Phù Sinh Lục Ký – Em Sẽ đợi Anh đến Năm 35 Tuổi

Tôi dấn thân vào dòng đam mỹ không thể coi là sớm, nên tôi rất tiếc khi không biết về Nam Khang Bạch Khởi/南康白起 và tùy bút của anh trước đó. Lúc đọc được, Nam Khang đã 37 tuổi rồi. Lời hứa năm nào đã qua được hai năm. Nam Khang cũng đã qua đời được 9 năm rồi. Anh hơn tôi 17 tuổi, đủ để gọi là “chú”, nhưng hãy để tôi gọi là anh Nam Khang nhé.

20130814093915_8tfik.png

Tôi có nghe bài hát “Em đợi anh đến năm 35 tuổi” nhưng ngày đó nghe nhạc, không xem lời nên chỉ đơn thuần nghĩ đó là một bài hát. Không ngờ rằng đó là cả một câu chuyện, cả một bi kịch về một chàng trai với mối tình tan vỡ. Tôi đọc tùy bút của anh khi biết kết cục bi thảm ở đời thực nên tâm trạng khá nặng nề. Đọc Phù sinh lục ký, ấm áp như thế mà có thể khóc được. Đọc xong Em đợi anh đến năm 35 tuổi, tưởng tượng Nam Khang của lúc đó, càng khóc dữ dội hơn. Nghe nhạc về anh, tôi khóc. Xem phim ngắn về anh, tôi khóc. Nghĩ về anh, tôi khóc, không khóc thì thở dài buồn bã. Lúc gõ những dòng này tôi cũng rơm rớm nước mắt. Quả thật khi không biết đến anh còn bình thường, giờ thì chỉ nghĩ tim đã thấy đau.

Nam Khang không phải là người mạnh mẽ dương quang. Bạn bè anh nói anh lớn lên bắt mắt nhưng sống rất nội tâm. Cuộc đời của anh cứ bình bình đạm đạm cho đến khi gặp và yêu người đó. Người đó, hẳn là điều tươi sáng nhất cuộc đời anh, cũng khiến cho mọi thứ đảo lộn.

20120731180739_lhvzb.jpeg

Trong Phù sinh lục ký, anh kể về cuộc sống hạnh phúc của mình. Những điều nhỏ nhặt ấy chứa đầy tình cảm của hai người. Qua từng câu chữ, tôi có thể cảm nhận được tâm tình của Nam Khang. Tôi có thể thấy được anh yêu nhiều như thế nào, sâu sắc như thế nào. Anh vẫn đang mơ về tương lai của hai người, mơ về một gia đình ấm áp hạnh phúc. Anh vẫn tràn đầy hy vọng với ước nguyện duy nhất: “Nguyện cho năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình yên”. Anh hoàn toàn không biết sóng gió sắp ập đến chôn vùi hết thảy. Vì thế đọc Phù sinh lục ký khi đã biết kết cục là một điều rất tàn nhẫn. Cảm giác chua xót, nực cười mà cười không nổi cứ dâng trào trong tâm trí tôi.

Đối với tôi, cái chết đáng sợ nhất chính là: Con người chết đi rồi cũng giống như ngọn đèn đã tắt, không thể biết cũng không thể nhìn thấy được, tôi còn chưa ngắm nhìn ông xã đủ cơ mà. Tôi không sợ chết, nhưng tôi sợ khi chết đi rồi sẽ không còn có thể yêu anh như thế này được nữa.

Vì thế tôi nói với ông xã: “Chúng ta nhất định phải cùng nhau sống thật thật thọ, thọ đến không thể đi được nữa. Sau đó chúng ta sẽ thay quần áo sạch sẽ, tay trong tay nằm ở trên giường, em nói: “Chết đi!”, chúng ta liền cùng nhau chết”.

Ông xã hôn tôi một cái, không nói gì, không biết là có đồng ý hay không.

