[Onmyoji][Tửu Tỳ/Xuyên Hoang] Req Event X2.5 Rate SSR Nhưng ...
Có thể bạn quan tâm
Tittle: Req event x2.5 rate SSR nhưng bạn vẫn no SSR and Wakada forever.
✿◕ ‿ ◕✿
Author: Con mèo hạt dẻ.
✿◕ ‿ ◕✿
Rating: PG-13 =)))
✿◕ ‿ ◕✿
Categories: M/M, romance, fluff, sweet, angst, hurt …
✿◕ ‿ ◕✿
Characters: Tửu Thôn Đồng Tử, Tỳ Mộc Đồng Tử,Thanh Hằng Đăng, Hoang, Hoang Xuyên, Seimei, …
✿◕ ‿ ◕✿
Disclaimer: Tất cả nhân vật thuộc về Onmyoji, nhưng trong fanfic này, số phận của họ do tui quyết định.
✿◕ ‿ ◕✿
Author’s Note: Haha, event x2.5 rate SSR, bình thường tui ra mà giờ thì no SSR T_T Đốt gần trăm cái bùa rồi đó, huhu, cảm giác kiểu bị cả thế giới bỏ rơi ý, mọi người bạn bè đứa nào đứa nấy thông báo ra SSR giật noti ầm ầm, tay ấn chúc mừng lòng rơi nước mắt huhu. Thế là cuối cùng, giữa event và nhà đã hết sạch hoa màu, thôi đành tự làm tý hường cho đời vui vẻ =3=
Đợt này thực ra không cầu đại nhân Hoeng về đâu, đại gia chân dài ở Dubai em về em ngắm có thì tốt mà chả có thì thôi, nhưng em cầu Đét đi về cứu team em T_T em muốn lấy skin cho con rể T_T dù thằng nhỏ học ngu vch ra ấy nhưng em còn dựa vào nó nhiều, em không thể không thương nó. Nhìn PvP người ta có Đét đi thả cá, phát lên 44k phát xuống 30k máu, thực sự khiến em thèm chết đi được. Mà thực ra em giờ chỉ cầu SSR thôi, mỗi tội đốt sạch nhà vẫn mếu có ai. Hư cấu, tăng rate là hư cấu =(((((((((((
Niềm an ủi nhỏ nhoi là tìm được người trade Đét đi và đã túm được 1/50 của đại gia chân dài sống tại Dubai … mấy người thấy tui khổ không? Wakada forever T_T
~*~

Cre: on pic.
- Tửu Tỳ, hiện đại AU, Soulmate AU, đồng hồ đếm thời gian ở cổ tay đếm ngược thời gian gặp nhau, Human AU.
Tỳ Mộc cảm thấy bản thân như đang nằm trên một mớ bông vậy, mọi thứ trắng xóa, nhờ nhợt, chẳng rõ được bất cứ thứ gì cả. Cậu lang thang đi trên con đường dài vô tận, chung quanh cảnh vật điêu tàn tiều tụy, lộ rõ vẻ tang thương chết chóc có phần quen thuộc. Đi mãi, đi mãi cho tới khi cậu nhìn thấy ánh đèn xanh nhạt khẽ tỏa ánh sáng dìu dịu ở trên cao, lúc lại gần, Tỳ Mộc mới biết có người ngồi trên cây đèn, mái tóc dài buông lơi theo gió bay. Dựa vào trang phục, cậu đoán hẳn là một cô gái, dáng vẻ xinh đẹp phảng phất có chút lạnh lùng.
– Tỳ Mộc Đồng Tử, thật ngạc nhiên khi gặp ngài ở đây, ngài muốn nghe kể chuyện hay kể cho ta nghe câu chuyện của ngài?
