[Oneshot | Khai Phong Kỳ Đàm] Kỳ Đàm | Phong Lam động
Có thể bạn quan tâm

[Oneshot] Kỳ Đàm
Zone: Khai Phong Kỳ Đàm – Web drama.
Relationship: Friendship.
Author’s note: Sắp Tết rồi, cẩn thận lượng đường. (*゚ー゚)ゞ
——x——
“Sẽ lại trở về như trước đây, hắn không tìm ta, thì ta đến thăm hắn. Chỉ là đoạn đường xa hơn một chút, ngoài ra không có gì thay đổi.”
Bao Chửng trò chuyện cùng Công Tôn Sách, mắt y trầm định ngắm nhìn bức tranh mình vừa họa xong. Người học trò đã nhìn thấu tâm tình của vị đại nhân, an tâm mà cáo từ về phòng mình. Là sáng sớm ngày mai, Bàng Tịch sẽ rời xa phủ Khai Phong, vĩnh viễn không quay về được nữa. Công Tôn Sách thở ra một tiếng. Ngài vừa mở cửa bước vào phòng mình, đã thấy hai bóng người phía trước.
“Chào” – Người nhỏ hơn cất tiếng trước, đùa cợt.
“Công Tôn tiên sinh, ta có việc muốn nhờ ngài.” – Là người thứ hai, bộ dáng nghiêm túc nhìn người.
-x-
Nhân gian lưu truyền rằng, đại án Tương Dương Vương mưu phản kéo dài suốt mấy năm cuối cùng cũng kết thúc, vị tiểu Hoàng Đế khi xưa giờ đây không những giữ được thiên hạ, mà còn tỏ rõ sự uy nghiêm của bậc đế vương. Trưởng thành – không chỉ có mình Hoàng Đế, từng người một đã nếm đủ đắng cay mặn ngọt đều phải nhìn về phía trước mà bước tiếp.
Còn kẻ xấu, tất bị trừng trị. Tương Dương Vương mưu phản phải chịu án tứ mã phân thây. Vậy mà vị Bàng đại nhân kia, muốn lợi dụng mâu thuẫn giữa Tương Dương Vương và Triều Đình, mượn gió bẻ măng hòng lật đổ cả hai, tội lớn như vậy mà bị đệ nhất sát thủ hành thích vẫn có thể toàn mạng trở về. Cả Hoàng Đế cũng không phán tội chết cho hắn, chỉ lệnh lưu đày khỏi kinh thành. Chuyện xử phạt bất công này, thiên hạ truyền nhau khinh thường đến tận đời sau.
-x-
Đối với người học chữ luôn đề cao hai chữ ‘công lý’ như Công Tôn Sách đây, chuyện Bàng đại nhân thoát được án tử người lại không cảm thấy công tư bất phân, chỉ có nhẹ nhõm trong lòng, ai nấy đều thấy kỳ lạ.
Khi nghe được phán quyết xử Bàng Tịch, Triển Chiêu không biểu đạt gì, chỉ khe khẽ gật đầu. Bạch Ngọc Đường lại thoải mái phe phẩy cánh quạt, lẩm bẩm gì đó như ‘tiểu Hoàng Đế này cũng không tồi’. Còn Bao đại nhân đối với chuyện này, tuy đã không còn là kẻ hay làm trò như xưa nữa, nhưng gương mặt y khi đó, Công Tôn Sách không thể nào nhầm lẫn được, chính là mừng rỡ vô cùng.
Chuyện Bàng Tịch cùng mang tội mưu phản, khắp thiên hạ đều biết. Còn chuyện Bàng đại nhân kia mang đại công vạch trần mưu phản đế của Tương Dương Vương, chỉ các quan lại cùng hoàng thân biết, vì thiên hạ yên bình, hắn cứ làm kẻ xấu, triều đình trừ khử được kẻ xấu, thiên hạ cứ thế mà thái bình.
-x-
Nhưng còn chuyện khác khiến vị học trò lo lắng, chính là cô gái cùng Bàng Tịch trở về sau cuộc đại ám sát kia.