“Chia tay thì chia tay, đồ đạc tiền bạc đều cho em cả, anh cái gì cũng không cần, chỉ cần khi đi em đừng quên mang theo anh là được”. “Ông xã” của anh đã từng trả lời như thế khi anh dọa chia tay. Chẳng biết hắn ta còn nhớ không, hay là đã quên lâu rồi? Song nó được ghi lại trong tùy bút và lưu trữ trên mạng, muốn quên cũng không thể đâu. Không biết có phải do cá nhân tôi nghĩ lung tung không, mà tôi hoàn toàn không thấy tình yêu của “ông xã” đối với anh nhiều như thế nào. Tôi cảm giác hắn khá hời hợt, không yêu anh bằng toàn bộ trái tim mà vẫn ích kỷ nghĩ cho bản thân mình hơn. Cũng có thể do tôi thương Nam Khang nên không thích nổi hắn, nhưng thực sự trong Phù sinh lục ký, tôi thấy Nam Khang toàn dùng từ: ậm ừ, im lặng không trả lời,…..để nói về hắn. Hắn từng vô tình nói: “Nếu không có em, anh cũng sẽ gặp gỡ người khác không biết chừng người đó so với em còn hoàn hảo hơn”. Không rõ khi đó hắn nói thật hay chỉ là trêu chọc Nam Khang, song lời nói đó đã thành hiện thực. Dù có Nam Khang hay không, hắn vẫn tìm người khác. Tôi thật không hiểu tại sao Nam Khang yêu một người như thế nữa. Một bước sai, cả đời hối hận.

Người yêu trước luôn là người thua, người yêu nhiều luôn là người thua. Nam Khang là kẻ thua cuộc trong mối tình này. Tôi nghĩ có lẽ Nam Khang cũng hiểu. “Ông xã” của anh mạnh mẽ hơn anh, không chịu ảnh hưởng gì mấy. Dưới nét bút của anh, hắn không tỏ ra quá nhiều tình yêu. Nam Khang có biết điều đó không? Có lẽ có đi, nhưng anh đã không dứt ra được rồi.

Tương lai liệu sẽ như thế nào? Không ai biết. Nhưng là vì có thể ở bên người này nên mới có dũng khí bước tiếp, dù là bất an, dù là hạnh phúc.

Hai người bắt đầu là bạn ký túc xá, rồi dần dần cảm thấy sức hút từ đối phương. Sau đó là hôn, sau đó là ôm, là làm tình. Rồi hốt hoảng, sợ hãi, xa cách. Rồi không chịu nổi mà quay lại với nhau. Họ như mọi cặp đôi bình thường khác, có thời gian yêu đương mặn nồng, lại có lúc đau khổ giận dữ. Và hơn hết họ là một cặp đồng tính. Xã hội thời bấy giờ đối xử với đồng tính thế nào, tôi không rõ ràng vì thuở đó quá nhỏ. Nhưng tôi dám chắc là nó rất tệ, không cởi mở như bây giờ, tuy rằng bây giờ chỉ gọi là cái nhìn tạm thoáng hơn một chút. Người anh yêu đã không chịu nổi cái nhìn của xã hội, đã hèn nhát trước áp lực gia đình mà bỏ rơi anh. Hắn là kẻ đáng trách, đúng. Song nhiều hơn, tôi thấy buồn cho xã hội, con người thời đó. “Ông xã” của anh trực tiếp gây nên trầm cảm tự sát nơi anh. Còn xã hội là kẻ giết người gián tiếp.

20121209003247_u44eb.jpeg

Từng gần như rơi vào tuyệt vọng, đem từng khoảnh khắc được kề bên anh trân trọng nắm giữ, để về sau cảm thấy xứng đáng mỗi khi hồi tưởng lại những nhớ mong xưa cũ. Khi đó, nào dám mơ tưởng chi xa vời “thiên trường địa cửu”, hạnh phúc quá đỗi ngọt ngào kia tưởng như chỉ chốc lát đã chết đi.

Cuộc sống không phải luôn được theo ý người ta mong muốn, chúng tôi đều thực bình thường, cũng giống như những đôi tình nhân bình thường ngày ngày bên nhau: cãi vã, giận hờn, quan tâm, ân ái… Vô luận đã xảy ra cái gì, chỉ cần hai người cùng nhau quyết tâm, liền có thể cùng bước xuống âm tào địa phủ.