Thanh Hằng Đăng, Tỳ Mộc không rõ vì sao cậu nhớ ra tên cô gái, rõ ràng cậu chưa từng gặp ai kỳ lạ như vậy, lại càng chẳng biết cái tên Tỳ Mộc Đồng Tử kia, cớ sao khiến trái tim cậu co rút đau đớn đến thế. Thanh Hằng Đăng hơi xoay cây đèn, nhìn xuống vị Quỷ Tướng lẫy lừng năm nào, giờ chỉ còn là người phàm mắt thịt, lẳng lặng thở dài, tiếp tục:
– Nếu ngài không kể, vậy là muốn nghe kể phải không? Câu chuyện ta sắp nói đến, là về một cậu bé sinh ra đã là Quỷ, bị bố mẹ vứt bỏ, lang thang khắp bốn phương, cuối cùng dần học được cách mạnh mẽ đạp lên chông gai tiến về phía trước. Sau đó, cậu ấy gặp được người mình ngưỡng mộ, không ngừng vì người đó phấn đấu, chẳng ngại ngần vì người ấy hy sinh tất thảy. Bọn họ trở thành đôi bạn thân nổi tiếng khắp bốn phương, cậu bé năm nào, lẽo đẽo theo sau Quỷ Vương của Đại Giang Sơn, nay lột xác thành Quỷ Tướng sóng vai cùng bước tiếp với thần tượng của mình.
Đáng tiếc ngày vui chẳng tày gang, Quỷ Tướng vô tình phát hiện bản thân mang tâm tình khó nói với người bạn thân kia, vì lo sợ, cũng vì xấu hổ, liền cố gắng chôn chặt nó ở trong lòng, yên lặng nhìn người mình thích đắm chìm trong rượu bởi một nữ quỷ khác. Cậu cố gắng lấy thân phận bạn thân kéo người kia trở lại, nhưng tất cả đều vô dụng, cuối cùng họ dằn vặt nhau suốt một trăm hai mươi bảy năm, đồng thời lúc ấy, ở Heian xảy ra rất nhiều chuyện biến hóa nghiêng trời lệch đất, càng khiến cho bọn họ cách xa nhau hơn. Vào ngày mười sáu tháng hai năm ấy, Quỷ Tướng dùng nốt yêu lực bản thân, cứu lấy Hồ Lô Quỷ của Quỷ Vương, chữa trị vết thương chí mạng do Bát Đại Kỳ Xà cắn, đổi lại linh hồn trầm luân tại nhân gian, mất đi toàn bộ công sức tu luyện trước đây.
Quỷ Vương lúc tỉnh lại, mọi người đều giấu hắn chuyện Quỷ Tướng, song giấy đâu thể gói được lửa, bọn họ ở cạnh nhau lâu như vậy, tính cách đối phương ra sao còn không hiểu rõ ư? Hắn lật tung cả Heian lên tìm kiếm Quỷ Tướng, thậm chí náo loạn Minh Giới, ép tất cả phải cho hắn một câu trả lời thỏa đáng. Có điều lúc ấy biết được đáp án, liệu còn quan trọng nữa không? Ta từng hỏi Quỷ Vương rằng, tình cảm đối với Quỷ Tướng là gì? Nếu chỉ đơn thuần bạn thân, vậy hãy thành toàn chúc mừng cho người đó thoát khỏi vũng lầy tình cảm, vui vẻ sống tiếp, dù chẳng còn yêu lực, nhưng đổi lấy thanh nhàn, hẳn cũng xứng đáng.
Lúc đấy hắn trầm mặc thật lâu, rồi ngẩng lên nhìn ta đáp, hắn không thể cho Quỷ Tướng rời đi, càng không thể tự mình từ bỏ. Chỉ cần câu ấy, ta liền hiểu hắn đang dùng cách của bản thân để bù đắp lỗi lầm, tình tự trong mắt hắn hiển hiện rõ ràng như thế, xem ra chính hắn đã thông suốt.
Quỷ Vương bước vào luân hồi, dùng một nghìn năm tìm Quỷ Tướng của mình, lần trước hắn tới muộn, lần này vừa khít có thể cứu người mình yêu.
Tỳ Mộc nhíu mày suy tư đến ngây người, mãi tới khi cậu nhận ra âm thanh đã dừng lại từ lâu. Trước mặt cậu, không còn Thanh Hằng Đăng ngồi dựa trên cây đèn thật lớn nữa, chỉ còn một người mang mái tóc đỏ rực, đứng ngược sáng lẳng lặng chờ cậu nhìn lên. Hắn cầm tay cậu, vuốt ve bốn số không hiện hữu trên đó, khẽ lẩm bẩm:
– Tỳ Mộc Đồng tử, ta cuối cùng đã tìm thấy ngươi.

