Mac Bao Phi Bao | Review By Nguyen Huong Giang

Ban đầu tôi tính viết một bài dài dài về truyện này, nhưng đọc đến hết truyện rồi mà mới hình thành được đoạn ngắn ngắn này, nên chia sẻ cùng các bạn cảm xúc của tôi về truyện này chút chút thôi vậy 🙂

Có thể nói rằng đây là truyện đầu tiên khiến tôi có thể mỉm cười từ đầu đến cuối truyện  🙂 bởi rất nhiều lý do.

Nội dung truyện nhẹ nhàng và ngắn gọn lắm, vô cùng ngọt ngào và dễ thương nữa. Cố Thanh biến đến Mạc Thanh Thành như một người diễn viên lồng tiếng có giọng nói cuốn hút, và ngay từ lúc bắt đầu thì cô cũng như rất nhiều người khác đã thần tượng giọng nói của anh. Cho đến một buổi sáng không hiểu bằng cách nào đó mà đại thần lại vào được phòng chat của cô, từ đó họ bắt đầu liên lạc nhiều hơn, bắt đầu bước dần ra cuộc sống thực. Cho đến mãi sau này cô mới biết được rằng anh cũng giống như cô, cũng yêu mến giọng hát của cô ngay từ lần đầu anh vô tình nghe được bản nhạc cô post lên mạng. Từ thế giới ảo bước ra cuộc sống thực, từ những người xa lạ mà họ lại đến được với nhau, trong rất nhiều điều tưởng chừng như tình cờ ấy đã có xen lẫn biết bao nhiêu sắp xếp cố ý.

Nội dung đơn giản thế thôi, nhưng truyện được viết rất nhẹ nhàng, rất dễ thương nữa.

Hôm qua bạn tôi có hỏi tôi rằng sao truyện như thế này lại xuất bản nhỉ? Không phải vì truyện không ổn, mà bởi nếu bạn đọc hết truyện này thì chắc bạn cũng đồng ý với tôi rằng truyện này quả thật là “chẳng có gì” cả. Không có tình tiết dật gân, cũng không có chút tình tiết nào đẩy được truyện lên cao trào, một chút lắt léo trong chuyện tình cảm của nhân vật chính cũng không có nốt. Vậy mà không hiểu sao cứ đọc mãi đọc mãi, mà càng đọc lại càng sợ truyện hết mất.

Khi đọc truyện này tôi nhớ đến hồi đọc “Yêu em từ cái nhìn đầu tiên” của Cố Mạn. Tôi đọc rất ít truyện võng du bởi tôi không chơi game nhiều, càng không thể tưởng tượng ra được những gì tác giả đang viết. “Yêu em …” là truyện để lại trong tôi nhiều ấn tượng nhất, tình cảm nhân vật nhẹ nhàng, có một nhóm bạn từ cuộc sống ảo bước ra đời thực dễ thương. “Rất nhớ, rất nhớ anh” cũng tương tự như vậy. Không phải về cuộc sống trong game mà về những nhóm hát cover và nhóm lồng tiếng trên mạng. Họ có nghiệp dư và cũng có chuyên nghiệp, có người đến đó vì sở thích, có người thì vì nghề nghiệp, nhưng có rất nhiều người đến đó vì hâm mộ. Cuộc sống nhóm hội là ảo thôi nhưng ảnh hưởng đến cuộc sống thực, cũng có những sản phẩm thực sự nữa. Thực sự đọc truyện này tôi không cần phải cố gắng tưởng tượng như đọc võng du, có lẽ do mảng hoạt động khác nhau nên cách miêu tả của tác giả cũng khác nhau, nhưng tôi hiểu được những gì mà tôi đọc được, biết được một phần nhỏ khác của thế giới mạng.

Cũng giống như nhiều truyện khác của Mặc Bảo Phi Bảo, góc nhìn nhận sự việc chủ yếu là của nhân vật nữ, nhưng Cố Thanh quá ư trong sáng, giống như những cô gái lần đầu yêu, lại còn được thần tượng đáp lại tình yêu đó nữa, thế nên những rung động khi nghe thần tượng nói chuyện, những xúc động khi được gặp mặt thần tượng lần đầu, cảm xúc không chân thật khi được thần tượng ngỏ lời yêu, tất cả những điều đó được tác giả thể hiện nhiều, nhẹ nhàng nhưng không hề nhàm chán chút nào.

Ngoài lề một chút, trong truyện này có một số đoạn lời bài hát cổ phong mà hai nhân vật chính hát, trong đó có một bài là “Chết cùng chàng”. Nếu bạn nào đã từng đọc “Cốt cách mỹ nhân” thì sẽ hiểu rõ hơn lời bài hát này, cũng hiểu được nhiều hơn cảm xúc của các nhân vật khi nghe bài hát này.

Sau bao nhiêu ngóng đợi, cuối cùng cũng đọc được truyện này. Cảm giác thật thỏa mãn  🙂

Từ khóa » De Dàng đến Gần Review