Ngõ Lỗ Thủng - Goodreads

Jump to ratings and reviewsWant to ReadBuy on AmazonRate this bookNgõ lỗ thủng

Trung Trung Đỉnh

3.57Want to ReadBuy on AmazonRate this book

200 pages, Paperback

First published November 1, 2010

Book details & editions3 people are currently reading39 people want to read

About the author

Profile Image for Trung Trung Đỉnh.

Trung Trung Đỉnh

15 books2 followersFollowFollow

Ratings & Reviews

What do you think?Rate this bookWrite a Review

Friends & Following

Create a free account to discover what your friends think of this book!

Community Reviews

3.575 stars8 (13%)4 stars27 (44%)3 stars19 (31%)2 stars6 (9%)1 star1 (1%)Search review textFiltersDisplaying 1 - 11 of 11 reviewsProfile Image for My Linh.My Linh1 reviewFollowFollowMay 11, 2019Vừa mới đọc xong quyển này chưa thấm lắm nên tạm thời rate 3 sao. Quyển này mình mới búc hôm ngày sách việt nam 22-4 ở hội chợ sách, mua ở nhã nam vì tự nhiên thấy đập vào mắt tên truyện giống tên một bộ phim truyền hình ngày xưa.Truyện bắt đầu từ câu chuyện về cái ngõ Thắng Lợi hay còn gọi là ngõ lỗ thủng. Đây là một xóm lao động nghèo gần công viên, chả biết từ đâu mà có một cái lỗ thủng gần xóm để chui vào công viên. Từ đó dân xóm cứ chui ra chui vào cái lỗ đấy để kiếm ăn, người câu cá trộm, kẻ kiếm củi đem bán... Trên phường rót tiền không biết bao nhiêu lần để lấp cái lỗ đấy mà cứ vài hôm nó lại thủng đâu ra đấy.Bắt đầu từ một hình tượng có thực, câu chuyện tiếp tục được dẫn dắt để người đọc làm quen với những con người sống trong xóm đó, rồi dần dần đi sâu vào những câu chuyện trong ngóc ngách nội tâm con người. Từ anh Gù, với cái khiếm khuyết về ngoại hình, và quá khứ đầy tội nghiệp và đau buồn khi bị gán là nguyên nhân cái chết của ba đứa em. Nhưng đây có lẽ là nhân vật sáng nhất truyện, vì cang đọc về sau càng thấy anh Gù có những điểm sáng trong phẩm chất và tính cách. Anh có thể Gù và tật nguyền nhưng lối sống của anh không “gù” chút nào. Anh “gù” nhưng anh vẫn khao khát được làm ăn buôn bán để nuôi sống bản thân, vẫn khao khát đi tìm tình yêu, vẫn sống đàng hoàng dưới sự kính trọng của dân xóm và đàn em. Anh đứng đắn, sống trung thực với bản thân, yêu ghét rạch ròi. Điều này tạo nên sự đối lập với những nhân vật trí thức khác được kể tromg truyện.Giới trí thức mà truyện nhắc tới nổi bật nhất là hai nhân vật: anh Bình phóng viên và ông bạn tiến sĩ. Những tưởng giới trí thức học vị cao, ăn nói chừng mực và có nghề nghiệp là vậy, mà đọc truyện mỗi biết mỗi nhân vật lại đem một cái “ lỗ thủng” trong tâm hồn. Ông Tiến sĩ học vị cao là vậy mà hoá ra mới học đến cấp ba, rồi cuộc hôn nhân hai chục năm của ông đã cho ông hai đứa con gái không cùng huyết thống. Ông làm ngơ trước sự trơ trẽn của bà vợ, lấy sự bao dung và nhẫn nại của người đàn ông trưởng thành để làm vỏ bọc cho sự bất lực và nhu nhược của mình khi bị vợ dắt mũi. Ông vẫn làm ông bố tốt của hai cô con gái, không khí gia đình ông vẫn chuẩn mực như một gia đình trí thức, nhưng