Cre: on pic. Ps: Tui không tìm được Tỳ Mộc ver neko nên đành để thế này OTL.
- Tửu Tỳ, neko ver.
Hôm nay Tửu Thôn không tìm thấy Tỳ Mộc đâu hết, nó lục soát cả nhà, thậm chí còn tập hợp đám mèo trong xóm lại hỏi thăm từng người, nhưng chẳng ai gặp cậu ấy cả. Không có cái đuôi lẽo đẽo phía sau, chả có người cùng nói chuyện săn chuột, Tửu Thôn cảm thấy làm gì cũng thiếu đi động lực. Thế là cuối cùng, nó nằm bẹp ở trên mái, giữ nguyên tư thế đó từ sáng đến tối mịt mới đứng dậy vươn vai về nhà.
Thực tế Seimei chỉ mang Tỳ Mộc đi tiêm chủng, lúc đó Tửu Thôn còn đang ngủ nên có lẽ hắn không biết. Đến tối, một người một mèo chờ đến dài cổ, đói mốc đói meo, gần tám giờ tối Tửu Thôn mới lững thững đi về. Tỳ Mộc lo lắng cho hắn vội vã chạy ra ríu rít không ngưng, trực tiếp bỏ qua thanh niên FA ngồi trên bàn cực kỳ bất mãn nhìn hai đứa chim chuột, chưa ăn cơm mà bị tọng nguyên chiếc bánh kem to đùng, mất sạch khẩu vị.
Quả nhiên, chưa có người yêu mà nuôi mèo theo đôi, chính là tự tìm ngược mà.


Cre: https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1755151037878107&set=pcb.1755152154544662&type=3&theater
- Xuyên Hoang, người phàm x động vật.
Lần đầu tiên Hoang gặp Hoang Xuyên, ấn tượng của cậu đối với hắn chỉ vẻn vẹn dừng lại ở ba chữ: bạn cùng lớp. Hắn được thầy giáo xếp ngồi gần cậu, vì trong lớp còn duy nhất bàn Hoang chưa có ai ngồi cùng. Hai người tưởng chừng tính cách khác nhau, sở thích trái ngược, ấy thế mà cùng nhau bình bình đạm đạm vượt qua hết thời cấp ba trong hòa bình, thậm chí đôi khi, cậu có cảm giác rằng mối quan hệ của bọn họ còn đi tiếp.
Ngày tốt nghiệp, cả lớp đề xuất chụp kỷ yếu, ai có đôi có cặp làm thêm vài kiểu ảnh riêng, như lưu trữ những khoảnh khắc tươi đẹp nhất thời thanh xuân. Vài thằng con trai cũng ầm ỹ đòi viết lưu bút, tranh nhau hì hục ngoáy thật lực trên trang giấy màu xanh nhạt xinh đẹp. Hoang ngẩn người thật lâu, cuối cùng lựa chọn bỏ qua công việc hại não này mà lên trên sân thượng nghỉ ngơi. Không phải cậu không có gì nói, nhưng ngẫm lại, muốn viết nên lời, thực sự vô cùng khó khăn. Dòng chữ cố tình để mình cậu thấy, khiến cho Hoang cảm thấy mơ hồ. Từ khi nào Hoang Xuyên thích cậu?
Thế rồi câu hỏi bỏ ngỏ giữa trang giấy lưu bút, cứ thế trôi theo dòng thời gian bị vùi lấp, sau này, khi bọn họ đã ở bên nhau mười năm, Hoang mới phát hiện ra, người đó thích cậu từ rất lâu trước đó. Lần đầu tiên họ gặp nhau, chính là ở công viên Đại Dương Xanh Thẳm, lúc ấy Hoang năm tuổi, còn Hoang Xuyên, mới chỉ là con rái cá màu xanh ngộ nghĩnh yếu ớt, cậu nằng nặc đòi bố mẹ chuộc về cứu nó khỏi số phận bị làm thịt.

