[Re/Sp] Một Số đam Mỹ #16 (chủng điền) – 青石 - Thanh Thạch
Có thể bạn quan tâm
Gia hữu hãn thê
Tác giả: Lãng hoa điểm điểm
Truyện xuyên việt chủng điền, chủ công, motip quen thuộc
Công đi leo núi gặp gấu, trong lúc chạy trốn chả hiểu sao chạy sang dị thế, được thụ là ca nhi cứu. Nơi này chỉ có nam tử với ca nhi. Công vốn gay, nhất kiến chung tình, sau này cưới thụ rồi bắt đầu làm giàu.
Về cơ bản thì có thể nói là nhược công cường thụ, công yếu ớt kiểu công tử nhà giàu, chưa bao giờ làm việc nặng ý, sau này làm việc nhiều cũng đỡ hơn chút.
Tình tiết truyện trôi rất nhanh, giải quyết vấn đề nhiều khi có vẻ khiên cưỡng, không hợp lý, ngay cả nguồn gốc vấn đề có lúc cũng thấy hơi vớ vẩn. Tác giả viết non tay, nhiều đoạn bôi ra đọc hơi lan man.
Có vài đoạn nhiều người sẽ có thể không thích: ví dụ như 1 nhân vật phụ có vợ con ở nhà, đi chạy thương sang Man tộc cưới thêm 1 ca nhi bên đó, mà kiểu đối xử rất phũ, không cho có con, tức lên thì đánh mà ca nhi kia thì rất yêu, chịu đựng đủ kiểu, gần như tra nam tiện thụ vậy. Sau rồi cặp này cũng HE vì vợ công ở nhà ngoại tình, con cũng không phải con ruột.
1 cái khác là con riêng thích mẹ kế, 2 người cách nhau độ chục tuổi thôi. Ông bố mất lâu rồi, sau này 2 người cũng đến với nhau.
Nhìn chung là không hay ho hấp dẫn gì cho lắm, được cái có thịt, nhưng chất lượng thịt thì cũng tàm tạm thôi.
.
Trong thôn có một nam có không gian
Tác giả: Thỏ nguyệt quan
Truyện chủng điền làm giàu, bàn tay vàng hơi to nhưng đọc cũng phấn khích.
Công là lính đặc chủng giải ngũ, bị kẻ thù đuổi giết, chết xuyên vào 1 tên lưu manh cùng tên giống mặt. Gọi là lưu manh nhưng cũng không phải đại gian đại ác, cục diện rối rắm nhiều nhưng vẫn giải quyết được.
Thích nhất là cái cách công giải quyết, đã lưu manh thì cho lưu manh luôn, trở thành kẻ ác mà ai nhắc đến cũng phải sợ :))) Nên là đấu cực phẩm nhanh gọn nhẹ.
Thụ là ca nhi cùng làng, rất xinh đẹp nhưng tính tình nóng nảy giống mẹ, mẹ thụ ngày xưa là con nhà thổ phỉ nên táo bạo lắm. Công và thụ đều có hôn ước với người khác nhưng 2 nhà kia đều chê bôi kiếm lý do để hối hôn. Thụ trước giờ ghét công vì công (nguyên chủ) là lý do thụ bị hối hôn. Đến khi công xuyên vào, mặt dày tán lên tán xuống, thụ nóng tính nhưng thật ra rất ngây thơ dễ dụ nên bị sói quắp chặt :))))
Sau đó là quá trình công phấn đấu làm giàu, trở thành hoàng thương, nắm giữ mạch kinh tế sáu nước. Đoạn này càng về sau càng điêu tợn, bàn tay vàng bốn số 9 luôn. Lính đặc chủng chứ có phải thiên tài kinh tế đâu 囧 Nhưng nói chung thì đọc cũng được.
Phải tội đoạn sau đất diễn thụ hơi ít, với làm giàu nhanh như tên lửa vậy. 5-7 năm đã lũng đoạn cả nền kinh tế rồi. Xong còn có bồn cầu tự tiêu, có vòi hoa sen? À với có 1 chi tiết mình hơi băn khoăn: không gian của công có cả máy bay luôn, công hay lôi ra để đi từ nước này sang nước kia, thế xăng dầu đâu ra, dùng mãi không hết? Rồi bộ đàm các thứ, điện ở đâu ra, tích cả pin luôn à? Không gian truyện này như cái kho khổng lồ thứ gì cũng có, linh tuyền thì lại chỉ có tác dụng cường thân kiện thể bình thường, cũng lạ :))))
.
