Phân Tích Khổ Cuối Bài Vội Vàng Của Xuân Diệu

https://www.elib.vn/hoc-tap/
  1. Trang chủ
  2. Học tập
  3. Văn mẫu
  4. Văn mẫu lớp 11
Phân tích khổ cuối bài Vội vàng của Xuân Diệu (9) 147 lượt xem Share

Bài văn mẫu dưới đây nhằm giúp các em nắm được cách phân tích khổ thơ cuối trong bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu. Đồng thời, bài văn mẫu này còn giúp các em trau dồi thêm vốn từ phong phú cho bản thân. Chúc các em học tốt!

Mục lục nội dung

1. Dàn ý phân tích khổ cuối bài Vội vàng

2. Cảm nhận về đoạn thơ cuối của bài thơ Vội vàng

3. Em hãy phân tích đoạn cuối tác phẩm Vội vàng

4. Bình giảng đoạn cuối trong Vội vàng của Xuân Diệu

Phân tích khổ cuối bài Vội vàng của Xuân Diệu

1. Dàn ý phân tích khổ cuối bài Vội vàng

a. Mở bài:

- Khổ cuối thể hiện niềm say mê với cuộc sống của Xuân Diệu một cách mãnh liệt.

- Giới thiệu chung toàn nội dung của bài thơ Vội vàng.

b. Thân bài:

- Bức tranh thiên nhiên được hiện lên một lần nữa:

+ Câu cảm thán “mau đi thôi” thể hiện sự tận hưởng thiên nhiên, cuộc sống , tận hưởng thời gian và cuộc sống.

+ Khát vọng sống mãnh liệt, khát vọng được yêu thương.

- Sự cảm nhận của tác giả qua các giác quan của cơ thể:

+ Các hình ảnh mây, gió, nước, bướm.

+ Tác giả cảm nhận cuộc sống và thiên nhiên qua thị giác, khứu giác, thính giác,…

+ Thị giác cảm giác mơn trớn của thiên nhiên.

+ Khứu giác cảm nhận được mùi hương đẹp đẽ của thiên nhiên.

+ Thính giác cảm nhận được âm thanh của thiên nhiên.

+ Tình yêu cuồng nhiệt, mãnh liệt của tác giả.

c. Kết bài:

- Nêu cảm nhận của em về đoạn 3 bài thơ Vội vàng.

2. Cảm nhận về đoạn thơ cuối của bài thơ Vội vàng

Thời gian chẳng bao giờ chiều lòng người, con người thì nhỏ bé nhưng khát khao lại lớn lao, càng yêu đời, yêu người bao nhiêu thì lại càng thảng thốt khi nhận ra quy luật khắc nghiệt của tạo hóa. Là một nhà thơ mới có cái nhìn tinh tế và trái tim dễ say đắm nhưng cũng bộn bề lo sợ – Xuân Diệu hơn ai hết luôn dằn dặt trước sự trôi chảy của thời gian và tuổi xuân. Có lẽ thế mà nhà thơ luôn sống vội vàng, sống gấp gáp và cũng yêu đắm say. Bài thơ Vội Vàng được xem là châm ngôn sống của Xuân Diệu cũng là tác phẩm thể hiện cái tôi mãnh liệt trong cảm xúc và nhiều khám phá mới mẻ ở hình ảnh thơ. Trong đó khổ thơ cuối bài với tiết tấu nhanh và mạnh như một lời kết luận cho châm ngôn sống vội của ông.

"Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!"

Nếu như ở những vần thơ trên tác giả dùng “tôi” thì ở đây Xuân Diệu lại dùng “Ta”. Theo như Chu Văn Sơn lý giải: “Ở trên, tác giả xưng ”tôi” để đối thoại với đồng loại, ở dưới lại xưng “ta” để đối diện với sự sống”. Dưới con mắt của tác giả, sự sống hiện lên “mơn mởn”. Từ láy “mơn mởn” miêu tả sức sống căng tràn, tươi mới. Chính cái “mơn mởn” của sự sống khiến tác giả như tham lam “muốn ôm” lấy tất cả. Sự sống ấy rộng lớn lắm, bao la lắm nhưng nghệ sĩ ấy vẫn muốn ôm lấy, giữ chặt lấy.

