Nhật Ký đọc/Review | Hiệp Sĩ Hạt đào Ba Quả Táo

Đang trong tình trạng sắp xếp lại cho thuận mắt. Và ngồi sắp lại mới thấy nó cũng khá dài

A

*Anh hùng, đi chậm cái coi*: Hài, hay, nhưng edit nhanh quá, đọc không kịp

*Ảo giác*: Lam Lâm

Lúc đầu mình nhầm chuyện này với một bộ tù ngục chi đó, nên không đọc. Cho đến hôm qua đọc cái văn án thích không chịu nổi. Và giờ đang có cảm giác bị lừa ngọt (đến tận chương thứ 8). Xem chừng nó thực sự khá ngược

7/10

B

*Ba mươi tuổi suy nhân*:8/10

*Biên bức*: Hề, thể loại mình thích. Gian hùng thụ. Vật cực tất phản, bị ép trở nên mưu mô gian trá

Có điều… tốc độ edit… ngang ngang với mình…

Hẳn đã chính thức bị drop, băn khoăn không biết còn ai nhớ tới nó nữa không. Có lẽ mình nên kiếm qt về đọc

C

*Màu cam*: Chanh hoàng mới là tên, nhưng mình thích gọi nó là màu cam hơn. Một truyện ngắn giàu cảm xúc. Viết rất thành công. Có lẽ là BE, nhưng với mình là HE. Một cuộc đời có thờ ơ, có ganh tị, có hi sinh, có nỗ lực, có cố chấp, có khổ đau, có hạnh phúc.

9/10

*Cúc đãng*: …Bựa! Bựa của bựa, cực bựa, bựa vô đối, bựa biến thái. Đọc một hai chap thì không sao. Đọc một lúc cả chắc chắn sẽ bị nghẹn. Nhưng chắc chắn sẽ đọc hết.

… Không chấm được, vì nó ngoài H chỉ có H, H lại là H bựa

Cố gắng thay đổi số phận vai phụ

Ngôn tình, xuyên sách, link edit trong link review :)), hay

D

Danh Lợi Song Thu

Được, 7/10. Mình đọc QT nên chả biết có ai edit không, và vì lý do trời ơi nào đó không tìm được bằng google

Thương trường tranh đấu. Tác giả rất khôn, đoạn nào cảm thấy khó thì lướt =__= Nhưng vẫn đủ để hiểu diễn tiến và mưu mô. Cơ mà, cái màn bi kịch hào môn truyền từ đời này sang đời khác nó cứ làm sao ấy. Về mặt cơ bản, có 3 nhân vật thì ai cũng giỏi. Mình mà là một ai trong số họ thì mình chắc dùng một dao cho song quá.

Bi kịch rất hay, cơ mà dùng 2 lần, nên hơi chán, tuy là tác giả đang tạo tình huồng đồng cảnh ngộ cho các nhân vật.

*Dị thế chi “đào” hoa trái: Np, cũng được, nhưng mà đang đọc dở thì ngừng vì lý do trời ơi đất hỡi nào đó =___=. Sẽ đọc tiếp.

*Dạ Nguyệt:Đoản văn, hay. Hư ảo. HE, BE còn tùy người đọc. Vì mình không thích kết kiểu đó nên không ghi điểm đâu

*Dung quân: 8/10. Tốt, đã đọc sạch bản edit bằng đt. Càng ngày càng có nhiều người xóa, bỏ blog ;___;

*Dữ Thần Hôn*: Chưa đọc chữ nào, nhưng chỉ vì cái mồm bạn thụ thôi thì cũng quá đáng đọc rồi.

Mà mấy bộ trong list, ngó lại, mình vẫn cứ bỏ chưa sờ phần nhiều…

*Đại Mễ Tiểu Mạch*:Không cần ngôn từ ca ngợi. Đọc rồi sẽ không rời mắt được cho xem. 9/10

Đăng Hỏa Lan San – cảm nhận

*Độn nô ác chủ*: Hồi đó mình thấy là bị drop, không biết hiện có nhà nào hốt về không. Hài đó nha, vào tay Tiêu Dao Thán thì khỏi nói rồi.

*Đường đột mỹ nhân*:Hài luôn, xuyên không nè, thụ tính tình ba chấm nè, edit hay nè…

*Đế Quốc Bóng Tối*: *cười ngu* Hơ hơ hơ. Một bộ hắc bang tuyệt vời. Tác giả xem chừng có nghiên cứu tư liệu đàng hoàng, bạn editor chịu khó cẩn thận. Và nhất là có lời hứa “từ giờ sẽ không thế (chậm post) nữa đâu”

9/10

*Đi tìm cung điện cát vàng mộng ảo*

7/10

Bạn Alice đang nghỉ ngơi dưỡng sức :)

Bộ truyện này rất rất ngọt ngào. Không nên bỏ qua nếu thích công sủng thụ. Đôi này có đoạn thoại cực thú:

Archi cười, cười đến tươi đẹp thanh nhã, chớp chớp mắt hỏi. “Ta dơ bẩn ngươi sẽ không muốn ôm sao?”