Làm tiểu địa chủ đi
Tác giả: Ai Nha Nha
Dạo này đọc chủng điền 10 truyện thì chắc 9.5 truyện là bối cảnh thế giới có song nhi, người hiện đại xuyên việt đến :))))
Công là tinh anh xã hội nhưng bị ung thư dạ dày mà chết, xuyên vào 1 tú tài ngớ ngẩn do nhảy sông tự vẫn vì bị hôn thê hủy hôn chạy theo cháu huyện lệnh :))) Mẹ tú tài tức vì con mình bị người trong thôn chê cười là ngốc tử nên quyết phải cưới cho nguyên thân song nhi đẹp nhất thôn. Đêm tân hôn cho uống thuốc kích dục nhưng chắc liều cao quá nên chết luôn, công xuyên đến gặp ngay lúc thuốc có tác dụng nên động phòng luôn với thụ :)))
Sau khi chấp nhận sự thật thì tu chí làm ăn thôi. Công không theo sĩ mà theo thương, nuôi mộng mua núi mua đất làm địa chủ, nuôi phu lang từ gầy tong teo tóc khô vàng đến da căng bóng mịn màng xinh đẹp vô cùng, chung là cuộc đời viên mãn :v
.
Phu phu keo kiệt chủng điền ký
Tác giả: Khấu Hồng
Truyện này có tình tiết khá mới so với những truyện chủng điền khác. Cha thụ mất, ông nội với chú tìm mọi cách để chiếm tài sản nhà thụ, từ quá kế cho đến gả thụ đi xa (thụ là ca nhi, lại là con duy nhất trong nhà). Nhưng thụ rất kiên cường, từ bé đã coi mình như hán tử mà lớn lên nên đương nhiên không để đám cực phẩm kia đạt được mục đích. Một hôm lên núi, thụ nhặt được công bị thương nặng mất trí nhớ. Sẵn tiện công rất đẹp trai làm thụ nhan khống trước giờ không thích ai bỗng thấy đỏ mặt tim đập, thế là thụ quyết định đưa công về, đính ước trước, đợi qua hiếu kỳ thì tổ chức hôn lễ, nhằm đối phó với nhà nội muốn gả mình đi.
Công dưỡng thương 1 thời gian là nhớ lại chuyện trước kia rồi, vốn là công tử nhà phú thương, trên đường gặp tặc nên chạy trốn lên núi. 2 người rất hợp tính nhau vì cả 2 đều keo kiệt vô cùng, cái gì tự mình làm được thì không cần phải phí tiền, cái này cũng khá hài. Công giúp nhà thụ nghĩ cách kiếm tiền, lên trấn bán hàng các thứ nhưng đoạn này chỉ có tý. Sau đó công về thăm nhà, chỗ nhà thụ lúc này xảy ra thiên tai, nạn dân chạy khắp nơi, ra thì dễ, vào thì khó, 2 người bị chia cắt 1 thời gian ngắn. Thụ quyết tâm lên đường tìm chồng.
Sau đó thì bắt đầu chuyển sang quá trình thụ vượt lên tự ti của bản thân mà sánh vai với công, tại thân phận chênh lệch khá lớn. Cuối cùng 2 người về lại chỗ quê thụ lập nghiệp.
Nhìn chung thì đọc cũng được nhưng mình cảm thấy nó không tính là chủng điền vì phần làm ruộng làm giàu gì đó khá là ngắn. Có chút lôi là lúc thiên tai, nạn dân đói kém đến độ người ăn thịt người, bạn nào dị ứng thì cân nhắc, dù chỉ tả qua vài câu nhưng đọc đoạn đó mình hơi shock. Kiểu không chuẩn bị tinh thần cho việc gặp cảnh kinh dị trong truyện chủng điền ấm áp.
.
