Người Hàng Xóm - Thơ Nguyễn Bính - Trường THCS Long Thành Bắc

imagesca8isw38

Người hàng xóm

Thơ Nguyễn Bính

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn Hai người sống giữa cô đơn Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi. Giá đừng có giậu mùng tơi Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng Có con bướm trắng thường sang bên này... Bướm ơi, bướm hãy vào đây Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi Chả bao giờ thấy nàng cười Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên Mắt nàng đăm đắm trông lên Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi Tôi buồn tự hỏi: hay tôi yêu nàng ?

imagesca01rc5c Không, từ ân ái nhỡ nhàng Tình tôi than lạnh gio tàn làm sao! Tơ hong nàng chả cất vào Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang. Mấy hôm nay chẳng thấy nàng Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong Cái gì như thể nhớ mong ? Nhớ nàng, không, quyết là không nhớ nàng Vâng, từ ân ái nhỡ nhàng Lòng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa. Tầm tầm giời cứ đổ mưa Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm! Cô đơn buồn lại thêm buồn Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi ? Hôm nay mưa đã tạnh rồi Tơ không hong nữa, bướm lười không sang

Bên hiên vẫn vắng bóng nàng Rưng rưng tôi gục xuống bàn... rưng rưng Nhớ con bướm trắng lạ lùng Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng

imagescado3fth

Hỡi ơi bướm trắng tơ vàng Mau về mà chịu tang nàng đi thôi Đêm qua nàng đã chết rồi Nghẹn ngào tôi khóc, quả tôi yêu nàng Hồn trinh còn ở trần gian Nhập về bướm trắng mà sang bên này.

Mười hai tuổi, tôi trở thành “sứ giả tình yêu” cho anh tôi với cô bạn hàng xóm của anh. Trong một lần đưa thư, tôi đã lén đọc được hai dòng thơ:

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi Cách nhau cái giậu mùng tơi xanh rờn…

Tôi tìm mãi nhưng chẳng thấy nhà mình có cái giậu mồng tơi nào ngoài giàn hoa giấy đang nở hoa tưng bừng. Mà giàn hoa giấy hay giậu mồng tơi gì đó thì mỗi lần muốn sang bên ấy tôi phải vòng qua cổng của hai nhà giữa trưa nắng chứ không thể nào “vin nhành hoa giấy len chân sang nhà”.

55308656-1277776931_rau-mong-toi1

Năm năm sau, tôi gặp lại 2 dòng thơ mộc mạc ấy trong bài thơ Người hàng xóm được in trong tập thơ Tâm hồn tôi của thi sĩ Nguyễn Bính. Tập thơ Tâm hồn tôi ngày xưa ấy đã đưa Nguyễn Bính nổi danh trên thi đàn trong trào lưu Thơ mới vào những năm 40 của thế kỉ trước.

Cũng như bao nhiêu mối tình thi vị đã đi vào lòng người yêu thơ, Người hàng xóm của Nguyễn Bính là một câu chuyện nỗi lòng của một chàng trai một kể về mối tình chân quê đằm thắm:

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn.

Ngày qua ngày, chàng trai thường lặng lẽ quan sát cô hàng xóm nên phát hiện ra hoàn cảnh của nàng.

Dường như cô hàng xóm ấy không phải là người sống trong làng từ bấy lâu mà có lẽ mới dọn về ở cạnh nhà anh. Thế nên chàng mới để ý và phát hiện ra điểm giống mình. Chàng làm một phép so sánh để tìm sự đồng điệu trong tâm hồn:

Hai người sống giữa cô đơn

Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi

Chàng muốn sang thăm người ấy một lần nhưng còn ý tứ, băn khoăn, ngần ngại. Đến thăm nàng với lý do gì để không bị cho là đường đột. Chàng bèn đổ lỗi hết cho cái bờ rào đã cách trở bước chân:

Giá đừng có dậu mùng tơi Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng.

