Lộ Tinh Hà - Cảnh Cảnh
Có thể bạn quan tâm
Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2016
. Lộ Tinh Hà - Cảnh Cảnh
. Híhí, sao tự nhiên trong lòng tôi lại cảm thấy rạo rực thế này! Hình như tôi cảm nắng Lộ Tinh Hà mất rồi! Hình ảnh phóng khoáng, cao ngạo, tự do của cậu đã khiến tôi cảm thấy một thứ cảm xúc gì đó khó tả len vào tim. Nhưng rất tiếc đó chỉ là một nhân vật trong phim "Điều tuyệt nhất của chúng ta" chuyển thể từ ngôn tình, do Vương Lịch Hâm đóng. Tôi tự hỏi đến bao giờ mới xuất hiện một Lộ Tinh Hà của riêng tôi? . Lộ Tinh Hà, chú ngựa hoang bất kham, kẻ hoang tàn không chấp nhận bất cứ thứ gì trói buộc mình, cậu học sinh cá biệt, tên bạn chỉ biết trêu chọc đùa giỡn Cảnh Cảnh. Nhưng cũng chính chú ngựa bất kham đó, đã tự nguyện trao cho Cảnh Cảnh quyền được trói buộc trái tim của mình. Chỉ vì một cô gái rất ngốc nghếch, mà sẵn sàng trở nên ngốc nghếch giống như cô ấy, ngốc nghếch yêu thương, ngốc nghếch lo lắng, ngốc đến mức, dù bị từ chối bao nhiều lần vẫn không bao giờ bỏ cuộc. . Chúng ta hãy đi vào câu chuyện ấy nào!
. Người khác nhìn vào thấy cậu là một người sống buông thả, không có lý tưởng gì, nhưng cậu cũng có ước mơ đấy, Cậu thích vẽ tranh. Hồi bé cậu học tiểu học ở Nhật đấy, cậu giỏi tiếng Nhật, kể ra cậu biết 2, 3 ngôn ngữ luôn, cũng tài nhỉ !! hihi :D
"Cậu chụp gì thế? Chưa chuẩn bị mà!" - Cảnh Cảnh "Trong cuộc sống của chúng ta, có rất nhiều thứ tốt đẹp không hề đợi cậu chuẩn bị xong rồi mới xuất hiện." -Lộ Tinh Hà
. Mặc dù Lộ Tinh Hà không được tự do, Có rất nhiều chuyện xưa nay, cậu không thể tự mình quyết định. Nhưng cậu luôn tin rằng, rồi cậu sẽ trở thành người mà cậu muốn, Cậu thích vẽ tranh..
"Cậu trước mắt mình, hay qua ống kính này cũng đều rất đặc biệt, Cảnh Cảnh"
"Một là tôi bị mù, hai là cậu có khả năng siêu phàm." - Cảnh Cảnh " Cậu nhìn đi, nơi này mỗi ngày chỉ đẹp nhất vào lúc này. Ánh sáng, chiếu đúng chuẩn góc độ này. " - Lộ Tinh Hà.
. Cậu ấy là một người thích nghệ thuật, nên có lẽ ngay từ đầu nhiều người nghĩ khi cậu tiếp xúc nhiều với Cảnh Cảnh vì môn chụp ảnh ấy, vì cậu thích sự tự do của lớp 10-5. Nhưng về sau, cậu lại khiến cho tôi hiểu ra, vì cậu có hứng thú với Cảnh cảnh nên cậu mới thích chụp ảnh...
"Phải rồi, cậu bảo tôi trong vòng nửa tháng không được để ý đến cậu, mình đi đây!" - Bạn Lộ " Cậu nghe lời thế cơ à! " - Cảnh Cảnh " Vậy còn phải xem là lời ai đã." - Bạn học Lộ.
"Cảnh Cảnh, vào thời khắc tươi đẹp nhất, hãy làm những việc mình thích nhất." - Lộ Tinh Hà
Tôi cảm thấy hình như Lộ Tinh Hà có thể tìm ra Cảnh Cảnh mọi lúc, cho dù cô đang ở đâu, cho dù cô đang buồn hay vui cậu đều biết hết.
"Tôi cho bạn một sự trung thành của một người chưa từng có tín ngưỡng. Tôi cho bạn trái tim mà tôi tìm cách gìn giữ. Để trái tim không bị thời gian, niềm vui và nghịch cảnh chạm vào. Tôi cho bạn sự giải thích về sinh mạng của bạn, về lí luận của bản thân bạn. Bạn tồn tại vừa chân thực lại khác thường. Tôi định dùng sự tính toán, nguy hiểm, thất bại để làm cảm động bạn." - Buổi đọc thơ mà Bạn học Lộ đưa Cảnh Cảnh đến.