Cre: @rey (weibo)
- Xuyên Hoang, Ấn tượng lần đầu gặp ở lều Âm Dương Sư của Seimei, Hoang vẫn cao lãnh ngạo kiều = )) Sau đó, ừm à, khụ khụ, lần đầu bất đắc dĩ được không, trong một đêm mưa gió bão bùng *che mặt
“Hoang Xuyên, chào thành viên mới của nhà mình đi. Lần này ngươi thua cược rồi nhé.”
Giọng nói đầy đắc ý của Seimei kéo hắn trở về hiện thực, SSR nhỏ xíu, vừa mới được triệu hồi về hình như gọi là Hoang, ánh mắt cả hai chạm nhau, đôi đồng tử màu lam nhạt kia có sự kiêu ngạo khiến hắn để ý thêm một chút, song tất thảy, cũng chỉ vậy thôi. Hắn gật đầu lấy lệ, lùi về phía sau nhường chỗ cho mấy đứa nhỏ ùa ra ngoài chiêm ngưỡng dung nhan SSR thứ hai trong nhà. Lúc đó, Hoang Xuyên đã biết cuộc sống sau này của bản thân, hẳn sẽ có biến hóa thật nhiều.
Seimei đối với Hoang tràn ngập hào hứng, đi đâu cũng mang theo cậu ta, còn cố tình bắt hắn nhận cậu làm đồ đệ. Một kẻ thiên về tấn công đơn thể, làm sao dạy được một người có kỹ năng tấn công quần thế cơ chứ? Nhưng lệnh của Âm Dương Sư là nhất, Hoang Xuyên chẳng buồn cãi, cũng không cãi nổi. Sớm chiều ở chung với một đứa nhóc vắt mũi chưa sạch, những tưởng sẽ phiền toái thật nhiều, không nghĩ tới Hoang một mực mưu cầu sức mạnh, ngoan ngoãn học tập, thực làm hắn có chút ngoài ý muốn.
Đáng tiếc, cá tính cố chấp, thà chết không chịu quay đầu của Hoang khiến cho hắn cảm thấy nhức đầu kinh khủng. Đại Thiên Cẩu sáu sao chí mạng tận hơn ba nghìn, một thức thần nho nhỏ mới lên năm sao, dù đeo bộ ngự hồn tốt nhất trong nhà đi chăng nữa thì cũng làm sao có cửa thắng nổi người ta? Nhìn đồ đệ mình bảo bọc khắp nơi bị đánh đến thương tích đầy mình, Hoang Xuyên suýt nữa bùng nổ dần cậu thêm trận nữa, Seimei với Momo ngăn mãi mới khiến hắn dịu đi đôi chút.
Sau lần đó, Hoang Xuyên bèn ra quy định, trừ khi Hoang đánh bại hắn, còn nếu không, tuyệt đối cấm ra ngoài khiêu chiến linh tinh, nếu còn tái phạm thì khỏi cần về gặp mặt hắn nữa. Lời này vào tai Hoang, trở thành khinh thường cậu yếu đuối, vì vậy quan hệ thầy trò trở về tương kính như tân, ở cùng một phòng, ngẩng đầu không thấy, cúi đầu chẳng chạm mặt nhau.
Thế rồi âm kém dương sai, vào cái đêm trời ở Heian mưa tầm mưa tã, cậu khiêu chiến với Tửu Thôn nhà kế, không thua, nhưng thương tích đầy mình, cô độc từng bước từng bước lết về nhà. Ra cửa vội vã, cậu chẳng kịp mang ô, hắn nhìn thấy, song lặng thing. Hoang Xuyên luôn tự nhắc bản thân, mặc kệ cậu ta, có điều lúc hắn tỉnh lại, đã thấy bản thân đứng trước thân ảnh kia tự bao giờ, bàn tay cầm ô nghiêng hết sang cho cậu, một mực ra vẻ chắn đường người khác. Cuối cùng sau một hồi đấu tranh, hắn nghĩ, mặt mũi dù sao cũng mất sạch rồi, đồng thời hắn hiểu ra, đối với Hoang, căn bản hắn không thể nghiêm khắc được, vậy thì mặc kệ thôi. Cậu ngẩn người nhìn gã đàn ông cao hơn mét chín trước mặt mình, khom lưng ngồi xuống, tiếng lầm bầm của hắn át cả tiếng mưa rơi bên tai, hắn nói:
– Lên đây.