“Dù ngươi không tắm rửa một năm, ta vẫn sẽ thích ôm.”

Nội dung khá được, không có gì quá bất ngờ hết nhưng ổn, tiến độ vừa phải, và là bộ đầu tiên mình không thích phiên ngoại, bởi phiên ngoại chẳng thêm chi tiết nào hết, cũng không có fanservice. Có điều thần linh mà thỉnh thoảng lại điên điên thì cũng hơi nản, sao tác giả không kiếm lí do nào hợp lý hơn chuyện cho anh thần điên tự nhiên =__= ?

E

F

Facebook Naruto

Hài là chính. Tung hint cp là phụ.

G

Gian thần! Quỳ xuống cho trẫm

Ngôn tình, nữ mặc nam trang tham gia triều chính, link edit trong link review :))

H

*Hết thảy bắt đầu từ khi ta gặp nhau*: Nghe quảng cáo không thua gì SCI

Hỏa hồ by  ♥ Blood ♥

Có thể đọc ở đây hoặc đây. Chú ý cho nó là BG, nhưng cực hay, và từ 2009 chưa ra chap mới

*Hựu nhất xuân – Đại Phong Quát Quá : NP, hài, điềm đạm

*Hoa thần nguyệt tịch*: Xấu hổ quá, bỏ dở gần năm…

*Hacker Otaku và tổng tài*:Truyện được, hai nhân vật yêu hơi nhanh, nhưng otaku đúng là otaku toàn tập. Thêm nữa, nhưng đoạn chat rất thú vị và dễ thương. Tuy trách truyện đi nhanh nhưng cũng không có cách nào, vì nếu kéo dài quá lâu sẽ gây nhàm chán. Không có rắc rối mâu thuẫn cao trào gì cả. 7.5/10

*Hắc y đại hiệp và bạch y ma giáo giáo chủ*: Có lôi đấy :)) Một trong những bộ yêu thích. 8/10.

*Huyết sắc chi nguyệt*: Fav =)) H cao, và chỉ thế thôi. 6/10

Nội dung của nó viết theo lối đảo thời gian. Tác giả có thể viết thế thì rất tốt, đáng tiếc là trường hợp này lại khiến người ta rối, hơn nữa nội dung rất đau lòng vì nó nhảm.

*Hoàng khuyết khúc chi tần lâu nguyệt*: Nhà SD4U làm, khỏi lo bị drop

*Hủ Mộc Sung Đống Lương & Bại Nhứ Tàng Kim Ngọc*: Không hiểu sao lại quên hai bộ này vào list, có lẽ vì ngày nào cũng đi update nên ko quên. Không quên nên không cần cho vào list nhớ đọc nữa =))

8/10

*Hoàng Thúc*: Anh là một thằng vương gia rất khổ. Không biết những bộ khác của Đại Phong Quát Quá như nào, nhưng 2 anh công bên nhà Thạch Hoa Lam quả là số con rệp. Đặc biệt là anh.

Spoil: Vương gia là một vị trí rất nhạy cảm, đặc biệt là Hoàng Thúc

9/10

*Hùng Bá truyền thuyết*

Hiện tại vẫn chưa có người edit, chỉ có wattpad và qt được post trên WP. 7/10

Phong Vân đồng nhân. Lăng Bá Thiên xuyên về thành Hùng Bá ngày hắn mới lập Thiên Hạ Hội. Vốn là một kẻ đứng ngoài, Lăng Bá Thiên nhận thấy kẻ Hùng Bá này có tâm cơ nhưng không đủ tài đảm lược, may mắn thay thời điểm hắn xuyên đến vẫn còn sửa chữa được. Thế nên trong truyện, Vân không hận Hùng Bá, nhưng cá tính trời sinh không đổi, chỉ là thoải mái phát triển hơn dưới trướng sư phụ. Sương Vân Lãng đều được nhận làm đệ tử. Nhờ anh mà tuy Lãng không còn là kẻ thất bại luôn chạy theo Phong nữa, mà là một kẻ gian xảo mạnh mẽ đến phát sợ ;___; U Nhược không có số phận bi thảm lẫn vẻ u nhược mà được nâng niu, đào tạo thành một bà chằn chính hiệu. Là một người mới chỉ đọc truyện tranh Phong Vân, nhờ đồng nhân này mà mình muốn đọc chính truyện. Có thể nói, tác giả mê Phong Vân vô cùng, từng trích đoạn, từng câu chữ đều có ảnh hưởng bởi Phong Vân. Tác giả cũng chọn rất đúng thời điểm để nhảy vào thay đổi cốt truyện, vì Phong Vân đúng là không phải bắt đầu vào cái ngày Hoắc gia bị sát hại, mà khởi nguồn từ lâu hơn trước đó rất lâu.