"Cậu đợi đấy! Lát nữa đừng có rối lên nhé! Mình tặng cậu một món quà!" - Lộ Tinh Hà
"Tiếp theo đây là bài thơ tôi dành tặng cho một người bạn, chúc bạn ấy mọi sự tốt lành!"
"Đã đến lúc rồi! Thời khắc mùa hè đã tới, đưa hình bóng em đặt lên quầng mặt trời. Cho gió thổi qua bãi cỏ xanh. Để những trái cây cuối cùng trĩu nặng trên cành. Xin cho thêm chút gió nam mát lành. Để trái cây chín mọng, đem trọn bao ngọt ngào nén vào rượu nồng. Ai vào lúc này không có một mái nhà cũng chẳng cần dựng xây. Ai vào lúc này đang cô độc sẽ mãi mãi cô độc. Hãy tỉnh dậy đọc sách, viết những bức thư thật dài. Trên con đường rợp bóng cây cứ mãi bâng khuâng. Lá rụng bay bay." - Bài thơ Lộ Tinh Hà viết tặng Cảnh Cảnh
"Tại sao họ lại gọi mình là vợ của Tiểu Lộ vậy?" -Cảnh Cảnh mắt tròn xoe hỏi Bạn học Lộ "Chắc là thấy hai chúng ta có tướng phu thê chăng!" - Lộ Tinh Hà mắt sáng rỡ nói "Phu thê cái đầu cậu ấy." - Cảnh Cảnh "Phải rồi, bài thơ vừa rồi thế nào? Mình đặc biệt chuẩn bị cho cậu đấy!" "Có cảm xúc đấy, nhưng mà mình nghe thơ không hiểu cho lắm."
"Chẳng có gì phải nghe hiểu cả. Bao gồm bản thân nghệ thuật cũng vậy. Nghệ thuật biểu đạt sự lý giải đối với con người và thế giới mới là bất hủ." - Lộ Tinh Hà "Cậu từ khi nào lại đột nhiên trở nên văn hóa đầy mình như vậy thế?" -Cảnh Cảnh " Van Gogh nói: "Giá trị của nghệ thuật không phải mang tính công cụ, mà là tính nhân văn. Cậu cảm thấy có cảm xúc là bởi nó đã chạm tới tâm hồn cậu. Cái này không giống như học hành, kiểu gì cũng phải thi được điểm số như thế nào mới cho thấy bản thân có thành tựu. Lúc nào cũng mong ngóng đến cái điểm số đó. Đây chính là chướng ngại lớn nhất. Trong tâm trí không có chướng ngại gì mới là tự do." . Khi cậu nói đến nghệ thuật, dường như cậu trở thành một người khác hẳn, triết lý đầy mình.
" Cậu nói đúng. Nhưng đấy cũng không nhất thiết là đáp án duy nhất phải không? Các nhà khoa học, kiến trúc sư chân chính - những người thúc đẩy sự tiến bộ của lịch sử nhân loại, tất cả những điều mà họ theo đuổi, cậu không cảm thấy nó cũng rất có ý nghĩa sao? Thơ rõ ràng rất đẹp, nhưng cậu không cảm thấy rằng các phương trình hóa học cũng rất đẹp sao? Cậu rất có năng khiếu nghệ thuật, nhưng cậu lại vì điều này mà bác bỏ đi tất cả những thứ còn lại, mình cảm thấy làm như vậy thực sự rất trẻ con." - Cảnh Cảnh
"Cậu cảm thấy thi cử chẳng có nghĩa lý gì với cậu. Đó là bởi vì, chúng ta cơ bản là những người không cùng một thế giới. Cậu là một nghệ thuật gia, mình chỉ là một người bình thường thôi." - Cảnh Cảnh ngây ngô nói nhưng cô lại không biết những lời cô nói lại khiến Lộ Tinh Hà buồn và chệch đi một nhịp. . Câu nói "Đó là bởi vì, chúng ta cơ bản là những người không cùng một thế giới" nghe buồn biết mấy. Có lẽ là vì không cùng một thế giới nên cho dù cậu có cố gắng đến máy thì kết quả vẫn chứng minh cậu chỉ là một người bạn đặc biệt trong tuồi thanh xuân của cô mà thôi.
"Cậu không phải là một người bình thường đâu." - Ánh mắt của cậu thật chân thành biết mấy. Cậu đang thật lòng đấy Cảnh Cảnh à.
"Cậu thật sự thích cô bé ấy thật rồi sao?" - Anh chủ quán "Đúng là thích thật rồi." - Lộ Tinh Hà bất giác cười khi nhận ra bản thân đã thích Cảnh Cảnh mất rồi.
