Mây Mưa Cấm Luyến – Tiết Tử - Dương Thiên Mạc

Tiết tử

Edit: Thiên Mạc

Cửa phòng bị mở ra, Lục Kỳ Áo mang khuôn mặt lạnh lùng đi tới bên giường. Anh nhìn cô gái đang co rúc nằm trên đó.

Sở Ương Nguyệt úp mặt vào đầu gối, hai cánh tay mảnh khảnh vây quanh hai chân, mái tóc đen mượt như thác nước xõa trên vai, buông thả ở sau lưng hợp thành một đóa hoa mỹ lệ.

Nghe tiếng cửa mở “cọt kẹt” vang lên, Sở Ương Nguyệt ngẩng đầu lên thì thấy Lục Kỳ Áo đang cởi quần áo. Thân thể tráng kiện nhanh chóng hiện ra trước mắt cô. Đường nét thân thể cường tráng mê người, mắt phượng thâm thúy xinh đẹp, nhưng tất cả những nét đẹp đó lại mất đi nhiệt độ thường ngày. Bây giờ, cả người anh đều tỏa ra hơi thở lạnh lùng.

– Vào đây.

Lục Kỳ Áo mở miệng. Thanh âm của anh còn lạnh hơn cả băng.

Nhìn thấy một người phụ nữ đẩy cửa đi vào, khuôn mặt trắng bệch của Sở Ương Nguyệt cuối cùng cũng mất đi chút máu cuối cùng.

Người phụ nữ vừa vào phòng kia mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh, ngắn ngủn, không che được hết vóc người khiến cho đàn ông nhìn vào phải phụt máu mũi. Bộ ngực đầy đặn, vòng eo thon nhỏ, cái mông vểnh cao, một đôi mắt phượng rất đẹp. Sở Ương Nguyệt không thể không thừa nhận, đàn bà bên cạnh Lục Kỳ Áo đều là hạng cực phẩm.

Lục Kỳ Áo chỉ vào bên giường, ra lệnh:

– Nằm xuống.

Người phụ nữ kia ngoan ngoãn nằm xuống, ngước đôi mắt khát vọng nhìn anh. Bờ ngực tròn trĩnh cao cao theo hô hấp mà phập phồng lên xuống. Vạt áo mỏng manh trượt xuống, lộ ra hai núm hồng đỏ bừng đang không ngừng run rẩy trong không khí vì lạnh.

Lục Kỳ Áo nhìn về phía Sở Ương Nguyệt, khóe miệng nở một nụ cười tà nịnh. Thân thể Sở Ương Nguyệt co rúm lại. Ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy, cô biết nụ cười kia có ý vị như thế nào.

Lục Kỳ Áo đè lên thân thể mềm mại của người phụ nữ kia. Vừa tiếp xúc đến thân thể Lục Kỳ Áo, người phụ nữ kia đã ưm một tiếng, tay chân lập tức quấn lấy anh.

Lục Kỳ Áo lè lưỡi, mút lấy cần cổ trắng nõn của cô ta, rồi dần dần chuyển xuống dưới cắn lên bộ ngực tròn trĩnh, bàn tay cũng không khách khí mà xoa nắn một chỗ khác.

Người phụ nữ kia ngửa đầu phát ra tiếng kêu thống khổ xen lẫn vui thích. Hai bắp đùi thon dài dắt hai bên hông hắn không ngừng cọ xát, vòng eo thon nhỏ không ngừng chủ động nghênh hợp.

Lục Kỳ Áo đưa tay dò xét giữa hai chân cô gái. Ngón tay anh thô lỗ rút ra đẩy vào. Người phụ nữ phóng đãng phát ra những tiếng rên rỉ mập mờ, quanh quẩn khắp căn phòng trống trải.

Sở Ương Nguyệt chỉ cảm thấy tức ngực, dạ dày ứa nước chua. Cảm giác nôn mửa xộc đến mang theo một mùi vị mặn chát. Cô nắm chặt hai tay, rõ ràng là muốn tránh đi nhưng cô lại cứ như đã bị đầu độc, hai mắt không thể rời đi nổi.

Cho dù là ban đêm, trong nhà được bật điện sáng choang, ánh đèn chiếu sáng mọi ngóc ngách trong phòng. Nhưng Sở Ương Nguyệt lại cảm thấy một chút ánh sáng trong lòng mình đã bị bóng tối cắn nuốt sạch sẽ.

Cô có thể thấy rõ, hạ thân nóng như lửa của Lục Kỳ Áo đang chống ở nơi non mềm của người phụ nữ kia, hai người đang không ngừng cọ xát phía bên ngoài của nhau. Cô gái không kìm được run rẩy, khát khao uốn éo người. Sở Ương Nguyệt hiểu rõ người đàn bà kia đang khổ sở chịu đựng nhưng anh lại không thỏa mãn mà lấp khoảng trống trong người ả ta… Cô rất rõ.

