[Review] Bé đáng Thương - Kẹo Dẻo Vị Quýt

Tác giả: Khai Tâm Thị Phúc Ma

Thể loại: đam mỹ, hiện đại, ngọt sủng, thanh xuân vườn trường, 1vs1, HE

Link QT: wikidth

Cứng cỏi, lạnh lùng, trưởng thành công x đáng yêu, mặt trời nhỏ thụ

Cố Lăng Tuyệt x Thư Lâm

Mở đầu câu chuyện là tình tiết khá thường thấy trong truyện thanh xuân vườn trường, công là học sinh chuyển trường tới vào năm cuối cấp 3 và trở thành bạn cùng bàn với thụ. Trong mắt thụ và rất nhiều người khác tại ngôi trường mới, công rất đáng thương. Trước đây anh học trong một ngôi trường danh giá nhưng vì ba ruột và mẹ kế không chu cấp tiền nên không thể theo học ở đó nữa, không những thế trên người anh lại không thiếu những vết thương bầm tím lớn lớn nhỏ nhỏ cho thấy sự ngược đãi đáng sợ đến mức nào. Bé thụ – một thiếu niên không đến mức sống trong nhung lụa từ bé nhưng cũng là được nuông chiều mà lớn lên – nhìn thấy anh như vậy thì cực kì đau lòng, lập tức sinh ra cảm thông và muốn duỗi tay ra giúp đỡ, thậm chí qua mấy ngày tiếp xúc đã ngỏ lời muốn nuôi dưỡng anh.

“Tớ nuôi cậu được không?”

“Cậu nuôi nổi tôi sao?”

“Nhà tớ có tiền, nhất định sẽ không để cậu chịu khổ đâu.”

“Được.”

———

“Muốn thấy vết thương của tôi không?” . “Là vết roi, từng xem xiếc thú chưa? Chính là loại roi này, còn đau hơn roi ngựa, không nghe lời thì mười roi, chọc giận hai mươi roi, đánh xong thì bôi thuốc.”

“Cố Lăng Tuyệt, tớ sẽ đối xử với cậu thật tốt.”

“Thư Lâm, tôi không phải người tốt.”

“Ừ ừ, đừng là người tốt, người tốt không sống lâu, tai hoạ để lại ngàn năm.”

“Cậu cách xa tôi một chút, nhỡ ngày nào đó tôi phát điên, tôi sẽ tổn thương cậu mất.”

“Vậy cậu mau quen với tớ đi, để có gì sau này nếu cậu lên cơn, có thấy tớ thì cũng tự động né.”

“Tại sao?”

“Không giết người quen.” . “Cố Lăng Tuyệt, hãy để tớ đối xử tốt với cậu, tớ da dày thịt béo, không sợ đau đâu.”

——

Tại sao trên đời lại có một thiếu niên tốt bụng đến như thế?

Gia đình thụ cũng chỉ xem là khá giả, cũng có thể gọi là ‘nhà giàu mới nổi’. Ngày bé thụ mắc bệnh xém thì toi, ba mẹ thụ không có bằng cấp chỉ là dân làm thuê nên phải chạy vạy khắp nơi vay tiền cứu thụ, thậm chí vì van xin bên nhà nội mà phải nhận bao lời sỉ nhục (này cũng bởi vì ông nội và anh trai coi thường, chê bai ba mẹ thụ không có bằng cấp, nghèo khó không bằng anh trai). Sau đó thụ được cứu, ba mẹ thụ dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, giờ cũng đã trở thành ông chủ bà chủ nhưng vẫn luôn yêu thương cưng chiều thụ, cho thụ một gia đình ấm áp. Có lẽ vì thế nên mới hình thành một thiếu niên dù thành tích học tập không tốt vẫn vô ưu vô lo, luôn luôn lan toả năng lượng rạng rỡ như ánh mặt trời cho mọi người. Thụ được miêu tả xinh xắn, trắng nõn, núng nính, dễ thương, hoà đồng tốt bụng nên được bạn bè cũng quý mến và rất muốn chơi cùng, ngay cả anh công lần đầu tương tác cũng có xíu xiu để ý nữa cơ mà. Thụ cực kì quan tâm công, hàng ngày mang bữa sáng đến cho công, thấy công bị bắt nạt thì ngay lập tức chạy đến bênh vực, đồng phục của công bị người ta ác ý xé rách cũng rất tâm lý tìm lý do cầm nhầm mà mang về sửa lại… Dù cho công rất hay ép thụ làm bài tập nhưng thụ cũng chỉ dỗi một xíu rồi lại miễn cưỡng tha thứ sau đó lại dính lấy ngay.

