[Review] Các Couple đam Mỹ – P14 - Gemmy

Part 1 Part 2 Part 3 Part 4 Part 5 Part 6 Part 7 Part 8 Part 9

Part 10 Part 11 Part 12 Part 13 Part 15 Part 16 Part 17 Part 18

Part 19 Part 20 Part 21 Part 22 Part 23 Part 24 Part 25 Part 26

Part 27  Part 28  Part 29  Part 30  Part 31  Part 32  Part 33  Part 34

1. Doanh Phong – Lăng Tiêu (Khế tử)

Nếu chưa chia lìa, cũng đừng vội buông tay, cửu biệt đều có thể trùng phùng, huống chi là sớm chiều ở chung.

“Khế tử” là loại truyện mà tôi có thể mải mê đọc từ đầu đêm cho tới khi trời sáng, gà gáy mới ngỡ ngàng mình đã đọc một mạch cả nửa cuốn truyện. Bản thân luôn hứng thú vấn đề bình đẳng và thủy chung trong tình cảm, cho nên tôi đã không thể rời mắt khỏi màn hình.

Thật ra tôi vốn không thích lắm theme oan gia biến thành tình nhân (y như tự vả vô mặt mình 😆), nhưng đoạn mà tôi xúc động nhất là lúc tai nạn biến Lăng Tiêu thành khế tử của Doanh Phong, cậu muốn tự sát nhưng vẫn kiên cường chịu đựng, cậu yêu thích Doanh Phong nhưng giấu tình cảm trong lòng, vì người đó vẫn không ngừng tìm kiếm người yêu kiếp trước. Và cũng chính tại điểm này, tôi vô cùng oán trách Doanh Phong, bởi anh đã sử dụng quyền lực của khế chủ để khống chế và tổn thương Lăng Tiêu. Và sự tổn thương ấy, sau này quả thật Doanh Phong đã phải trả giá bằng sự đau đớn khi biết ra sự thật. Còn lại thì, hai con người tính cách hoàn toàn đối lập, một người lạc quan như ánh sáng nhưng cố chấp, một kẻ lạnh lùng lý trí và cũng cố chấp chẳng kém đã từ từ học cách thỏa hiệp, từ bỏ kiêu ngạo của bản thân và bao dung đối phương nhiều hơn. Và quan trọng là, từ từ trong mắt nhau, hóa ra người kia lại đẹp như vậy, tài năng như vậy, đáng để kiêu ngạo như vậy. Cuối cùng, hóa ra đó là một câu chuyện tình yêu sâu sắc cảm động suốt mấy ngàn năm, cho dù kết cục có thảm thương thế nào, vẫn dũng cảm yêu, dũng cảm không tiếc mạng sống hy sinh vì đối phương, và vẫn nắm chặt tay nhau cho một kiếp khác vẫn chọn nhau (đoạn về kiếp trước này cũng ngắn thôi, nên mọi người đừng sợ). Trong tất cả các kiếp, tôi thích nhất là kiếp về Khinh Vũ – Lăng Tinh, vì Khinh Vũ đủ bá đạo nhưng đầy dịu dàng, yêu Lăng Tinh rất nhiều nhưng không biết nói ra thôi, còn Lăng Tinh thì vô cùng hiền lành dịu dàng và thương Khinh Vũ, mà thật ra Lăng Tinh thông minh chứ không ngốc như Lăng Tiêu 😆

Anh nguyện đợi em ngàn năm vạn năm

Em nguyện yêu anh đời đời kiếp kiếp

2. Dương Huyên – Thang Quân Hách (Máy bay giấy)

Một chiếc “huynh đệ luyến” siêu hay, nếu bạn không ngại vấn đề luân thường đạo lý thì có thể đọc review riêng tại đây.

Thật tình tôi cũng thích mấy truyện thụ truy công lắm ☺️ Tình yêu mà, ai yêu trước thì lỗ, nhưng Thang Quân Hách chẳng ngại ngần đem trái tim ra mặc cho Dương Huyên muốn dày vò thế nào cũng được. Nhưng tin tôi đi, Dương Huyên không nỡ đâu ☺️

Tính cách Thang Quân Hách sắc sảo, thù dai, mạnh mẽ nữa, cậu cầm dao mổ chưa từng run. Chỉ đứng trước Dương Huyên, trái tim cậu sẽ thổn thức không cách gì khống chế. Cậu yêu anh, sùng bái anh, ỷ lại vào anh. Cho dù anh vẫn lạnh lùng, cậu vẫn không che giấu ánh mắt nhìn anh, vẫn nắm lấy tay anh, vẫn ngây thơ lẫn dụ dỗ anh làm chuyện không nên làm. Nhưng có một người yêu như thế, tôi sẽ rất cưng, một người yêu nhiệt tình đi xăm cây dương lên mắt cá chân (họ của Dương Huyên), một người chật vật trải qua những năm tháng đơn côi nhưng trái tim vẫn khép kín không chịu tiếp nhận người khác. Nhưng một người yêu như Dương Huyên mới thật sự là hấp dẫn lay động lòng người. Anh quyến rũ, thành thục, trên giường cầm thú đúng nghĩa, dứt khoát không do dự 😂😂😂 Nhưng đằng sau vẻ lạnh lùng của anh, là một trái tim ấm áp, là những chăm sóc tinh tế cẩn thận, là sự bảo vệ và an bài chu đáo. Điều anh thiếu, cũng chỉ là một câu yêu thôi. Nhưng tình càng ủ lâu càng nồng đượm, có những điều không cần nói chỉ cần cảm nhận mà thôi 🥰

3. Phương Trì – Tôn Vấn Cừ (Phi lai hoành khuyển)

Anh ấy muốn ở bên cháu, cháu sẽ ở bên anh ấy. Anh ấy không muốn ở bên cháu, cháu vẫn sẽ ở bên anh ấy.