Lục Kỳ Áo quay đầu, đón nhận ánh mắt của Sở Ương Nguyệt, trong con ngươi tối đen xẹt qua một tia tức giận. Anh chợt đứng dậy, tàn bạo quát lớn với người phụ nữ đang hãm sâu trong tình dục:

– Cút!

Người phụ nữ kia bị làm cho sợ đến phát run. Cô ta nhanh chóng bò dậy khỏi giường, xám xịt rời đi. Lấy khoái cảm ra so sánh với tính mạng thì tính mạng vẫn quan trọng hơn. Lục Kỳ Áo đang nổi giận căn bản chính là một ác ma.

Lục Kỳ Áo căm tức nhìn vẻ mặt bình tĩnh như không của Sở Ương Nguyệt. Anh rất muốn xé mở lớp mặt nạ ngụy trang kia, muốn hung hăng chà đạp cô.

Sở Ương Nguyệt chợt ho khan, chật vật gục ở bên giường nôn mửa không ngừng. Cô nôn ra cả máu. Tia máu xinh đẹp vương bên khóe trắng bệch khiến cho Sở Ương Nguyệt giống như một đóa hoa trà chật vật lay động trong gió, cành lá bị bẻ gẫy, chỉ có thể lấy chất nhựa cuối cùng của mình làm nghi thức tế lễ.

Trong nháy mắt, Lục Kỳ Áo muốn chạy tới đỡ cô dậy, ôm lấy thân thể gầy yếu của cô vào lồng ngực, ôn nhu che chở giống như ngày thường. Nắm đấm siết chặt, cuối cùng thì anh cũng nhịn được, lạnh lùng giễu cợt:

– Thân thể yếu ớt như thế thì làm sao giết được anh đây? Em gái!

Hai chữ “em gái” này được nhấn mạnh. Sở Ương Nguyệt nghe mà cảm thấy chói tai vô cùng. Anh ta đang nhắc tới chuyện loạn luân giữa hai anh em ruột thịt bọn họ sao?

Sở Ương Nguyệt há mồm phun ra một ngụm máu, túm lấy một góc khăn trải giường lau miệng. Cô ngửa mặt lên nhìn anh.

– Không cần anh lo lắng, anh trai.

Sắc mặt Lục Kỳ Áo biến đổi mấy lần, cuối cùng khôi phục lại bộ dáng thâm trầm, lạnh lùng ngày thường. Còn Sở Ương Nguyệt thì khẽ giật mình, muốn cách xa anh một chút.

– Anh muốn nhốt tôi đến khi nào?

Lục Kỳ Áo cúi thấp thân thể xuống, hà một hơi nóng bên tai Sở Ương Nguyệt, nhẹ giọng nói:

– Cả đời này em đừng nghĩ truyện chạy trốn. Sao vậy, em sợ?

Sở Ương Nguyệt muốn cúi đầu né tránh lại bị một bàn tay của anh giữ chặt, nâng lên nhìn anh. Chóp mũi hai người gần như là chạm vào nhau, hơi thở giao hòa.

Sở Ương Nguyệt cảm thấy nghẹt thở, cố gắng tránh thoát về phía sau. Cô cũng biết, từ tích tắc dao găm rơi xuống khỏi tay mình ấy, cô đã thua. Cô đã bỏ lỡ cơ hội lần đó, cô đáng đời. Biết rõ anh ta là kẻ thù hại chết bố mẹ, biết rõ anh ta là anh ruột cùng cha khác mẹ nhưng cô vẫn cứ nhảy vào trong hố lửa cấm kỵ. Cô làm việc nghĩa không chùn bước để rồi cuối cùng lại khiến cho bản thân thương tích đầy mình.

Hai tay Lục Kỳ Áo nắm lấy mắt cá chân của cô, kéo cô đến bên cạnh mình.

– Cảnh khiêu dâm vừa rồi thế nào?

Dùng một tay giữ chặt chân của cô, một tay khác kéo quần ngủ của cô xuống, để lộ ra một cái quần lót màu xanh lam. Lục Kỳ Áo đưa tay về phía hai chân cô, vuốt ve nơi tư mật mềm mại. Anh khẽ nhíu mày

– Không ướt sao? Xem ra, đúng là em ngại anh không ra sức rồi.

Vừa nói, anh ta lại tăng thêm lực đạo.

