Nạn Mua Thần Bán Thánh ở Núi Sam - Báo Công An Nhân Dân điện Tử
22h 30’ ngày 18/4/2007, trong vai khách hành hương, tôi cùng hai người bạn đồng nghiệp lên chùa Tây An. Nằm ngay trung tâm thị xã Châu Đốc, dọc theo quốc lộ 91, Tây An là ngôi chùa được Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận di tích lịch sử cấp quốc gia. Đối diện cổng chùa, hàng loạt những nhà trọ, tiệm bán nhang đèn, trái cây, bánh kẹo, tiệm quay heo, quán cơm, tiệm phở, quán hủ tiếu mì..., đèn sáng rực, kẻ đi người lại tấp nập không ngớt.
Mặc dù thị xã đã bỏ ra hàng chục tỉ đồng để xây dựng một trung tâm thương mại bề thế, rộng rãi, có bãi đậu xe miễn phí nhưng từ ngày khánh thành đến nay, nó vẫn đìu hiu vắng vẻ. Mọi hoạt động kinh doanh hầu như chỉ tập trung trước cổng chùa Tây An, trước miếu Bà Chúa Xứ và lăng Thoại Ngọc Hầu.
Chưa bước lên hết những bậc tam cấp, quanh chúng tôi đã xuất hiện một tốp gần 10 người, cả nam lẫn nữ, nhỏ nhất khoảng 12, 13 tuổi, lớn nhất trên dưới 40, lẵng nhẵng bám theo, mời mua nhang đèn đồng thời quảng cáo dịch vụ coi bói: “Nhiều thầy coi hay lắm cô chú ơi. Thầy Lộc, thầy Năm Ngoan, bà thầy Hoa, thầy Trường,thầy Bảo Quốc.... Cúng xong, cô chú muốn coi con dẫn đi. 20 nghìn đồng một quẻ”.
Theo tìm hiểu, hầu hết những người bán nhang đèn ấy, đều làm nhiệm vụ cò mồi cho các nhóm bói toán mà hiện tại, hai nhóm được coi như mạnh nhất, có những trò lừa đảo bài bản nhất là nhóm Nguyễn Văn Ngoan (thường được gọi là Năm Ngoan), cùng nhóm bà Nguyễn Thị Hoa – mà đứng đầu điều hành là hai người con bà Hoa, tên Đặng Văn Trường và Đặng Văn Phúc (tự Bảo Quốc).
Theo quy định của các nhóm, cứ hễ mồi chài được một người khách vào xem bói, rồi đồng ý thỉnh bùa, cúng sao, xin xăm, xin quẻ ngũ hổ, cò mồi được thưởng 50 nghìn đồng. Để đảm bảo an toàn, một số cò mồi chủ chốt còn được cho mượn tiền mua điện thoại di động, hàng tháng cho “thẻ cào” nhằm kịp thời cấp báo mỗi khi các ngành chức năng tổ chức truy quét.
Trung tá Lê Hoàng Em, Trưởng Công an phường Núi Sam khi tiếp xúc với tôi, đã nói: “Ở quê, ngày kiếm 50 nghìn đồng là lớn lắm nên số người tham gia làm cò mồi cho Năm Ngoan, cho bà Hoa khá đông. Rất nhiều lần, công an phường tổ chức thu gom đưa về trụ sở, lập danh sách, giáo dục rồi thả vì chẳng có điều luật nào xử lý hành vi này”.
Theo kịch bản đã bàn từ trước, tôi đóng vai Việt kiều, ở Mỹ hơn 40 năm, đến núi Sam coi bói để xem việc bảo lãnh cô bồ nhí sang Mỹ (là cô bạn đồng nghiệp đi cùng), có suôn sẻ hay không. Sau khi mua mấy bó nhang, thắp vòng quanh các điện thờ, gã cò mồi bán nhang dẫn chúng tôi vòng ra sau chùa, chỉ vào chiếc ghế đá, đợi gã đi mời thầy. Chừng mười phút, thầy xuất hiện, tự xưng là “thầy Sáu”.
Trạc 45 tuổi, thầy Sáu dáng thấp đậm, bụng phệ, da ngăm đen. Thầy mặc chiếc áo thun ngắn tay sọc ngang, nhả khói thuốc lá Hero như ống khói tàu. Biết mục đích của tôi, thầy phán: “Ở đây coi không linh. Chuyện hệ trọng như vậy phải coi ở chỗ yên tĩnh”.
