Nụ Cười Hồn Nhiên - Tuổi Trẻ Online
Có thể bạn quan tâm
Phóng to |
Sương chiều phủ lớp mỏng trên mặt hồ. Anh nhìn mông lung lên bầu trời âm u, mù mịt sau cơn mưa sụt sùi dấm dẳng từ đêm qua. Những con vịt trời bơi đi bơi lại một vòng chật hẹp giữa lòng hồ phẳng lặng như gương. Chiếc áo khoác phủ trên người anh thành chấm đen nhạt nhòa giữa từng chỏm màu sắc đơn điệu. Em im lặng, bàn tay đặt lên tay anh, nắn nhè nhẹ. Bàn tay vẫn còn bám bụi tro người chết.
Khi cô rút chiếc chìa khóa kim loại loang loáng dưới ánh đèn hành lang ra khỏi ổ khóa, cô biết, không bao giờ mình còn trở lại nơi này. Cô siết nhẹ chìa khóa trong tay. Ngạnh sắt chạm vào da tay, đau đau. Xúc giác nhắc nhở cô, hành động này là thực, thực hoàn toàn, không có giấc mơ, chút ma mị, động lực trong vô thức nào xúi giục cả.
Cô cúi người, xách hai túi xách nhỏ lên, khoác lên vai, ngoái đầu nhìn lại cánh cửa gỗ chi chít vết dao lam rạch, bã kẹo cao su dính bừa bãi lên vài chỗ, đã chuyển sang màu xám bẩn.
Đằng sau cánh cửa bẩn thỉu, rít ráy kia, nơi cuộc sống cô đã diễn ra đều đặn, trầy trật trong nhàm chán, cuồng nộ, vật vã, đớn đau, sẽ không còn nữa. Hoặc giả, những cung bậc xúc cảm ấy vẫn còn thì nó sẽ diễn ra ở bối cảnh khác. Không phải trong căn hộ chung cư cũ xì, hai phòng ngủ, cả hai đều đóng bụi im ỉm suốt từ ngày cô dọn đến, cửa sổ khép kín trống một lỗ đủ cho lũ mèo hoang chui lọt vào “ngao ngao” mỗi đêm khuya. Duy chỉ có phòng khách là hiện diện sự tồn tại cuộc sống con người.
Trên chiếc sô pha đơn dài màu đỏ bầm như máu đặc bị thiêu dưới ánh mặt trời, cô ngủ, đọc sách, vật vã khi cơn đau đến. Quần áo vứt vạ vật, nửa trên nửa dưới, thức ăn mua từ tiệm đầu đường bốc mùi qua đêm, lên men trong hộp giấy. Những điếu thuốc vô ý đốt cháy vài chỗ trên chiếc sô pha bọc vải. Bức tranh cuộc sống nhếch nhác, trễ nải song cô thấy mình không cần thiết phải thay đổi bất cứ chi tiết nào trong bức tranh tàn tạ đó.
Ngày thứ bảy trăm, cô quyết định sẽ kết thúc nó. Rất đột ngột, giống như tự nó thấy cần phải đến mà thôi. Cuộc sống của những ngày đã qua, bị nhốt lại sau cánh cửa sập xệ kia.
Cô bước ra hành lang. Đi hết hành lang, đến cuối căn hộ số năm, sẽ đến điểm cuối của hành lang. Ở điểm cuối ấy, bầu trời lộng gió sẽ chào đón cô, như đã từng chào đón cô mỗi tối ngồi bó gối thu lu, gục mặt xuống hai đầu gối, rít Camel điếu này nối điếu khác. Khói quấn thành vòng, tan nhanh vào trong gió. Xa xa trước mặt, phía trải, phía phải, thành phố lên đèn rực rỡ, đầy mê hoặc.
Cô đặt hai túi xách xuống dưới chân mình, tựa người vào thanh chắn hành lang. Chùm chìa khóa lắc cắc trong tay, gồm chìa khóa xe, chìa khóa phòng ngủ (Mà thật ra là khóa cái gì? Cất giữ cái gì trong không gian trống trơn, nồng nặc mùi phân mèo?), một hộp sắt nhỏ cất giấu hai quyển nhật ký, tấm album gia đình úa màu, phải lót bông gòn vô trong những bức ảnh, níu giữ thời gian, màu sắc cho những khoảnh khắc tươi đẹp hoặc cố làm cho tươi đẹp bằng cái miệng cười, thực ra không níu giữ được là mấy.
Tấm ảnh phai màu thuốc, mặt người bị ăn loang lổ mờ dần. Từng mặt người trong album cũ nát ấy đã trôi tuột đi, phai mờ như số phận của những tấm ảnh. Cảm giác về một gia đình, những người thương yêu từng tồn tại bên mình, hình như đã trôi qua từ lâu lắm, không còn nhớ nỗi cảm giác nữa. Cô chỉ biết từ lâu rồi, mình vốn tồn tại một mình.
Từ chỗ ngồi trên tầng năm này, nếu thả chùm chìa khóa, liệu có nghe được tiếng kim loại va chạm xuống đất và vọng về? Cô xoay xoay chùm chìa khóa trong tay, nghe tiếng leng keng chúng chạm vào nhau. Camel ám trong mũi, như mùi tử khí không bao giờ dứt bỏ được đối với những kẻ lần đầu làm nghề mổ tử thi. Cô lại lôi gói thuốc ra, phập phù hút trong sự thèm khát lâu ngày.