Không biết truyện chữ ra sao, nhưng truyện tranh ấn tượng về Vân mạnh hơn Phong rất nhiều. Ở đây cũng thế, công tử chính trực Phong không bằng nổi Vân. Khi còn nhỏ, Phong là đứa trẻ nhiệt thành sáng sủa cương trực, Vân là kẻ lầm lì tiềm tàng nguy hiểm. Niên thiếu, Phong là khiêm khiêm quân tử, Vân là thất phu máu nóng cuồn cuộn. Khi đã là huyền thoại võ lâm, hai người mới có nét giống nhau ở phần nội liễm lại, nhưng cũng khác biệt tựa hai ông thần thiện ác đứng trước cửa chùa. Trong truyện không thể hiện nhiều đến thế, vì trục chính là Hùng Bá – Kinh Vân chứ không phải Phong-Vân.

Lăng Ngạo Thiên thật sự là một kẻ mạnh nhưng lãnh tình. Bộ Kinh Vân cũng lãnh tình, nhưng người đã đặt vào mắt thì quan trọng hơn tất thảy. Mình có cảm giác thế này, nếu một trong hai người chết, Bộ Kinh Vân sẽ trả thù thảm khốc và đau khổ dằng dặc, nhưng Lăng Ngạo Thiên trả thù thảm khốc xong là sẽ xong. Không phải than vãn oán trách gì nhân vật, họ là người yêu của nhau một cách tận trách, chỉ là cảm nhận về tính cách hai người. Thiên Hạ Hội trong tay một kẻ như Lăng Ngạo Thiên mới thực sự xứng tầm thiên hạ, không ai dám khinh thường.

Truyện này là bộ khiến mình cực kỳ ngưỡng mộ uploader. Mình nhớ có một câu nguyên văn từ qt thế này “Dù chỉ là con sâu cái kiến, nào sợ thiên uy, thiên đã diệt ta, ta liền phá thiên.” QT cẩn thận và nghiêm túc => đọc dễ. Đoạn này không còn nằm trong phần chính nữa, mà là về hai anh em sinh đôi sau sau mãi mới xuất hiện trong Phong Vân, đáng tiếc trong khi tác giả đã nhân từ cứu vớt Đoạn Lãng, cứu Sương thì lại để hai anh em này chết.

I

K

Khắc tinh của sát thủ chính là mèo

>.< Fic yêu cực. 8/10

Là fic sáng tác, viết rất mượt, có thể thấy rõ người viết là người ở giữa chúng ta và vượt trội hơn chúng ta. Có hai cặp chính và một cặp phụ nam nam một cặp phụ nam nữ. Như cái tựa, nó quai quái và hài hước, nhưng không phải không có chap đau xoắn ruột, dù chỉ một đôi chap thôi. Tác giả thể hiện nhuần nhuyễn hoạt động bình thường của những kẻ bất thường. Bí ẩn tưởng không nhiều lắm, nhưng đến thời điểm hiện tại vẫn còn nhiều điều cho người đọc khám phá. Nếu mà thích nhân vật có tính cách quai quái không giống bình thường, (so sánh thì không hay lắm, cũng chả giống, nhưng sự dị của nhân vật có phần giống Tô Du Bính) thì đừng bỏ qua.

Hơi khó để spoil, nhưng là thế này: Nhóm sát thủ S42 nơi tập trung toàn thành phần quái đản nhận nhiệm vụ kỳ lạ, thay vì ám sát lần này họ phải bảo vệ một nhóm người. Giữa chốn nguy hiểm trùng trùng, đạn, lửa, nước, điện và côn trùng tiền sử bay tứ phía, vệ sĩ và thân chủ tốt hơn là hợp tác. Nhưng có vẻ những kẻ thuê vệ sĩ kia không cần được bảo vệ lắm thì phải…

Khắc tinh của sát thủ là một truyện kết hợp giữa hiện đại huyễn huyễn và đam mỹ, nghiêng về hai cái sau nhiều hơn. Nhóm sát thủ S42 là nhóm có tỷ lệ thành công 100% của tổ chức, xin nói thêm là tỷ lệ phàn nàn là 105%, do có khách hàng đã kết thúc hợp đồng vẫn quay lại phàn nàn tiếp. Nhiệm vụ mới họ nhận yêu cầu họ phải bảo vệ thân chủ và tất cả những gì đi kèm của thân chủ, tức là một vệ sĩ và ba con mèo quái đản. Do sự bất thường của cả hai phía, đặc biệt là nhóm sát thủ, ta phải thốt lên: Khắc tinh của sát thủ chính là mèo!

Nhiệm vụ không bình thường ẩn giấu một âm mưu không bình thường, tất nhiên. Lũ mèo và thân chủ đều là những kẻ có năng lực kỳ lạ và nguy hiểm. Nhiệm vụ dễ dàng hóa ra nguy hiểm hơn họ tưởng rất nhiều. Nhóm sát thủ còn không biết rằng, dù nhiệm vụ kết thúc ra sao, cái chết chính là số phận đang chờ đợi họ phía trước, để tiêu hủy mọi bằng chứng còn sót lại.