"Cảnh Cảnh, cậu biết không? Khoa học và nghệ thuật có rất nhiều thứ tương đồng, mình có thể hiểu được cái đẹp của khoa học, cậu cũng có thể hiểu được cái đẹp của nghệ thuật. Cũng như phản ứng này mình muốn cho cậu thấy. Nhìn thì thấy như hai thứ bình thường hòa quyện vào nhau, nhưng lại sản sinh ra phản ứng đẹp biết bao!" - Lộ Tinh Hà . Mới đầu nhìn cũng đẹp thật đấy, như là pháo nước vậy, nhìn cậu thật ngầu. Nhưng kết quả lại làm nước văng tung tóe, hỏng cả hồ phun nước của trường, chọc giận cả thầy phó hiệu trưởng Phan.
Bạn học Lộ của chúng ta thật sự đẹp từ mọi góc nhìn, ngay cả dáng ngồi viết bản kiểm điểm cũng khiến ta mê tít mắt. Cậu thật tài nhỉ.
Bản kiểm điểm của Bạn học Lộ khi bị thầy phạt vì phá hoại tài sản nhà trường dễ thương thế này đây " Trước đây không có kinh nghiệm yêu đương, vì thế mới gây ra sự việc như vậy. Khiến cho hồ phun nước ở trường bị hỏng. Sau này có kinh nghiệm rồi sẽ không như thế nữa."
Từ sau vụ hồ phun nước, cậu chính thức công khai theo đuổi Cảnh Cảnh nhà ta, đến cả nhà vệ sinh cậu cũng chờ để được gặp Cảnh Cảnh.
"Mình thích cậu, rất thích cậu." Đây là vẻ mặt của Bạn học Lộ khi nói thích Cảnh Cảnh một cách chân thành. "Cậu sau này phải cố gắng học thật tốt, Sau này hai chúng ta ở bên nhau rồi, một người làm nghệ thuật, người còn lại phải hiểu cuộc sống. Sau này chuyện nguy hiểm như vậy, mình nhất định sẽ không làm nữa đâu." (Chuyện ở đây là thí nghiệm ở hồ phun nước ấy!" Cách tỏ tình của Lộ Tinh Hà cũng thật đặc sắc nhỉ.
"Mình ngồi đây chán quá, viết vài thứ cho cậu!" . Mà mấy cậu biết Bạn học Lộ viết bằng gì không, trên tờ giấy "Cách để vòng 1 săn chắc hơn, Giải pháp khi không thể sinh con!" HAHA, bó tay bạn học Lộ của chúng ta, đáng yêu thế cơ đấy.
"Chào Cảnh Cảnh 16 tuổi! Mình là Lộ Tinh Hà 16 tuổi đây!"
Bạn học Lộ cùng Cảnh Cảnh đi mua sắm, còn dạy cô cách mua đồ nữa chứ. :)
"Tuy ở Chấn Hoa cậu không thuộc hàng mỹ nhân, nhưng mình lại đặc biệt thích ngắm nhìn. Cậu cười xinh, khóc cũng xinh, tức giận trông cũng xinh, đến cách ngoáy mũi mình cũng thấy xinh nốt. Mỗi ngày mình ở nhà nghĩ rằng đến Chấn Hoa rồi có thể gặp được cậu, mình rất vui. " Đây là cách mà Lộ Tinh Hà khen Cảnh Cảnh Và đó là gương mặt khoái chí của Bạn học Cảnh Cảnh nhà ta.
" Lúc cậu 16 tuổi ngây ngốc, chẳng hiểu gì, cậu đã gặp mình. Từ đó về sau, cậu sẽ không bao giờ cảm thấy cô đơn nữa. Năm tháng chính là kẻ trộm lặng lẽ. Rất nhanh thôi, chúng ta sẽ bước đến trước một cánh cửa phủ đầy băng tuyết. Trên cánh cửa đó viết: Tốt nghiệp, Làm việc, Kết hôn, Sinh con, Già đi, và Chết. Mình mở cánh cửa đó ra, và mình gặp được cậu." - Lộ Tinh Hà
Đây có thể được gọi là căn cứ bí mật của hai bạn học Cảnh Cảnh và Lộ Tinh Hà. Mỗi lần cô đến đây, là cậu sẽ xuất hiện ngay sau đó, cậu luôn mang lại tiếng cười cho cô.
" Nếu thật sự thích hát, thì đừng để ý có bị lạc giọng hay không. Thích hát cứ hát. Nhưng theo mình thấy, vừa rồi cậu thật sự đã khiến bài hát này thành bài Rap luôn đấy. Hahahaha. " - Bạn học Lộ thật biết cách an ủi người khác.
Aww, Bạn học Lộ thật biết cách khiến Cảnh Cảnh vui mà...