cái sự dối trá bao trùm lên toàn bộ cái tưởng- như- là- hạnh- phucd của gia đình ông. Bà vợ thì là loại không biết điều, chồng im thì càng lấn lướt, càng trơ trẽn và điên cuồng. Nếu phải mình là chồng thì mình đánh cho lên bờ xuống ruộng rồi dắt về nhà mẹ đẻ trả cho rảnh nợ.Tiếp đến là ông Bình phóng viên. Đọc đến gần hêtd truyện vẫn thấy ông này bình thường, vẫn đàng hoàng. Xong từ lúc ngủ với bà Huệ vợ ông tiến sĩ, rồi đến đoạn được đi công tác nước ngoài nhờ bà vợ cũ nhờ bồ là Bộ trưởng ra quyết định, mới thấy ông này cũng hèn chả kém gì ông bạn tiến sĩ. Việc ngủ với bà Huệ thì không thể nói là do lúc đó quá say không làm chủ được bản thân được. Bị con mụ đội váy lên đầu cho mà không biết, nó quơ vào để nó được thoả mãn xong cuối chuyện nhận được bãi nước bọt của nó. Nói chung ngay từ đầu phải xác định loại đàn bà thối là không được dây vào. Đã là bạn thân của ông tiến sĩ rồi mà cũng bị bà ta hạ nhục bằng cách dắt lêm giường, rồi không cái nhục nào bằng cái nhục này. Để trốn thoát khỏi cái nhục này ông Bình thấy khấp khởi vì tưởng được trời thương ra nước ngoài một thời gian để tránh gặp mặt ôngv tiến sĩ. Nhưng hoá ra là sự sắp xếp của bà vợ cũ ( nhưng sống như cấp trên) của ông Bình. Bà vợ cũng bồ bịch với lãnh đạo rồi ly hôn với ông Bình, cuối truyện thì chưa rõ vì sao muốn nối lại ( hoặc lại muốn mượn ông Bình làm bình phong cho mối quan hệ bất chính). Ông Bình không dám nói sự thật với bạn cũng không hề có ý định không ra nước ngoài. Chỉ đến khi trong cơn sốt ở cuối truyện, khi những dòng suy nghĩ khác trong ông nổi lên, anh Gù chửi ông về lối sống giả dối, rồi cô Hạnh lại bênh cho lỗi sống của ông... dần dần lỗ thủng trong nhân cách ông mới hiện ra.Cuối truyện không có sự lựa chọn nào đưa ra, nhà văn để cái kết lưng chừng khi ông tiến sĩ thú nhận ông mới chỉ học đến lớp ba. Chả rõ đây là sự bắt đầu của việc biết nhìn thật vào bản chất con người mình hay là sự dối trá lại được hé lộ tiếp? Rồi hai nhân vật này có nhận ra là phải đối diện với lối sống hèn nhát và thiếu trung thực của chính mình hay vẫn tiếp tục bao che cho cái lỗ thủng của mình?Đọc xong truyện tự nhận thấy ai cũng đều có ngõ lỗ thủng của riêng mình. Giác ngộ ra nó là cái quý nhưng dung túng nó là một sự hèn nhát. Có lẽ muốn bít cái lỗ thủng đầu tiên cần phải học cách bao dung với chính mình. Như anh gù tự thừa nhận mình là thằng gù, dù đổi thành cái tên khác thì đến chết vẫn mang khiếm khuyết cơ thể ấy. Ông bình có thể chọn việc dũng cảm khai nhận với ông tiến sĩ về chuyện đã ngủ với bà vợ để rồi cầu xin sự tha thứ. Vì sao phải để một sai lầm nhát thời ám ảnh và cầm tù tâm hồn đến hêtd cuộc đời. Nếu họ chọn cách đối diênk với những mảng xám của chính mình, họ sẽ sống đàng hoàng biết bao!Profile Image for Min Trong Suốt・透明みん.Min Trong Suốt・透明みん293 reviews225 followersFollowFollowSeptember 18, 2025RẤT HAY, từ cốt truyện đến văn phong, nhưng bẩn thỉu và khó để đồng cảm. Nên đọc.