“Ông xã” của anh sau khi suy nghĩ đã quyết định xác định quan hệ, và hắn nói: “Nhìn trái trông phải, bất quá là cả đời mãi đi tìm kiếm, vẫn thấy cái đã vuột khỏi tầm tay mới là cái đáng quý.” Để rồi tương lai, ngay cả cái đáng quý ấy cũng bị đặt sang một bên không thương tiếc. Đáng ra mọi thứ có thể chấm dứt ngay tại đây, không cần xác định quan hệ, không cần quãng thời gian ấm áp sau đó. Quãng thời gian đó vui thì vui thật, nhưng mất đi rồi nỗi đau càng lớn gấp bội. Nếu họ không bên nhau thêm mấy năm, mọi chuyện có lẽ đã khác. Tuy nhiên, dường như quyết định này của người yêu Nam Khang khiến anh đánh giá cao tình yêu của họ. Anh muốn cả hai cùng đối mặt với khó khăn, cùng bảo hộ tình yêu hai người. Tiếc rằng anh không ngờ được hắn trốn tránh đầy hèn nhát, từ ban đầu đã thế, sau này càng lộ rõ. Hắn không dám thừa nhận mình là gay, không dám công khai quan hệ với Nam Khang. Hắn còn chưa từng nói yêu anh. Anh hiểu cho nỗi dằn vặt của hắn nên cũng chẳng nói gì, tránh tạo ra thế cục khó xử. Anh nguyện ý làm tình nhân nếu hắn kết hôn rồi mà vẫn cần mình. “Thì cứ như vậy thôi, cũng đã cùng anh ấy nói chuyện rồi, nếu anh ấy muốn kế hôn thì kết hôn. Nếu anh ấy còn cần tớ, tớ cũng có thể làm tình nhân của anh ấy, không sao cả. Nếu anh ấy muốn tớ đi, tớ sẽ đi. Dù sao cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi. Hạnh phúc mấy năm nay cũng là do trộm về được”. Thật ngốc mà…

1800213_860225304021544_6577078783375103958_n.png

Trước giờ anh luôn cố tránh né sự thật rằng mình đồng tính. Có khi tôi chợt nghĩ, nếu như không có tôi thì nhất định anh sẽ thích một cô gái nào đó.

Anh cũng chưa từng nói thích tôi. Tuy là chúng tôi cùng nhau chung sống, tuy là chúng tôi thường xuyên làm tình, nhưng câu nói ấy anh vẫn chưa từng một lần nói ra. Như thể nếu nói ra câu ấy thì chẳng khác nào chính miệng thừa nhận thân phận của mình.

Tôi cũng chưa từng nói với anh, duy lúc viết thư có viết qua một hai lần, chỉ là cảm thấy ba từ “em yêu anh” mà nói ra thì sẽ rất khó xử.

Em đợi anh đến năm 35 tuổi nói về quãng thời gian “ông xã” của Nam Khang chuẩn bị kết hôn, rời khỏi căn nhà hai người sống chung. Hắn hoàn toàn biến mất trong cuộc sống của Nam Khang. Anh còn được mời đến hôn lễ cùng đám bạn. Nỗi bi thương tràn ngập trong từng câu từng chữ. Nó không nặng nề âm u như tôi tưởng. Nhưng chỉ cần hình dung Nam Khang khi gõ ra những dòng xúc động đó là đã cảm thấy buồn bã. Lúc Nam Khang chọn thiệp cưới cho người mình yêu có cảm tưởng gì? Lúc anh nói muốn mua quà cưới, muốn chúc người mình yêu sâu sắc hạnh phúc bên người khác, anh có cảm tưởng gì? Lúc anh nhìn người người dọn đồ của hắn ra khỏi căn nhà chứa đầy kỷ niệm của hai người, anh có cảm tưởng gì? Anh không khóc nổi. Anh mất ngủ. Anh suy sụp.

Nếu có thể, không hề muốn bản thân mình thích anh. Đã từng hình dung bản thân tìm được một người con gái tốt, công khai tay trong tay thân mật trước mắt tất cả mọi người. Nhưng là, có người đã không cho tôi cơ hội ấy. Lần đầu tiên đem lòng thích một người, lại thích được bên anh.

Nếu sớm biết như thế này, tôi đã không đến Trường Sa, nhất định không để mình có cơ hội gặp anh.

Nếu như,…một ngàn vạn cái “nếu”.