Những gì thi sĩ muốn là được giao cảm với thiên nhiên, với sự sống: từ mây, gió, cánh bướm đến tình yêu, cỏ cây, non nước. Mức độ giao cảm cũng dần mãnh liệt hơn: từ “ôm”, “riết”, đến “say”, “thâu”, và sau cùng là “cắn”. Từng lần từ “ Ta muốn” vang lên là từng ước nguyện được nói lên. Nhân vật trữ tình như muốn ôm hết vào lòng mình “mây đưa và gió lượn”, muốn đắm say với “cánh bướm tình yêu”, muốn gom hết vào lồng ngực trẻ trung ấy “một cái hôn nhiều”. Muốn thu hết vào hồn nhựa sống dạt dào “Và non nước, và cây, và cỏ rạng”. Điệp từ “ta muốn” cùng nhịp thơ dồn dập như diễn tả hơi thở gấp gáp của thi nhân và nhịp điệu hối hả của trái tim vội vàng. Phải chăng thi sĩ Xuân Diệu của chúng ta đang nồng nhiệt đối rối rít, cuống quýt, như muốn cùng lúc giang tay ôm hết cả vũ trụ, cả cuộc đời, mùa xuân vào lòng mình? Phải chăng sống vội vàng, sống hối hả, sống nhiệt huyết như thế với Xuân Diệu mới được gọi là sống trọn vẹn?

Điệp từ “ta muốn” tạo thành một cấu trúc câu đều đặn, hối hả như thúc giục mọi người hãy yêu quý tuổi trẻ của mình, hãy làm những điều mà chỉ có tuổi trẻ mới làm được và trước hết là say đắm với thiên nhiên, tình yêu của mùa xuân. Thêm vào đó là các động từ chỉ tâm thế: ôm, riết, say, thâu, cắn diễn tả được tình cảm vồ vập và niềm khao khát tận hưởng đến tham lam. Các động từ này có sự tăng tiến rõ rệt trong ước muốn. Ban đầu chỉ là một cái ôm nhẹ nhàng nhưng đủ cho sự khát khao, phải siết mạnh thì mới cảm nhận được tình yêu. Khi gần nhà thơ say sưa thâu tóm tất cả vào mình và cuối cùng là hành động mạnh nhất là cắn, như muốn chiếm hữu làm của riêng.

Những câu thơ tiếp theo, Xuân Diệu sử dụng điệp từ cho kết hợp với tính từ “no nê, chếnh choáng, đã đầy” để khẳng định tâm thế của một con người lúc nào cũng hòa mình vào thiên nhiên, cuộc sống. Không phải chỉ vừa đủ mà để cuộc đời hóa thân thành tâm hồn, tâm hồn thì chan chứa tình yêu.

“Xuân hồng” hai từ thôi mà nghe sao mềm mại thế, nghe đằm thắm thế. Mùa xuân không chỉ còn là tên gọi mà mùa xuân trong thơ Xuân Diệu trở nên có hồn, có sức sống. Mùa xuân ấy đẹp, ngọt ngào như đôi môi người thiếu nữ khiến “ Ta muốn cắn vào ngươi”. Mùa xuân là cái hữu hình, làm sao thi nhân có thể cắn? Đúng thi nhân không thể cắn nhưng thi nhân có thể hòa mình vào mùa xuân, có thể say đắm trong cơn tình dịu ngọt của mùa xuân.

Khổ thơ cuối với ngôn từ đậm chất thơ Mới, thoát khỏi những vi phạm của quy luật chặt chẽ thơ ca trung đại đã diễn tả không chỉ cảm xúc mãnh liệt của Xuân Diệu trước cuộc đời, trước tuổi trẻ mà còn ẩn ý về một cái tôi trữ tình tràn đầy sự thèm khát được sống, được tận hưởng một cách cuồng nhiệt những thanh sắc của cuộc đời.