Với mục tiêu và thân phận bất thường, nhóm thân chủ ban đầu vô cùng khinh thường các sát thủ mà không nhận ra mình đang dần bị hấp dẫn. Và đến khi bất ngờ nhận ra thánh ma sĩ mà cả bộ tộc của họ khao khát từ bao đời lại ở ngay trước mặt họ, cảm xúc và phản ứng hỗn độn. Nhưng tổn thương thì đã tổn thương, yêu thương thì cứ yêu thương, các thân chủ chỉ cố hết sức để hoàn thành mục tiêu.

Tóm lại là, xin đọc đi!

L

Lang bảo bảo ký sự

7/10++++++++++++++++++++++++++++

Vì anh công và H~~~~~~~~

H đáng yêu, sủng đáng yêu, ngọt đáng yêu. Và ngược, đấu tranh quằn quại mãi mới được sủng. Bán lang nhân chịu khổ từ nhỏ tới lớn vì là bán lang. Mẹ Duệ bị lang vương xxoo sinh ra ở làng của người bình thường. Sau này trải cả chục chap dài dòng và rất thú vị thì gặp lang vương và bị nhìn trúng, biết là con nhưng vì xxoo đó là anh đang trong quá trình ăn cướp nên anh chả để tâm anh đã tạo một đứa hay cả đàn. Hơn nữa bán lang nhân rất bị lang coi khinh nên em có là con anh cũng mặc. Quá trình khôn lớn của em khổ cực đủ lấy nước mắt, hai thân phận của em, con lai vô thừa nhận, cũng như trẻ bị bỏ rơi khiến em phải vật lộn mà sống, hận mà không biết hận ai cho đành.

Quên rất nhiều cơ mà đáng yêu quá đi đọc lại đây. Tiện thể, google thì không thấy trên vns, chỉ thấy 1 link wattpad.

*Lão đại*:;___; Hay lắm nha, Hắc đạo, tình thù. Hu hu, tính cách hai anh quá đặc sắc, đều là tính cách mình yêu cả. Lại là do Ney làm, nên ngôn ngữ uyển chuyển lắm. Thoát khỏi cơn cuồng SM là nhờ hai anh. Nhưng mình quá sợ lời dọa SE nên mình bỏ dở giữa chừng. Thật ra, mâu thuẫn hiểu lầm giữa hai anh không phải là không thể cởi bỏ, nhưng vì lý do trời ơi đất hỡi nào đó mà không giải thích cho nhau. Có lẽ là vì sự cứng đầu hay tự tốn quá lớn, hoặc cho rằng mình đã sai phải bị trừng phạt, họ đã khiến cả bản thân và người còn lại đau đớn tuột cùng.

7/10

*Lăng Nhiễm trọng sinh*

Nó có topic mấy trang trên vns thì phải, tức là, có kha khá người thích, nhưng mình không thích bộ này tý nào.

Có lẽ mình đã kỳ vọng ở nó quá cao chăng? Vì mấy chữ báo thù rửa hận mình đã hi vọng nó huyết tinh giằng xé lắm, nhưng đọc vào truyện những đoạn báo thù xẻ thịt mình cứ thấy nó đều đều đều, chẳng đáng sợ tý nào. Đoạn trẻ em bị hành hạ đáng ra rất cảm động, bằng một cách nào đó mình thấy nhạt thếch…

Nội dung khá là hợp lý, ít nhất là một phần ba đầu, sau mình không đọc. Việc công giúp đỡ ngay từ đầu đã có hint báo trước nên không bất ngờ, và cũng là điều dễ hiểu. Cách trả thù của thụ ngoại chặt xương lóc thịt thì quá bất cẩn, cũng phải thôi khi em ấy cả hai kiếp đều là trẻ con. Phần sau là thụ sẽ đi xử những kẻ cao cấp hơn trong đường dây buôn bán trẻ em, không biết cách trả thù có nâng cấp độ không. Đột nhiên nói đến đoạn buôn bán rẻ em, làm mình nhớ đến một bài review truyện khác u ám hơn nhiều. Giá như Lăng Nhiễm trọng sinh tập trung hơn vào giết người thì hẳn sẽ hay hơn.

5/10

M

Mạt thế chi trọng sinh – Phục Dực review

Mạt thế đàm – cảm nhận

*Mê hồ tướng quân*: Có vẻ khá fun. Tuy ngồi ngẫm lại có lúc hơi vô lý. Có điều… rất có khả năng bị drop!