Cô thôn nữ đoan trang, dịu dàng mang nét buồn u uẩn khiến chàng tương tư ngày đêm. Nỗi lòng không biết tỏ cùng ai. Trong cơn mộng mị nhân duyên la đà chàng gặp con bướm trắng:

Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng

Có con bướm trắng vừa sang bên này

Bướm ơi, bướm hãy vào đây

Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi Chả bao giờ thấy nàng cười

Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên Mắt nàng đăm đắm trông lên…

imagescan93jm1

Tiếc thay, cơn mộng vàng tan nhanh đúng lúc chàng cần nghe câu trả lời của nhân vật “vay mượn” là con bướm trắng thì

Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi,

tâm trạng ngẩn ngơ, xao xuyến chàng tự hỏi lòng :

Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi Tôi buồn tự hỏi: hay tôi yêu nàng?

Nhưng trái tim chàng dành cho tình yêu không còn nguyên vẹn, vết thương lòng khó phai nên chàng tự trả lời mình:

Không từ ân ái nhỡ nhàng Tình tôi than lạnh tro tàn làm sao!

Chàng phân vân dặn lòng: thôi đừng vương vấn tình yêu để lòng lại thêm đau nhưng càng dặn lòng thì lòng càng xót xa vì nhớ, vì mong - mong có một tình yêu nữa đến trong đời để lòng người thôi cô quạnh:

Cái gì như thể nhớ mong Nhớ nàng? Không, quyết là không nhớ nàng!

Dù là dối lòng nhưng khi sự vắng bóng của người con gái bên kia giậu mồng tơi đã khiến chàng thơ thẩn đếm thời gian trên nỗi trông đợi mỏi mòn:

Tầm tầm trời cứ đổ mưaHết hôm nay nữa là vừa bốn hômCô đơn buồn lại thêm buồnTạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi?

Quy luật tự nhiên muôn đời vẫn thế, hết đêm lại ngày, hết mưa trời lại nắng, thương nhớ rồi lại chia xa, màu thời gian có phai bao giờ? Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, niềm hy vọng gặp gỡ chóng tan như ảo ảnh, cánh bướm trắng mỏng manh, chập chờn báo hiệu một kết cục buồn:

Hôm nay mưa đã tạnh rồi Tơ không hong nữa, bướm lười không sang Bên hiên vẫn vắng bóng nàng Rưng rưng tôi gục xuống bàn… rưng rưng…

Lúc chàng muốn sống thật với lòng mình thì cơ hội tình duyên không còn nữa. Người trong cuộc một lần nữa bẽ bàng với duyên thầm. Chàng trai khóc cho sự tiếc nuối muộn màng, khóc cho một tình yêu vừa chớm đã sớm lụi tàn dù mối tình ấy chỉ có ở chàng và cô thôn nữ vẫn còn chưa hay biết gì về một mối tình đơn phương:

Hỡi ơi bướm trắng tơ vàng Mau về mà chịu tang nàng đi thôi Đêm qua nàng chết thật rồi Nghẹn ngào tôi khóc, quả tôi yêu nàng…

imagescawl08ho

Một kết thúc buồn, buồn tê tái tận cõi lòng khiến người tương tư ôm mối ân hận trong lòng day dứt không nguôi, cố níu kéo phút gặp gỡ tương phùng:

Hồn trinh còn ở trần gian Nhập vào bướm trắng mà sang bên này.

Bước chân thời gian lướt nhanh như gió thoảng và có trở lại bao giờ. Nhưng bước chân của tình yêu luôn hằn lại dấu vết dễ nào phai.

Mối tình lãng mạn, đằm thắm, xen lẫn tiếc nuối của chàng trai ngày ấy thổi nên hồn thơ sống mãi với thời gian.

Trúc Mai

Nhắn tin cho tác giả Huỳnh Công Bình @ 14:47 15/07/2011 Số lượt xem: 8466 Số lượt thích: 0 người

Từ khóa » Người Hàng Xóm Nguyễn Bính