“Bỗng tôi rợn tóc gáy khi thấy mấy cái bóng đen đang tựa vào tường, ngay cạnh đống rác ôm ấp nhau. Có lẽ cũng là những bóng ma không hơn, và cái lỗ thủng nham nhở kia đang nuốt vào trong bụng nó biết bao nhiêu số phận không hồn hôi hám và bệnh hoạn. ”Ngõ Lỗ Thủng mở ra một thế giới bùn lầy, nơi sự thật và hư cấu, nhục thể và linh thiêng, dơ bẩn và cao cả hòa quyện trong một chất liệu vừa rệu rạo vừa huyền ảo. Nó không dừng lại ở mức độ tái hiện hiện thực trần trụi kiểu hiện thực xã hội chủ nghĩa hay phơi bày bi kịch cá nhân theo lối tiểu thuyết tâm lý cổ điển, mà vận hành như một thứ hiện thực phi lý, nơi mọi sự kiện đều ngập chìm trong lớp bùn đặc quánh của dục vọng, nhục nhã, lầm than. Văn chương của Trung Trung Đỉnh tựa như một vỉa quặng thô chưa từng được mài giũa, nhưng chính sự gồ ghề, sần sùi ấy lại phát lộ một thứ ánh sáng kỳ dị, khiến người đọc vừa rùng mình vừa bị thôi miên. Đây không phải là thứ văn chương “đẹp” theo chuẩn mực cổ điển, cũng không phải sự mượt mà trang sức của những ngòi bút thích phô diễn kỹ xảo. Nó mang trong mình một sức mạnh nguyên sơ: thứ sức mạnh xuất phát từ sự thật trần truồng của đời sống, từ những thân phận nhỏ bé, bị vứt bỏ trong góc tối của xã hội, và từ sự can đảm tuyệt vọng của kẻ cầm bút khi dám phơi bày đến tận cùng sự mục nát của nhân tính. thứ ngôn từ không chỉ diễn tả mà còn hành hạ người đọc, bắt buộc người ta phải chịu đựng cùng nhân vật. Trung Trung Đỉnh không đi tìm sự thanh lọc đạo đức hay sự nhân văn cứu rỗi, mà cố tình đẩy sự mục ruỗng đến tận cùng, để chỉ ra rằng chính cái nhơ nhuốc ấy mới là bản chất sâu xa nhất của đời sống. Đây là văn chương của sự bạo liệt, không cho người đọc bất kỳ sự an ủi nào; nó buộc ta phải đối diện với sự thật trần truồng của thân phận, với cái phi lý, với sự vô nghĩa, bằng một giọng văn lạnh lùng, khốc liệt, nhưng cũng nhờ thế mà đạt đến độ thăng hoa: thăng hoa của sự thật, của một thứ mỹ học ghê tởm, nơi cái xấu xí biến thành ám ảnh nghệ thuật.Chất liệu văn học ở đây đặc biệt tinh ròng: không phải những đại tự sự mang tính sử thi, không phải những bi kịch sang trọng kiểu Shakespeare, mà là thứ “phế thải hiện sinh” mảnh vụn của đời sống hẻm ngõ, những thân phận què quặt, những tiếng chửi tục tằn, những nỗi ám ảnh dục tình bị dồn nén, tất cả hòa trộn thành một hợp chất vừa hôi hám vừa ám ảnh. Ông ta đã khước từ mọi nỗ lực gọt giũa thanh lọc, để ngôn từ tràn ra như dòng nước cống, nhưng chính sự bẩn thỉu ấy lại vang lên những âm điệu thiêng liêng. Cái lỗ thủng, biểu tượng trung tâm, vừa là khe hở địa lý vừa là vết nứt hiện sinh, một cửa ngõ cho những ám ảnh tập thể, nơi ký ức và bi kịch thoát ra rồi lại bị hút vào, trở thành một “vật linh thiêng” kiểu dân gian nhưng lại nhuốm mùi phân rã. Chất liệu ở đây vừa lấy từ đời sống ngõ hẻm, với những thân phận nhỏ bé, dị dạng, vừa thấm đẫm một cảm quan hiện sinh kiểu Camus hay Kafka: con người bị nhốt trong phi lý, khát vọng thoát ra nhưng chỉ chạm được một khe nứt nham nhở, hôi hám. Ở đây, cái “lỗ thủng” không chỉ là chi tiết hiện thực, mà là