3. Em hãy phân tích đoạn cuối tác phẩm Vội vàng

Xuân Diệu được mệnh danh là ông hoàng thơ tình Việt Nam, là “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới” (Hoài Thanh). Ông đem đến cho thơ ca đương thời một sức sống mới, một nguồn cảm xúc mới mẻ, thể hiện quan niệm sống mới, quan niệm thẩm mĩ độc đáo cùng nữ các tân nghệ thuật táo bạo. Được in trong tập “Thơ thơ”, “Vội vàng” là bài thơ tiêu biểu cho nhịp sống vội vàng, cuống quýt của Xuân Diệu. Là người yêu đời, ham sống tha thiết, mãnh liệt nên trong bất cứ hoàn cảnh nào, Xuân Diệu không bao giờ bỏ cuộc, vẫn cứ bám chặt vào cuộc đời. Trong tâm thế sống “Chẳng bao giờ chán nản”, Xuân Diệu đã có giải pháp tích cực khi ước muốn níu giữ mùa xuân không thành. Sau lời hối thúc, giục giã phải sống mau, sống vội, Xuân Diệu say sưa cụ thể hóa lẽ sống vội vàng bằng lẽ sống thiết thực. Với thi sĩ, vội vàng không đơn thuần chỉ là sống gấp sống vội mà còn là sống với cường độ cao nhất: “Sống toàn tâm, toàn trí, toàn hồn”.

"Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!"

Một đoạn thơ ngắn mà có tới bốn, năm từ “ta muốn” được lặp đi, lặp lại như nhịp điệu hối hả, như hơi thở gấp gáp của thi nhân. Chứng tỏ Xuân Diệu nồng nhiệt đối rối rít, cuống quýt, như muốn cùng lúc giang tay ôm hết cả vũ trụ, cả cuộc đời, mùa xuân vào lòng mình. Sống như thế với Xuân Diệu mới thực là sống, mới đi đến tận cùng của niềm hạnh phúc được sống. Điệp ngữ “Ta muốn” như ý nghĩa của nó đã nói lên được cái ham muốn khát thèm đến hăm hở, cuồng nhiệt của nhà thơ. Thi nhân như muốn ôm hết vào lòng mình “mây đưa và gió lượn”, muốn đắm say với “cánh bướm tình yêu”, muốn gom hết vào lồng ngực trẻ trung ấy “một cái hôn nhiều”. Muốn thu hết vào hồn nhựa sống dạt dào “Và non nước, và cây, và cỏ rạng ”Để rồi, chàng như con ong bay đi hút nhụy đời cho đến say “chếnh choáng” hút cho đã cho đầy ánh sáng, “Cho no nê thanh sắc của thời tươi” mới lảo đảo bay đi.

Say đắm thiên nhiên, cảnh trời, Xuân Diệu muốn tận hưởng thiên nhiên và sự sống. Dĩ nhiên, với một trái tim xanh non biếc rờn, thiên nhiên và sự sống mà Xuân Diệu khát khao phải là thiên nhiên giữa thời tươi, phải là sự sống mới bắt đầu mơn mởn, phải là xuân hồng căng mọng, quyến rũ. Điều ấy có nghĩa là Xuân Diệu tham lam, ham hố tận hưởng tất cả những gì ngon nhất, đẹp nhất của sự sống. Nàng xuân mà Xuân Diệu đắm đuối hết sức thanh tân quyến rũ, rạo rực xuân sắc, đắm đuối xuân tình. Đến với thiên nhiên, đến với mùa xuân như đến với người tình tuyệt vời của mình, thi sĩ tình tự với thiên nhiên, ái ân cùng sự sống. Hàng loạt động từ mạnh theo trình tự tăng tiến lần lượt xuất hiện trong các dòng thơ: “ôm”, “ riết”, “say”, “thâu”, “cắn” là biểu hiện của tình yêu ngày càng say đắm mãnh liệt. Ôm chọn khắp, riết thật chặt, say sưa mê đắm và đỉnh điểm là cắn. Xuân Diệu đã tận hưởng thiên nhiên như tận hưởng ái tính. Hình ảnh “thâu trong một cái hôn nhiều” rất Tây. Đi liền đó là câu thơ thừa thãi liên từ “và”: “và non nước, và cây, và cỏ rạng”. Chính sự lặp lại có vẻ như thừa thãi ấy lại là một sáng tạo rất hiện đại của Xuân Diệu. Sự lặp lại liên tiếp liên từ “và” trong một dòng thơ đã truyền đến người đọc một cảm xúc hăm hở cuồng nhiệt của một gã suy tình trước tình nhân đắm đuối.