4/10. Lý do là vì bị drop nữa

N

*Nhật ký tiểu M*:Sau xiềng xích dịu dàng, hiện đang chìm trong SM

*Nhất tiếu sát*: Mỹ nhân yêu nghiệt thụ, ngược, rất hứa hẹn

Ngạo cốt trọng sinh – cảm nhận

Nếu by Tuấn Tuấn

Bộ này nhớ là đã đọc vì tựa ngắn, hơn nữa mình đã có một cm khoảng đôi dòng về nó trên vns.

Thiếu gia và người hầu nuôi từ bé. Cái mặt trái của xã hội đồng tiền tạo ra tầng lớp người nhìn thì tự do nhưng thực tế lại là nô lệ. Đúng, là chủ nhân và nô lệ. Cái đau đớn thay trong bộ này là địa vị thấp kém của thụ. Nghe ra thì có vẻ thụ là người thấp kém trong thấp kém (Dù khi đọc lại mình thấy khá là… nhà họ Cao giữ Lâm Nghị (một thằng nhóc bé tý) lại để mà làm gì. Ông bố già của cậu vứt con đấy trả nợ còn mình thì tự do đi? Cái lẽ gì kì vậy? Cái lẽ tác giả muốn tạo thụ số khổ.) Chính vì thế nên cả chuyện là đau thương rấm rứt, thỉnh thoảng điểm xuyết bằng vài nhát dao. Và cuối cùng thì những người yêu nhau thì đến được với nhau thôi.

7/10. Văn tốt, nhưng chưa thể vẫy cờ múa trong thể lại thiếu gia người hầu, cái mình cho là mâu thuẫn tạo nên đau khổ chưa được giải quyết. Lâm Nghị từ đầu là người hầu thì cuối cùng vẫn là người hầu. Quả đúng là khi Cao Suất đón Lâm Nghị về, không ai bảo bạn là người hầu. Nhưng ở trong nhà họ Cao với một đám trưởng giả và mội thiếu gia thì thiếu phu nhân địa vị không đàng hoàng cũng coi là người hầu thôi, huống hồ Lâm Nghị không thể là thiếu phu nhân. Duy có cái thiếu hụt tình cảm vì bị cha mẹ bỏ rơi của bạn được giải quyết nhờ cha mẹ nuôi tự dưng được tác giả nhét cho cuối chuyện. (Họ giúp đỡ bạn sống sót sau khi lang thang vì bị Cao gia đuổi đi, chưa gọi là cha mẹ, nhưng có thể miễn cưỡng khiến bạn coi như người thân.) Công phạm nhiều sai lầm, sau coi như cũng quyết tâm đuổi theo và che chở thụ. Dừng lại ở kết không có phiên ngoại không chừng đẹp hơn, Cao gia dù nói thế nào cũng không phải là nơi nên trở về, vì trong dòng ký ức hình như toàn kỷ niệm xấu.

O

P

Phong phi hoa – Lolovi

Bộ này rất là khó tả O_O

Khoảng độ 7/10. Ngược rất thích, ngược và vặn xoắn đến nỗi trái tim thiếu nữ đập thình thịch ~~~~~~~

Bối cảnh ban đầu là Lâm Diệp bị Trần Khắc nuôi nhốt hành hạ blabla nhưng mà ở một mình trong bóng tối vẫn gọi “ca ca (A Khắc)” một cách não nề ~~~ Xong được một đoạn là nhảy về quá khứ, thấy cảnh A Khắc bị Lâm Diệp đè và quấn chặt lấy mơ hồ tỏa ra mùi không cam tâm và cưỡng ép. Từ đây bắt đầu nhảy quá khứ, tức là kể từng đoạn quá khứ một, để thấy Trần Khắc vốn bị Lâm gia hành hạ ra làm sao. Và cuối cùng nhảy lên hiện tại, thấy Trần Khắc trả thù xong bắt giữ Lâm Diệp làm pet, rồi để trả thù bảo là không yêu hành hạ người ta phát điên làm sao. Cuối cùng lộ tẩy thằng cha Lâm Diệp nó giả điên nó chả biết từ lúc nào đã nắm giữ thế lực rồi blabla và end. Yêu hận tình thù kiểu của Lâm Diệp thật tình là đầy mùi hường phấn. Lúc nó không biết Trần Khắc muốn trả thù thì không nói, nhưng khi nó biết thì Trần Khắc làm gì nó cũng kệ, thậm chí đến cái mức lôi cả tình cảm ra làm vũ khí, hại nó thê thảm như c** nó cũng nhịn. Cứ cho là nó vốn không bị thiệt hại lớn và vẫn luôn giữ chức Boss cuối, nhưng chịu được như thế là điểm cộng lắm rồi. Tất nhiên còn xa thằng cha mới là một người chồng tốt, trong cái giai đoạn quá khứ, cưỡng ép lợi dụ (một cách không công khai) và trừng phạt Trần Khắc là có. Nói chung cặp đôi này đúng là tuyệt phối, nếu so về cách thi gan và biến thái (về mặt trí não chứ không phải xxoo), tuy nhiên vì Lâm Diệp biến thái hơn và trì hơn nên nó làm công. Mà kể ra, Trần Khắc là bị ép thành thần kinh không bình thường, Lâm Diệp thì vốn không bình thường, nhờ Trần Khắc nó ổn định hơn vì có mục tiêu là anh, nhưng cũng bất ổn hơn vì nó điên cuồng hơn.