Chỗ yên tĩnh chính là căn phòng khách sạn nơi tôi đang ở. Chẳng nề hà gì, thầy ngồi bệt xuống nền gạch bông, xòe ngay ra bộ bài tây 52 lá. Kêu cô “bồ nhí” của tôi bốc một lá rồi lật lên - là lá bài “10 cơ”, thầy nói ngay: “Tháng 10 này chắc chắn cô sẽ lên máy bay! Lẽ ra cô đi từ tháng 6 rồi, nhưng vì trục trặc giấy tờ chút đỉnh. Nếu muốn cho suôn sẻ, mai tôi làm bùa cho. Bảo đảm cô đi ngon lành”. Hỏi làm bùa hết bao nhiêu, thầy phán: “Mười triệu”.
Chỉ vài câu vớ vẩn ấy, nhưng lúc tính tiền, thầy đòi 500 nghìn đồng. Nghe tôi đề nghị được gặp một thầy “cao tay” hơn, như thầy Năm Ngoan chẳng hạn, thầy Sáu xì một tiếng dài: “Thằng cha đó mà coi cái gì. Mai đến gặp tui. Tui làm bùa là ăn chắc”.
Năm Ngoan tên thật là Nguyễn Văn Ngoan, sinh năm 1947, hiện ngụ tại tổ 4, ấp Vĩnh Tây 1, phường Núi Sam, thị xã Châu Đốc. Cao khoảng 1,62 mét, da trắng, tóc húi cua, quanh năm mặc đồ bà ba, ít khi xuất hiện ngoại trừ gặp khách “sộp”.
Theo lời ông Phan Văn Trắng, nguyên Chủ tịch HĐND thị xã Châu Đốc, nguyên thường trực Thị ủy và hiện là Trưởng ban quản trị Lăng miếu Núi Sam, thì: “Khoảng cuối năm 1978 đầu 1979, Năm Ngoan bỏ vợ, từ Thoại Sơn đến xin ở nhờ trong chiếc am nhỏ trên rìa núi Sam, phía sau lăng Thoại Ngọc Hầu”. Tại đây, ông ta tìm hiểu môn bói toán qua vài cuốn sách, đồng thời học thêm kinh nghiệm của người chủ am. Một thời gian sau, Năm Ngoan lấy người vợ thứ hai. Lúc chủ am chết, Năm Ngoan nghiễm nhiên sở hữu cái am.
Giữa thập niên 90 thế kỷ trước, khi con đường từ Long Xuyên đến Châu Đốc được nâng cấp, lại thêm kinh tế ngày càng khá nên người đi lễ vía Bà Chúa Xứ, viếng lăng Thoại Ngọc Hầu, viếng chùa Tây An càng lúc càng nhiều, thì Năm Ngoan bắt đầu lén lút hình thành dịch vụ coi bói, cúng sao, thỉnh bùa.
Từ cái am nhỏ lẻ ban đầu đến nay, “vương quốc” Năm Ngoan đã có 5 cơ sở, mỗi cơ sở Năm Ngoan giao cho 3 hoặc 4 đàn em quản lý và có lúc, đàn em Năm Ngoan lên tới 40 người. Đó là Trung tâm 1, là nơi điều hành và cũng là nơi ăn ngủ của Năm Ngoan, ở rìa núi. Đó là một căn nhà lớn nằm ngay góc chữ Y trong đường hẻm cạnh nhà trọ số 22 và đó là Bửu Minh Am, phía trên lăng Thoại Ngọc Hầu. Cũng theo bên hông lăng Thoại Ngọc Hầu, từ quốc lộ 91 đi lên, thấy 2 cái mả thì sẽ gặp một căn nhà lớn, cửakính và đây cũng là điểm coi bói của Năm Ngoan.
Tính đến ngày 17/4/2007, đám đệ tử Năm Ngoan có đến ngót 20 người. Trong đó, một số là người nghèo, ở nhiều địa phương khác nhau, được Năm Ngoan thu nhận rồi sau 3 tháng huấn luyện cách coi chỉ tay, bói bài, làm bùa, cách nhìn bộ dạng thân chủ mà bốc phét, được ông ta tung ra trận
Tiền lừa được, Năm Ngoan chia đôi nhưng phần của đệ tử, ông ta... giữ giùm. Chả thế mà có đệ tử khi bịđuổi việc, không còn một cắc dính túi. Vào những dịp đông khách hành hương, du lịch, nhóm Năm Ngoan bằng việc coi bói, làm bùa, mỗi ngày kiếm từ 70 đến 100 triệu đồng.