Điệp từ “cho” với nhịp độ tăng tiến nhấn mạnh các cấp độ khát vọng hưởng thụ đạt đến độ thỏa thuê, sung mãn, trọn vẹn. Xuân Diệu muốn tận hưởng cuộc sống cho đến “no nê”, “chếnh choáng”, “đã đầy”. Trong niềm cảm hứng ở độ cao nhất, Xuân Diệu nhận ra cuộc đời, mùa xuân như một cái gì quý nhất, trọn vẹn như một trái đời đỏ hồng, chín mọng, thơm ngát, ngọt ngào, xuân hồng, để cho nhà thơ tận hưởng trong niềm khao khát cao độ.

Xuân Diệu hiện ra đúng là một gã si tình chếnh choáng men say. Hàng loạt điệp từ “cho” liên tiếp lặp lại dồn đầy cảm xúc yêu đương cuồng nhiệt, mãnh liệt đến vô biên, tuyệt đích. Lời yêu cháy bỏng không thể kìm nén trong lòng, thì thầm trong trái tim mà vang lên thành lời đối thoại dõng dạc, trực tiếp: “Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!”. Đọc câu thơ, ta tưởng nhu thi sĩ đang muốn hét lo lên để cả đất trời, vũ trụ hiểu được niềm yêu cuồng nhiệt của mình. Ôm, riết, say, thâu chưa đủ, no nê, đã đầy, chếnh choáng vẫn chưa thỏa mà phải cắn vào xuân hồng, phải tận hưởng bằng cả tâm hồn, bằng cả trái tim đắp đuối, ham hố mới thỏa niềm khát khao. Ở đây, dường như có để biểu đạt niềm yêu đời cuồng nhiệt vô biên của mình, Xuân Diệu đã dùng đến yếu tố phi lí, phi hiện thực. Cũng chính vì thế mà câu thơ: “Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!” trở thành một trong những vần thơ độc đáo, táo bạo nhất trong thơ hiện đại. Cùng với “Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần”, Xuân Diệu đã làm cả một cuộc cách mạng lớn trong thi ca để trở thành nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới.

Bài thơ là một quan niệm sống mới mẻ và táo bạo mà trước đây chưa từng có. Đến với “Vội Vàng” Xuân Diệu kêu gọi mọi người hãy biết yêu và tận hưởng những thứ cuộc sống ban tặng. Xuân Diệu đã bộc lộ một cái tôi tràn đầy sự thèm khát được sống, được tận hưởng một cách cuồng nhiệt những thanh sắc của cuộc đời. Thi sĩ như muốn giang rộng cả đôi tay, cả lồng ngực của mình để đón nhận mùa xuân của tình yêu, của tuổi trẻ. Nỗi khát thèm ấy là xuất phát từ một quan niệm nhân sinh tiến bộ, tích cực của Xuân Diệu trước cuộc đời: “Mau với chứ, vội vàng lên với chứ - Em, em ơi, tình non đã già rồi” . Đoạn thơ đã giúp ta hình dung được tâm hồn Xuân Diệu, một cái tôi yêu đời, giàu xúc cảm, một nhân sinh quan tiến bộ về cuộc đời. Với những gì thể hiện ở trên, Xuân Diệu rất xứng đáng với danh hiệu: “Nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới”.

4. Bình giảng đoạn cuối trong Vội vàng của Xuân Diệu

Đến với thế giới thi ca là đến với thế giới của muôn vàn cảm xúc. Ta từng biết đến một Thế Lữ "rộng mở", một Nguyễn Bính "quê mùa", một Hàn Mặc Tử "kì dị". Và thật thiếu sót khi nhắc đến đỉnh cao Thơ mới khi ta quên mất cái tên Xuân Diệu - "nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới" (Theo Thi nhân Việt Nam - Hoài Thanh). Ông đã thổi vào nền văn học đương đại một luồng gió mới đầy độc đáo, mới lạ và mang đầy tính nhân văn. Và một trong những vần thơ thể hiện rõ nhất quan niệm ấy là khổ cuối bài "Vội vàng".

