Nợ Tang Bồng Vay Trả, Trả Vay

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012

Liêm sỉ!

Liêm sỉ. Thứ rất cần để tạo nhân cách cho 1 con người, dường như đang dần bị những con giòi gặm mất. Thật đáng lo là chúng đông quá. Cái đơn giản! Mình không có tiền. Bạn cũ đến chơi hỏi vay. Đành đi mượn người khác đưa cho bạn. 2 năm rồi chẳng thấy tới nhà, thế rồi quên luôn. Chẳng lẽ đòi ? Thôi quên thì cho luôn đi. Cái đỡ đơn giản! ví như "Tôi mà không chống được tham nhũng thì sẽ xin từ chức". Ấy thế mà tham nhũng càng tăng, ông càng muốn giữ ghế. Những kẻ như thế rất đáng để làm bạn...với giòi. Không có nhận xét nào:

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

Nguyễn Công Trứ

- Nguyễn Công Trứ (1778 -1858) tự Tồn Chất, hiệu Ngộ Trai, biệt hiệu Hy Văn : Nhà thơ, nhà quân sự, nhà kinh tế. - Con quan Đức Ngạn hầu Nguyễn Công Tấn, quê làng Uy Viễn (nay thuộc xã Xuân Giang, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. - Cầm quân dẹp các cuộc khởi nghĩa của nông dân, năm 1858, dù đã 80 tuổi nhưng vẫn xin vua cho cầm quân đi đánh giặc Pháp. - Ông cho dân lấp biển, lập nên huyện Kim Sơn ( Ninh Bình) và Tiền Hải ( Thái Bình). - Ông có nhiều bài thơ rất hay còn truyền lại đến ngày nay. Ông có nhiều cái hay, nhưng tại hạ nể ông nhất ở 2 cái này: - 73 tuổi còn cưới vợ - 80 tuổi còn đi đánh giặc Thật là nhân tài, tính cách hiếm có. Xưa nay về cái sự ngang tàng khí phách thì có lẽ ít người hơn ông. Vòng trời đất dọc ngang, ngang dọc. Nợ tang bồng vay trả, trả vay. Chí làm trai Nam, Bắc, Đông, Tây, Cho phỉ sức vẩy vùng trong bốn bể. Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh. Đã chắc rằng ai nhục ai vinh, Mấy kẻ biết anh hùng khi vị ngộ. Cũng có lúc mưa dồn sóng vỗ, Quyết ra tay buồm lái với cuồng phong. Chí những toan xẻ núi lấp sông, Làm nên tiếng anh hùng đâu đấy tỏ. Đường mây rộng thênh thênh cử bộ, Nợ tang bồng trang trắng, vỗ tay reo Thảnh thơi thơ túi rượu bầu. (Chí làm trai) 1 nhận xét: Trang chủ Đăng ký: Nhận xét (Atom)

Lưu trữ Blog

  • ▼  2012 (2)
    • ▼  tháng 10 (1)
      • Liêm sỉ!

Từ khóa » Nợ Tang Bồng Vay Trả Trả Vay