Chỉ được có 7 là vì cảm giác có vài điểm không hợp lý. Cái chuyện mưu kế tạm ổn, nghe thì đơn giản, nhưng có cảm giác là hiệu quả. Tuy nhiên đi về mặt chi tiết và pháp luật và thời gian thì không cân nhau.

Q

*Quạ Đen và Quạ Trắng – Nhĩ Nhã*:Tên đúng ra là Hắc Ô Nha Bạch Ô Nha, văn phong của Nhĩ Nhã thì khỏi nói, hén? Như mọi khi, Nhĩ Nhã mở đầu bằng một nội dung rất thú vị: đặc vụ, người bình thường (không bình thường lắm) được mời làm đặc vụ, những vụ án bí ẩn, hài hước xen với âm mưu. Nếu thích hài hước, không thể bỏ qua. Nếu thích trinh thám, đọc được đó. Nhưng hẳn ai cũng sẽ nói bộ này đầu voi đuôi chuột, kết hơi nhạt so với dàn nội dung trải ra. Ừ, dù là phải bùm bùm bùm vài phát mới kết, nhưng mà mình đã kỳ vọng quá nhiều nên chắc cảm thấy chưa thỏa.

Vì thế, 7/10

*Quý phi truyện*: Là bạn Thập mĩ nhơn làm đó nha~

Quân lâm thiên hạ*: Được Tử Bông quảng cáo là cực kì logic

*Quỷ súc, chờ ngược đi!*: =)) Thêm một bộ hài của Tử Linh Sứ. Một bộ ngược công nha :)) Hãy đọc để biết làm thế nào để ngược một con chó!

9/10

Quỷ đoạn tình thương

Đọc lâu quá rồi nên lúc nhìn thấy nó trong tệp Done, mình chịu  không nhớ mô tê gì hết. Đến lúc mở ra cũng chỉ nhớ là đã đọc… tình tiết quên sạch.

Tuy thế, ấn tượng hay thì vẫn còn. Diễn tiết đủ, cao trào có, ngược có hài có.Khuyến khích đọc.

Mình hiện chưa ở giai đoạn muốn ngồi đọc lại để viết review cẩn thận. Cơ mà bộ này hẳn là được bốn sao trở lên (Thang điểm năm sao, tất nhiên)

V

*Vĩnh hằng*: Bộ hiện đại đô thị này rất tuyệt. Hình như mình đã đọc qt được một phần, rồi nhảy cóc xuống cuối để xác định có an toàn hay không. Ôi, thời gian qua lâu không nhớ nữa. Nhưng Vương Hân trong này là một người tuyệt vời, bởi anh ấy có khả năng rất cao, nhất là lại không chịu chùn bước khuất phục. Cái cần quan tâm đâu phải là thụ hay công, mà tính cách của nhân vật mà thôi. Cũng phải nói thêm thương trường tranh đấu khá tốt, nhưng mình đọc lâu quá rồi, lại nhảy, không miêu tả được.

Đến giờ phút này mới phát hiện có người đã edit hoàn cả bộ. Thật ngưỡng mộ. Mà người ta làm ko chỉ hoàn một bộ.

9/10

*Vi thần*: Mình thấy thích văn án (Tại sao hasuchan lại đóng cửa???)

[View Finder] Vampire forbidden

Một số View Finder nữa, chưa đọc

ViewFinder đúp tiếp

T

*Tả ý phong lưu*: Tự dưng quên mất định type cái gì… Hình như là sướng cái vụ em hại anh mấy lần, anh vẫn không cách nào dứt bỏ.

*Thanh Liên ký sự – Bồ Đào: nữ biến nam, niên hạ, chính đấu

*Tĩnh dưỡng vô uy*:Mới kịp đọc 1 chương, (tại đang mải tìm SM =))), xem chừng hay

*Tư phàm*: Mình ngốn nó trong đêm hôm qua, trùm chăn nóng muốn chết. Phải nói là rất thỏa mãn khi đọc bộ này. Hàng đã xuất bản.

*Tiên đạo yêu ma lục*: 6/10

*Thừa Hoan*: Phụ tử. Ngược. Yếu tố trước ko fav, nhưng cái đằng sau nên đọc. Thời kỳ điên loạn khủng hoảng. Không biết bao giờ bắn nhau với tàu, thế nên đọc đam mỹ khi còn được đọc.