12628416_1658058827792535_3366810654485430481_o

Em đợi anh đến năm 35 tuổi không dài. Tuy nhiên, nó thể hiện đầy đủ tâm tình càng lúc càng bi đát của Nam Khang. Có lẽ do biết kết cục nên tôi cảm thấy khá tăm tối u ám. Khi còn ở trường, hai người đã từng giận dữ, từng xa cách. Nam Khang đã muốn kiếm bạn gái nhưng không cảm nhận được rung động nên chia tay. Sau đó anh đối xử tàn tệ với bản thân. Bệnh tật liên miên không uống thuốc, không đi bệnh viện. Đói cũng không ăn. Cả ngày nằm trên giường đầy chật vật. Lúc đó “ông xã” của anh vẫn ở bên. Hắn nhìn thấy tình cảnh của anh mà đau lòng không thôi. Còn bây giờ anh không còn ai ở bên nữa. Anh quay trở lại thành mình của quãng thời gian đó, không yêu thương bản thân, phó mặc cho số phận.

Hãy còn rất nhiều lời muốn nói với anh, như là: “Nếu có một ngày anh không thể tiếp tục thêm nữa, có thể đến tìm em, em vẫn đợi.” Ở trong lòng anh gieo xuống một hạt giống, khiến anh phải hối tiếc, để anh bất kể giây phút nào cũng phải nhớ đến những điều tốt của tôi.

Để anh biết rằng, bản thân vẫn còn có đường lui, từ đó mà cảm thấy tội lỗi.

Đợi khi có cơ hội, hạt giống sẽ bám rễ nảy mầm, đợi ngày tôi đi thu hoạch.

Thế nhưng cũng rất muốn bảo anh rằng: “Nếu đã quyết định kết hôn thì đừng nghĩ về những chuyện trước kia nữa, hãy để lòng cho những tháng ngày sau”. Biết dung hòa những thứ thiết yếu cũng là một phương thức để sống, đây âu cũng là một thứ hạnh phúc.

Tôi thật muốn lao đến đánh anh, nói anh ngốc lắm. Rõ ràng anh rộng lượng với người anh yêu, mà với chính mình, anh hoàn toàn không chừa đường lui. Mình không yêu bản thân mình thì ai yêu? Tiếc là đánh anh, mắng anh có lẽ cũng chẳng thay đổi được gì. Nam Khang rất lý trí, hiểu tình cảnh hiện tại của mình. Anh biết trước mình không giãy giụa thoát ra được. Đồng thời, anh sống nặng tình, sống cảm tính. Anh là dạng người cả đời chỉ yêu một lần. Anh trút hết tất cả cho tình yêu này, không giữ lại bất cứ thứ gì. Anh yêu bằng cả sinh mạng. Cho nên khi tiệc tan rồi, anh chẳng còn gì cả. Trái tim hay thân thể đều không thuộc về anh nữa.

Từ năm 1999 đến năm 2006, bảy năm thời gian đều dành để yêu con người ấy. Như thể nó đã biến thành một bộ phận trên cơ thể mình, coi sự tồn tại của nó là một lẽ đương nhiên, thậm chí có đôi khi tôi còn không thể cảm thấy có sự khác biệt nào. Nhưng nếu có một lúc nào đó thật sự phải cắt bỏ nó đi, thì nhất định sẽ không nỡ, đau, đến phát khóc.

tumblr_nl35lhtixn1thiwtjo1_1280

Anh bắt đầu thấy tuyệt vọng. Tôi dám chắc anh bị trầm cảm. Tinh thần bị tra tấn một thời gian dài mà không trầm cảm mới lạ. Bên cạnh đó, anh không có người có thể chia sẻ được. Đồng tính là một mối tình cấm kỵ, anh không dám nói với ai. Người bạn tốt bụng giải vây cho anh hôm đám cưới cũng chỉ là bạn bình thường, còn là trai thẳng, không quá phù hợp nghe anh trút tâm sự. Nhưng tôi nghĩ, thà rằng anh nói hết với người bạn đó còn hơn. Người bạn đó có thể giúp Nam Khang khóc cho vơi bớt, thì có lẽ có thể làm nhẹ lòng anh phần nào. Suy nghĩ này hơi ích kỷ, thiên vị Nam Khang. Song nó còn tốt hơn là việc để anh cứ cô độc gặm nhấm vết thương trong bóng tối.