Hình dáng cậu khi cởi áo khoác, giật micro bước lên sân khấu thật ngầu, ánh sáng bao tỏa khắp hội trường vì sự xuất hiện của cậu như tia nắng tinh khôi của mùa xuân len vào tim tôi. Cậu thật tuyệt, Lộ Tinh Hà ạ!!
"Chỉ mấy ngày nữa thôi, tôi sẽ rời khỏi Chấn Hoa, Có thể các bạn không tin, nhưng tôi thực sự không nỡ rời xa nơi này. Để thể hiện tất cả sự hiểu biết của tôi về tinh thần ngày 9 tháng 12,tôi xin tặng bài hát này cho người con gái tôi thực sự quan tâm. Tôi hi vọng cô ấy sẽ nhớ đến người con trai như tôi. Một người nhìn có vẻ không đáng tin tưởng, đểu cáng, làm người ta ghét. Hôm nay tôi sẽ hát một bài Cách mạng chân chính dành tặng cho cô ấy. "
. Những tình cảm chân thành của cậu đã lay động đến Cảnh Cảnh, đến các người ngồi trên ghế khán giả có học sinh và ngay cả Chủ nhiệm Phan khó tính. Có thể cậu là một người con trai luôn gây chuyện nhưng không ai có thể không công nhận những lời cậu nói đều ... Rất chân thành...
"Mình đi Bắc Kinh, thi vào trường Nghệ thuật. Nhưng mà sau này có ai bắt nạt cậu, cứ gọi điện thoại cho mình bất cứ lúc nào." . Lộ Tinh Hà đi rồi, cảm thấy thật buồn nhỉ, cậu đi rồi thì ai sẽ bên cạnh Cảnh Cảnh khi cô ấy buồn, ai giúp cô ấy cười thật tươi ngay cả khi đang không vui. Cậu đi rồi nhớ trở về thật sớm nhé!!
"Cảnh Cảnh, chúc mừng sinh nhật cậu."
"Hy vọng cậu sẽ mãi như hôm đó, một cô gái đánh trống vui vẻ, vô tư..."
Đã buồn như thế rồi còn giả vờ cười như thế để làm gì cơ chứ! Đồ ngốc Lộ Tinh Hà!
Hiazz, nghe Bạn học Lộ nói đây là tấm thư cuối cùng, sao mà buồn thế không biết... Nhưng không sao, chắc chắn đây không phải là lần cuối cùng gặp nhau của họ.. Chắc chắn vậy, cho dù như thế nào, Lộ Tinh Hà vẫn sẽ bên cạnh giúp đỡ Cảnh Cảnh mà...
"Chào cậu, Cảnh Cảnh 17 tuổi. Tôi là Lộ Tinh Hà 17 tuổi." "Học kỳ mới đã bắt đầu như thế đấy. 17 tuổi cũng đến theo cách này. Mặc dù ngày đông vẫn không thay đổi, giờ lên lớp vẫn tiếp tục không hiểu gì, sau giờ học có lẽ vẫn giống như trước, vẫn phải đối mặt với tầng tầng lớp lớp phiền não và hoài nghi của bản thân mình. Tôi bây giờ 17 tuổi. Tôi bây giờ mang theo sự cảm động đối với người thích tôi và nhịp đập trái tim đối với người thích tôi để bắt đầu tuổi 17 của mình." - Cảnh Cảnh
" Ngày mai mình thi rồi." - Bạn học Lộ "Cậu đang lo lắng cần an ủi sao?" - Cảnh Cảnh " Không, mình chỉ muốn nghe giọng nói của cậu."
. Bạn học Lộ của chúng ta được tuyển vào trường Mĩ Thuật hàng đầu Bắc Kinh và được tuyên dương trước toàn thể trường học đấy. Cậu giỏi quá đi mất!!
Đây là gương mặt của cậu khi được nhìn Cảnh Cảnh đấy.
"Mình thi đỗ rồi, mình phải đi. Lần này đi, mình sẽ không về nữa đâu."
"Mình nhìn ra là cậu không nỡ xa mình rồi..."
"Mình từng hỏi rất nhiều lần, Mình rốt cuộc sao lại thích cậu. Mình nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra. Mình chỉ là thích cậu, không có lý do. Đây chính là cậu trả lời." "Cậu lại như thế rồi." "Cậu để cho mình nói thế này lần cuối đi. Vì nếu như không nói, sau này cũng không còn cơ hội nữa."
"Cảm ơn cậu đã khiến năm học của mình ở Chấn Hoa trôi qua vui vẻ như vậy. Sau khi mình đi, nếu như cậu có nhớ mình hãy nói cho mình biết nhé!" -Lộ Tinh Hà
"Tạm biệt cậu, mình sẽ nhớ cậu lắm...Mình sẽ rất rất nhớ cậu..."