“Cố Lăng Tuyệt với lấy cặp sách của cậu: “Làm được bao nhiêu rồi?”

Thư Lâm ấp úng không chịu nói, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày hơi không hài lòng, cậu nhổm dậy từ sô pha, chui vào lòng Cố Lăng Tuyệt, đôi tay ôm chặt lấy eo anh: “Mãi mới có một buổi nghỉ ngơi, không học có được không?”

Người cậu sạch sẽ, không có những hương vị kì quái lung tung của con trai, có lẽ vừa mới ăn khá nhiều hoa quả nên dường như mang theo hương vị trái cây.

Cơ thể Cố Lăng Tuyệt cứng lại, chống đầu vai cậu đẩy ra xa một chút, lãnh khốc vô tình: “Lấy bài thi ra, tôi cùng cậu làm.”

Thư Lâm giả bộ đáng thương không thành công, lập tức trở mặt tuyệt giao.

Nhưng cuối cùng cậu vẫn bị Cố Lăng Tuyệt đè đầu cưỡi cổ, ngoan ngoãn lấy bài thi nhăn nhúm ra khỏi cặp sách.

Cố Lăng Tuyệt vuốt từng cái từng cái cho phẳng, sau đó vừa nhìn đáp án, bật cười.

“Mấy câu trắc nghiệm cậu chọn……” Ngón tay anh gõ bài thi, gật đầu: “Ba dài một ngắn chọn ngắn nhất, ba ngắn một dài chọn dài nhất, hai dài hai ngắn chọn B, dài ngắn không đều chọn D, dài ngắn so le chọn C, rất có quy luật.”

Học sinh dốt Thư Lâm thấy chớt không sờn, trả lời đúng lý hợp tình: “Học sinh giỏi như cậu làm sao mà hiểu được sự ảo diệu của huyền học.”

“Đúng là tôi không hiểu được.” Cố Lăng Tuyệt lấy một cây bút chì trong túi bút ra, gạch hết đáp án trong tờ đề: “Tôi chỉ biết cái huyền học của cậu vô dụng, không có một đáp án nào đúng.”

“……””

Đọc đến đây có lẽ mọi người cho rằng công thực sự là kẻ đáng thương và thụ mãi mãi là vương tử mặt trời phải không?

Thực ra công là ai? Chẳng lẽ kẻ đáng thương mà tác giả nói đến chỉ có công?

Công sinh ra trong một gia đình giàu có, năm sáu tuổi, mẹ anh tự sát vì phát hiện ba ngoại tình, lại còn đã có con trai lớn hơn công năm tuổi. Sau đó không bao lâu người ba tồi tệ kia dẫn bọn họ về nhà. Còn công thì phải chịu sự huấn luyện ác liệt từ ông ngoại vì mục đích báo thù cho gái. Bắt đầu từ năm sáu tuổi, không nghe lời thì bị đánh 10 roi, làm sai việc sẽ bị đánh 20 roi. Ông ngoại muốn anh ngoan ngoãn biến thành một vũ khí sắc bén để thoả mãn ý nguyện của ông. Nhà nội thì hận anh vì sợ bị báo thù, nhà ngoại thì giáo huấn không khác gì tù binh. Anh trở nên lạnh lùng, trai lì và đã sớm trưởng thành so với bạn bè cùng trang lứa. (Có thể một số bạn sẽ cho là tác giả bug quá, một thanh niên 19 tuổi lại có một sự quyết đoán, rồi dự định bao nhiêu toan tính rồi lại nắm giữ hết tập đoàn công ty nọ rồi trở thành boss sau màn. Nhưng với tui, cái sự rèn luyện kia quá khắc nghiệt lại không có tình thương có lẽ đã trở thành động lực cho anh công, hơn nữa cái tình tiết kiểu này cũng gặp không ít nên tui không thấy cấn cho lắm, cũng vì rất thích tuyến tình cảm trong truyện nữa). Đọc đến cuối mới phát hiện thêm một sự thật đáng ghê tởm như thế nào, người ông kia không những không cho công một chút tình thương mà còn cất giấu sự nguyền rủa dành cho anh ‘không được chết già, cô độc tới chết, sau đó lại trở thành mẹ con với con gái của ông dưới suối vàng’. Lúc phát hiện ra chuyện này công mới mười tuổi, mười tuổi thôi. Nào ai thấu hiểu lúc ấy anh đã sững sờ, thất vọng, khủng hoảng đến mức nào. Cho nên xin hãy thông cảm cho những việc anh làm sau này. Thụ đến với công như một mặt trời chiếu sáng hang động âm u, cho công ấm áp, công muốn nắm lấy ấm áp ấy, thậm chí muốn giam cầm nó lại để nó chỉ thuộc về riênh anh, nhưng anh lại không nỡ.