Sở Ương Nguyệt cắn chặt môi dưới, chống cự lại những cơn sóng quen thuộc đang dần dâng lên trong lòng. Lục Kỳ Áo hài lòng, cười khẽ một tiếng:

– Ướt rồi. Em thật là nhạy cảm.

Sở Ương Nguyệt khó chịu quay đầu đi. Cô không biết động tác này càng chọc giận Lục Kỳ Áo.

Quần ngủ bị xé rách, ném xuống cái thảm trải sàn bằng lông cừu. Phát giác Sở Ương Nguyệt không mặc áo ngực, mặt Lục Kỳ Áo tối sầm lại

– Em vẫn một mực chờ anh sao? Em gái tốt của anh.

Sở Ương Nguyệt nhìn người đàn ông đang đè lên trên người mình, vô lực nhắm nghiền hai mắt, một giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt.

– Đã không phải là lần đầu tiên rồi, có cần phải giả bộ thế không?

Thấy bộ dáng bi thống của Sở Ương Nguyệt, Lục Kỳ Áo cố gắng bỏ qua đau đớn trong lòng, giữ chặt lấy cổ cô, đe dọa:

– Có tin hiện tại anh sẽ giết em không?

Sở Ương Nguyệt nghẹn ngào khóc ra tiếng:

– Anh giết tôi đi.

Cô hiện tại đã không còn cái gì để mất nữa.

– Muốn chết sao?

Lục Kỳ Áo cả giận nói:

– Nằm mơ đi, em sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh anh, làm công cụ để anh…

Vừa nói Lục Kỳ Áo vừa rút đi vách ngăn cuối cùng, động thân đâm vào trong cơ thể cô:

– …phát tiết.

Lục Kỳ Áo tiến vào vô cùng sâu, hơn nữa anh còn đặc ý thô bạo khiến cho Sở Ương Nguyệt đau đến nhíu mày.

Lục Kỳ Áo thở hổn hển, đụng chạm thật sâu, mỗi lần đều nhanh chóng chạm đến nơi sâu nhất. Anh biết rõ cô yếu ớt. Khối thân thể này, anh đã sớm hiểu rõ hết.

Một bên mạnh mẽ di chuyển trong người cô, một bên Lục Kỳ Áo cúi đầu ngậm lấy, gặm cắn khối ngực mềm mại, anh gần như muốn nuốt nó vào bụng. Tay anh cũng không nhàn rỗi mà xoa bóp, kéo đầu vú bên kia.

Sở Ương Nguyệt không chịu nổi từng trận đánh sâu, cô yêu kiều rên rỉ.

Lục Kỳ Áo nặng nề đụng chạm trong cơ thể cô một hồi rồi, phun một cỗ nhiệt khí vào chỗ sâu nhất. Trong kích thích của tinh hoa nóng hổi, Sở Ương Nguyệt cũng run rẩy lên lên đỉnh. Cô chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, tạm thời lâm vào thất thần.

Lục Kỳ Áo lật người cô lại, để cô đưa lưng về phía anh. Sở Ương Nguyệt bắt đầu giãy dụa, mỗi lần dùng loại tư thế này cô đều bất lực, không có chút năng lực chống cự.

Lục Kỳ Áo hung hăng giữ chặt lấy bả vai cô, một tay ôm lấy hông cô. Anh nâng mông cô lên cao một chút, để phân thân của mình ma sát mấy cái rồi chỉnh vị trí, động thắt lưng tiến vào.

– A!

Sở Ương Nguyệt chợt ngửa đầu ra sau, phát ra tiếng kêu the thé. Anh tiến sâu như vậy, dùng lực lớn như thế đã vượt qua khỏi mức chịu đựng của cô.

Tay Lục Kỳ Áo từ bên hông cô vươn ra bắt lấy khối tròn trịa đang không ngừng đung đưa theo động tác cuồng động của anh, không ngừng dày vò nó. Lòng bàn tay nóng rực nhưng có điện truyền đến khắp cơ thể cô.

Sở Ương Nguyệt cuối cùng cũng ngất đi. Lục Kỳ Áo còn đang tàn sát bừa bãi trên người cô, không ngừng không nghỉ, giống như cứ muốn vĩnh viễn dây dưa như vậy. Cho đến khi trong cơ thể cô trào ra một dòng nước không bình thường, Lục Kỳ Áo hoảng sợ phát hiện hạ thể cô đang chảy ra một lượng máu hơn, nhuộm đỏ một cả mảng ga giường.

Lục Kỳ Áo đột nhiên cảm thấy sợ hãi, vội vã lấy ga giường bọc lấy cơ thể Sở Ương Nguyệt.

– Người đâu, gọi xe cấp cứu!

Chương 1: Huyết hải thâm cừu

Chia sẻ:

  • Facebook
  • X
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Cam Luyến