"Phá bỏ tất cả các giới hạn, tôi muốn sự tươi mới sẽ mang đi thời gian buồn tẻ. Tôi đoán người con gái trước mặt cũng hi vọng như vậy. Thanh xuân của ai mà không có đau thương hay buồn bã. Những thứ thề chết bảo vệ lại dễ dàng tan biến đi...." . Năm 2015.
Nhìn cậu thật ngầu quá đi, Soái ca Lộ à...
Nhìn cậu quỳ gối cầu hôn mà cũng đẹp phết, gặp mình là mình đồng ý từ kiếp nào rối ý, ngầu quá đi Bạn học Lộ à.
"Mình muốn về nhà, mở một studio, chụp những gì mình thích"
"Vậy chúng ta thì sao?"
. Xem đến đây, tôi chợt nhớ đến lời Giản Đơn từng nói :"Tình cảm từ một phía, chính là một ván cược nhận thua." Có lẽ là vậy, đối với tình cảm đơn phương, ngay từ đầu đã là sai lầm. Đối với Lộ Tinh Hà, cậu luôn bên cạnh Cảnh Cảnh mặc dù biết trong lòng cô chỉ có mỗi Dư Hoài, đó không phải là một ván cược nhận thua ngay từ đầu hay sao... Nhưng cậu vẫn chấp nhận đánh cược đến cùng...
"Cảnh Cảnh là để anh gọi sao?"
"Mấy ngày trước, nghe nói cô ấy phải đi xem mắt, trong lòng cháu cảm thấy rất khó chịu, cháu đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy hai bọn cháu vẫn còn yêu nhau, cho nên cháu quyết định phải cướp cô ấy về. À mà, chú à, thực ra hôm nay cháu đến để cầu hôn Cảnh Cảnh." - Bạn học Lộ nói dối mà cứ như thực ấy, hihi, chắc có lẽ đó là những điều mà cậu hy vọng sẽ thành hiện thực từ lâu. "Giúp thì giúp cho trót nhưng cũng đừng lố quá" - Cảnh Cảnh
Nhìn mà thấy xót quá. Cậu đối xử tốt với Cảnh Cảnh, cậu cũng đối xử rất tốt với gia đình của cô ấy. Bao nhiêu đó cũng đủ chứng minh, tình cảm cậu dành cho Cảnh Cảnh rất chân thành.
"Không phải chứ, cậu điên à, Mà cậu làm như vậy thì mất luôn số điện thoại của mình luôn rồi." - Cảnh Cảnh "Số điện thoại của cậu, mình còn có thể đọc ngược nữa mà. 93564..." - Bạn học Lộ "Được rồi, không cần đọc nữa đâu."
"Cậu có biết ý nghĩa của cầu hôn là gì không?" - Cảnh Cảnh "Chính là ở bên cạnh cậu. Chính là bất chấp mọi thủ đoạn để được ở bên cạnh cậu." - Lộ Tinh Hả không cần suy nghĩ khi nghe cô hỏi, Có lẽ những cảm xúc ấy luôn hiển hiện trong cậu. "Cảnh Cảnh, Nếu như cậu thật sự chấp nhận mình, mình nhất định sẽ cho cậu một lời cầu hôn mà cậu mong muốn." - Nhìn Lộ Tinh Hà nghiêm túc quá, cậu là thật lòng đấy, Cảnh Cảnh à.
Cành Cảnh ơi, tớ hiểu cho cậu mà. Nếu không có Dư Hoài thì cô chắc chắn bên cạnh Lộ Tinh Hà lâu rồi phải không?!
" Cảnh Cảnh, câu đố Sudoku mà Dư Hoài đưa cậu, mình đã giải ra rồi. Cậu đi tìm đi, Nói không chừng sẽ có manh mối của Dư Hoài đó" "Cậu vẫn không quên được cậu ấy à? Được, mình giúp cậu tìm cậu ấy." . Lời nói ra thì dễ lắm, nhưng trong lòng cậu đang rất đau phải không, Cậu tốt quá đấy Lộ Tinh Hà à, cậu tốt đến nỗi làm người xem như mình phải đau lòng theo luôn ấy. Đừng như vậy nữa àm, đừng tự làm đau mình nữa.
Có lẽ, Cảnh Cảnh cảm thấy rất khó xử với tình cảm mà Lộ Tinh Hà dành cho cô.
