Review Atonement- Ian McEwan (chuộc Tội) - Secret Garden

Hix, tải Atonement về rồi. Chỉ mong sao nó ngắn ngắn. Mở lên thấy 93 trang là mừng rồi. Thế mà lướt xuống thì omg. 93 trang mà 1 trang dày đặc chữ thế này thì cũng bằng thừa. Không biết lần này tình yêu với “giấc mộng đêm hè” có đủ lớn cho mình hoàn thành truyện không biết. Mình muốn cố đọc nhưng mình không nghĩ là có hứng thú cho lắm. Bây giờ tình yêu Tâm Anh không còn nồng nhiệt nữa rồi.Bởi vì mình đã đọc hết bài viết trong Blog của bạn í. Bài lâu nhất là năm 2011. Mà nghe đồn bạn í còn cái blog cũ viết nhiều thứ nữa. Hix. Mà kiếm không có ra.

Hưm. Tôi cứ đọc thử xem sao nào. Atonement, here i am.

Khởi đầu khó khăn quá. Phải nói là truyện này khó đọc v~. Vốn từ của mình khá nhiều mà chả xi nhê gì với truyện này. Có cả đoạn văn dài mình chả hiểu gì luôn. Tại vì nó miêu tả nhiều quá í mà, nếu mà cảnh hành động thì dễ đọc hơn nhiều. Nhưng mình vẫn keep reading và nắm được sơ sơ nội dung phần đầu. Nhà Tallis có 2 cô con gái. Một cô chị tên Cecilia. Cô này hình như yêu cái anh Robbie con trai của người làm vườn thì phải. Bố cô cho anh này ăn học từ nhỏ đến lớn. Cô em tên Briony, là người khá lập dị. Chỉ thích nhốt mình trong phòng để viết sách. Để được thả mình vào không gian tưởng tượng. Bà mẹ Emily bị bệnh nằm phòng kín cả ngày. Có anh cả tên là Leo, rất đẹp trai, tài giỏi và dĩ nhiên là có những người bạn rất đẳng cấp. Thường mang những người bạn này tới nhà Tallis để giới thiệu chồng cho cô em họ Cecilia.

Đọc tiếp là biết được ảnh người làm Robbie cũng thầm thương con gái cô chủ nhưng lại dè dặt không dám nhìn cô. Nhưng anh thực sự chấn động khi cô thoát y nhảy xuống bồn nước để lấy cái mảnh vỡ của bình hoa ngay trước mặt anh. Grace và Earnest là bố mẹ anh. Bố anh bỏ mẹ con anh khỏi khu nhà của Tallis năm anh mới 6 tuổi. Anh học ở trường y và học phí được tài trợ bởi ông Jack Tallis, bố của cô. Tình yêu của anh với cô lớn đấy, nhưng không giúp anh tránh khỏi mặc cảm tự ti về khoảng cách giai cấp giữa hai người, đặc biệt là khi 2 người ở bên nhau. Vì thế, bình thường anh luôn cố tránh né cô. Và cái sự khác biệt ấy lần đầu tiên thể hiện rõ ràng nhất là khi anh vào thư viện nhà cô mượn sách. Anh bỏ đôi dép ngoài cửa, nhưng nhìn lại chiếc tất rách của mình, anh đã cởi luôn. Khi đó anh cảm thấy thật ngốc nghếch khi đi sau cô, chỉ muốn bỏ ra ngoài.  Quyển sách mà cô trao anh ở bậc cửa khi ấy được anh nâng niu, mang lên ngửi, chỉ có mùi sách cũ mà không có mùi của cô.

Mình thích đoạn mà anh này viết thư (bằng máy đánh chữ) để xin lỗi cô này vì anh đã đi chân trần vào thư viện và vì anh làm vỡ bình hoa của cô. Anh viết đi viết lại sao cho bức thư toát lên được sự hối lỗi của anh. Thế nhưng khi bức thư đã hoàn thành, đột nhiên anh nhớ tới tiểu thuyết Anatomy (về tình yêu) và gõ một cách không kiểm soát: “In my dreams I kiss your cunt, your sweet wet cunt. In my thoughts I make love to you all day long”. Ahaha, chỉ vì cái cảnh chị thoát y hồi sáng mà anh cứ khổ sở thế này đây, không làm sao mà gạt hình ảnh ngọt ngào đó đi được. Cuối cùng anh phải từ bỏ việc viết thư xin lỗi bằng máy đánh chứ, chuyển sang viết tay cho có thành ý.