Những người nghiên cứu sâu và có thâm niên về y dược học đều đã được nghe qua danh Dược Tà, về bản chất kẻ này cũng tựa như gã Thiên Sư trong vụ án Trần Châu năm nào, nhưng luận về năng lực thì gã Thiên Sư kia vẫn không là gì. Kẻ đó đi lang thang, không sống cố định nhưng cũng không phải là ẩn dật, vì người ta còn truyền nhau bức họa chân dung cô ta. Chỉ là cả đời Công Tôn Sách cũng không ngờ được rằng, có ngày mình lại gặp được tên Dược Tà ấy, đối diện nhau, ngay cạnh bên Bàng Tịch. Cô ta luôn giữ nụ cười nhàn nhạt trên môi, nhưng trong mắt lại không có ý cười, chỉ có ánh nhìn khinh bạc.
Đối với sự xuất hiện này, Bao Chửng không nói gì, càng không hỏi Bàng Tịch bất kỳ điều gì. Y cẩn thận nhờ Bạch Ngọc Đường quan sát Dược Tà, chính mình khi có cơ hội cũng thầm trộm nhìn sang đánh giá, chỉ cần cô ta không kéo Bàng Tịch vào tà đạo, không gây nguy hiểm cho hắn, thì tất thảy còn lại đều không cần can dự.
Sau khi đại án kết thúc, Công Tôn Sách bày ý với Bao đại nhân – “Phòng vẫn hơn chữa, vẫn là nên điều tra rõ ràng Dược Tà đó…” – Câu nói chưa dứt, Bao Chửng đã cắt lời người.
“Lần thứ nhất Bàng Tịch nhìn lầm Hương Hương cô nương, đó là nam giả nữ. Lần thứ hai hắn nhìn lầm Bao Chửng này, đó là ta không thể bảo hộ phụ thân hắn. Lần thứ ba hắn nhìn lầm con đường của mình, đó là ta đã không biết kéo hắn lại. Nhưng mà nhất quá tam mà, nhìn lầm lần thứ tư, ha, Bàng Tịch đó đâu thể nào xui xẻo đến vậy.”
Công Tôn Sách muốn hỏi gì đó, lời lẽ còn chưa kịp sắp xếp, Bao đại nhân đã tiếp lời.
“Đã lâu lắm rồi, hoa đào mới nở rộ đẹp như vậy a.”
Người học trò biết, mùa đông lạnh lẽo thế này lấy đâu ra hoa nở, và người cũng biết, khi hướng theo ánh nhìn của đại nhân về phía cây đào trơ trụi kia, nơi mà mới hôm trước Dược Tà và Bàng Tịch đã đứng trò chuyện cùng nhau, rồi khi hắn bật cười, hoa đào trong mắt đại nhân cũng nở rộ theo.
Dược Tà kia tốt xấu thế nào không rõ được, nhưng chuyện chỉ khi ở cùng cô gái đó mới thấy lại được một Bàng Tịch vui vẻ của trước đây, ai cũng đều thấy rõ.
-x-
Chính xác thì từ lúc đại án kia bắt đầu xét xử đến nay cũng đã gần một tháng, tất cả những cuộc trò chuyện của Bao Chửng và Bàng Tịch đều chỉ là về tra án, kết án rồi thì thỉnh thoảng chạm mặt cũng chỉ chào hỏi mấy câu theo lễ nghi thông thường. Có lần trước khi lên triều, tân quan nọ không rõ chuyện khi xưa, theo lịch sự mà chào hỏi hai vị quan trên.
“Bao đại nhân và Bàng đại nhân không thân không quen lại phải hợp tác tra án lớn như vậy cũng thật vất vả rồi.”
Công Tôn Sách thấp thoáng thấy khóe môi đại nhân mình hơi nhếch lên, ánh mắt y lại nhìn mông lung về hướng khác. Là tiếc nuối – vị học trò thầm đánh giá. Bàng Tịch không có phản ứng, chỉ như vậy mà bước tiếp, riêng Dược Tà đi cạnh hắn lại thích thú cười lớn, khiến vị tân quan kia ngơ ngác.
-x-
Trở lại việc lưu đày của Bàng Tịch, hắn chỉ nán lại Khai Phong vài hôm để chăm lo hương quả cho phụ thân rồi lại gửi linh vị Bàng Nghĩa Châu vào một ngôi chùa thanh tịnh. Xong việc liền lập tức lên đường rời khỏi Khai Phong.