*Tra công hoàn lương ký*: Thật tình mình trả thấy bạn công tra chỗ nào, cũng chẳng thấy bộ này hay chỗ nào mà nhiều người có vẻ thích. Chẳng lẽ sau này nó thành sủng? Mình bỏ ngay từ chap1, thế nên không chấm điểm, có chấm thì cho nó 2/10

Tuyển tập đối thoại Bao Sách

Not đam mỹ, đồng nhân từ phim Bao Thanh Thiên bản 15 (?) năm trước

[HP] Tự do quay trở lại

7/10

Đây là một thế giới được tạo ra để ác nhân mù quáng có cơ hội tỉnh táo làm lại từ đầu.

Thế nên, Tom Riddle mới là nhân vật chính, tung tăng tung tẩy đến trường với Harry. Thật sự là tung tẩy đó ạ, hai bạn cùng vào Slytherin hưởng thụ cuộc sống học sinh, diệt trừ trường sinh linh giá dưới sự bảo kê của Slytherin và Gryfindor còn gì sung sướng hơn?

Nhưng không phải vì thế mà truyện chán, đấu với một đại ma vương, tiểu ma vương và cứu thế chủ dưới lốt trẻ con không hậu thuẫn vẫn khó khăn vô cùng, hơn nữa thế giới được tạo ra có hạn chế của nó, tuy mục đích của nó là happy end cho Tom nhưng không có nghĩa là có thể dễ dàng đạt được. Chính vì sự biết trước và can thiệp của một đống kẻ xuyên, nhiều người không bị chết, nhưng Voldermort cũng không bị mất lý trí như nguyên tác, mà trở nên nguy hiểm hơn gấp bội. Hơn thế, rắc rối lớn nhất của truyện lại chính là Harry và quy tắc của thế giới. Mệnh định Harry và Tom Riddle đối đầu, thế giới được tạo ra này cũng thế, thế nên tuy hai người yêu nhau, nhưng vẫn phải đối đầu. Nhân vật chỉ được tự do thật sự khi giải quyết được điều này mà thôi.

Điều mình thích nhất là truyện xử lý triệt để quan hệ bốn nhà, cũng như quan hệ phù thủy-muggle. Có hàng tá fanfic đồng nhân, nhưng đều xử lý quá vụng về. Phần khá lớn là một sống một chết, phần khá lớn nữa là phù thủy vẫn hoạt động bí mật, một phần nữa lờ tịt. Thật tốt khi trẻ con có thể lựa chọn và trở nên vĩ đại ở cả hai thế giới. Thế giới nào cũng có điều tốt điều xấu, không thế giới nào tệ hơn hay tốt hơn, mà chúng ta đang sống trong cùng một thế giới.

Điểm duy nhất buồn, đó là truyện dìm hàng Ron và Her. Nhiều truyện dìm Ron và Her lắm thay, nhưng truyện này đáng nói vì dìm khéo, tật xấu của họ được mang ra xem xét một cách đúng đắn. (Dù mình thấy truyện Her không hiểu sâu sắc về muggle và từ bỏ phép thuật nó hơi dị, nhưng cũng có thể.)

The Rise of a Dark Lord

Family… he had family now. It’s such a strange thought. He hadn’t gotten to used the idea of it yet.

Không hay, nhưng rất có sức hút, nhất là mấy chap đầu. Thật tình không quan trọng VolHar truyện này, mà là Har dark một cách quá đẹp. Nhưng đã nói rồi, không hay, tư tưởng rất ngây thơ, nhưng mà vẫn không đọc không được ;___; Không biết nó sẽ phát triển thành không đọc nổi hay cứ đọc mà vẫn chê

Thú nhân chi cường dưỡng thư tính (7/10)

Thú nhân, góc nhìn của thụ, không có xây dựng bộ tộc áp dụng kỹ thuật, tốt, chưa có edit

Thú nhân chi Pháo hôi công đích xuân thiên (7/10)

Thú nhân, góc nhìn của thụ, không có xây dựng bộ tộc áp dụng kỹ thuật, tốt, chưa có edit

Trọng sinh chi dị thú liệp nhân (7/10)

Thế giới tương lai, góc nhìn của công, có linh thú và siêu năng lực, có trả thù nhưng không quá nhiều

Trọng sinh chi Trầm Vân Đoạt Nhật (6/10)

Thụ trọng sinh, ân oán thế gia, không thích

Thiên hạ đệ nhị mỹ nhân

Truyện mở đầu khá thú vị. Triển khai bị nhạt. Tác giả huỵch toẹt ra quá nhiều thứ có thể dùng để làm twist cho sau này, như vết sẹo biết hình con rết biết cử động trên người công, việc cha ruột công ám hại công từ bé. Công đi ba bước lại mở lời ghẹo thụ một lần mà thụ có vẻ vẫn chưa nhận ra một bầu trời thính. Biết là sau này có tình tiết ngoắt nghéo đúng gu đấy mà cách triển khai không ưa

Thứ nữ sủng phi

Lần đầu đọc thích lần sau đọc phát hiện ra những bug làm thấy chán truyện.