Còn thụ, từ một vương tử mặt trời lại trở thành cậu bé nghèo rớt gánh trên người món nợ khổng lồ vì công xưởng của gia đình bị người Cố gia hãm hại nên bị phá sản. Ba bị lũ cho vay đâm đến phải vào bệnh viện cấp cứu, mẹ phải đi làm thuê thậm chí tăng ca mới có được tiêng lương một tháng còn không bằng người giúp việc của nhà họ trước đây. Không còn là một cậu bé vô ưu vô lo, cậu mới bộc lộ ra sự trưởng thành, hiểu chuyện hơn, vì giảm bớt gánh nặng cho ba mẹ mà khoác lên người bộ dáng kiên cường đi cầu xin sự giúp đỡ. Nhưng đâu mấy ai có lòng hỗ trợ một người không có khả năng vựng dậy chứ, càng ngày càng tuyệt vọng. Thêm nữa trước đó công và thụ lại tách nhau ra vì có tranh cãi. Chính lần cãi nhau này đã giúp thụ hiểu ra mình nhớ công, thích công đến nhường nào, nhưng bây giờ cậu không thể nuôi anh nữa, không thể mua bữa sáng cho anh nữa, thậm chí gặp mặt một lần cũng không có cơ hội. Những tâm tư, tình cảm, uất ức cậu chỉ dám gõ ra rồi dém vào ghi chú không dám gửi đi. Sau đó nghe nói Cố gia đổi chủ, cậu muốn dựa vào may mắn cầu xin ông chủ mới này vươn tay giúp đỡ, nào ngờ…

Tương tác giữa công và thụ trong truyện là thứ lôi kéo và cuốn hút tui đọc hết truyện này. Thụ mềm mụp, đáng yêu, rất dính công. Công tuy hơi lạnh lùng nhưng vẫn giữ được mối quan hệ trong lớp học mới, không quá tách biệt với mọi người, đôi khi còn cố ý tỏ ra đáng thương, yếu thế để thụ mềm lòng. Tuy thi thoảng lại ép thụ làm một đống đề rồi lại còn ghen vì thụ cổ vũ người khác chứ không cổ vũ mình nhưng cơ bản cũng bởi vì công yêu thương, quan tâm và muốn cưng chiều thụ mà thôi. Sau đó là khoảng thời gian xa nhau 2 tháng, trong lúc thụ chạy vạy cầu xin giúp đỡ khắp nơi thì công cũng đang bị giam cầm nhưng vẫn âm thầm lên kế hoạch phản công. Đoạn ngược này cũng không dài lắm đâu, lúc gặp lại hai người lại chẳng có mấy khúc mắc, giải quyết nhanh gọn rồi lại dính dính ngọt ngọt với nhau.

Truyện có 44 chương thôi, đi theo tuyến tình cảm là chính, đấu đá thương nghiệp hay quá trình công lên nắm quyền không được nhắc tới.

Cuối cùng có lẽ là cả 2 người bọn họ đều đáng thương, thế nhưng họ lại bày ra vẻ đáng yêu nhất để sưởi ấm cho đối phương để rồi cùng nhau hạnh phúc mãi mãi.

P/s 1: Thụ có một cô bạn thân, và chính cô bé ấy có công khá lớn vì mở ra cho thụ một thế giới mới rằng hai người con trai cũng có thể này nọ kia ấy, sau đó là lần đầu tiên của thụ cũng là do công trợ giúp. Thi thoảng thụ lại gạ công chơi trò chơi, nhưng mãi sau khi quay về bên nhau mới thực sự xảy ra lần đầu tiên. Tất cả đều kéo rèm, chẳng có tí nước lèo nào mà húp đâu 😭😭😭

P/s 2: truyện chưa có edit nha cả nhà.

P/s 3: tui đang định cày bộ ‘Tiểu Thái Dương’ cùng tác giả, lạnh lùng đứng đắn niên thượng công x mềm mại mặt trời nhỏ thụ, thụ kém công 10 tuổi. Ai đọc rồi cho tui xin ít review nhá.

💚Like và cmt ủng hộ Quýt nha💚

  • X
  • Facebook
Like Loading...

Có liên quan

Từ khóa » đam Mỹ Tiểu đáng Thương Thụ