Để cai trị “vương quốc” của mình, Năm Ngoan áp dụng biện pháp “bàn tay sắt”. Những đệ tử nào có ý định bỏ trốn, hoặc giấu giếm tiền bạc, sẽ ăn no đòn; còn với người ngoài, Năm Ngoan cũng chẳng ngán.--PageBreak--
Ông Nguyễn Hoàng Phúc, đội viên dân phòng phường Núi Sam khi gặp chúng tôi, đã kể: “Đêm hôm đó, tôi làm nhiệm vụ bảo vệ tại chùa Tây An. Gần 11 giờ khuya, có một nhóm khách được bọn cò mồi dẫn đi coi bói. Tôi khuyên họ đợi đến sáng vì giờ này, nếu xảy ra trấn lột, giựt dọc thì rất nguy hiểm”. Vừa khuyên dứt lời, một cò mồi đã điện thoại báo Năm Ngoan. Chỉ vài phút, 4 gã thanh niên cùng Năm Ngoan xuất hiện, đánh cho ông Phúc một trận nhừ tử vì “dám phá thầy Năm”. Sau trận đòn ấy, ông Phúc bỏ việc.
Gặp gỡ chúng tôi, ông Huỳnh Văn Đường, Phó chủ tịch UBND thị xã Châu Đốc – đồng thời cũng là Trưởng ban Tổ chức lễ hội vía Bà, cho biết, ông có nghe về vụ hành hung này, và đã có công vănđề nghị các ngành chức năng làm rõ để đưa ra truy tố.
Thấy làm ăn được, “dịch vụ bói toán” ở núi Sam xuất hiện những “vương quốc” khác mà đáng kể nhất, là nhóm bà Nguyễn Thị Hoa (hay còn gọi là “bà Hai Thạch An”, “cô Hai vú sữa”). Nhóm này chủ yếu gồm những người thân thuộc trong gia đình, như Đặng Văn Trường, Đặng Văn Phúc.
Trung tá Lê Hoàng Em cho biết: “Tháng Giêng âm lịch vừa qua, hai nhóm dự tính “chơi” nhau, nhưng chúng tôi phát hiện và ngăn chặn kịp thời bằng cách cử cán bộ đến chốt tại những điểm nóng”. Đến giữa tháng 4, đột nhiên có 4 người trước đây là đệ tử Năm Ngoan, đồng loạt làm đơn gửi Công an, tố cáo các hành vi của Năm Ngoan. Khi chúng tôi xuống Châu Đốc tìm hiểu để viết bài, Đặng Văn Trường đưa những người này đến gặp chúng tôi rồi sau đó, họ cung cấp cho chúng tôi một số thông tin nhiễu. Điều đó đã khiến chúng tôi phải đặt dấu hỏi về động cơ của Đặng Văn Trường.
Sáng 19/4, chúng tôi chia làm hai nhóm để tiếp cận các điểm coi bói, xin xăm của Năm Ngoan và Đặng Văn Trường. Theo thống kê của ngành văn hóa - thông tin thị xã Châu Đốc, thì tại khu vực này, hiện có trên 2.000 am, chùa, miếu mà trong đó, 3/4 là tự xây. Ông Giang Thành Trí, Phó phòng Văn hóa - Thông tin thị xã Châu Đốc cho biết: “Từ năm 2000 trở về trước, một số người thoạt tiên là cất nhà trên núi để ở. Khi làm xong, họ mua tượng về bày, rồi tự xưng là... am”.
Sau khi một người trong nhóm Năm Ngoan là Nguyễn Văn Ngại, cùng một đệ tử khác của bà Nguyễn Thị Hoa bị bắt quả tang lừa gạt khách hành hương vào đầu tháng 3/2007, tiếp theo là Trương Hoàng Sang, Trần Văn Đức, Trần Quang Minh, Nguyễn Văn Lợi cũng bị bắt và bị xử phạt hành chính rồi kế đến, Năm Ngoan phải ký tên vào bảncam kết không tái phạm thì ông ta ra lệnh cho đàn em, rằng nếu Công an mời, thì chỉ khai nhận hoạt động riêng lẻ.
Ở cái gọi là Bửu Minh Am mà chúng tôi tiếp cận sáng hôm ấy, được điều hành bởi Trần Ngọc Tuấn (tự thầy Hữu) và Nguyễn Quang Vinh - cả hai đều là đệ tử Năm Ngoan, thì trong căn phòng rộng, giữa phòng đặt tượng Bà Chúa Xứ để đánh lừa người coi bói, rằng đây cũng là “miếu Bà”, có hơn chục chiếc bàn, mỗi bàn là một “thầy”, mỗi thầy tiếp một khách.