Khởi đầu cái kịch của câu chuyện chắc là từ bức thư này của anh. Anh đã nhờ Briony gửi bức thư cho Cecilina nhưng lại đưa nhầm cái bức đánh máy mà có cái câu trên. Vì tò mò nên Briony mở thư ra đọc và cảm thấy kinh hoàng ở những câu cuối của bức thư. Cô hoang mang vô cùng và xem anh này là kẻ biến thái, và mình cần bảo vệ chị.

Bọn họ là bạn thanh mai trúc mã. Robbie, Cecilia và anh cả của cô Leon. Robbie và Leon là bạn cùng trèo cây, còn Cecilia khi đóng vai cô em gái nắm hoàn toàn tin tưởng vào anh để nắm tay. Khi đó, Cecilia 6 tuổi, anh họ và Robbie 8 tuổi. Tình bạn này thay đổi khi Robbie nhận được học bổng. Năm đó bà Emilia, mẹ của Cecilia sinh Briony trong tình trạng xấu, và kết quả là lâm bệnh nặng. Cũng lúc này, Giáng sinh năm 1922, Robbie lặn lội giữa đường tuyết để mang về nhà Tallis bức thư của bố cậu, thông báo rằng cái nhà gỗ nhỏ bây giờ là do Grace, mẹ Robbie toàn quyền sử dụng. Thế nhưng vì lòng biết ơn cưu mang đối với nhà Tallis nên bà ở lại đây tiếp tục làm vườn.

Ôi, thực sự là mình không thể đọc hết câu chuyện này để viết trọn vẹn review rồi. Chả có gì cuốn hút mình hết. Vốn dĩ mình đã không thích những câu chuyện mang tính “cần IQ để hiểu” rồi. Mình đọc tiếng Anh câu hiểu câu không. Đến khoảng 1/3 truyện mình đã nắm được nội dung của nó nhưng có cảm giác hình như mọi người tâng bốc nó quá đà hay sao đó ????? Ông tác giả có muốn bi kịch hóa cũng vừa vừa thôi chứ. 13 tuổi gì mà ghê thế, suy tính ra bao nhiêu là tội ác như vậy. Chính vì đọc dở dở mà vẫn muốn hiểu hết truyện nên đành đi “mượn” tạm review của người ta về vậy.

Sau khi chọn lọc trong số ít các review tiếng Việt thì mình lựa chọn review phim của vn.express.net vì nó sâu sắc và đầy đủ. Mình cũng muốn lấy review tiếng Anh nhưng mà bên nước ngoài có đặc điểm là trong review người ta ít khi để lộ các chi tiết đắt của tác phẩm lắm, như thế gọi là spoiled và có thể bị phỉ báng vì cái tội bép xép, làm người khác mất hứng trước khi đọc.

Bằng nhịp kể chậm rãi, trên nền nhạc giao hưởng như thôi thúc và dẫn dụ, nhân vật Briony ngồi trực diện trước máy quay, bộc bạch về nỗi ám ảnh tội lỗi bà mang theo suốt cả cuộc đời: “Đó là điều tử tế cuối cùng tôi có thể làm cho Robbie và Cecilia. Họ xứng đáng được hạnh phúc”.

Bộ phim khép lại bằng sự hối hận muộn màng, bằng nỗi trống trải bất tận trong ánh mắt sâu thẳm của Briony khi nói ra tất cả những bí mật chôn giấu vào những năm cuối đời. Đó là câu chuyện về một mùa hè nóng nực nào đó trong quá khứ, khi bà còn là cô bé 13 tuổi, say mê văn chương và ôm ấp những giấc mộng của riêng mình…

"Atonement" là một phim chuyển thể nổi tiếng.

