NGHỊ LUẬN VĂN HỌC 12. - Đất Nước - 17 Câu Cuối. - Wattpad

  • Browse
    • Browse
    • Romance
    • Fanfiction
    • LGBTQ+
    • Wattpad Originals
    • Werewolf
    • New Adult
    • Fantasy
    • Short Story
    • Teen Fiction
    • Historical Fiction
    • Paranormal
    • Editor's Picks
    • Humor
    • Horror
    • Contemporary Lit
    • Diverse Lit
    • Mystery
    • Thriller
    • Science Fiction
    • The Wattys
    • Adventure
    • Non-Fiction
    • Poetry
    • Wattpad Picks
    • Forbidden shadows
    • Boss Kings & Queens 👊💅
    • Reading Radar
    • WEBTOON Productions ⭐
    • Wattpad Contests
    • Premium Picks
  • Community
    • The Watty Awards
    • Community Happenings
    • Wattpad Ambassadors
  • Write
    • Create a new storyCreate a new story
    • My Stories
    • Helpful writer resources
    • Wattpad programs & opportunities
    • Writing contests
Try Premium Log in Sign Up NGHỊ LUẬN VĂN HỌC 12.

NGHỊ LUẬN VĂN HỌC 12.

by YYoo-oo
NGHỊ LUẬN VĂN HỌC 12.
Table of contents
  • Tuyên Ngôn Độc Lập.
  • Tây Tiến.
  • Việt Bắc - Khổ 1.
  • Việt Bắc - Khổ 2.
  • Việt Bắc - Khổ tứ bình.
  • Đất Nước - 9 câu đầu.
  • Đất Nước - Đoạn 2.
  • Đất Nước - Khổ 3.
  • Đất Nước - Đoạn 4.
  • Đất Nước - 17 câu cuối.
  • Sóng.
  • Đàn Ghi Ta của Lorca.
  • Người lái đò sông Đà - Hình ảnh người lái đò.
  • Người lái đò sông Đà - Hình ảnh người lái đò (2)
  • Người dân Tây Bắc qua hình ảnh người lái đò - Người lái đò sông Đà.
  • "Ông lái đò là một người lao động bình thường".
  • Cảm nhận vẻ đẹp trữ tình của sông Đà
  • Phân tích Hình tượng Sông Đà trong "Người lái đò Sông Đà" của Nguyễn Tuân
  • NGHỊ LUẬN XÃ HỘI
New Reading List Vote

YOU ARE READING

NGHỊ LUẬN VĂN HỌC 12.

Random

Tự hưởng thụ. Đừng làm phiền.

#vân

by YYoo-oo Follow Share
  • Post to Your Profile
  • Share via Email
  • icon warningReport Story
Send Send to Friend Share
  • Post to Your Profile
  • Share via Email
  • Report Story