một khe hở, một cống rãnh, biến thành biểu tượng mang tính hiện sinh: nó là vết nứt trong bức tường kín mít của đời sống, là cánh cửa mở ra thế giới, đồng thời cũng là cửa ngục giam hãm. Linh thiêng và nhơ nhuốc hòa quyện, giống như trong tiểu thuyết Kafka, nơi một con bọ gián có thể là biểu tượng của cả nhân loại, hay như trong Camus, nơi dịch bệnh trở thành ẩn dụ cho sự phi lý của kiếp người.Những chương cuối của cuốn sách thực sự dồn nén và bung ra như một khúc bi tráng méo mó về sự sống và cái chết, không phải theo nghĩa triết lý siêu hình, mà trong trạng thái cực kỳ phi lý và ngột ngạt của một ngõ hẻm chật hẹp. Ở đó sự sống hiện ra không như một ân phúc, mà như một cực hình. Bình sống trong nỗi ám ảnh tội lỗi, mang mặc cảm về thân xác và đạo đức, quẩn quanh trong bốn bức tường, hoảng sợ ngay cả khi nghe tiếng gõ cửa. Ông tiến sĩ, tưởng như giả trí thức sáng suốt, cuối cùng cũng để lộ sự bất lực tận cùng: bất lực về thể xác, bất lực về tinh thần, và bi kịch lớn nhất, hay bất lực trong chính sự tồn tại của mình. Sự sống của họ chỉ còn là sự lê thê, vùi dập trong nhục nhã và giả dối.“Theo ông thì con người ta không nên đòi hỏi những gì hoàn hảo, rằng sự hoàn hảo bao giờ cũng bóp nghẹt bản năng sáng tạo của giới trí thức.”Cái chết, trái lại, lại được đặt vào nhiều hình thái khác nhau: ông lão Tía chọn một ngọn lửa dữ dội để thoát khỏi những lời chửi rủa thường nhật; ông tiến sĩ đã từng muốn gieo mình xuống hồ; Bình cầm khẩu súng mà không thể tự kết liễu, để rồi tiếng nổ chỉ là sự phơi bày thêm một lần bất lực. Cái chết ở đây không còn mang tính cứu rỗi hay anh hùng như trong văn học cổ điển, mà chỉ như một sự giải thoát méo mó, thậm chí còn không đủ sức để hoàn tất. Chính vì thế, sự sống và cái chết hòa trộn trong một nghịch lý: sống mà như đã chết, chết mà vẫn không thoát được sự nhục nhã, trói buộc.Những trang cuối cùng đưa người đọc đến một nhận thức tàn nhẫn: con người, trong ngõ Lỗ Thủng, chỉ là thân phận bị động, giãy giụa giữa bùn lầy và ám ảnh. Không còn chỗ cho “sự phục sinh” kiểu Dostoevsky, không còn sự chuộc lỗi hay hòa giải. Chỉ còn cái cảm giác bị kéo lê ra ánh sáng, một thứ ánh sáng trần trụi, không cứu rỗi, không thanh lọc.Nhân vật chính có cuộc sống đỡ bế tắc hơn cũng chẳng khác gì đã chết.
    grotesqueviệt-nam
Profile Image for Đoan Thục.Đoan Thục99 reviewsFollowFollowMay 23, 2019Có những đoạn đáng giá 5 sao.Profile Image for Summerstorm..Summerstorm.3 reviewsFollowFollowMarch 4, 2019Trần trụi, Khấp khuỷu Quyển này mỏng nhưng đọc mãi mới xong ~Profile Image for Thalia.Thalia12 reviewsFollowFollowApril 14, 2024vẫn là bi kịch gia đình, bi kịch đạo đức, bi kịch nhân cách. cái tường đạo đức với nhân cách nó bít kín không thoát ra nổi. xã hội Vi���t Nam thời vừa giải phóng vừa sống vừa nhìn, bên trong là quỷ nhưng bên ngoài vẫn phải bọc mác tiến sĩ, nhà báo. tôi thích sự tương phản tưởng đơn giản mà thâm thúy: giới trí thức thì sống cúi đầu, khủng hoảng hiện sinh vì phải tự dằn vặt những giả