. Dư Hoài chọn cách "biệt vô âm tín" suốt gần 10 năm, thậm chí cắt đứt liên lạc với cả thầy cô, bạn bè chung của hai người. . Cảnh Cảnh thì lại khác, nếu như Dư Hoài chọn cách "quên đi" thì cô lại luôn "nhớ đến", sử dụng ký ức của bản thân như một cuốn băng bị xem đến mòn dây nhưng vẫn muốn xem đi xem lại từng giờ từng khắc. Cô gần như vùi mình trong ký ức về những năm tháng bên anh, những khung hình về thầy cô bạn bè chung của hai người luôn được cô nâng niu cẩn thận, không gian đó, thời gian đó, từng khoảnh khắc bên nhau trong suốt 3 năm trung học, hình ảnh của anh, nụ cười của anh, từng câu nói của anh cô đều ghi nhớ rõ ràng.
" Cảnh Cảnh, mình nói cho cậu biết, Dư Hoài là một tên khốn, Cậu phải tìm hắn mới được sao? Được, mình đi tìm với cậu. Cậu ấy là người hay ma mình cũng đào lên cho được.Phải làm cho cậu hết hy vọng mới thôi."
. Trong lòng Cảnh Cảnh đau bao nhiêu, thì trong lòng Lộ Tinh Hà buồn cũng không kém. Cảm giác nhìn người con gái mình yêu buồn vì người con trai khác trước mắt mà không thể làm gì thật không dễ chịu gì, chỉ biết chấp nhận tìm người đó về cho cô.
Cảnh Cảnh à, cô đang buồn lắm phải không, tự nhiên mọi chuyện đang tốt đẹp đến thế mà Nhưng đột nhiên Dư Hoài lại biến mất không một lời nhắn, chẳng ai biết cậu đi đâu cả. Cậu bỏ lại tất cả ở phía sau, bỏ cả Cảnh Cảnh, và những lời hứa tốt đẹp sau khi thi Đại học.
" Ngày mai mình sẽ đưa cậu đến một nơi." - Lộ Tinh Hà
Nhìn cậu đứng trước bờ biển rộng thật cô đơn quá đi, nhưng không sao, rồi những thứ tốt đẹp sẽ đến với cậu thôi, sẽ nhanh thôi. Vì cậu xứng đáng được hạnh phúc mà.
"Đây là đâu?" - Cảnh Cảnh " Tối qua mình đã đến đồn cảnh sát để tìm, Đây là nhà của Dư Hoài." - Lộ Tinh Hà
"Nếu Dư Hoài không chết, thì chắc chắn cậu ấy đang trốn ở đâu đó. Cảnh Cảnh, cậu hãy từ bỏ đi." - Lộ Tinh Hà
"Đi dạo với mình đi." - Cảnh Cảnh . Khi bản thân đang buồn, đang đau, có một người luôn bên cạnh như Lộ Tinh Hà thì thật tốt biết bao. Đó là may mắn của Cảnh Cảnh.
"Cậu biết không, mình đã vẽ hai chữ "Thành công", " Thất bại" thật to lên tường nhà. Mỗi lần mình cầu hôn cậu, mình lại vẽ thêm một nét lên chữ "Thất bại". Cứ thế không hay đã thất bại đến 56 lần rồi. Mình luôn hy vọng sẽ có một lần cậu buột mồm nói đồng ý." - Lộ Tinh Hà
"Cậu đã xem bức hình mình vẽ tặng cậu chưa?" - Lộ Tinh Hà "Mình thực sự không ngờ cậu vẫn còn giữ bức ảnh đó." - Cảnh Cảnh "Còn vẻ mặt cậu lúc dạy mình dùng máy ảnh hôm đó, bộ dạng khi hét lớn trước biển, cả bóng tà dương. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng giờ nghĩ lại, dường như mới xảy ra hôm qua. Mình thích cảm xúc từ vật liệu gỗ. Mình in nó lên gỗ, vì mình mong có thể mãi giữ lại cậu của ngày hôm đó. Vì đó là tấm ảnh duy nhất của cậu mà mình có. Vì chỉ có một cậu duy nhất." - Mỗi một lời Lộ Tinh Hà nói ra đều chạm vào tim tôi, Cậu thích Cảnh Cảnh rất chân thành và ngốc nghếch như vậy.
"Mình không muốn bỏ lỡ cậu." - Câu nói mà tôi thích nhất trong phim.
. Lộ Tinh Hà, chú ngựa hoang bất kham, kẻ hoang tàn không chấp nhận bất cứ thứ gì trói buộc mình, cậu học sinh cá biệt, tên bạn chỉ biết trêu chọc đùa giỡn Cảnh Cảnh. Nhưng cũng chính chú ngựa bất kham đó, đã tự nguyện trao cho Cảnh Cảnh quyền được trói buộc trái tim của mình. Chỉ vì một cô gái rất ngốc nghếch, mà sẵn sàng trở nên ngốc nghếch giống như cô ấy, ngốc nghếch yêu thương, ngốc nghếch lo lắng, ngốc đến mức, dù bị từ chối bao nhiều lần vẫn không bao giờ bỏ cuộc.