Gần như đó là một khát khao, một ước vọng quá sức mơ hồ và phi lí. Chẳng ai có thể vượt quyền tạo hóa được bằng cách đó, một sự thiết tha và mãnh liệt tột cùng của cái tôi thơ mới, cái tôi Xuân Diệu. Hơn ai hết, một người đam mê tình yêu, đam mê khát khao và sống trọn vẹn với đời. Vì vậy ở những khổ thơ cuối, Xuân Diệu không thể thực hiện được những khát khao ước vọng như vậy. Nên Xuân Diệu đã thúc giục chúng ta, mỗi người hãy “vội vàng” nữa lên.

"Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!"

Câu đầu tiên là Xuân Diệu đang tự thúc giục chính mình. Muốn được sống được yêu, được cống hiến và không sống hoài sống phí. Điều duy nhất ta làm được là phải tăng tốc nhịp sống lên, sống vội vàng, cuống quýt lên, hãy cố gắng sống trọn vẹn từng cảm xúc, từng khoảnh khắc, nhiệt huyết với cuộc đời này hơn nữa.

Câu thơ "Ta muốn ôm" thắt lại giữa bài khiến ta liên tưởng đến vòng tay của thi nhân ôm giữ cuống quýt cả sự sống non tơ. Không giống như người bạn thân Huy Cận lấy cảm hứng từ những không gian rộng lớn, bị ám ảnh bởi "sầu không gian" thì Xuân Diệu luôn ám ảnh bởi thời gian trôi chảy không ngừng. Với thời gian, nếu Chế Lan Viên chối bỏ mùa xuân hiện tại để quay về quá khứ "Làm cánh chim thu lạc cuối ngàn" thì Xuân Diệu say sưa, gắn bó với mùa xuân, với cuộc đời bằng cách thâu tóm mọi sự sống nhân gian. Ông theo đuổi hạnh phúc bằng lối sống cuống quýt, vội vàng để tận hưởng mọi vẻ đẹp của đất trời.

Cuộc đời đẹp thế, “mơn mởn” là thế, vậy chẳng có nghĩa gì ta lại để nó trôi qua một cách uổng phí cả. Xuân Diệu thay xưng hô, tôi bằng ta, là đổi cách để giao cảm, nói với đời. Đó là thái độ của một chàng thanh niên như muốn đối thoại với cuộc đời này, đối diện với toàn bộ những sự sống, những khát khao mãnh liệt mà mình còn muốn thực hiện. Thật sự Xuân Diệu đã cho ta thấy rõ một cái tôi rạo rực say sưa, và yêu đời thắm thiết làm sao.

Xuân Diệu qua đó cũng sử dụng những động từ mạnh, cùng với việc mở rộng những giác quan để tận hưởng cuộc đời. Nếu phần đầu là ước ao được sống thì phần sau đây thực sự là một sự lí giải tại sao phải sống vội. Cuộc đời còn đẹp thế, những “cánh bướm”, “tình yêu” và “cây, và cỏ rạng” thiên đường trong cuộc sống là đây chứ đâu.

Nghệ thuật làm thơ khó nhất là ở câu cuối vì nó vừa phải nâng cao cảm xúc vừa chứng tỏ sự vận động của tứ thơ đạt tới độ hoàn hảo không thể thêm bớt. Xuân Diệu đã vượt qua được ranh giới đó khi bật lên tiếng thơ chân thành, đầy khao khát. Ta từng biết "Mùa xuân chín" trong thơ Hàn Mặc Tử, "Mùa xuân xanh" trong thơ Nguyễn Bính nay ta bắt gặp trái xuân hồng trong thơ Xuân Diệu. Nó như một trái quả ngọt lành mà thi sĩ muốn cắn ngập răng để tận hưởng. Với câu thơ này, một nhà phê bình đã tinh tế nhận ra rằng: "Xuân Diệu giống như một con ong hút nhụy đã no nê đang lao đao bay đi". Đây quả là sự giao cảm táo bạo, mãnh liệt của một trái tim căng tràn tình yêu, sức sống.