Tối đó, Seimei đứng ngoài cửa dựa lưng vào tường chờ hai người, ánh mắt nhìn họ có chút ẩn ý, nhưng rồi vẫn bảo trì trầm mặc. Sau chuyện này, Hoang đối với Hoang Xuyên, tuy rằng cao ngạo như trước, song bớt đi một phần chán ghét. Quan hệ giữa cả hai ngày càng kỳ quái, mãi đến ba mươi tết, trong nhà tổ chức tiệc mừng năm mới, cậu bị kéo vào chơi đánh bài phạt rượu. Chuyện Hoang bị chuốc say là ngoài dự liệu của hắn, mà cũng chẳng hiểu sao, từ khi hai người có khúc mắc, Hoang chuyển hẳn sang phòng kế bên, không quay về đây nữa, hôm nay lại nghiêm túc ngồi ở trên giường hắn, mặt không đổi sắc lôi chăn ra nằm.
Hoang Xuyên lúc vào cửa, còn tưởng cậu đi nhầm, mãi đến lúc tới gần hắn mới phát hiện, người kia căn bản như biến thành một người khác hoàn toàn, vẫn khuôn mặt đó, nhưng khí chất nhu hòa hơn rất nhiều, lãnh khí cùng sắc bén hàng ngày bị thay bởi vô hại, yếu đuối. Hắn sờ lên trán và áp tay vào hai má cậu, nhiệt độ bình thường, cậu mơ màng nhìn lên, thì thầm:
– Hoang Xuyên.
Hắn cau mày, xoay người định kiếm khăn ướt lau rửa mặt mũi cho cậu trước khi đi ngủ, đột nhiên bị cậu kéo lại:
– Hoang Xuyên.
Hoang Xuyên tưởng cậu sợ hắn đi mất, bèn đỡ cậu nằm lên giường, đắp chăn cẩn thận và nhẹ giọng dỗ:
– Cậu say rồi, nằm đây tôi đi lấy đồ rửa mặt thay quần áo xong đi ngủ.
Hoang vẫn không buông tay hắn ra, chỉ chầm chậm lắc đầu, đáp:
– Tôi không say.
Hắn cười cười, vuốt phần tóc mái trên trái cậu:
– Cậu không say chẳng lẽ tôi say?
Hoang im lặng. Nhìn dáng vẻ hiện tại của cậu, trong lòng Hoang Xuyên như có con mèo cào đến ngứa ngáy, thực sự muốn tranh thủ lúc này hôn cậu một cái, nhưng hắn lại sợ, sợ hãi cái mối quan hệ mờ ám kỳ quặc này giữa cậu và hắn chỉ vì một nụ hôn này mà kết thúc chóng vánh, trở về thành hai người xa lạ. Thế nên cuối cùng, hắn chỉ ngồi kế bên, vỗ nhẹ bàn tay đang siết chặt ống yukata của mình, gỡ từng ngón từng ngón buông ra.
Đến lúc hắn gỡ xong, ngẩng lên thấy cậu dán sát lại, khoảng cách giữa hai bọn họ chỉ tính bằng centimet, hơi thở vương đầy mùi rượu quế thơm ngát khiến Hoang Xuyên cảm thấy hình như bản thân cũng say rồi. Hắn hôn cậu. Nụ hôn nhẹ nhàng, ban đầu bốn phiến môi khẽ cọ xát vào nhau, sau đó hắn mới dần dần dùng đầu lưỡi cạy hàm răng của cậu, luồn vào phía trong dây dưa trằn trọc. Hắn nghe tiếng tim mình đập thình thịch như muốn gõ thẳng lên màng nhĩ, vừa có chút lo lắng, lại phần nhiều là vui sướng. Thật khó tưởng tượng Hoang cao ngạo, lạnh lùng như thế có thể dịu ngoan tiếp nhận nụ hôn của hắn.
