Oan Gia Nghiệp Báo | Wiki Tam Giới Toàn Thư | Fandom

Thuanluong

Oan gia nghiệp báo

Nơi Nghiệt Cảnh Đài ở U Minh Giới, chúng sinh từng chịu đau khổ dày vò, bị kẻ khác tàn hại, sát mạng thực nhục… đứng xếp hàng thành đàn đàn lớp lớp để thưa kiện những người gây hại cho họ.

Hễ ai ăn một miếng thịt của con gì, oán linh ấy lại đến cắn rỉa một miếng lúc người đó đang ở giai đoạn cận tử nghiệp. Nghiệp báo chậm thì chân hồn vừa thoát xác sẽ bị các oán linh ấy bu lại cắn rỉa. Chậm hơn nữa thì oán linh ấy theo báo đời sau kiếp sau, báo đời kiếp của con cháu.

Chúng ta cứ thử hình dung, trong kiếp sinh của mình, ngoài chúng sinh lỡ bị mình sát mạng do đi đường, lỡ tay lỡ chân không nhìn thấy mà giẫm đạp, thì chúng sinh bị mình ăn thịt, sát mạng để nuôi thân, có bao nhiêu mà kể.

Tôi không nói đến việc ăn một mạng phải trả một mạng.

Chỉ cần ăn một miếng thịt trả một miếng thịt.

Một kiếp người được mấy mươi năm cho đến trăm năm, chúng ta ăn bao nhiêu miếng thịt của bao nhiêu chúng sinh các loài khác nhau. Tới lúc gần mạng chung, hay là vừa thoát xác, bao nhiêu oán linh ấy đều xuất hiện đầy đủ không sót mảy may nào. Họ đòi lại những miếng thịt mà chúng ta đã từng cướp đi từ họ và ăn vào thân mình. Mỗi một chút như thế, đều còn in dấu rõ ràng trong thức hải, tức thế giới tâm thức mỗi người.

Cả thân mạng ta nuôi sống hàng ngày, là một nghĩa địa khổng lồ chôn vùi bao nhiêu mảnh máu, thịt, da, tóc, lông, xương của các loài chúng sinh khác nhau…

Tất nhiên, nếu ăn thực vật với tính hoang phí, lòng không biết ơn, tàn hại thực vật vô cớ… cũng khó tránh khỏi việc các bạn thực vật hóa thành oán linh, quay lại đòi nợ mạng chúng ta dù ta có ăn chay trường.

Đời người ngắn ngủi.

Vài mươi năm cho đến trăm năm chăng nữa cũng là vô thường, hư huyễn.

Chỉ mong sao chúng ta không vì ngọt ngon nơi miệng lưỡi, thỏa mãn ý thích ăn uống món ngon vật lạ, hay quen với mùi máu thịt mà tự mình gieo trồng những nghiệp dữ trong kiếp người ngắn ngủi này.

Nên để thân mạng này, là một đền thờ thiêng liêng đầy hương hoa thơm cỏ lạ, trái cây muôn hình muôn vẻ. Hương thơm của đạo đức, của thanh tịnh an vui khi dùng vật thực là rau trái thanh đạm.

Chẳng nên chôn vùi máu thịt và oán khí chúng sinh trong thân mạng này. Trú xá tạm bợ nơi cõi trần lúc đó sẽ thực sự là một nghĩa địa, bãi tha ma đầy dẫy nỗi đau, oán hận và mùi tử thi phân hủy.

Trích từ: Thuần lương như sơ tâm

Từ khóa » Nghiệp Báo Oan Gia