Một sự chuyển đổi cảm giác tinh tế không chỉ gợi được sức sống mà còn gợi được cả cháy khao rực cháy hối hả cuốn quýt trong tâm hồn thi nhân. Nếu trong thi ca trung đại, thiên nhiên là tiêu chí đánh giá cho mọi vẻ đẹp của cuộc đời, là thước đo thẩm mĩ của vũ trụ thì Xuân Diệu lại đưa ra tiêu chí mới, giàu tính nhân văn sâu sắc. Con người hồng hào, tươi trẻ giữa tuổi trẻ và tình yêu mới là chuẩn mực cho mọi vẻ đẹp trên thế gian. Mùa xuân như đôi môi ửng hồng của người thiếu nữ, tràn đầy sự trinh nguyên và một chút rạo rực của tình yêu.

Nhìn chung lại, đây là nhân sinh quan mới, có nét tích cực. Trong khi những cái tôi lãng mạn khác lại xa lánh cuộc sống trần gian, đi tìm cõi bồng lai ở chốn hư vô, thì Xuân Diệu không đi đâu cả mà coi trần gian chính là thiên đường và sống hết mình trong cõi trần gian ấy. Hãy biết hướng đời mình về phía ánh sáng, đừng để cho tuổi xanh trôi đi một cách uổng phí. Bởi "tuổi xanh... trở về" song nếu chỉ biết tận hưởng một cách vội vàng, cuống quýt mà không biết làm gì để cho sự tận hưởng ấy thì lại là tiêu cực.

Về nghệ thuật, nét nổi bật ở khổ thơ này là cách dùng một loạt động từ và tính từ ngày càng mạnh, càng tăng, tạo nên một giọng điệu liên hoàn, sôi nổi như khát vọng mãi không thôi.

  • Tham khảo thêm

  • docx Phân tích và cảm nhận bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu
  • docx Phân tích 13 câu thơ đầu bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu
  • docx Phân tích đoạn 2 bài Vội vàng của Xuân Diệu
  • docx Phân tích tâm trạng nhân vật trữ tình trong bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu
  • docx Phân tích cái tôi trữ tình trong bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu
  • docx Tổng hợp những mở bài về bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu ấn tượng nhất
  • docx Tổng hợp những kết bài về tác phẩm Vội vàng của Xuân Diệu hay nhất
(9) 147 lượt xem Share Ngày:22/01/2021 Chia sẻ bởi:Thi TẢI VỀ XEM ONLINE

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

  • Nghị luận tư tưởng đạo lí Chỉ có vào đại học thì cuộc đời mới có tương lai
  • Nghị luận tư tưởng đạo lí Giáo dục là vũ khí mạnh nhất mà người ta có thể sử dụng để thay đổi thế giới - M. Mandela
  • Nghị luận tư tưởng đạo lí về thói vô trách nhiệm
  • Kể tóm tắt tác phẩm Bức tranh của em gái tôi - Tạ Duy Anh
  • Nghị luận tư tưởng đạo lí Đừng sống bằng những thói quen hãy sống bằng trải nghiệm
  • Kể tóm tắt truyện Bài học đường đời đầu tiên của Tô Hoài
  • Nghị luận tư tưởng đạo lí về ý nghĩa tình yêu và trách nhiệm giá trị của tuổi trẻ
  • Nghị luận hiện tượng đời sống về tình trạng học lệch của học sinh hiện nay
  • Kể tóm tắt tác phẩm Thầy thuốc giỏi cốt nhất ở tấm lòng của Hồ Nguyên Trừng
  • Nghị luận về tư tưởng đạo lí Sống đẹp đâu phải là những từ trống rỗng
Nghị luận văn học lớp 11

Tự tình

  • 1 Phân tích bài thơ Tự tình 2
  • 2 Cảm nhận của anh chị về nhân vật trữ tình trong bài thơ Tự tình 2
  • 3 Phân tích hai câu luận và hai câu kết bài Tự tình 2
  • 4 Dàn ý phân tích bài Tự tình 2

Chữ người tử tù - Nguyễn Tuân

  • 1 Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù
  • 2 Phân tích truyện ngắn Chữ người tử tù
  • 3 Phân tích cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù
  • 4 Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ người tử tù

Vào phủ chúa Trịnh

  • 1 Phân tích giá trị hiện thực trong Vào phủ chúa Trịnh.