Hôm qua nhận được mail của anh, nói rằng anh rất nhớ tôi, thích tôi, mong tôi đừng trách anh. Ngôn từ hết sức khẩn thiết, với ngòi bút rách nát của anh thì đây đại khái có thể xem như là thứ tốt nhất anh viết ra được trong cả cuộc đời này.

Cứ thế không ngừng đọc đi đọc lại, trăm thứ cảm xúc đan xen trong lòng, chắc anh cũng đã quyết định rồi nên mới nói thế.

Tôi kể lại vắn tắt nội dung cho một cô bạn, rất ảm đạm mà bảo cô ấy rằng: “Cậu nhìn con người này mà xem, miệng thì nói thích mình, nhưng lại cứ khiến mình buồn như thế”.

Anh bị nỗi tương tư và nỗi tuyệt vọng mài mòn. Anh thậm chí thấy thế giới này dần mất đi màu sắc. Những dòng cuối cùng của Em đợi anh đến năm 35 tuổi thể hiện rõ sự bi quan của anh. Nam Khang không còn nhìn thấy vẻ đẹp của thế giới này nữa. Anh thấy xung quanh không còn chân tình thật sự. Anh không thể tin vào ai, không thể nương tựa ai. Anh đứng bên bờ vực thẳm, không có người vươn tay cứu vớt anh.

Đề tài Phù sinh lục ký mà trước kia tôi đăng lại có người vào bình luận. Giờ đọc lại rồi so sánh, cũng chỉ có thể thở dài mà thôi.

Khi ấy thật hạnh phúc biết bao, trời xanh, cây lá cũng xanh, nhìn thứ gì cũng thấy giống như đang ca hát, miệng thì nói không dám trông mong “thiên trường địa cửu” nhưng trong lòng cũng không tránh khỏi cảm thấy đắc ý.

Nhớ lại anh từng nói: “Quanh đi quẩn lại chẳng qua cũng chỉ một kiếp người, vẫn nên tìm một người hợp với mình thì tốt hơn.”

Lời nói ấy vẫn còn mãi trong lòng, thế nhưng tôi đã rơi từ trên bầu trời xuống mặt đất rồi.

26cb22ca735a1dd875ff1b43c8183b6598dbaa9e_hq

Cuối cùng vẫn ích kỷ mà gửi cho anh một tin nhắn: “Em đợi anh đến năm 35 tuổi, nếu như tới khi ấy anh vẫn không đến, thì em sẽ tìm người khác”.

Tôi không vô tội, nhưng tôi cũng đâu có đáng tội.

Chẳng qua tôi chỉ yêu một người mà thôi.

Tôi không biết lúc trầm mình vào dòng Tương Giang lạnh lẽo ấy, Nam Khang đã nghĩ gì. Có lẽ anh vui mừng vì được giải thoát? Anh ra đi vì không chịu nổi mọi thứ, không chịu nổi bị chèn ép đến từ chính những suy nghĩ của mình. Anh nhắn tin nói mình đợi người kia đến năm 35 tuổi, mà chính bản thân anh không chờ nổi đến lúc 35 tuổi. Anh đã cố trong hai năm vật lộn một mình, lại không thể cố thêm 7 năm nữa, cũng chẳng thể cố cả đời.

Hiện giờ bản thân gần như cũng nằm trong hoàn cảnh này, ban đêm ngủ không được, nhưng lúc thức dậy rồi lại ngồi ngơ ngẩn ra đấy. Tôi vốn cũng không cảm thấy có gì khó chịu, chỉ là cứ mịt mờ không biết làm gì để thời gian nhanh chóng trôi đi. Ngoài nỗi đơn côi, anh không để lại gì thêm nữa. Tôi nghĩ đến mai sau có lẽ sẽ phải trải qua rất nhiều năm như thế này, chỉ nghĩ thế thôi cũng đã đủ khiến cho người ta cảm thấy hoảng hốt hoang mang, vì thế nên sợ hãi, và cũng có thể sẽ không kiên trì đến năm ba mươi lăm tuổi được nữa.