“Atonement” là một bộ phim chuyển thể nổi tiếng.

Những năm tháng sung túc, bình yên của gia đình Tallis đáng ra cứ lặng lẽ trôi đi. Đến một ngày, Briony nhận thấy sự xuất hiện của Robbie bên chị gái Cecilia trở nên “nguy hiểm” và bất thường. Những bức thư tình và cuộc gặp gỡ bất ngờ trong thư viện càng khẳng định thêm mối đe doạ đó, dẫn đến quyết định cuối cùng được đưa ra. Briony bằng tất cả sự ngây thơ của mình, đã tố cáo Robbie là hung thủ tấn công và cưỡng bức em họ Lola Quincey. Lời cáo buộc đó đẩy Robbie vào tù và chia cách anh với Cecilia mãi mãi.

Atonement được xây dựng trên cả nỗi nhớ, sự hồi tưởng và tưởng tượng của nhân vật chính Briony. Nhưng dù là ở trường không gian thời gian nào, bóng đen tội lỗi vẫn bao phủ lấy hình hài, vóc dáng và đặc biệt là ánh mắt trống trải đến vô hồn của cô.

Đó là khoảng trống từ miệng vết thương lòng cứ nứt ra, hở ra bất tận khi cô nhìn thấy người đàn ông mình yêu ở bên người con gái khác. Cái cách bàn tay anh chạm vào mặt nước, nơi da thịt Cecilia vừa lướt qua đầy ân cần và trìu mến cũng khiến cô hừng hực lửa lòng. Nhìn từng dòng chữ nắn nót hai người viết riêng cho nhau cũng làm cô căm phẫn.

Không phải trí tưởng tượng về “một con quỷ dâm dục” rình rập chị gái mà chính lòng ghen đã điều khiển từng suy nghĩ và hành động của Briony. Tình yêu mù quáng dành cho Robbie đã biến một thiên thần nhỏ mang váy trắng thành một kẻ tàn nhẫn và quỷ quyệt. Cô thà để mất người mình yêu chứ quyết không để anh thuộc về chị gái mình.

Lời kết tội của Briony cũng chính là phán quyết cuối cùng thay đổi hoàn toàn cuộc đời Robbie. Từ một thanh niên tri thức, anh bỗng nhiên bị chôn chân trong chốn lao tù và hiến dâng tuổi trẻ nơi chiến trường khốc liệt. Mối tình của anh và Cecilia mãi mãi kết thúc ở lời hứa “Anh sẽ trở về” và nụ hôn tạm biệt trước lúc đi xa.

Saoirse Ronan hóa thân xuất sắc vào vai Briony năm 13 tuổi và được đề cử Oscar cho "Nữ diễn viên phụ xuất sắc".

Saoirse Ronan hóa thân xuất sắc vào vai Briony năm 13 tuổi và được đề cử Oscar cho “Nữ diễn viên phụ xuất sắc”.

Để chuộc lại lỗi lầm, Briony đã quyết định trở thành y tá phục vụ các bệnh nhân chiến tranh thay vì trở thành sinh viên Đại học Cambridge như ước mơ thời thơ ấu. Tội ác mà cô gây ra cho Robbie, Cecilia và tình yêu của họ khiến cô tự thấy mình không xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp và may mắn trên đời. Ánh mắt đầy căm hờn và thù hận của Robbie ngày anh bị còng tay đưa đi vẫn theo đuổi và ám ảnh tâm trí cô mãi.

Briony đã sống một đời cô độc với một lương tâm dằn vặt và giằng xé. Đó là sự trừng phạt đau đớn nhất đối với cô, cũng là niềm thôi thúc cô phải viết ra cuốn tự truyện nghiệt ngã của đời mình. Ở đó, sự thật phải lên tiếng, Robbie và Cecilia phải được hạnh phúc như họ hoàn toàn xứng đáng.