  "Họ giữ và truyền cho ta hạt lúa ta trồngHọ chuyền lửa qua mỗi nhà, từ hòn than qua con cúiHọ truyền giọng điệu mình cho con tập nóiHọ gánh theo tên xã tên làng trong mỗi chuyến di dânHọ đắp đập be bờ cho người sau trồng cây hái tráiCó ngoại xâm thì chống ngoại xâmCó nội thù thì vùng lên đánh bại".1. Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm thuộc lớp nhà thơ trưởng thành trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước. Trong nền thơ ca hiện đại, Nguyễn Khoa Điềm cũng khẳng định được tên tuổi của mình với một giọng điệu và cảm quan thơ ca khá ấn tượng. Thơ Nguyễn Khoa Điềm thường viết về hình ảnh con người và đất nước trong gian lao và anh dũng. Phần thơ có tên "Đất nước" thuộc chương năm của bản trường ca "Mặt đường khát vọng" được viết năm 1971 và in năm 1974. Bản trường ca này viết nhằm thức tỉnh thanh niên đô thị miền Nam nhận ra chân tướng của kẻ thù, hiểu sâu sắc về đất nước để từ đó có quyết tâm đấu tranh giành lại đất nước. Trong chương năm này, sau khi trình bày quan niệm chung của tác giả về đất nước, nhà thơ đi lý giải đất nước nhân dân, đất nước của nhân dân qua ba phương diện địa ý, lịch sử, văn hóa. Phần thơ nói về văn hóa mang tính nhân dân nhà thơ đã viết khá cô động."Họ giữ và truyền...... vùng lên đánh bại".2. Trong chương năm mang tên "Đất nước" này, tác giả nhằm lý giải một quan niệm về đất nước nhân dân. Khi nói về đất nước bao giờ người ta cũng đề cập đến ba phương diện địa lý, lịch sử, văn hóa. Có điều Nguyễn Khoa Điềm không sa đà theo cách lý giải thuần túy về địa lý, lịch sử, văn hóa như những nhà chuyên môn của nó mà đi phản ánh cảm nhận thông qua lăng lính nghệ thuật của nhà thơ. Nhìn địa lý thấy hình ảnh của nhân dân. Nhìn lịch sử cũng thấy nhân dân hữu danh và vô danh làm nên đất nước chứ không phải là riêng một ai đó làm nên đất nước. Đến khi đề cặp đến phương diện văn hóa nhà thơ cũng cảm nhận được mọi vẻ đẹp văn hóa truyền thống dân tộc đều do nhân dân tạo ra và giữ truyền.Nước chúng ta là một nước nông nghiệp có nền văn hóa văn minh lúa nước nên vẻ đẹp văn hóa đầu tiên mà Nguyễn Khoa Điềm đề cập là truyền giữ hạt lúa qua bao đời."Họ giữ và truyền cho ta hạt lúa ta trồng".Đây vừa là nghĩa cụ thể nghĩa khái quát. Trong suốt chiều dài lịch sử nhân dân ta vừa giữ hạt lúa cho đời sau cũng có nghĩa là truyền giữ một nền văn minh lúa nước, truyền giữ một điều kiện cơ bản để cho dân tộc tồn tại và phát triển. Mặc cho bao cuộc xâm lăng, bao cuộc đồng hóa, bao cuộc hủy diệt, nhân dân ta vẫn giữ được hạt lúa cho giống nòi, đó là vẻ đẹp đáng ca ngợi nhất.Đi liền với truyền và giữ hạt lúa để cho dân tộc sinh tồn là sự truyền giữ ngọn lửa đời này qua đời khác. Từ trong những đêm mờ xa xôi của lịch sử cha ông ta vẫn biết cách bê rơm con cúi để truyền lửa qua đời này đời khác, đó là một sự sáng tạo không chỉ để duy trì bếp lửa của mỗi nhà, mà còn để làm vũ khí lợi hại trong việc chống giặc ngoại xâm và nội thù. Trong thơ Nguyễn Đình Chiểu đã từng ca ngợi ngọn lửa này "Lửa rơm con cúi cũng đốt xong nhà dạy đạo kia". Nhìn qua thì đó là một cách chuyền lửa thủ công đơn giản nhưng để truyền lửa qua thời gian đằng đẵng là một sự kiện sáng tạo của nhân dân ta.Một nét đẹp văn hóa mà khi nói về một đất nước nào đó thường được đề cập đầu tiên đó là ngôn ngữ giọng điệu của nhân tộc. Quá trình lịch sử của dân tộc ta là một quá trình vận động di dân từ đất Tổ Hùng Vương đến mũi Cà Mau. Trong quá trình di dân đó, giọng điệu và tiếng nói của dân tộc không hề bị thay đổi, đó là một ý thức dân tộc cao độ, còn tiếng nói là con đất nước Tổ quốc.Ngoài những vẻ đẹp văn hóa rất dễ nhìn thấy nói trên, nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm lại chuyển sang nói một vẻ đẹp văn hóa khác, đó là vẻ đẹp của đạo lý dân tộc."Họ đắp đập be bờ cho người sau trồng cây hái trái".Có lẽ dân tộc ta trường tồn một cách mạnh mẽ cũng bắt đầu từ cái đạo lý luôn vì đời sau của tầng tầng lớp lớp suốt bốn nghìn năm lịch sử.Và khi nói về văn hóa, nhà thơ không quên nói về một yếu tố để lưu giữ văn hóa đó là truyền thống bất khuất trước mọi kẻ thù."Có ngoại xâm thì đánh ngoại xâmCó nội thù thì vùng lên đánh bại".Đây là một vẻ đẹp của sự thật lịch sử. Vẻ đẹp này là tiền đề cho văn hóa nuôi dưỡng và giữ gìn văn hóa. Mọi kẻ thù đều bị đánh bại và vị tất mọi giá trị văn hóa sẽ được truyền giữ và phát triển.3. Nói đến văn hóa là nói đến văn hóa vật thể và văn hóa phi vật thể. Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm trong đoạn thơ này cũng chú ý đến hai điều đó. Vấn đề là tác giả không chẳng định sự tồn tại của văn hóa mà khẳng định người làm nên văn hóa ấy là nhân dân. Vì thế sau khi đề cập đến hình ảnh địa lý mang tính nhân dân, lịch sử mang tính nhân dân và văn hóa mang tính nhân dân, nhà thơ đã khái quát nên một điều mang tính chân lý của thời đại."Để đất nước này là đất nước nhân dânĐất nước của nhân dân, đất nước của ca dao thần thoại".  

NGHỊ LUẬN VĂN HỌC 12.Where stories live. Discover now Log inSign Up

Từ khóa » đất Nước 17 Câu Cuối