Anh cũng đã dự đoán được là mình kiên trì không nổi. Anh không dám đặt cược hắn sẽ quay lại. Anh không muốn phá hủy gia đình người khác, vì vợ con hắn vốn không nên liên quan. Anh sợ hãi, anh lo lắng, anh dằn vặt. Anh đã lựa chọn ra đi như thế, giải thoát cho chính mình khỏi đau khổ.

Dạo gần đây cứ luôn phân vân không biết có nên rời khỏi thành phố này hay không. Là vì anh nên mới ở lại, giờ anh đi rồi, tôi cũng nên rời khỏi thôi. Nếu còn ở lại thì sẽ luôn ý thức một điều rằng anh đang ở cách đây không xa, bên cạnh là vợ anh, chắc không lâu sau sẽ có thêm vài đứa trẻ.

Có lẽ bản thân nên đi đến Bắc Kinh, vừa được thay đổi hoàn cảnh, mà cũng không xa nhà cho lắm.

Không biết tương lai sẽ ra sao nữa đây? Liệu từ nay về sau sẽ tự bảo vệ bản thân bằng cách bỏ qua mọi tin tức có liên quan đến anh chăng?

Tôi là người tha thiết cầu mong anh được hạnh phúc hơn bất kì ai khác trên cõi đời này, chỉ có điều khi nghĩ đến niềm hạnh phúc ấy không có phần mình, vẫn sẽ cảm thấy rất đau.

Do chỉ có câu chuyện và lời kể của một người nên tổng thể khá phiến diện, không biết gia đình anh thế nào, bạn bè anh ra sao. Chẳng lẽ thật sự mất đi người yêu, anh không còn gì để luyến tiếc? Tôi không rõ. Tuy nhiên, tôi thật thương tiếc cho anh. Anh làm tôi nghĩ đến Quý Ngôn của Tôi đã chết rồi. Liệu sau khi ra đi anh có còn chấp niệm níu kéo ở lại trần thế không? Liệu thấy mọi người khác đồng cảm và yêu anh như thế, anh có hối hận về lựa chọn của mình không?

Tôi không có tư cách phán xét Nam Khang, hay người anh yêu, hay bất kỳ ai góp phần vào thảm kịch này. Đúng thế, trong cuộc sống, không ai có quyền phán xét người khác, kiểu như “không phải là cá sao biết niềm vui của cá” vậy. Tại thời điểm đó, vào tầm tuổi đó, trong hoàn cảnh đó, không ai dám chắc mình sẽ hành động khác tên người yêu bội bạc kia, hay có suy nghĩ sáng sủa hơn Nam Khang. Con người ai cũng tự lựa chọn cho bản thân mình và phải chịu cái giá của nó. Sau tất cả, chỉ còn đồng cảm, thương tiếc, buồn bã. Tên người yêu đáng giận, đáng buồn. Còn Nam Khang đáng thương, đáng trách. Đó mới là đời thực. Con người không ai hoàn mỹ, không ai quá xấu cũng chẳng ai quá tốt. Số mệnh cuộc đời mới là thứ đẩy người ta đến bước đường thay đổi và có những hành động cùng suy nghĩ không thể vãn hồi.

tumblr_ms67aeWH0o1saamnao6_500

Tôi hy vọng anh sẽ hạnh phúc kiếp sau. Phép màu trùng sinh, xuyên không hay đơn thuần là chuyển thế luân hồi cũng được. Anh sẽ được đến một thế giới tốt đẹp hơn, có người yêu anh, dùng cả cơ thể bao bọc trái tim tổn thương thành từng mảnh nhỏ của anh. Tôi cũng hy vọng tên người yêu kia dằn vặt hối hận cả đời. Hắn nợ anh, nợ rất nhiều, nợ cả mạng sống. Tùy bút của anh được truyền rộng rãi, bài hát của anh được hát đi hát lại bởi nhiều ca sỹ mạng, câu chuyện của anh vẫn có khả năng làm người khác rơi lệ. Hắn ta sẽ mãi mãi không thoát khỏi nỗi ám ảnh tên “Nam Khang”. Tôi mong hắn nhớ mãi, nhớ rằng hắn đã vì bản thân mà vứt bỏ một con người vô tội, đẩy người đó đến bước đường cùng. Tôi mong hắn hối hận khi chưa từng nói lời yêu anh, đến tận khi anh chết.

