Người Ở Nơi Tịch Lặng - Chương 60 - Kết - Page 4 - Wattpad

Trương Bình bỗng nhiên xoay mình, ôm chặt lấy Viên Phi Phi.Hắn không hôn nàng, cũng không vuốt ve, mà chỉ là một cái ôm rất chặt.Người Trương Bình vẫn còn run nhè nhẹ, hé răng bên tai nàng, dùng những âm điệu quái dị của hắn, đang nỉ non điều gì đó.Viên Phi Phi ôm thân hình ướt đẫm mồ hôi của hắn, dịu dàng bảo: "Hiểu mà, ta hiểu mà. Ông hãy từ từ nói......."

Họ ôm nhau như thế, thật lâu thật lâu.

Viên Phi Phi nói với Trương Bình: "Ông chủ, hôm qua ta đã đi gặp Bùi Vân."Trương Bình hơi sựng người.Viên Phi Phi nói: "Ta đã huỷ hôn sự rồi."Nàng không hỏi hắn, có đợi hay không, hắn cũng không nói cho nàng biết.

Cuộc gặp gỡ giữa Viên Phi Phi và Bùi Vân, vẫn là trong gian phòng nọ. Bùi Vân pha cho Viên Phi Phi một ấm trà, Viên Phi Phi hỏi hắn, trông thấy nàng có ngạc nhiên không. Bùi Vân cười bảo, không ngạc nhiên."Vì sao.""Bởi vì nửa tháng trước, ta đã biết nàng quay về."Viên Phi Phi nhìn hắn, Bùi Vân đã trưởng thành, nhưng trong mắt của Viên Phi Phi, hắn vẫn là đứa trẻ chỉ vì bị chọi một nắm đất mà oà khóc của ngày xưa, y như một cái bánh bao trắng nhách.Có lẽ lúc nghe được tin Viên Phi Phi đã quay về, hắn cũng mừng như điên. Có lẽ hắn từng mong đợi, nàng có thể đến tìm hắn.Nhưng thời gian nửa tháng, đã nói lên hết thảy.Mười mấy năm kinh thương, Bùi Vân đã tôi luyện được sắc mặt hỷ nộ ái ố không hiện, Viên Phi Phi ngồi một lúc, nói với hắn: "Ta đi đây."Bùi Vân ngẩng đầu nhìn nàng, nói: "Nếu như lúc ban đầu......"Viên Phi Phi dừng bước, "Lúc ban đầu cái gì."Bùi Vân nhìn đôi mắt hẹp dài ấy, cuối cùng vẫn lắc đầu.

Vô duyên đến cuối sẽ vẫn là vô duyên. Nếu như lúc ban đầu, nàng đến ngôi miếu đó trước, gặp được hắn trước, có phải kết quả sẽ khác đi. Thế nhưng trong cuộc đời của Viên Phi Phi, không có cái "nếu như" này.Đến sớm được trước một bước, cũng là do ý trời.

Năm tháng tựa như đảo ngược.Viên Phi Phi mỉm cười nhìn ánh trăng chiếu qua khung cửa, lại ngắm nhìn người đàn ông trong vòng tay nàng.Năm xưa, sự lương thiện của Trương Bình đã bao dung trọn vẹn sinh mệnh của nàng. Mà giờ đây, đến lượt nàng, về sưởi ấm quãng đời còn lại của hắn.

Tuy miệng hắn không nói được, nhưng trong cuộc đời của nàng, hắn chưa từng trầm lặng.

Họ cả đời không thành hôn, bất kể thế nào, Trương Bình cũng không đồng ý. Hắn vẫn không ngừng cảm thấy đây là một điều vi phạm lẽ thường. Viên Phi Phi cũng không ép buộc hắn.Chỉ trong lúc đêm khuya người lặng, Trương Bình mới từ từ buông thả chính mình, cùng nàng triền miên chăn gối.

Hàng xóm láng giềng, không ai hay biết quan hệ của họ. Mọi người chỉ biết, ở trong một ngõ hẻm nơi thành Nam, có một người thợ rèn bị câm. Hắn không thường ra khỏi cửa, cũng rất ít kết giao với người ngoài, nhưng trong thành, tay nghề rèn sắt của hắn là giỏi nhất.

Thanh Minh mưa phùn, hạ nồng đông rét, giữa giờ nghỉ ngơi buổi trưa khi lân cư ngây người, thường sẽ nghe từ trong ngõ đều đều vẳng ra tiếng mài sắt.Âm thanh ấy đã quá quen thuộc, mười mấy năm như một ngày, dung nhập vào cuộc sống của những người xung quanh.

Bọn họ còn biết, trong nhà của người thợ rèn câm này, có một nha hoàn. Nha hoàn kia mặt mũi vô cùng xinh đẹp, đẹp đến độ khiến cho mọi người khó lòng tin được nàng ấy chỉ là một người hầu.Trà dư tửu hậu, có người đoán già đoán non, sau đó thời gian lâu dần, cũng không ai bàn tán nữa.

Vài căn nhà trong ngõ đã thay chủ, có một ngày, ông lão trên phố bỗng dưng cảm thấy, dường như đã rất lâu rồi không nghe tiếng luyện sắt xưa. Ông lão bước vào trong con hẻm, đi đến căn nhà ở chốn tận cùng, ngạc nhiên phát hiện ra cổng nhà không hề khoá.Ông lão đẩy cánh cổng ra, bên trong lặng im phăng phắc, không một bóng người.Sân nhà mang một mùi hơi cũ kỹ, chủ nhân giống như đã rời đi từ rất lâu. Ông lão cảm thấy đã hơi thấm mệt, vừa vặn bên một gốc cây cổ thụ trong sân có đặt hai tảng đá rất lạ kỳ, hình dạng như hai chiếc sạp. Trước giờ ông lão chưa từng thấy qua thứ gì giống vậy, liền đi đến bên, ngồi xuống một trong hai chiếc sạp đá đó để nghỉ.

Khi ấy vừa mới vào thu, khí trời vẫn còn oi bức, ông lão ngồi một lúc thì bắt đầu hơi buồn ngủ, mí mắt từ từ díp vào nhau.Trong lúc thiu thiu chập chờn, ông lão trông thấy một chiếc lá trên cây bị gió lùa lay động, chậm rãi rơi xuống, nhẹ nhàng bay bay trong không trung, chao qua chao lại, sau cùng rớt trên sạp đá bên mình.Ông lão nghĩ bụng, những người trong nhà đã đi đâu cả rồi.Nghĩ một hồi, ông lão thiếp đi.

Gió thổi qua, tán lá trên cây lao xao rì rào, giống như đang cười, cũng giống như đang trả lời cho ông lão trong giấc mộng.

.

————————- hết cuốn kết "Quay Về Ngắm Xuân Thu" ———————-

.

—————— Toàn Văn Hoàn —————-

Tác Giả: Twentine

người dịch: idlehouse

người soát lỗi chính tả: cutj0402 (cảm ơn em)

đã chỉnh sửa tháng 1, 

Từ khóa » Tịch Lặng