Chủng điền chi sỏa sỏa tướng bồi
Tác giả: Cẩm tú vân nhiên
Truyện này có bản edit là Ngây ngốc làm ruộng nhưng mình đọc thấy hơi lủng củng nên đọc QT. Ngoài ra thì tên truyện mình thấy dịch là Ngây ngốc bên nhau thì đúng nghĩa hơn, dù sao cả truyện cũng không có ai làm ruộng hết.
Thụ xuyên vào thân xác ca nhi, cha mẹ gặp nạn qua đời, thụ bị nhà bác bán cho nhà công làm dâu. Công vốn chịu khó làm lụng, kiếm tiền cũng khá nhưng gặp tai nạn nên trở thành kẻ ngốc, cha mẹ không muốn nuôi nên mua con dâu về để phân nhà ở riêng. Ở riêng cũng hợp ý thụ nên ok luôn.
Đoạn đầu tác giả viết khá non tay, tình tiết lướt lướt, mấy đoạn đối đầu cực phẩm viết không tới, về sau đỡ hơn.
Cơ bản đều là tìm cách làm giàu, lên trấn trên bán hàng ăn các loại. Buôn bán được nên có người ghen tị, muốn mua công thức mà thụ không chịu nên nảy ý trả thù. Công thụ trên đường về bị chặn đánh, công đỡ đòn cho thụ mà tan máu bầm, thông minh trở lại, chẳng qua vẫn đau đầu. Sau 2 người tìm đến thần y mới được chữa khỏi.
Thân thế nhà ngoại thụ cũng xịn lắm.
Nói chung là truyện cũng ngắn, bỏ qua đoạn đầu không tốt thì phần sau đọc cũng được.
.
Pháo ca tiểu phu lang
Tác giả: Trầm Nhàn Tử
Đọc cũng tạm. Thụ xuyên vào thân 1 ca nhi đi hái thuốc trên núi bị trượt chân ngã chết. Nhà thụ cha mẹ mất, thụ là anh cả nuôi 3 đứa em. Vừa tỉnh dậy, còn đang tiếp thu thông tin với cả người đau ê ẩm thì nghe trong sân có tiếng vật gì rơi xuống, ra là 1 NPC Đường Môn trong Kiếm Tam cũng xuyên đến nhưng không phải tá thi hoàn hồn như thụ.
Đoạn đầu này hơi vô lý, thụ cũng tự xưng là đệ tử Đường Môn (tại thụ cũng chơi nhân vật Đường Môn trong Kiếm Tam) để làm giảm cảnh giác của công, thằng em đứng ngay cạnh mà không dị nghị khó hiểu. Sau công ở lại nhà thụ, mấy kỹ năng rồi túi không gian đựng đồ, rồi sủng vật, rồi vàng bạc đều mang theo hết, phất 1 cái là xuất hiện, vậy mà không ai thấy lạ 囧
Quá trình làm giàu cũng bàn tay vàng ghê lắm, à mà vốn giàu rồi, công có mấy vạn lượng vàng trong bao cơ mà 囧 Thụ lôi ra mấy cái như ruộng bậc thang, guồng nước, rồi thì cải tiến cái cày, cái bừa, làm máy gieo hạt, xong còn làm đồ ăn, mở quán lẩu các thứ.
Không có cực phẩm thân nhân nhưng nhiều lần gặp ám hại bởi kẻ xấu nên đoạn sau đọc cũng khá kích thích. Công võ công tuyệt đỉnh nhưng cảm giác không nhiều đất dụng võ, chủ yếu làm các loại cơ quan với chế tạo vũ khí cho vua. Thân thế của nguyên thân thụ cũng xịn lắm.
Kết truyện ai cũng có đôi có cặp trừ em trai thụ, kiểu có ứng cử viên rồi nhưng không cho người ta 1 cái kết viên mãn ý, không biết là có đến với nhau không.
.
Van cầu ngươi từ hôn đi
Tác giả: Khốn Thành Hùng Miêu
Truyện khá hay ho. Đề cử!