Anh đứng bên kia đường. Nôn nóng. Chờ đợi. Bước chân đi qua đi lại thành một đường thẳng nhỏ gấp rút. Cô dụi tắt điếu thuốc. Chùm chìa khóa từ tầng năm rơi thõm vào không gian tối tăm.
Sẽ bước đi hết một trăm ba mươi bậc thang, băng qua con đường hẹp lác đác vài chiếc xe lao đi trong đêm lạnh để đến chỗ anh. Rồi đặt chiếc túi xách lên tay anh, im lặng ngồi sau xe, chỉ còn nghe cái lạnh đột ngột đang cứa trên da thịt. Gió lộng rít, vù vù bên tai. Mùi mồ hôi ám trong thân người thoang thoảng theo gió bạt ra sau, ập và mũi cô. Tay cô hơi bám vào chiếc áo khoác rộng thùng thình của anh. Chiếc xe phóng nhanh trong đêm.
Sẽ đi khoảng hai trăm cây số, về miền quê yên tĩnh, ban đêm, âm thanh là tiếng ếch kêu râm ran, nước vỗ vào rặng tre ì oạp. Đôi lúc thấy sợ hãi với nỗi cô đơn vây quanh mình, còn đất trời thì cứ mãi rộng lớn mênh mông, muốn nuốt chửng tất cả.
Cô đã từng đến đó một lần, thả mình giữa chốn sông nước phập phùng, nhìn hoàng hôn đổ tím thẫm trên sông. Cô ngồi trên tấm ván kê trên bốn chồng gạch cao làm giường giữa căn nhà nhìn ra sông. Bầy muỗi vo ve tẻ ngạt. Mấy chiếc xuồng giăng lưới đêm bơi ở phía xa xa, ngọn đèn bão phập phù le lói chút ánh sáng yếu ớt trên mặt sông. Sợi dây xích đóng dính vào cột sắt dưới nền đất đầy dọa dẫm.
Cô ngồi im lìm trên tấm ván, thu gối lại. Bất động, thảm hại như bức tượng tồi tàn bị vứt trong hốc tối tăm. Bên ngoài lều, anh đang cho thêm củi vô đống lửa và cời than hồng nướng mấy con khô mực người đàn bà kia vừa chèo xuồng đem qua. Chị ngồi cạnh bên anh, tay phe phẩy chiếc quạt nan đuổi muỗi, thi thoảng trò chuyện và cười. Hàm răng vẩu ra, sáng trắng giữa đêm. Cô hơi động đậy thân người. Sợi xích lục cục chuyển động theo.
Mùi khô mực thơm nồng không lấn át được mùi nước dãi trong chiếc khăn mặt cô cầm trên tay. Mới cách đây ba tiếng đồng hồ, nó còn nằm giữa hai hàm răng nghiến chặt, nước dãi ựa ra nhễu nhụa thấm ướt. Cô quẫy đạp, giãy dụa, cắn chặt chiếc khăn, tựa như muốn xé ra từng mảnh, nuốt trôi trong cuống họng, cảm giác về sự sống lìa dần thân xác. Chỉ còn cảm giác về cái chết, về hành trình đi đến cái chết, rồi lội ngược dòng từ nơi đó về lại với căn nhà vách gỗ, âm u, muỗi vo ve quẩn quanh tai giữa nơi xa lạ.
Anh đứng bên cạnh cô, ngần ngại nhìn thân thể còm nhom đang nhiễu nhại mồ hôi, co ro trong tấm chăn mỏng. Anh đau đáu nhìn cô, ở đây không có ai cả, em cứ la hét, kêu gào, chửi rủa, không việc gì phải kìm nén mình lại. Như vậy thì đau đớn lắm. Em đừng giấu! Anh biết chắc là đau đớn lắm. Anh đắp lại tấm chăn mỏng lên người cô rồi chậm rãi sắc mấy thứ cây cỏ nhờ người đem từ trên núi về, nghe nói, tốt cho sức khỏe của cô.
Đọc tiếp Về trang Chủ đềTừ khóa » Nụ Cười Ruồi Là Gì
-
Nghĩa Của Từ Cười Ruồi - Từ điển Việt
-
Làm Thế Nào để Biết được Tâm Tính Người Khác Qua Nụ Cười Của Họ?
-
Vì Sao Phan Bội Châu Chỉ Im Lặng, Với Nụ Cười Ruồi Thoáng Qua?
-
Giải Mã "nụ Cười Ruồi" Trước Tòa Của Luyện - Webtretho
-
Cười Ruồi
-
12 Kiểu Cười Bạn Thường Gặp Mang ý Nghĩa Gì Từ đối Phương
-
Cười Hở Lợi Là Gì? Tốt Hay Xấu? Ý Nghĩa Tướng Số Nam, Nữ
-
Xem Tướng Qua Nụ Cười đoán Người Trường Thọ Hay Không
-
Xem Tướng Qua Nụ Cười: Đoán Tính Cách & Số Phận
-
Nụ Cười Là ánh Mặt Trời - Báo Đại Đoàn Kết
-
Trung Ruồi Và Câu Chuyện Phía Sau Nụ Cười - Vietnamnet
-
Nụ Cười Khuyết - Báo Lâm Đồng điện Tử
-
Nụ Cười Di Lặc Xua Tan Stress - VnExpress Sức Khỏe
Phóng to