Hôm sau khi trời còn chưa mờ sáng, Bao Chửng đã đứng trước cổng phủ mình nhìn qua đối diện, nhẩm trong đầu đến ba sẽ bước sang. Vừa đếm hai, đã bị tiếng người phía sau làm cho giật mình.
“Cái cột phía trước, mau tránh đường…”
Bao Chửng theo hướng xoay người, bao câu chữ lời lẽ đều bị dáng người nhỏ kia hù đi mất. Là Bàng Tịch, thực sự là hắn bằng xương bằng thịt đứng ngay đó, ngay cổng phủ Khai Phong bước ra, Bao Chửng nhất thời ấp úng, miệng mở ra rồi ngậm lại, cuối cùng chỉ có thể bật ra một câu.
“Cua chết bầm, sao ngươi lại ra khỏi cổng phủ?!”
Muốn rời khỏi Khai Phong, đương nhiên phải bước ra khỏi cổng phủ, hỏi thừa! Cũng không phải Bao đại nhân ngài muốn giữ người ta ở lại phủ luôn đi – đám lính gác cổng phủ thầm thán. Để giữ lại chút mặt mũi cho đại nhân, Công Tôn Sách đứng sau Bàng Tịch ho khan một tiếng, đáp lời.
“Bàng đại nhân muốn thảo luận với học trò về vài vấn đề trong sổ sách quốc khố của triều đình nên đêm qua đã cùng Dược Tà ghé qua.” – ‘Còn có nhờ ta chăm sóc thật tốt cho Bao đại nhân’, vế này Công Tôn Sách giữ lại trong lòng, suốt đời khắc ghi. – “Bàn bạc xong liền ra cổng khởi hành.”
Nghe tên mình được nhắc đến, cô gái phía sau cũng vẫy tay chào Bao Chửng. Nhìn kỹ lại một lượt có thể thấy Trương Long Triệu Hổ Vương Triều Mã Hán, một mèo một chuột đều có mặt đầy đủ ở đây. Y cuối cùng cũng lấy lại toàn hồn, nghĩ nghĩ liền đối diện Bàng Tịch nói.
“Khởi hành… vậy còn hành lý, ta có thể…”
“Đã gửi đi trước rồi.”
‘Ta có thể giúp ngươi mang hành lý’, vế này còn chưa kịp nói ra, đã bị Bàng Tịch một câu phía trên chôn mất, Bao đại nhân thầm oán. Hận chưa được một khắc, Bàng Tịch lại đưa tay gõ gõ ngực y, nói tiếp.
“Bánh bao chết bầm, con đường của ngươi còn dài như vậy, lúc này có thể cùng ta đi một đoạn đến cổng thành không?”
Bao Chửng bật cười, bình minh cuối cùng cũng đã lên rồi.
“Con cua chết bầm, con đường của ta còn dài như vậy, nhưng mà lúc nào cũng đụng phải ngươi.” – Câu này ý tứ chính là, cả cuộc đời này của ta đều đã được định sẵn phải dính lấy ngươi rồi!
Bàng Tịch theo đó cũng phì cười, tay hắn nắm nắm lấy đuôi tóc Bao Chửng vui vẻ lôi y đi. Toàn bộ người đứng đó đều im lặng đứng nhìn bóng hai người nọ khuất dần trong tiếng la oai oái của Bao đại nhân.
“Thật hoài niệm a.”
Trương Long vô thức thốt nên, những người kia đều mỉm cười nhàn nhạt đồng tình.
Triển Chiêu lúc này mới nhớ tới chức năng hộ vệ của mình, toan chạy theo hai vị đại nhân kia, đã bị Công Tôn Sách phất tay cản lại. Triển hộ vệ khó hiểu nhìn sang, chỉ thấy đôi mày người nọ đã cau lại tự lúc nào.
“Thế tôi cũng cáo từ đây. Chào.”
Là tiếng của Dược Tà đã phá tan sự im lặng nặng nề trước đó. Cô gái vẫy vẫy hai tay rồi xoay người bước đi.
