
Hắn nằm bò trên mặt đất, giữa đêm đông mà mồ hôi đầm đìa, khoái cảm cực độ lan tỏa từ lỗ hậu suýt chút nữa đã đưa hắn lên trời. Người phía sau như một cái máy đóng cọc không biết mệt mỏi, đưa hắn hết lần này đến lần khác vào vòng xoáy dục vọng, ý thức tỉnh táo bị đánh tan nát, hắn biến thành một cái máy thủ dâm chỉ biết há miệng rên rỉ, liên tục bị rót tinh, rót tinh rồi lại rót tinh…
Họ làm từ đêm đen cho đến lúc rạng đông. Phòng khách trông cứ như vừa bị cướp, bừa bãi không chịu nổi. Hai người mệt mỏi nhưng thỏa mãn ôm nhau nằm đè lên ghế sofa, trên người đắp một tấm chăn lông, tận hưởng dư vị còn sót lại trong cơ thể.
“Chúc mừng năm mới.” Phương Cẩn Đường sờ tai người đàn ông, vui vẻ nói: “Chúng ta đã làm từ năm ngoái sang tận năm nay đấy.”
“Thật là phi thường.” Chử Trân thỉnh thoảng vẫn run lên một cái, cơ thể bị sử dụng quá độ tê dại râm ran, hắn than vãn: “Nếu em nói, nguyện vọng năm mới của em là anh bị liệt dương, anh có giận không?”
Phương Cẩn Đường kinh ngạc: “Em đúng là độc ác thật đấy!”
Chử Trân chống lưng: “Chúng ta như nhau cả thôi.”
Phương Cẩn Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Thế thì trước khi liệt dương, tôi phải chịch em thêm vài lần nữa mới được. Nhưng em biết không, thủ đoạn của mấy lão thái giám còn đáng sợ hơn nhiều, cho nên nếu tôi không xong, em cũng đừng hòng yên ổn, ngày nào tôi cũng sẽ nhét những món đồ chơi nhỏ kỳ lạ vào mông em…”
Chử Trân rùng mình một cái, nhận sai: “Thế thì em rút lại nguyện vọng này, xin anh đấy, em có liệt thì anh cũng đừng có liệt.”
Phương Cẩn Đường cười không ngớt, vỗ vỗ vào cặp mông vểnh của đối phương, rồi trao cho hắn một nụ hôn nồng cháy triền miên.
Từ khóa » đằng Mai Viên Wordpress
-
ĐÃ HOÀN - Đằng Mai Viên
-
Dangmaivien - Đằng Mai Viên
-
Mai Đằng Viên - Home | Facebook
-
More Content - Facebook
-
Tử Đằng Các – 紫藤
-
Blog - IRYS CLUB
-
Vũ Đăng Company - Just Another WordPress SiteVũ Đăng Company ...
-
Bạch Bách Bon – Con Người Sinh Ra Thì Khóc Trong ...
-
Pham Ton's Blog | Just Another Weblog
-
[H-Chinh Phục] Chương 57 - MELIRNA'S LAND
-
Jardin Du Vent 's Blog | "Somewhere Somehow ...
-
Các Plugin Giỏ Hàng WordPress Tốt Nhất
-
Phản Tướng (Hoàn) | Tử Đằng