" Chúng ta yêu nhau nhé!" - Lộ Tinh Hà "Mình vẫn chưa sẵn sàng." Cảnh Cảnh " Nói vậy là cậu đồng ý rồi?" - Nhìn vẻ mặt của Cảnh Cảnh khi ấy cậu cũng biết được trong lòng cô đang nghĩ gì. "Chờ mình moi ra được tên khốn Dư Hoài kia. Cậu hãy chuẩn bị kĩ đi." - Lộ Tinh Hà
. Đẹp trai, con nhà giàu lại đàn hay hát giỏi cool ngầu như Lộ Tinh Hà, có thiếu gì các cô gái nguyện xin chết, vậy nhưng Tinh Hà chỉ yêu một mình Cảnh Cảnh mà thôi. Cảnh Cảnh đợi Dư Hoài bao nhiêu năm thì Lộ Tinh Hà cũng quyết đợi cô chừng ấy năm, hỏi thế gian này, người con trai chung tình xả thân như thế liệu có được mấy người?
"Tớ có chỗ nào không tốt với cậu? Cậu cũng không phải gặp Lộ Tinh Hà tôi lần đầu. Hôm đó ở trước mặt Dư Hoài, cậu cầm nhẫn đeo vào tay là vì giận cậu ấy đúng không?" - Lộ Tinh Hà đau khổ nói "Không phải thế" - Cảnh Cảnh " Nhưng em có biết tôi đã vui như thế nào không?" "Xin lỗi" - Cảnh Cảnh
. Cảnh Cảnh lại khiến Lộ Tinh Hà phải đau lòng nữa rồi. Vì Dư Hoài đã trở về. Vết thương suốt 10 năm qua của cô lại lộ ra. Một lần nữa nhìn cô đau khổ vì Dư Hoài, cũng như chứng minh rằng bao nhiêu cố gằng của cậu suốt 10 năm qua không thể chạm vào tim cô. Thật quá bất công với Lộ Tinh Hà. Nhưng biết làm sao được, Dư Hoài đã từng xuất hiện thì mọi người con trai khác đối với cô chỉ là tạm bợ.
. Dù Dư Hoài cũng dành tình cảm cho Cảnh Cảnh, nhưng Lộ Tinh Hà không chọn cách âm thầm lặng lẽ như vậy. Cậu thẳng thắn thể hiện, thẳng thắn nói ra, dù cho bị Cảnh Cảnh từ chối bao nhiêu lần đi chăng nữa. Cậu mạnh mẽ giành giật Cảnh Cảnh về phía mình, đạp bằng gian lao, đạp bằng cả việc Cảnh Cảnh và Dư Hoài dường như đã thuộc về nhau. . 13 năm theo đuổi, 10 năm đồng hành, 56 lần cầu hôn. Tất cả cũng không bằng 3 năm cùng bàn, chẳng bằng nổi 1 câu: "Cảnh Cảnh, xin lỗi, mình tới muộn." . Giống như hàng trăm ngày thích thầm, hàng ngàn ngày bên nhau cũng không bằng 1 cậu : "Mình sai rồi, Chúng mình quay lại đi!"
" Cảnh Cảnh, anh thích em."
Khung cảnh lúc ấy thật đẹp, đó có lẽ là lần cuối cùng cậu nói thích cô ấy, khi nước bắn lên tung tóe cũng là lúc hình ảnh của Lộ Tinh Hà cậu sẽ khắc sâu vào tim của tôi cũng như bao người xem và của cả Cảnh Cảnh nữa.
"Cảnh Cảnh, anh thích em. Anh biết, Chúng ta đã quen nhau lâu rồi. Cậu có tâm sự gì, chẳng lẽ mình còn không biết? Lời xin lỗi, không cần phải nói. "
Cảnh Cảnh cứ tưởng cậu sẽ quăng chiếc nhẫn ấy đi, nhưng khi cậu quay lại, nó vẫn còn nằm trong tay cậu.
"Cái này... mình sẽ mãi giữ nó vì cậu.."
Nụ hôn của cô, cũng như tình cảm của cô có lẽ là thứ mà cậu mãi mãi không có được, là thứ mà cậu đã bỏ lỡ trong tuồi thanh xuân của mình.
Khoảnh khắc cậu quay đi, cảm xúc cảu tôi như vỡ òa, lại thêm một chuyện tình đơn phương nữa đi đến hồi kết.