Công thụ gặp tai nạn nên cùng xuyên tới dị thế. Thụ thành ca nhi, công đương nhiên vẫn là hán tử :))) 2 người vốn là “tình địch” nhưng thân phận ở đây lại là có hôn ước từ nhỏ. Nhà thụ ưng công lắm, bắt thụ gả bằng được. Thụ nhất quyết không chịu nhưng bị công dỗ, nào là 2 ta cùng xuyên, chung đề tài nói chuyện, nào là chả lẽ thụ muốn gà cho 1 người không quen biết, chi bằng gả cho ta biết nhau sẵn rồi, dễ ở chung, bla bla. Cuối cùng thụ cũng chịu :)))
Đến khi cưới được người về tay rồi thì công tấn công càng mạnh, thụ dần dần siêu lòng :)) Chả là thụ hiểu nhầm, thụ thích em họ công mà thấy công thân với em họ thì tưởng là tình địch, trong khi công thích thụ lâu rồi. Thụ đơn phương em họ công, cũng tự biết không mấy khả thi, giờ xuyên đến đây càng không khả thi. Mà ở chung với công cũng nảy sinh tình cảm nên 2 người cứ thế mà hạnh phúc.
Công học về nông nghiệp nên làm nông dân cũng giỏi, từ từ cải thiện cuộc sống chứ không có bàn tay vàng. Thụ thì vốn thêu thùa tốt nên thêu hoa kiếm tiền. Ban đầu thụ không biết nấu ăn nhưng vợ chồng ở với nhau chẳng lẽ ngày ngày gặm bánh bột? Nên thụ học nấu ăn, xong sau này bộc lộ bản tính ăn hàng, nghĩ ra đủ món ngon nên cũng kiếm được kha khá. Tính thụ kiểu dễ thương, hài hước chứ không phải dịu ngoan hiền lành nên đọc truyện cũng thú vị.
Sau này 2 người sống đến già, qua đời xong lại quay về thời hiện đại. 2 người gặp tai nạn hôn mê trong bệnh viện, giờ tỉnh lại, lập tức tìm nhau ôm hôn thắm thiết :))) kiếp này lại làm 1 đôi phu phu ân ái.
.
Nam xấu khó gả
Tác giả: Thẩm Như
Có bản edit hoàn nhưng nghe đồn công gọi thụ là chàng nên thôi mình đọc QT. Lâu lắm mới gặp phải truyện đọc tức như vậy, cứ nghèn nghẹn ở cổ nuốt không trôi.
Kiếp trước không nói kỹ, chỉ biết thụ là con nhà danh gia về điêu khắc, vì người thầm mến mà lại đi học làm đầu bếp. Cứ thế thương thầm trộm nhớ đến năm 32 tuổi bị người ta mắng biến thái, không hiểu sao mà chết.
Thụ xuyên vào thân xác 1 người xấu ơi là xấu. Con của tú tài, nhà địa chủ giàu có mà vì xấu quá cộng thêm tính tình thành thật nên đâm ra tự ti, bị con vợ đối xử ngược đãi chiếm hết gia sản. Con vợ tằng tịu với thằng khác, còn đẻ con, thụ chỉ là chồng hờ thôi.
Đây đoạn này mở đầu đã tức rồi này, xã hội cổ đại trọng nam khinh nữ, thụ xuyên vào còn có ký ức nguyên thân, vậy mà vẫn để con vợ đè đầu cưỡi cổ, chịu ở nhà tranh vách đất, ngày ngày đi bán hàng rong kiếm ăn mà không nghĩ cách giành lại gia sản, không vì mình thì cũng phải vì nguyên chủ chứ?! Phải đợi đến khi con kia định hạ độc giết chết mới nửa đêm chạy đi báo quan. Trong khi con kia nó gian phu dâm phụ muốn bắt tại trận không khó, một bức hưu thư không phải xong rồi sao?
Đã thế làm việc thì cũng chăm đấy mà thiếu nhẫn nại, ế hàng 1 tý đã buồn thỉu buồn thiu, không hợp với hình tượng nhân vật xây dựng nào là văn nhã, kiến thức thâm sâu, đời trước cũng học đủ kinh sử tử tập mà đời này là con tú tài học thức cũng không kém. Kiểu muốn dùng mị lực nhân cách để làm lu mờ vẻ ngoài xấu xí. Nhưng thật, đọc chả thấy mị lực chỗ nào, chỉ thấy đã xấu còn cứng đầu, chỗ cần kiên nhẫn thì không thấy, chỗ không cần nhịn thì lại nhịn đến vô dụng.
