Nhà Thơ Du Tử Lê Của Khúc Thụy Du đột Ngột Qua đời - Chú

Chùm thơ Du Tử Lê

.

CHẲNG LỚN LAO NÀO HƠN CÔ ĐƠN

Cảm ơn kỷ niệm nuôi em lớn.như bóng nuôi hình lúc thiếu nhau.cảm ơn ngực ấm nuôi thương bạn.giọt lệ nuôi tình sâu kiếp sau.

cảm ơn xa, vắng nuôi em lớn.như lá nuôi rừng thuở thiếu niên.cảm ơn chăn, gối cho mưa, nắng.quá khứ như người có tuổi, tên.

cảm ơn định mệnh nuôi em lớn.hạt giống u tình kia, tự tâm.cảm ơn lênh láng / đêm / da, thịt.những ngón tay thơm chọn lựa, mình.

cảm ơn thần thánh nuôi em lớn.như gió nuôi trời lúc bão lên.cảm ơn núi nhắc sông xa, nhớ.chẳng lớn lao nào hơn cô đơn.

cảm ơn sách vở nuôi em lớn.con chữ nuôi người trong giấc mơ.hồn nuôi rưng rưng từng khối đá.tôi trầm mình trong em, đời sau.

cảm ơn hiện tại không sau, trước.

.CÕI TÔI

cõi tôi, cõi nát, cõi tàncõi hoang mang, vội, cõi bàng hoàng, quacõi vui thân thể cỗi giàcõi lang thang mượn mái nhà hư, khôngcõi xanh, cõi lạnh, cõi cùngcõi con, muốn bỏ, cõi chồng, vợ, xacõi em muốn dạt chân vềcõi đau nhân thế, cõi thề thốt, quêncõi nào, cõi thật ? tôi riêng ?cõi đêm máu, chảy, cõi thương nhớ, trùngcõi tôi, cõi mịt, cõi mùngthôi em có ghé xin đừng nghỉ, lâucõi đời đó, có chi đâu!

.ĐÊM TREO NGƯỢC TÔI DẤU CHẤM THAN!

Mưa chưa đi khuất, ngày chưa tớiđêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!mùa hoen đôi mắt, như vừa khócgọi hết tàn phai, gõ một lần..trời đem mây xuống neo chân sónggió hú đường bay ngang ngọn cây.tử / sinh vốn dĩ như hình / bóng.linh hồn nào còn quẩn quanh đây?.nến tôi cháy đỏ mùa chia, biệtngười ghé qua rồi, cũng bỏ đinhững con dế sớm khan, khô tiếng:cũng tự chôn mình theo tiếng ve..sương nhìn tôi xa dần sớm mai.

.KHÚC THỤY DU1.như con chim bói cátrên cọc nhọn trăm nămtôi tìm đời đánh mấttrong vụng nước cuộc đời.như con chim bói cátôi thường ngừng cánh bayngước nhìn lên huyệt lộbầy quạ rỉa xác người(của tươi đời nhượng lại)bữa ăn nào ngon hơnlàm sao tôi nói được?.như con chim bói cátôi lặn sâu trong bùnhoài công tìm ý nghĩacho cảnh tình hôm naytrên xác người chưa rữatrên thịt người chưa tantrên cánh tay chó gặmtrên chiếc đầu lợn thatôi sống như người mùtôi sống như người điêntôi làm chim bói cálặn tìm vuông đời mìnhtrên mặt đất nhiên lặngkhông tăm nào sủi lênđời sống như thân nấmmỗi ngày một lùn đitâm hồn ta cọc lạiai làm người như tôi ?

2.mịn màng như nỗi chếthoang đường như tuổi thơchưa một lần hé nởtrên ngọn cờ không bayđôi mắt nàng không khépbàn tay nàng không thưalọn tóc nàng đêm tốikhư khư ôm tình dàingực tôi đầy nắng lửahãy nói về cuộc đờitôi còn gì để sống?.hãy nói về cuộc đờikhi tôi không còn nữasẽ mang được những gìvề bên kia thế giớithụy ơi và thụy ơi.tôi làm ma không đầutôi làm ma không bụngtôi chỉ còn đôi chânhay chỉ còn đôi taysờ soạng tìm thi thểquờ quạng tìm trái timlẫn tan cùng vỏ đạndính văng cùng mảnh bomthụy ơi và thụy ơi.đừng bao giờ em hỏivì sao mình yêu nhauvì sao môi anh nóngvì sao tay anh lạnhvì sao thân anh rungvì sao chân không vữngvì sao anh van emhãy cho anh được thởbằng ngực em rũ buồnhãy cho anh được ômem, ngang bằng sự chết.tình yêu như ngọn daoanh đâm mình, lút cánthụy ơi và thụy ơikhông còn gì có nghĩangoài tình anh tình emđã ướt đầm thân thểanh ru anh ngủ mùiđợi một giờ linh hiển.

.

TRƯỚC KHI THÀNH QUÁ MUỘN.

cảm ơn em yêu dấu!những ngày sống bên nhau.em dịu hiền con suối,theo tôi vào đời sau,đêm nao rừng tóc, thơ,bảo dưỡng tôi thuở đó..cảm ơn em yêu dấu!những ngày sống bên nhau,em, vui phần khánh kiệt.những mùa mưa xanh xao,ta không một mái nhà,vòng tay em vẫn, biếc..cảm ơn em yêu dấu!những ngày sống bên nhau,em, từ tâm. tội nghiệp!biển. gập ghềnh. vực sâu.hải đăng. người chói lọi,soi tìm tôi mỗi khuya.(môi mím chặt buồn. đau.miệng vẫn cười. thao thiết!).hôm nay tôi thả tôichìm. sâu. trong mắt ấy..hôm nay tôi bảo tôicách gì rồi cũng hết!hãy cảm ơn cuộc đời:- em và tôi, đã một..yêu dấu, ngay phút này,tôi ngỏ lời ơn emtrước khi thành quá muộn!

.

KHI TÔI CHẾT HÃY ĐEM TÔI RA BIỂN

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểnđời lưu vong không cả một ngôi mồvùi đất lạ thịt xương e khó rãhồn không đi, sao trở lại quê nhàkhi tôi chết hãy đem tôi ra biểnnước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đibên kia biển là quê hương tôi đórặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rìkhi tôi chết hãy đem tôi ra biểnvà nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôicho tôi hướng vọng quê tôi lần cuốibiết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơikhi tôi chết hãy đem tôi ra biểnđừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôinhững năm trước bao người ngon miệng cáthì sá gì thêm một xác cong queokhi tôi chết hãy đem tôi ra biểncho tôi về gặp lại các con tôicho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơitừ những mắt đã buồn hơn bóng tối.khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hếtđời lưu vong tận huyệt với linh hồn /.

(12-1977)

Từ khóa » Du Tử Lê Nhà Thơ Hèn