Thật lâu sau, hai người tách ra, trán tựa lên trán, cậu nói:
– Hoang Xuyên, đừng đi đâu hết, tôi muốn ôm anh.
Hắn ôm lấy cậu, mười ngón tay đan xen vào với nhau, hắn siết chặt lại, thì thầm bên tai cậu:
– Tôi ở đây.
Thế rồi nụ hôn tiếp theo không còn sót lại dư vị chậm chạp ngọt ngào nữa, thay vào đấy là cuồng phong vũ bão, Hoang Xuyên điên cuồng hôn môi cậu, tháo nốt phần còn lại của chiếc yukata sớm đã rơi phân nửa trên giường, vuốt ve cậu tựa như trân bảo trong tay, cuối cùng ôn nhu mà kiên định tiến vào phía trong. Bên tai hắn tràn ngập tiếng thở dốc, kiềm nén của cậu, chỉ khi đau quá, Hoang mới gập người khẽ rên rỉ vài tiếng vụn vặt.
Sau một đêm lăn lộn, sớm hôm sau Hoang Xuyên tỉnh dậy rất sớm, hắn mở mắt ra, mờ mịt nhìn lên trần nhà. Đêm qua Hoang say, nhưng hắn hoàn toàn không hề nếm chút rượu nào. Nhìn đống lộn xộn khắp cả phòng, đủ để hiểu được đêm qua có bao nhiêu cuồng nhiệt, lại liếc người nằm bên cạnh đang say giấc, Hoang Xuyên bắt đầu chột dạ. Thắt lưng vừa động, Hoang liền tỉnh giấc, cậu đờ đẫn lật chăn, sau đó quét ánh mắt khắp cả căn phòng, rồi dừng lại ở trên người Hoang Xuyên. Hắn bị cậu nhìn đến độ toát mồ hôi lạnh, thật lâu sau cậu đột nhiên mở miệng:
– Anh thích tôi?
Hắn ngẩn người, theo phản xạ gật đầu đáp lời:
– Ừ …
Hoang ừm một tiếng nhỏ xíu, sau đó lại nhắm mắt xoay người ngủ tiếp. Từ ngày hôm đó, mối quan hệ giữa cả hai âm thầm bước sang trang mới.
Ps: Đừng hỏi tui sao cái ngắn cái dài thế, tui viết theo tâm trạng nên thông cảm ha T_T Có cái không phải sở trường của tui, viết hoài viết mãi không ra nửa chữ OTL. Nếu mọi người cứ thích ngược có phải tốt hơm =3= Tui sẽ phóng bút ra tận mười vạn chữ ngay tắp lự, mỗi tội mọi người đều thích hường OTL buồn quá.
-The end-
Chia sẻ:
- X
Có liên quan
Từ khóa » Hoang Xuyên X Hoang
-
[ Hoang X Hoang Xuyên ] đôi Hướng Thuần Dưỡng - Wattpad
-
Hoang Xuyên X Hoang 1 | Âm Dương - Pinterest
-
Truyện Tranh [Onmyoji] Xuyên Hoang (Hoang Xuyên Chi Chủ X ...
-
(Hoang X Hoang Xuyên) Thiên Phạt - Truyện Âm Dương Sư đồng Nhân
-
[SongHoang] Câu Chuyện Xuyên Hoang ABO | ONMYOJI STORAGE
-
[Onmyoji] Xuyên Hoang (Hoang Xuyên Chi Chủ X Hoang Susabi ...
-
Xuyên Hoang (Hoang Xuyên Chi Chủ X Hoang Susabi) - MangaXY
-
Truyện Couple [ Hoang Xuyên Chi Chủ X Hoang ] - ReisuKira
-
[Hoang Xuyên X Seimei] Tác Giả: Tiểu Lý A Ô (phần 2) - Facebook
-
Lãnh Chúa Hoang Xuyên X Tiêu Đồ - Facebook
-
Trường Thcs Hoằng Xuyên
-
Hoằng Xuyên – Wikipedia Tiếng Việt
-
[Onmyoji] Xuyên Hoang (Hoang Xuyên Chi Chủ X Hoang Susabi)