dối trong mớ đạo đức trí thức của mình, còn mấy người đầu đường xó chợ như anh Gù với cô Hạnh làm điếm thì hiên ngang, nghĩ gì sống theo nấy, cảm xúc của họ và niềm tin của họ thẳng đuột như cột cờ, và lấy đó làm lý tưởng. còn tiến sĩ với chả lại nhà báo thì mãi không ngẩng nổi cái đầu lên, hèn như chuột chui lỗ thủng. lỗ thủng, cái nơi rò rỉ bản chất thật và nhân cách của mỗi người, có người hiên ngang nhìn thẳng và sống cho bõ cái bẩn đi vì ở đời có thằng người nào là không bẩn không xấu. có người tìm cách bưng bít, bưng không nổi đến mức phát điên. thành ra cuối cùng vẫn cứ thông thống cả. và nhiều hiện sinh quá=)))) Profile Image for Tuan Pham.Tuan Pham211 reviews30 followersFollowFollowApril 17, 2018Tiểu thuyết dành cho lứa tuổi [18+]Lúc viết những dòng này mình chưa đọc xong nhưng không khí trong truyện làm mình bức bối quá. Con quỷ tình dục, đặc biệt là cái con quỷ ở bên trong người đàn bà, thật đáng sợ quá, có thể vượt qua mọi luân lý, đạo đức, trình độ, địa vị... hủy diệt con người một cách triệt để nhất. Cho nên Tuấn à, đừng bao giờ để nó khống chế nghe chưa, nó không chỉ hủy diệt đời mày thôi đâu mà còn có thể phá nát gia đình may, các con của mày, thậm chí cả bạn bè mày nưa đấy. Ngay từ bây giờ phải học cách khống chế nó, điều khiển nó. Kẻo mày lại rơi vào cái vũng bùn dục tình không thoát ra được đâu. Nhớ nhé !!!Profile Image for Đăng Đàm.Đăng Đàm31 reviews3 followersFollowFollowSeptember 20, 2018Cuộc sống của những số phận, con người trong thời kỳ chuyển giao. Có gì đó bi thương cho anh Gù, thương xót cho vợ ông giáo sư, và những người sống trong con ngõ đó. Lỗ thủng vẫn hướng tới, bắt được ánh sáng qua cái lỗProfile Image for Vuong Bui.Vuong Bui32 reviewsFollowFollowAugust 31, 2019Trung Trung Đỉnh đã phát hiện ra lỗ thủng và cảnh báo chúng ta cách đây gần 30 năm, vậy mà chẳng ai chịu cố gắng lấp lỗ thủng đi cả. Thậm chí nhiều người đã coi cái lỗ thủng là lối đi chính, nó đủ rộng để người ta đi lại mỗi ngày mà chẳng vẩn lên một ý nghĩ nào (về 1 lỗ thủng).Profile Image for Phuongvu.Phuongvu555 reviews90 followersFollowFollowSeptember 25, 2017Đọc mà ám ảnh với những lỗ thủng, đặc biệt là lỗ thủng trong lòng người...Profile Image for Nga Nguyễn.Nga Nguyễn126 reviews60 followersFollowFollowJune 30, 2016Nút thắt muộn làm tăng thêm tính dằn vặt và đau đớn. Cả cuốn sách như một bài báo chân thực đến trần trụi, ám ảnh và như vang lên một giọng cười chua xót mà theo lời tác giả, cười để chối bỏ nỗi buồn hay cười để xót thương cho những thân phận đời thường.
    owned-booksto-re-readvietnamese
Profile Image for Lead.Lead46 reviewsFollowFollowSeptember 29, 2019Một câu chuyện buồn, trớ trêu, chân thật khi một anh chàng tật nguyền hóa ra lại là người có tâm hồn lành lặng nhất trong con ngõ Lỗ Thủng ấy.Displaying 1 - 11 of 11 reviews

Join the discussion

Adda quoteStarta discussionAska question

Can't find what you're looking for?

Get help and learn more about the design.Help center

Từ khóa » Xóm Lỗ Thủng