OP Khi Luffy Là Con Gái - #12. Những Cơn Bão Cát (1) - Wattpad

Cát.

Gió.

Những con người ngoại quốc đang sợ hãi.

Những kẻ có gương mặt hàm hồ.

Cùng với kiếm và tiếng súng đạn.

Tất cả bao trùm trong cát. Không có một bông hoa hay ngọn cỏ nào. Trên sa mạc rộng lớn, cái nắng gắt của mặt trời và cát là tất cả.

Đó là những gì đang diễn ra trước mắt Luffy. Nói một cách trắng trợn, thì cô đã lạc đường, lạc khỏi đồng đội của mình.

Phải mất tận năm phút cô mới nhận thức được chuyện gì đang xảy ra: Những tên có khuôn mặt bặm trợn đang đe doạ những người ngoại quốc, chúng hòng cướp lấy đồ của họ. Cô ung dung bước vào trận hỗn độn dưới hàng chục con mắt bất ngờ.

Một tên đến gần cô, nhếch cái môi trề của hắn rồi đe doạ.

- Con nhãi, móc hết đồ đạc của mày ra đâ -

Chưa dứt câu, một trận bão cát thổi mạnh. Luffy nhắm tịt mắt, hai tay ôm lấy chiếc mũ rơm của mình. Cơn bão cát vừa tan, những người ngoại quốc đã oà lên mừng rỡ.

Gã đàn ông cao lớn, khoác chiếc áo choàng lông thú, cùng với bộ vét lịch lãm. Mái tóc đen vuốt ngược, trên khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính, chính là vết sẹo chạy dài như muốn cắt ngang mặt gã. Nổi bật nhất vẫn là cái móc to tướng trên tay gã, nó làm bằng vàng, và sáng bóng.

Gã hiện ra từ cơn bão cát, một cách đầy bụi bặm theo nghĩa đen. Những người ngoại quốc tung hô gã như một người hùng. Gã không để tâm.

Gã quét tay, một trận bão cát nữa ập tới, bao trùm lấy những tên cướp. Bão cát qua đi, những tên bặm trợn khi nãy giờ chỉ còn là đống xác khô.

Rồi gã chú ý tới cô, một bông hoa nhỏ bé mọc giữa sa mạc.

- Một cô gái trẻ thì làm gì ở đây?

Luffy ngước nhìn gã, thân hình nhỏ bé của cô chỉ cao đến bụng gã. Cô nói bằng giọng trong leo lẻo của mình.

- Tôi bị lạc đồng đội.

- Ra vậy. Đi với ta, ta sẽ giúp cô tìm đồng đội của mình.

Gã ra hiệu cho cô đi theo hắn, cô đến gần, gã ôm lấy thắt lưng cô, rồi hoá thành cát, cuốn cô bay đi. Luffy trầm trồ kinh ngạc, cô hào hứng nhìn vạn vật bên dưới mình.

- Chú già hay quá!!

Tất nhiên.

Gã thầm nghĩ, nếu gã không phải là người tuyệt vời thì còn ai vào đây. Cơ mà, cô nhóc vừa gọi gã là ông chú già?!

Gã nhận là mình có hơi già một chút so với cô bé này, nhưng gã đang ở độ tuổi đào hoa à nha, nếu gã muốn thì luôn có phụ nữ nguyện làm vợ hắn.

Nhưng người phụ nữ xứng đáng đứng bên cạnh hắn phải thật đặc biệt. Ví dụ như, cô bé này...

Cả hai dừng chân tại một toà nhà, nó cao đến nỗi cô có thể nhìn thấy toàn bộ thị trấn. Nói đúng hơn, đây là một sòng bạc, dành cho giới nhà giàu ăn chơi trác táng ở vùng biển này.

- Nami mà tới chỗ này sẽ thích lắm cho coi!

Cô nói thầm.

Thả cô xuống một căn phòng, gã nói.

- Cứ ở đây, ta sẽ cho em biết nếu ta tìm thấy đồng đội của em!

Gã lạnh nhạt nói, định bỏ đi nhưng Luffy níu lấy áo choàng của gã.

- Tôi có thể gọi chú là gì?

Trầm một lát, hắn mới trả lời.

- Em có thể gọi ta là... Crocodile!

- Vâng, Crocodile. Chú có thể gọi tôi là Luffy!

To be continue...

Từ khóa » Khi Luffy Là Con Gái Wattpad