别那麼殘忍 有人正燕爾新婚 有人江水中冰冷…

Đừng tàn nhẫn như vậy. Có người đang tiệc rượu tân hôn. Có người trầm mình nơi sông băng lạnh.

t01900da89cc4d38066

Câu chuyện của Nam Khang làm tôi suy nghĩ rất nhiều, cũng gợi tôi liên tưởng đến tác phẩm Bắc Kinh cố sự của Bắc Kinh đồng chí, Tôi đã chết rồi của Mộng Thường Uyển, Trọng sinh chi Đại giới của Dạ Đích và vô số, vô số các tác phẩm về những người chết trẻ, về những hạnh phúc bị hủy diệt, bị ngăn cách mà dẫn đến bi kịch. Tôi bỗng giật mình. Cuộc sống thực không hề màu hồng và dễ dàng như trong tiểu thuyết. Có rất nhiều các cặp đôi giống như cặp của Nam Khang, cũng có rất nhiều người như Nam Khang, có khi còn bi kịch hơn Nam Khang. Họ có tội lỗi gì đâu? Họ chỉ là yêu một người, người đấy lại là cùng giới tính với mình thôi.

May mắn là cái nhìn của mọi người về đồng tính đã tốt hơn trước nhiều. Dù những người lớn tuổi, những người ở quê, những người ác miệng,….vẫn mang định kiến rất lớn, tổng thể vẫn tốt hơn so với ngày xưa. Nếu có thể, tôi rất muốn nói với Nam Khang rằng, các cặp đôi đồng tính hiện nay có nhiều cơ hội hơn, một phần nhờ câu chuyện của Nam Khang gây nên làn sóng hưởng ứng lớn trên mạng. Cái chết của anh thật sự giúp ích rất nhiều vào việc bảo vệ quyền lợi của người đồng tính. Cũng chắc rằng sẽ có cặp đôi nhìn vào sự việc của anh mà học rút kinh nghiệm, tránh để bi kịch phát sinh lần nữa.

17308898_411878762479284_4764893547063761049_n

Vì vậy, Nam Khang à, lời hẹn của anh đã qua rồi, nếu anh vẫn ở trên thế gian thì không cần nữa nhé. Đi đầu thai anh nhé. Cuộc đời còn nhiều điều thú vị và nhiều màu sắc đẹp lắm anh à. Còn nếu anh không hề quyến luyến, không hề tiếp tục luẩn quẩn ở lại vì chấp niệm, thì hẳn giờ anh đã có một cuộc sống mới. Em chúc anh dù thế nào cũng đều hạnh phúc. Anh xứng đáng với điều đó.

Nếu anh vẫn đang đợi, có ý muốn đợi cả đời, thì hẳn nhận ra rồi đúng không. Anh sẽ không bao giờ bị quên lãng. Có rất nhiều, rất nhiều người trên đời này yêu anh đó. Họ viết nhạc cho anh, làm phim cho anh, khóc vì anh. Anh không hề một mình.

Cảm ơn anh vì mọi thứ, Nam Khang. 

P/S: Chẳng hiểu sao muốn hát If I Die Young với Safe and Sound cho anh. Còn bài “Em đợi anh đến năm 35 tuổi” là bài hát tôi thích nhất trong số những bài viết cho Nam Khang Bạch Khởi. Tôi thích bản gốc của FFFliqpy. Nghe rất da diết, đậm bi thương, tiếc là giọng nữ. Mấy bản nam của Tây Qua JUN, Hoảng Nhi, Bá Ngưng….cũng không tệ. Chỉ là tôi vẫn thích bản gốc có giọng nữ hơn một chút~~~

P/S 2: Tôi nghĩ mình sẽ nhớ đến sinh nhật của anh 26/05/1980 mãi quá…..

P/S 3: Câu chuyện này mà dựng thành phim điện ảnh thì chắc khóc hết nước mắt. Một đoạn phim ngắn được dựng kỷ niệm Nam Khang Bạch Khởi đã đủ buồn rồi, nói chi đến một bộ phim dài đậm tính nghệ thuật?

Share this:

  • X
  • Facebook
Like Loading…

Từ khóa » Truyện Phù Sinh Lục Ký