. Có thể sẽ có nhiều người cảm mến một Dư Hoài dễ thương, luôn giúp cô bạn cùng bàn học tốt hơn thì lại mong muốn mình gặp một Tinh Hà can đảm, dám công khai tình yêu của mình ở mọi nơi cho cô bạn mình yêu quý thấy. Là một người sẵn sàng đứng lên hát và nói 'cho người con gái duy nhất mà tôi quan tâm', ai mà chẳng muốn tuổi thanh xuân của mình gặp một người dành tình cảm duy nhất cho mình như vậy cơ chứ! Chúng ta có thể dễ dàng thấy một Dư Hoài 'trên mây' với nhiều điểm tốt, lúc nào cũng chỉ biết học hành thì lại nhớ mãi Lộ Tinh Hà với nhiều tật xấu, cố chấp, bướng bỉnh nhưng cũng là người nhiều tâm sự, cảm thông và chia sẻ với người khác. Chúng ta sau này khi nhìn lại, có thể sẽ quên mất cậu bạn 'mọt sách' đáng yêu, nhưng chắc chắn luôn nhớ về một cậu bạn rất ngầu, có phần hơi ngổ ngáo. Một cậu bạn thích làm cô gái mình thương cười bằng đủ trò nghịch ngợm. Rồi chúng ta sẽ nhớ mãi một Tinh Hà thẳng thắn, dám nghĩ dám làm, có ước mơ, có hoài bão. Đây đích thị là 'chàng trai năm ấy chúng ta cùng xua đuổi' có thể không được lòng 'nữ chính' nhưng lại khiến ta nhớ mãi và tiếc nuối mãi không thôi. Lộ Tinh Hà là ước mơ của mọi cô gái trong những năm tháng thanh xuân của mình. . Đến cuối phim, tôi chợt nhớ đến một nhà thơ Đan Mạch từng viết: Trên con đường tôi đi Có hai người đã tới Một người rất yêu tôi Còn tôi yêu người khác . Người sống trong khao khát Trong những giấc tôi mơ Người kia đứng sững sờ Trước cửa lòng khép chặt . Người cho tôi hạnh phúc Luôn như gió vội bay Người dâng tôi cả đời Không được gì đền đáp. Bài thơ suốt bao nhiêu năm rồi vẫn đúng, đúng với Cảnh Cảnh, Dư Hoài và Lộ Tinh Hà.
THE END. 2 nhận xét:
Tác giả Vô Ưulúc 01:41 30 tháng 7, 2017Đây thật sự là một bài viết rất rất hay!Lộ Tinh Hà Một chú ngựa bất kham, không thích bị trói buộc nhưng lại trao quyền trói buộc trái tim mình cho Cảnh Cảnh.Có lẽ không phải chỉ 56 lần tỏ tình mà là 57 lần, lần cuối cùng ở bãi đá.Ước gì thanh xuân của mình cũng có một Lộ Tinh Hà, mình sẽ chẳng còn gì phải hối tiếc nhưng chợt nhận ra mình chẳng phải là Cảnh CảnhCám ơn bài viết của bạn!
Trả lờiXóaTrả lời- Trả lời
Nặc danhlúc 01:54 27 tháng 2, 2022Welcome Bonus - Casino RollGet sss 포커 yourself a no deposit bonus that is a match bonus. It's a great way to receive a 스마일 토토 no deposit bonus to try 바카라그림보는법 out new 애니팡 포커 casinos and bet365es keep winning.
Trả lờiXóaTrả lời- Trả lời
Lưu trữ Blog
Từ khóa » Bài Hát Lộ Tinh Hà Hát Tặng Cảnh Cảnh
-
Vietsub+Lyrics| Lộ Tinh Hà Hát Tặng Cảnh Cảnh| Chị Em đứng Lên Nào!
-
Lộ Tinh Hà Hát Tặng Cảnh Cảnh (vietsub) - YouTube
-
Lộ Tinh Hà Hát Tặng Cảnh Cảnh - YouTube
-
Cùng Nghe Lộ Tinh Hà Hát Tặng Cảnh Cảnh... - 79 Handmade Shop
-
Gửi Thanh Xuân - Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta - Lộ Tinh Hà Hát Tặng ...
-
Trà Sữa Cho Tâm Hồn - Lộ Tinh Hà Hát Tặng Cảnh Cảnh | Facebook
-
Lộ Tinh Hà | Cỏ May
-
Top 13 Cảnh Cảnh Và Lộ Tinh Hà 2022
-
Thanh Xuân Không Còn, Giữa Dư Hoài Và Lộ Tinh Hà, Cảnh Cảnh Sẽ ...
-
Dư Hoài Học Giỏi, Tinh Hà Nổi Loạn - Cảnh Cảnh Biết Phải Chọn Ai?
Tác giả Vô Ưu
Nặc danh