Vẫn theo kịch bản, chúng tôi coi bói rồi trả 2,9 triệu đồng vì theo lời thầy Hữu: “Anh chị có cái vong rất nặng, nó theo bám anh chị. Nếu không triệt cái vong này, sẽ gặp tai nạn thảm khốc...”, để nhận hai đạo bùa gồm một mảnh giấy vàng, đóng dấu đỏ ngoằn ngoèo cùng một tượng bằng đồng bé tí. Những đạo bùa này, Năm Ngoan cho khắc vào miếng gỗ rồi cứ thế mà đóng lên giấy, nhân bản hàng loạt.
Nửa tiếng sau, chúng tôi đến Công an phường Núi Sam, tường trình vụ việc. Lập tức, Trung tá Lê Hoàng Em cử cán bộ, đưa hai gã “thầy” Trần Ngọc Tuấn và Đỗ Quang Vinh về trụ sở. Có lẽ đã quá quen với việc này nên khi vừa bước xuống xe, cả Tuấn và Vinh đều móc túi, đưa tiền cho chúng tôi: “Hồi nãy, em lỡ lấy tiền của anh chị. Bây giờ em xin trả lại...”. Buổi chiều, Trần Ngọc Tuấn, Đỗ Quang Vinh được thả sau khi Công an phường lấy lời khai, lập biên bản xử phạt hành chính và bắt viết cam kết không tái phạm.
Theo Trung tá Lê Hoàng Em, đã có những đối tượng bị lập biên bản, bị phạt nhiều lần nhưng việc bọn bói toán lấy tiền của khách là do khách tự nguyện nên rất khó xử lý. Tuy nhiên, tiếp xúc với chúng tôi, ông Phan Văn Trắng, Trưởng ban quản trị Lăng miếu Núi Sam bức xúc: “Phạm vi hoạt động của nhóm Năm Ngoan, nhóm Đặng Văn Trường chỉ gói gọn trong khoảng 1km2. Và mặc dù khách tự đưa tiền nhưng tái phạm nhiều lần, chẳng lẽ không tập trung giáo dục được sao?”.
Riêng ông Phan Văn Đường, Phó chủ tịch UBND thị xã Châu Đốc, khẳng định: “Chúng tôi đang phối hợp cùng các ngành chức năng lập chuyên án, quét tận gốc những đối tượng hành nghề mê tín dị đoan và đưa ra truy tố bọn cầm đầu”.
Là một trong những điểm du lịch lớn nhất của cả nước, chỉ riêng tiền bán vé lệ phí ôtô mùa vía Bà, hàng tuần thị xã thu được hơn 200 triệu đồng, cùng hàng chục tỉ đồng là tiền du khách làm công quả mỗi năm. Số tiền này biến thành nhà trẻ, trường học, đường sá cùng nhiều công trình phúc lợi khác nên núi Sam rất cần có một môi trường lành mạnh và an toàn...
Từ khóa » Bùa Núi Sam
-
Bí ẩn Thầy Bùa Một Mắt Thoắt ẩn Thoắt Hiện ở Thất Sơn - VTC News
-
Khám Phá Kỳ Bí Của Thuật "võ Bùa" Nơi Núi Sam - Dân Việt
-
Chuyện Sư Thầy Yết Ma Dùng Bùa Lỗ Ban Bảo Vệ Chùa ở Cù Lao Ông ...
-
Huyền Thoại Bên Chân Núi Sam | THDT - YouTube
-
Những Giai Thoại Bí ẩn Về Miếu Bà Chúa Xứ ở Vùng Thất Sơn Linh ...
-
An Giang: Đi Tìm Những đạo Sĩ Luyện Phép Biến Hình, độn Thổ ở Thất ...
-
Nụ Cười Bí ẩn Của Kẻ 'dính Bùa' - Vietnamnet
-
Bùa Yêu, Thật Mà Không Thật? - Tiền Phong
-
Rùng Mình Gã 'thầy Bùa' Giết Người, Cắt đầu Làm 'phép'
-
Miếu Bà Chúa Xứ Núi Sam – Wikipedia Tiếng Việt
-
Hành Trình Khám Phá Vùng đất Thất Sơn - Bảy Núi - Báo Biên Phòng
-
Câu Chuyện Thuồng Luồng Lộ Diện Khi Phá Giải Bùa Trung Quốc ở ...
-
Sâm Ngọc Linh được Cấp Chỉ Dẫn địa Lý: “Lá Bùa” Bảo Vệ Báu Vật Rừng