Câu cá mùa thu- Nguyễn Khuyến

  • 1 Phân tích bài thơ Câu cá mùa thu
  • 2 Phân tích con người Nguyễn Khuyến qua Câu cá mùa thu
  • 3 Phân tích bức tranh mùa thu trong bài Câu cá mùa thu

Bài ca ngắn đi trên bãi cát

  • 1 Phân tích Bài ca ngắn đi trên bãi cát

Thương vợ- Tú Xương

  • 1 Cảm nhận về hình ảnh bà Tú trong Thương vợ
  • 2 Phân tích bài thơ Thương vợ
  • 3 Vẻ đẹp nhân cách Tú Xương qua bài thơ Thương vợ

Hạnh phúc của một tang gia (trích Số đỏ)

  • 1 Phân tích đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia
  • 2 Phân tích nhân vật Xuân Tóc Đỏ
  • 3 Phân tích nghệ thuật trào phúng của Vũ Trọng Phụng
  • 4 Phân tích cảnh hạ huyệt trong Hạnh phúc của một tang gia

Hai đứa trẻ - Thạch Lam

  • 1 Phân tích nhân vật Liên trong Hai đứa trẻ
  • 2 Phân tích truyện ngắn Hai đứa trẻ
  • 3 Phân tích chất thơ trong Hai đứa trẻ
  • 4 Phân tích hình ảnh chuyến tàu đêm trong Hai đứa trẻ

Tình yêu và thù hận (trích Rô-mê-ô và Giu-li-ét)

  • 1 Phân tích đoạn trích Tình yêu và thù hận
  • 2 Phân tích diễn biến tâm trạng của Rô-mê-ô và Giu-li-ét

Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài (trích Vũ Như Tô)

  • 1 Phân tích đoạn trích Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài
  • 2 Phân tích nhân vật Vũ Như Tô
  • 3 Phân tích và cảm nhận nhân vật Đan Thiềm
  • 4 Phân tích và nhận xét những mâu thuẫn

Chí Phèo - Nam Cao

  • 1 Phân tích và cảm nhận tiếng chửi của Chí Phèo
  • 2 Phân tích và cảm nhận tác phẩm Chí Phèo
  • 3 Phân tích nhân vật Chí Phèo
  • 4 Phân tích nhân vật Thị Nở
  • 5 Phân tích ý nghĩa bát cháo hành
  • 6 Phân tích hình ảnh giọt nước mắt của Chí Phèo
  • 7 Phân tích hình ảnh cái lò gạch cũ trong tác phẩm Chí Phèo

Bài ca ngất ngưỡng - Nguyễn Công Trứ

  • 1 Phân tích và cảm nhận về bài thơ Bài ca ngất ngưởng

Lẽ ghét thương - Nguyễn Đình Chiểu

  • 1 Phân tích và cảm nhận về bài thơ Lẽ ghét thương

Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc - Nguyễn Đình Chiểu

  • 1 Phân tích tác phẩm Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc

Chiếu cầu hiền - Ngô Thì Nhậm

  • 1 Phân tích tác phẩm Chiếu cầu hiền

Khóc Dương Khuê - Nguyễn Khuyến

  • 1 Phân tích bài thơ Khóc Dương Khuê

Vịnh khoa thi Hương - Trần Tế Xương

  • 1 Phân tích bài thơ Vịnh khoa thi Hương

Chạy giặc - Nguyễn Đình Chiểu

  • 1 Phân tích bài thơ Chạy giặc

Bài ca phong cảnh Hương Sơn - Chu Mạnh Trinh

  • 1 Phân tích bài thơ Bài ca phong cảnh Hương Sơn

Xin lập khoa luật - Nguyễn Trường Tộ

  • 1 Phân tích tác phẩm Xin lập khoa luật

Cha con nghĩa nặng - Hồ Biểu Chánh

  • 1 Phân tích tác phẩm Cha con nghĩa nặng

Vi hành - Nguyễn Ái Quốc

  • 1 Phân tích tác phẩm Vi hành

Tinh thần thể dục - Nguyễn Công Hoan

  • 1 Phân tích tác phẩm Tinh thần thể dục

Lưu biệt khi xuất dương - Phan Bội Châu

  • 1 Phân tích bài thơ Lưu biệt khi xuất dương

Hầu trời - Tản Đà

  • 1 Phân tích và cảm nhận bài thơ Hầu trời
  • 2 Phân tích cái ngông của Tản Đà
  • 3 Top 10 mở bài về tác phẩm Hầu trời hay và ấn tượng nhất
  • 4 Tổng hợp 10 kết bài về bài thơ Hầu trời

