Nghịch Thiên (Miễu Mộng) – Inner Peace

Edit: http://nhuoclinh.wordpress.com

Đây là truyện đồng nhân thứ hai mà tôi đọc, đồng nhân về Ỷ Thiên Đồ Long Ký.

Ban đầu, tôi không muốn đọc lắm, vì đọc phần giới thiệu của editor, cảm thấy đau đớn quá, chấp nhận nghịch thiên chỉ vì yêu, bảy lần nghịch thiên. Nhưng rồi vẫn không kìm được mà sau khi có ebook đã down về và đọc. Không hề uổng phí công sức tý nào, tính đến nay, đã là lần thứ 5 tôi đọc Nghịch Thiên rồi.

Lần đầu tiên đọc, nước mắt cứ chực rơi khi đọc đến những đoạn mà Vân Hi – Kỷ Hiểu Phù mạo hiểm chỉ vì muốn giữ được ánh mắt nhu thuần của chàng.

Lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm. Dù rằng nước mắt không còn chực rơi, sóng mũi không còn cay cay, nhưng cảm giác vẫn nguyên vẹn như lần đầu.

Nàng, vì đôi mắt tinh thuần của chàng, vì nụ cười của chàng, vì tránh cho chàng thương tâm một đời, vì yêu chàng.

Truyện nói ngắn không ngắn, nói dài không dài, nhưng ai nói tình yêu của hai người không phải là tình yêu chân thật, không phải tình yêu sâu đậm.

“Sinh đồng khâm, tử đồng huyệt. Sinh tử đồng mệnh, kiêm điệp cộng du.”

Còn gì rõ ràng hơn câu nói này của Ân Lê Đình nữa. Yêu, không cần phải nói, phải bày tỏ, phải hào nhoáng, chỉ là những câu nói, những giây phút bên nhau thế này.

Bảy tội nghịch thiên, trừng phạt mười ngày trên trời, mười năm dưới đất. Vô duyên vô cớ mà chàng lại già đi hơn nàng mười tuổi, nhưng cũng như câu nói trên, không ai rời bỏ ai trước, chỉ là bên nhau đến tận cuối đời mà thôi.

Nàng chấp nhận nghịch thiên nhưng cũng không tránh được cho chàng mười năm đau khổ, thế nhưng hai người vẫn được về bên nhau, vẫn được hạnh phúc sau bao đau khổ chờ đợi, có lẽ đó chính là hạnh phúc đi.

Tôi còn muốn viết nhiều lắm, cảm xúc còn đong đầy nhưng lại không cách nào viết ra được, chỉ đành tóm tắt ngắn gọn vài dòng, để giải tỏa phần nào suy nghĩ, tình cảm mà Nghịch Thiên mang đến cho tôi.

Tổng kết một câu, đây là một trong những đồng nhân đáng đọc nhất trong suy nghĩ của tôi.

Like Loading...

Related

Từ khóa » Nghịch Thiên Miểu Mộng