“Phần còn lại, xin nhờ vào các vị.”
Hướng bóng lưng đối diện nhân sự phủ Khai Phong, cô gái kia để lại một câu rồi lại bước tiếp. Lần đầu tiên giọng Dược Tà âm trầm đến thế, không còn chút thanh âm giễu cợt thường ngày, mà dường như có chút chân thành nhờ vả?
.
.
Bao Chửng cùng Bàng Tịch bước cạnh nhau, cũng không nói vào vấn đề chính, chỉ là có một con cua tò mò về sự thay đổi của Khai Phong, có một bánh bao liền đem ra biết bao nhiêu chuyện mà kể lại. Câu chuyện kia cứ thế mà kéo dài, bước chân cả hai cũng không hẹn mà cùng chậm lại. Sẽ không ai bỏ đi trước nữa, từ lúc này, cứ như vậy cùng song hành, cũng đã đủ ấm áp tận tâm can.
.
.
“Rốt cuộc thì tên Dược Tà đó đã nói gì với ngươi?”
Bạch Ngọc Đường cuối cùng cũng chịu không nổi nữa, kêu lên. Lúc nãy khi đi qua phòng Công Tôn tiên sinh, con chuột không nghĩ sẽ nhìn thấy hai bóng dáng nọ bước ra cùng người nên có chút ngạc nhiên, nhưng để ý lại thì, nét mặt kinh ngạc của mình vẫn không bằng vị tiên sinh kia. Bàng Tịch bước lên trước, đứng giữa sân phủ mà nhìn ngắm cảnh vật thật rõ ràng, để lại phía sau một Công Tôn Sách vẫn đứng đờ ở cửa sau mấy lời thì thầm của Dược Tà.
.
.
Cổng thành đã ở trước mắt, Bao Chửng hươ hươ ống tay áo cứng ngắc của mình định lấy ra vật gì đó, lại nghe thấy tiếng Bàng Tịch gọi tên mình. Ngước lên đã thấy hắn đứng đối mặt y, môi hồng cong lên thành nụ cười nhẹ.
“Bánh bao chết bầm,” – Hắn vừa nói vừa chỉ chính mình – “người xấu ta đã làm rồi.” – Bàng Tịch lại thu tay thành nắm đấm rồi vỗ lên ngực Bao Chửng – “Người tốt từ nay chỉ mình ngươi làm, nhất định phải làm thật tốt. Bình an nơi này, nhờ cả vào ngươi.”
Không đúng, lời lẽ thế này thật sự không đúng chút nào. Bao Chửng không dám nghĩ tiếp nữa, sợ rằng chính mình lại lần nữa bỏ lỡ mất, liền theo phản ứng đưa tay véo một bên má người đối diện, nói.
“Ây dà, nhìn thế nào thì ngươi cũng không giống người xấu mà, đúng không, quá đúng rồi…”
Bàng Tịch vì một Bao Chửng đang loạn lên kia mà bật cười thành tiếng.
.
.
Công Tôn Sách đối diện với mấy ánh mắt nhìn mình nghi hoặc, đành nhắm mắt thở dài một tiếng. Khi mở mắt ra, như đã đưa ra được đáp án, người học trò đáp.
“Dược Tà đã hỏi ta, một người không chút công phu đối diện với đoàn đệ nhất sát thủ, làm sao có thể sống sót trở về. Và đáp án của cô ta chính là…”- Công Tôn Sách đem đúng từng lời từng chữ của Dược Tà lặp lại – “Giới thiệu một chút về kết quả chế dược đại thành công của ta. Đằng kia là Bàng Tịch – huyết thi đầu tiên còn giữ được ý thức.”
Phút chốc không khí đều như đông cứng lại.
.
.
Bên này Bao Chửng thấy Bàng Tịch cười lớn cũng thư giãn được vài phần. Không nghĩ Bàng Tịch lại nắm lấy tay y đang đặt trên mặt hắn kéo xuống. Hai cánh tay buông xuống, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Hắn nhìn vào Bao Chửng, thập phần dịu dàng trên nét mặt.