Vội vàng - Xuân Diệu

  • 1 Phân tích và cảm nhận bài thơ Vội vàng
  • 2 Phân tích 13 câu thơ đầu bài thơ Vội vàng
  • 3 Phân tích đoạn 2 bài Vội vàng
  • 4 Phân tích khổ cuối bài Vội vàng
  • 5 Phân tích tâm trạng nhân vật trữ tình trong bài thơ Vội vàng
  • 6 Phân tích cái tôi trữ tình trong bài thơ Vội vàng
  • 7 Tổng hợp những mở bài về bài thơ Vội vàng ấn tượng nhất
  • 8 Tổng hợp những kết bài về tác phẩm Vội vàng hay nhất

Tràng giang - Huy Cận

  • 1 Phân tích bài thơ Tràng giang
  • 2 Cảm nhận bức tranh thiên nhiên trong bài thơ Tràng Giang
  • 3 Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Tràng giang
  • 4 Phân tích hai khổ thơ đầu bài Tràng giang
  • 5 Phân tích khổ thơ cuối bài thơ Tràng giang
  • 6 Tổng hợp những mở bài, kết bài về tác phẩm Tràng giang
  • 7 Phân tích cái tôi trữ tình trong bài Tràng giang
  • 8 Phân tích lời đề từ và nhan đề bài thơ Tràng giang
  • 9 Phân tích vẻ đẹp cổ điển và hiện đại trong bài Tràng giang
  • 10 Phân tích khổ thơ thứ hai bài Tràng giang

Đây thôn Vĩ Dạ - Hàn Mặc Tử

  • 1 Phân tích và cảm nhận bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ
  • 2 Cảm nhận về khổ thơ đầu tiên trong Đây thôn Vĩ Dạ
  • 3 Phân tích khổ thơ cuối bài Đây thôn Vĩ Dạ
  • 4 Phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong Đây thôn Vĩ Dạ
  • 5 Cảm nhận hình ảnh thiên nhiên và con người xứ Huế
  • 6 Top 10 mở bài về bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ hay và sáng tạo nhất

Chiều tối - Hồ Chí Minh

  • 1 Phân tích và cảm nhận về bài thơ Chiều tối
  • 2 Phân tích hai câu thơ cuối bài Chiều tối
  • 3 Phân tích vẻ đẹp cổ điển và vẻ đẹp hiện đại trong bài thơ Chiều tối

Từ ấy - Tố Hữu

  • 1 Phân tích và cảm nhận bài thơ Từ ấy
  • 2 Cảm nhận khổ thơ đầu bài Từ ấy
  • 3 Phân tích khổ cuối bài thơ Từ ấy
  • 4 Phân tích lý tưởng sống của thanh niên qua bài thơ Từ ấy

Lai tân - Hồ Chí Minh

  • 1 Phân tích và cảm nhận bài thơ Lai tân

Nhớ đồng - Tố Hữu

  • 1 Cảm nhận về bài thơ Nhớ đồng

Tương tư - Nguyễn Bính

  • 1 Cảm nhận về bài thơ Tương tư
  • 2 Cảm nhận khổ đầu bài thơ Tương tư
  • 3 Cảm nhận 4 câu thơ cuối bài Tương tư

Chiều xuân - Anh Thơ

  • 1 Phân tích tác phẩm Chiều xuân

Tôi yêu em - Puskin

  • 1 Cảm nhận về bài thơ Tôi yêu em
  • 2 Cảm nhận vẻ đẹp tình yêu trong sáng trong bài thơ Tôi yêu em

Bài thơ số 28 - Ta-go

  • 1 Phân tích Bài thơ số 28

Người trong bao - Sêkhốp

  • 1 Phân tích tác phẩm Người trong bao
  • 2 Phân tích hình tượng nhân vật Bê-li-cốp
Thông báo
Bạn vui lòng đăng nhập trước khi sử dụng chức năng này Bỏ qua Đăng nhập ATNETWORK ATNETWORK

Từ khóa » Khổ 4 Vội Vàng