Một Bài Thơ Giang Hồ

Có thể là hình ảnh về 1 người, chạng vạng và bầu trời

Một loại “giang hồ vặt” đáng yêu và mơ ước mà ta và nhiều người khác đôi khi vẫn chưa có, chưa làm được. Vô vàn lý do !

Hay là đã muộn rồi ?

“Giang hồ, ta chỉ giang hồ vặt.

“Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà !”

Hoàng Triều (AV-HTK)

***

GIANG HỒ

Phạm Hữu Quang(1952-2000)

Tàu đi qua phố tàu qua phốPhố lạ mà quen, ta giang hồChẳng lẽ suốt ngày bên bếp vợChẻ củi trèo thang với giặt đồ

Giang hồ đâu bận lo tiền túiNgày đi ta chỉ có tay khôngVợ con, chẳng kịp chào xin lỗiMây trắng trời xa trắng cả lòng

Giang hồ ta ghé nhờ cơm bạnĐũa lệch, mâm suông cũng gọi tìnhGối trang sách cũ nằm nghĩ bụngCười xưa Dương Lễ với Lưu Bình

Giang hồ có buổi ta ngồi quánQuán vắng mà ta chửa chịu vềCô chủ giả đò nghiêng góc ghếĐếm thấy thừa ra một góc si

Giang hồ mấy bận say như chếtRượu sáng chưa lưa, đã rượu chiềuChí cốt cầm ra chai rượu cốtỪ thôi, trời đất cứ liêu xiêu

Giang hồ, ta chẳng hay áo ráchSá gì chải lược với soi gươngSáng nay mới biết mình tóc bạcNghe tiếng người “Thưa…” suốt dọc đường

Giang hồ ba bữa buồn một bữaThấy núi thành sông, biển hóa rừngChân sẵn dép giầy, trời sẵn gióNgựa về, ta đứng bụi mù tung

Giang hồ, tay nải cầm chưa chắcHình như ta mới khóc hôm quaGiang hồ, ta chỉ giang hồ vặtNghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà…

FB. Trieu Hoang

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Thơ Giang Hồ Vặt