S

*Sở Sở*:Mình thích bộ này lém. Nó không ngọt nhưng nó êm ái, lại rất hợp lý. Hồi đó đang đọc dở đến chap 3, 4 thì chịu không nổi chạy đi đọc qt. Cực kỳ thích… bà mẹ nhân vật chính, Sở Yên Ngọc.

8/10

*Sốt cao đột ngột*: Một bộ SM thực sự, có ngọt, nhưng không ngọt như Xiềng xích dịu dàng. Cũng không hề bựa hay kinh gì đâu. Nó có ngược, là cái ngược căn bản nguyên thủy của SM, vì dù mình có nói thế nào đi nữa, căn bản từ S và M đã có nghĩa ngược rồi.

Và vừa kiểm tra link lại một nhà nữa xóa… Nó thật sự ngược nên mình lừng chừng mãi không biết có nên đọc qt hay không. Thụ là M chính hiệu, thích đau đớn thích nói bẩn khi quan hệ. Nhưng sự ngược giữa hai bạn không phải là vì SM, thế giới đó đen tối, có điều thụ là kẻ khôn ngoan không mắc vào bẫy trong đó, là M nhưng cường. Mình mấy đọc mấy chap đầu, không biết nhiều về công, chỉ nhớ công nhỏ tuổi hơn thụ, có quá khứ không hề dễ chịu, đó là lý do bạn ấy chơi SM. Lý do không đọc cũng vì cảm giác ngược rất đời thực. Không chỉ bộ này, tác giả này có mấy bộ nữa cũng đều là SM, và rất hay và rất ngược. Chắc cũng vì khẩu vị hơi nặng nên ít fan.

*Quân túy trầm hương*: Mình không hợp với sự bằng phẳng u u này. Không hiểu sao, mấy chap đầu, chỉ thấy có Thượng Hương là sống, nhưng người khác chỉ là rối múa trên sân khấu. Có lẽ, mình chỉ thích ngọt ngào ấm áp, hài tửng, thích các vị đại nhân chói chóe lóe mà thôi, nên mình sợ hãi khi đọc Quân túy trầm hương. Thêm một điều nữa là giọng văn này không hợp chút nào với đọc trên điện thoại cả, rớt mệt, bỏ ngang xương.

Một điểm hay là bạn editor Phỉ Thúy cẩn thận lắm, chú thích rất dài, chú từng điển một.

6/10

R

X

*Xiềng xích dịu dàng*:Fav! SM *xịt máu* Bộ này vừa phải thôi, vì là cả hai bên ăn ý đồng lòng. Vâng, SM mà ngọt muốn chết *cười như điên*

Từ đầu đến cuối là SM và sủng. Cũng có cao trào thử thách, nhưng không thể hiện thêm được nhiều về hai nhân vật hay tình yêu của họ. SM và sủng nên coi đây toàn tình thú chứ chẳng sợ hay ngược tý nào.

7/10. Phần Triển Lãm Sủng Vật mình không thích

Y

*Yêu Kỳ truyện*: Một bộ huyễn huyễn tuyệt vời. Đọc truyện chẳng khác gì chơi một khối rubic, rất nhiều chi tiết, rất nhiều cảm xúc, rất nhiều cái không ngờ. Thật sự bội phục tác giả đã có thể sắp xếp chúng lại liền mạch như vậy. Đáng tiếc, chưa có bạn nào edit cho mình đọc.

Tất nhiên, có lẽ là do đọc qt nữa, mình thấy truyện cũng có điểm dở. Quá nhiều nhân vật, nên đôi lúc thấy không thỏa cho một đôi người. Có đôi khi thấy nuối tiếc, thương cảm. Có đôi khi cứ cầu chữ giá như…

8/10

Phá Hiểu (ABO văn)

Vương gia đích hậu viện

Trọng Đăng Tiên Lộ – Sáp Sáp Nhi

Mình sẽ không bao giờ đọc truyện Sáp Sáp Nhi nữa. Văn án bao giờ cũng hay, cũng hấp dẫn. Đọc vào rồi cứ thấy ghét kiểu gì. Ghét tác giả chứ không phải nhân vật.

Xuyên việt chi thú nhân chi tướng

Nhớ là có review bộ này rồi? Một tượng đài của xuyên việt và thú nhân. Thụ cường, cái mình thích ở bộ này là thụ là tướng quân thời trung đại không hề khinh tài trí của thú nhân thời cổ ăn lông ở lỗ. Truyện có một nhân vật khác cũng xuyên không từ hiện đại về nhưng khinh người cổ đại, tự lập được ngai vàng nhưng không bền, nghiệp (công thụ) quật chết.

Độc giả và nhân vật chính tuyệt đối là chân ái

Mình đọc đoạn đầu và kết, không đủ kiên nhẫn để đọc hết. Nó đáng giá để bỏ tiền mua. Nói vậy là được rồi.

Chia sẻ:

  • Facebook
Thích Đang tải...

Từ khóa » Nô Gia Không Hoàn Lương Review