“Bao Chửng, một đời Bàng Tịch này gặp được ngươi, vui vẻ oán hận đều có, chỉ riêng hối hận về mối duyên này là ta chưa một lần nghĩ đến. Gặp được ngươi cũng chính là một loại hạnh phúc trong cuộc đời ta. Thật lòng cảm ơn ngươi, bánh bao chết bầm.”
Các cô nương ở Khai Phong đều nói Bàng Tịch rất đẹp, điều này Bao Chửng luôn tỏ ra khinh thường, nhưng chưa một lần y thực sự phủ nhận. Chỉ là lúc này đây, Bàng Tịch trước mắt y còn thêm vạn lần xinh đẹp. Hắn mặc bộ xiêm y màu cánh sen quen thuộc, còn khoác thêm chiếc áo choàng lông cừu trắng, đều quần áo cũ trước đây ở Khai Phong. Phút chốc, Khai Phong doãn phủ thấy thật quen thuộc, như vụ án tiền giả chưa từng xảy ra, như họ đã mãi là bạn tốt. Nhưng cũng vì vậy, Bàng Tịch trước mắt y đây nhưng sao lại mang cảm giác không thực, như thể hắn sẽ biến mất, không phải là bỏ đi mà là vĩnh viễn không còn nữa…
Bao Chửng lắc lắc đầu, quá khứ đã qua rồi, còn hiện tại và tương lai này, y sẽ nắm chặt lấy. Bao đại nhân vừa quyết định liền cúi người nhặt lên món đồ chính mình lúc nãy đã vô thức đánh rơi – là một bức họa. Cũng vì vậy mà y đã bỏ lỡ mất nét buồn thấp thoáng trên gương mặt đối nhân. Bao Chửng đưa mắt kiểm tra tình trạng món đồ, miệng bắt đầu luyên thuyên.
“Ây da, biết ngươi trân trọng ta như vậy, cũng không uổng công ta mang hết quỹ đen mua giấy mực họa cho ngươi bức tranh này. Là phủ Khai Phong tráng lệ của ta nhá. Còn Bàng phủ của ngươi đợi khi ta họa xong sẽ đưa đến. Nào, mau nói cho ta biết ngươi sẽ dọn tới đâu, Khai Phong doãn phủ Bao đại nhân đây sẽ đích thân mang tranh đến gặp ngươi…”
Câu nói kia còn chưa dứt, Bao Chửng nghe rõ tim mình đập mạnh một tiếng – là hoảng sợ, khi bàn tay nhỏ mà y đang nắm kia đột nhiên biến mất. Bao đại nhân ngước mặt lên liền đưa mắt kiếm tìm, đến cả hô hấp cũng bị bỏ quên mất. Chỉ là khung cảnh này, ngoài vài tiểu thương đang chuyển hàng hoá phía xa ra, không có bóng hồng y nhân nào.
“… Bàng Tịch… ?”
.
.
Công Tôn Sách không nói ra, cuộc trò chuyện đêm qua với Dược Tà không chỉ có hai câu như vậy.
“Sau khi trở thành huyết thi, Bàng Tịch đó không dám đến gần Bao đại nhân vì sợ rằng lỡ như hắn lại mất ý thức như bao huyết thi khác, sẽ lại gây tổn thương cho y, lần nữa.”
Ở hai chữ cuối, Dược Tà nhướng một bên mày nhìn người học trò đứng cạnh. Xong lại nói tiếp.
“Mà thật tình, nghiên cứu tất cả dược học cũng còn dễ hiểu hơn tâm tình con người các ngươi, sự tình đến lúc này, con cua đó mới lại muốn thành thật mà đối diện với bánh bao kia.” – Cô gái thở hắt ra một tiếng. Lần đầu tiên đối mặt với Công Tôn Sách lại là nụ cười nhàn nhạt tiếc nuối của Dược Tà. Cô tiếp tục bằng giọng thực trầm – “Huyết thi này sau một tháng sẽ tan thành hơi nước, tính đến lúc này, thời gian chỉ còn lại vài canh giờ. Có lẽ hắn nghĩ mình sẽ không có khả năng làm hại Bao Chửng nữa, nên mới dám cho bản thân một cơ hội nói ra.”
Công Tôn Sách thoát khỏi hồi tưởng trong đầu mình, người nhìn về phía trước nơi mặt trời ngày đông còn chưa ló dạng mà đánh một tiếng thở dài.