Joe Wright quả thực đã sáng suốt khi chọn được bộ ba diễn viên với ánh mắt u uẩn, trống trải đến vô hồn hoá thân vào vai Briony ở các chặng khác nhau trong đời: Saoirse Ronan, Romola Garai, Vanessa Redgrave. Ngoài sự tương đồng về ngoại hình với nét trong lành ẩn chứa những bí mật chôn giấu, mỗi Briony đều thể hiện tốt những bước tiến triển trong tâm lý, tính cách của nhân vật từ khi là một cô bé nông nổi, mù quáng đến một thiếu nữ chín chắn, cô độc và cuối cùng là một bà lão từng trải, bình thản đứng giữa cuộc đời.

Tuy nhiên, ấn tượng hơn cả có lẽ phải kể đến Saoirse Ronan – cô bé với mái tóc ngắn cá tính, cử chỉ dứt khoát, lanh lẹ trong chiếc váy trắng vào vai Briony 13 tuổi. Ở cô, người xem nhìn thấy một tham vọng, một ngọn lửa mãnh liệt không thôi nung nấu trong ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn khi kết tội Robbie.

“Bông hồng nước Anh” Keira Knightney cũng tỏ ra không kém phần gai góc và sắc nét. Cô quyết định chọn vai Cecilia thay vì vai nhiều đất diễn hơn – Briony – như phân công lúc đầu vì muốn thử sức với một nhân vật trưởng thành, một người đàn bà nồng nàn, dạn dĩ trong tình yêu. Và một lần nữa, “người đàn bà yêu” với ánh mắt nồng nàn, đôi môi cháy bỏng đã chinh phục trái tim khán giả.

Bên cạnh diễn xuất xuất sắc của các diễn viên, việc lựa chọn phục trang cũng là một điểm nhấn quan trọng về mặt tạo hình của Atonement. Bộ váy trắng thanh thoát, xinh xắn cho kẻ nói dối Briony, hay chiếc váy xanh mềm mại, quý phái khoe lưng trần gợi cảm của Cecilia đã trở thành những biểu tượng điện ảnh khó quên trong lòng người hâm mộ.

Chiếc váy xanh nổi tiếng mà Keira Knightley diện trong phim "Atonement".

Chiếc váy xanh nổi tiếng mà Keira Knightley diện trong phim “Atonement”.

Đặc biệt, chiếc váy xanh duyên dáng của Keira Knightley trong bộ phim đã lọt vào top “Trang phục đẹp nhất mọi thời đại” do tạp chí InStyle bình chọn, cùng với chiếc váy đen của Audrey Hepburn trong Breakfast at Tiffany’s, chiếc váy trắng của Marilyn Monroe trong The Seven Year Itch và chiếc váy đỏ của Vivien Leigh trong Gone With The Wind.

Người xem cũng sẽ dễ dàng nhận ra những thước phim mang đậm tinh thần duy mỹ của Joe Wright. Không chỉ là sự tỉ mỉ đến từng chi tiết như giấy dán tường, rèm cửa, ly, tách, khuôn viên vườn hoa, những lối đi dưới vòm cây xanh mướt mang đậm chất “quý tộc Anh”, kỹ thuật xử lý ánh sáng tinh tế còn khiến cho từng khuôn hình của Atonement như căng tràn khí trời và tưới đẫm ánh sáng.

Joe Wright đã dùng chính cái đẹp để nói về tội lỗi và những vết thương đầy nhân bản của con người theo cách ấy. Cũng như trong tối tăm và khốc liệt của chiến tranh, ánh sáng của tình yêu vẫn soi lối, chỉ đường cho ta đi và sống đến tận cùng hy vọng. Đó là khi, mọi khổ đau trên đời, kể cả cái chết, cũng chẳng còn nghĩa lý gì, huống chi là những lầm lỗi và những lời nói dối.

Khi ra mắt năm 2007, Atonement nhận vô số lời khen và giành Quả Cầu Vàng cho “Phim tâm lý hay nhất”. Tại Oscar, phim cũng nhận được một tượng vàng dành cho “Nhạc phim hay nhất”. Sau 7 năm, Atonement vẫn được coi là một trong những bộ phim tâm lý chuyển thể từ tiểu thuyết hay nhất mọi thời đại.

Share this:

  • X
  • Facebook
Like Loading...

Related

Từ khóa » Chuộc Tội Mcewan