Sau này gặp công là tướng quân mà bị hoàng thượng kiêng kỵ, tước chức phong hầu cho về quê. 2 người tương tác chả có mấy, thoắt cái đã thấy không khí ái muội. Xong thụ nhận ra mình bắt đầu nhen nhóm tình cảm là sợ quá trốn biến luôn vì sợ yêu, kiếp trước đau quá rồi.
Công tìm mãi mới được, ở chung 1 thời gian thì tỏ tình. Thụ tưởng phải quý trọng lắm, như kiểu không ngờ cuối cùng có người thật sự thích mình, nhưng không, vừa thiết lập quan hệ xong thì cãi nhau vì thụ không muốn bỏ nhà hàng mình mới mở mà về ở với công. 囧 Thế rồi yêu nhau kiểu gì? Xong ngày ngày bận tối mắt tối mũi, đến sinh nhật công cũng quên. Không hiểu quý trọng điểm nào luôn, thề!
Đây là chi tiết mình ghét nhất này: nhận lời yêu mà xong suốt ngày nói kiểu ở bên ngươi được ngày nào thì ta vui ngày ấy, không tin là công có thể bên mình suốt đời. Trước đó trốn công không chỉ vì sợ yêu mà còn sợ công tương lai vẫn phải lấy vợ sinh con còn mình thành nam sủng ý. Công nói thẳng là muốn bên nhau trọn đời, miệng thì nói biết tính công tin nhân phẩm của công mà xong lúc sau lại tự ti không dám tin công ở bên mình mãi. Thế là công tá giáp quy điền rồi còn đi thỉnh chỉ dẹp loạn nam cương, đâm đầu ra chiến trường nguy hiểm muôn trùng chỉ để đổi 1 cái ban hôn của vua. (;¬_¬) Đọc đến đây muốn chửi chưa?
Đoạn cuối 2 người ra chiến trường, gặp nhiều khó khăn, phải xông vào Dược Vương cốc để tìm đường đi cho đoàn quân với tìm nước, thế là gặp cốc chủ chỉ là thằng nhóc mười mấy tuổi tính tình quái gở. Thề, 1 lôi không nhỏ với mình. Ghét nhất mấy thằng như này, hành sự tùy ý, tính khí thất thường, thích trêu đùa người khác, xong vừa gặp đã dính thụ như sam. (;¬_¬) xong đương nhiên nhờ nó trợ giúp mà công thắng trận.
Cuối cùng 2 người tổ chức hôn lễ hoành tá tràng. HE.
Chả thấy khó gả tý nào luôn, đớp phát được luôn anh tướng quân đẹp trai nhà giàu lại còn si tình. Công lại còn hơi trung khuyển, thụ lộ ra tý đáp lại là trong lòng nở hoa luôn.
Túm lại không thích truyện này vì không thích nhân vật thụ.
Chia sẻ:
- X
Có liên quan
Từ khóa » Truyen đam Mỹ Làm Ruộng Văn Hoàn
-
Tag: Chủng điền - Đam Mỹ Mới Hoàn
-
Đam Mỹ Điền Văn - Truyện HD
-
đam Mỹ điền Văn - Đọc Truyện Online
-
List 100 Truyện đam Mỹ Chủng điền đã Edit P1 | Hyukie Lee
-
Top 20 Truyện Đam Mỹ Điền Văn Xuyên Không - Sinh Tử Ca Nhi Cổ ...
-
Điền Văn Hoàn - Truyện FULL
-
Ngây Ngốc Làm Ruộng - Truyện FULL
-
Điền Văn (Danmei) - Balley610 - Wattpad
-
[Tổng Hợp] Đam Mỹ Chủng điền Văn | Magic Bean
-
List Truyện đam Mỹ Xuyên Không Ca Nhi +chủng điền Hay Nhất
-
Top 10 đam Mỹ điền Văn Làm Ruộng 2022 - Mới Cập Nhập - Update Thôi
-
Làm Ruộng ấm áp Sinh Hoạt - Wiki Dịch Tiếng Hoa
-
Điền Văn Hoàn (full) - Đọc Truyện Online