“Thực sự không thể trở về như trước đây được nữa rồi.”
|E n D|
..
.
[Bonus iu thưng]: (〃 ̄ω ̄〃ゞ
“Con đường cụt ta đi, không cần ngươi bận tâm lo lắng, càng không cho phép ngươi chắn đường.”
Bàng Tịch, người nay đã gọi Tương Dương Vương bằng hai tiếng nghĩ phụ, mặt không đổi sắc đối diện Bao đại nhân mà nhàn nhạt cười. Tình cờ gặp lại nơi khu chất xác này cũng không tệ lắm, ít nhất có thể cùng Bao Chửng nói rõ ràng, số mệnh khác nhau thì tốt nhất đừng nên nhìn lại. Bàng Tịch thầm nhủ, nhìn người nam nhân đối diện mặt đã chuyển sang kinh hãi, khoan đã, kinh hãi? Mà ánh mắt hắn cũng không hướng về Bàng Tịch, y vội xoay người về phía sau xem thử, chính là cái gì cũng không thấy, liền sau đó lại nghe thấy tiếng Bao Chửng lắp bắp không có đầu đuôi:
“Bóng trắng… có một cái… vừa lướt ngang qua… không có đầu…”
Được rồi, Bàng Tịch hắc hóa có thể không sợ trời chẳng sợ đất, nhưng mà ma quỷ đâu có thuộc trời đất à. Chính là theo phản xạ tự nhiên, y hoảng loạn chạy đến núp phía sau lưng Bao Chửng, hai tay nhỏ nắm chặt lấy tay áo hắn, lấp ló nửa mặt ra nhòm nhòm. Chỉ là ma quỷ đâu không thấy, chỉ thấy ánh nhìn cùng nụ cười đầy đắc ý của Bao Chửng hướng về y, sau liền vỡ thành tiếng cười lớn. Bàng Tịch còn chưa kịp phản ứng, người nọ đã ổn định lại mà kéo ụp mũ quan của y xuống che mất hai mắt, trầm ổn nói:
“Đi nào Bàng đại nhân, điều tra án không chờ được đâu.” – Thanh âm hắn hình như có chút cao hứng, không phải Bao đại nhân đây vốn sợ xác chết sao? Bàng Tịch thầm rủa nam nhân kia vài tiếng, chẳng hiểu sao, chính y cũng có chút thoải mái. Người quan phục đỏ chỉnh lại mũ mão, vội bước ngang theo bóng dáng cao cao đang đợi mình phía trước.
Muốn hắc hóa, Khai Phong doãn phủ Bao đại nhân đây chính là còn lâu mới để cho người nhà mình hắc hóa. ╮(╯∀╰)╭
|E n D|
Lần này là thật. ( ̄▽ ̄)ノ
Partager :
- X
Từ khóa » Khai Phong Kỳ đàm Anime
-
Tập 1) Khai Phong Kỳ đàm - Bao Công Này Không ổn Cho Lắm
-
Khai Phong Kỳ Đàm - NetTruyen
-
34 Khai Phong Kỳ Đàm ý Tưởng | Mèo, Thiên Hà, Hình ảnh - Pinterest
-
Khai Phong Kỳ Đàm - NhatTruyen
-
Khai Phong Kỳ Đàm Full 25/25 - Kai Feng Qi Tan 2017 | Anime Full
-
Khai Phong Kỳ Đàm [Tới Chapter 73] Tiếng Việt | TruyenQQPro.Com
-
[Review] Web Drama Khai Phong Kỳ Đàm - Almost & Góc Bấn Loạn
-
Khai Phong Kỳ Đàm | Facebook
-
[Tập 18] Phim Khai Phong Kỳ Đàm | Vietsub - Thuyết Minh - Zing TV
-
Khai Phong Kỳ Đàm Trọn Bộ Full 25/25 Tập VietSub - SubHay.Net
-
Khai Phong Kỳ Đàm Chap 74 Tiếng Việt - HamTruyenZ
-
Khai Phong Kỳ Đàm - Phimhot
-
Khai Phong Kỳ Đàm Chap 61 Next Chap 62 - NetTruyen