Ôi những người đàn ông của Vu Triết, không thông minh thì cũng tài hoa, không tài hoa thì cũng độc lập, giỏi xoay xở, và bao giờ cũng dư tinh tế dịu dàng ❤️ Tôi tin rằng rất nhiều bạn sẽ thích quyển này, nội dung của nó giản dị ấm áp lại không nặng nề. Tôn Vốn Cừ lẽ ra sẽ không đẹp như thế, nếu như không được nhìn dưới lăng kính của Phương Trì. Dưới ánh mắt của cậu, từ bàn tay tới dáng vẻ tài hoa và tập trung khi làm gốm, khi vẽ tranh của Tôn Vốn Cừ đều khiến cậu si mê, có thể nhìn ngắm say sưa không biết chán. Nhưng Tôn Vốn Cừ đặc biệt lắm, là một người thật sự trưởng thành, trông có vẻ cà lơ phất phơ nhưng khi nghiêm túc thì sẽ làm hết sức để đảm bảo kết quả cuối cùng, trong tình yêu cũng vậy. Anh không viết lên mặt sự nhớ nhung, nhưng chọn Phương Trì chính là kiên nhẫn vô cùng, cho dù khác biệt, cho dù mất hứng vẫn luôn rất kiềm chế. Tôi rất thú vị sự tố cáo của mèo Hoàng tổng, rằng vào những lúc Phương Trì không biết, Tôn Vấn Cừ cũng sẽ ngắm nhìn cậu ☺️ Còn Phương Trì thì khỏi nói rồi, đây là dạng công tôi siêu thích, dính người vô cùng, hận không thể vác Tôn Vấn Cừ trên lưng 24/24, cưng ơi là cưng ❤️❤️❤️ Cậu có vẻ hơi ngốc, nhưng thẳng thắn, nói ít làm nhiều (mà thật ra nói cũng ngọt lắm ❤️). Tôi siêu thích cách Phương Trì chăm sóc Tôn Vấn Cừ, từ băng bó vết thương tới nấu ca cao, thậm chí lúc Tôn Vốn Cừ đòi ăn những món có độ khó cao cũng ráng đi nấu. Tôi cũng thích lúc Phương Trì cõng Tôn Vấn Cừ nữa, my taste my taste ❤️❤️❤️

4. Triệu Cẩm Tân – Lê Sóc (Ai đem ai là thật)

Tôi chọn đọc quyển này đầu tiên trong số các tác phẩm của Thủy Thiên Thừa, và tôi phải thừa nhận rằng Thủy Thiên Thừa viết rất chắc tay, gãy gọn, thông minh đẳng cấp, giản dị dễ hiểu, không thừa thãi một câu một chữ nào và siêu hấp dẫn. Nhưng tôi khó có thể là fan của Thủy Thiên Thừa, bởi vì đơn giản là tôi không thích tra công, mặc dù tôi không phản đối lắm cái ngược trong “Ai đem ai là thật”. Cá nhân tôi thấy Triệu Cẩm Tân dễ thương nhưng không có nhiều tính cách mà tôi rất thích, trừ việc hắn đẹp trai yêu nghiệt, kỹ thuật trên giường hạng nhất ☺️ Hắn như một con cún được người ta cưng chiều, cho đó là điều đương nhiên, nên khi bị người ta lấy mất đi sự cưng chiều đó thì giận dỗi, giậm chân giậm cẳng đòi giành về. Nên cách giải quyết Triệu Cẩm Tân thật ra rất đơn giản, chỉ cần cho hắn ngọt ngào dịu dàng, sau đó lấy lại, là hắn sợ liền, chạy theo năn nỉ Lê Sóc còn không kịp ấy chứ 😆 Nên tôi cảm thấy Lê Sóc thật ra không nhất thiết phải đau khổ vật vã vậy đâu, thụ thành thục lại ôn nhu như anh á, người chờ cưới xếp cả một hàng dài còn chưa đủ, cơ mà anh làm công cũng được hoan nghênh mà ☺️ Tôi thích nhiều nét tính cách của anh, từ dịu dàng, chiều chuộng người yêu, tới độc lập, trách nhiệm cao, thêm màn không ngại nói lời tình thú và phối hợp nhiệt tình trên giường (nói thật là Triệu Cẩm Tân lời to 😆). Tôi cũng thích sự không khoan nhượng của anh mỗi một lần đối diện với Thiệu Quần. Tôi chỉ không chịu nổi sự nhân hậu không đúng chỗ của Lê Sóc trong việc xử lý những vấn đề liên quan tới công việc, quá thiếu lý trí và sự dứt khoát cần thiết. Thế thôi, truyện cũng không ngược quá, vì Triệu Cẩm Tân từ đầu tới cuối chưa từng thật sự rời bỏ được Lê thúc thúc, ghen điên cuồng, chỉ được cái mạnh miệng thôi 😆😆😆

5. Kham Nguy– Xa Sơn Tuyết (Sau khi mất trí nhớ ta và kẻ thù yêu nhau)

Quá khứ này đó đã từng cho là không thể quay về được, người nào đó đã từng cho rằng sẽ không còn gặp lại, đều ủ trong một chén rượu này. Không cần uống, Kham Nguy cũng đã say rồi.

Tôi vẫn luôn thích kiểu tình cảm của kiếm hiệp, không sến súa, không nhiều lời tình thánh nhưng sự lãng mạn cứ như dòng nước ngọt dịu len lỏi trong từng câu chữ. Kham Nguy và Xa Sơn Tuyết lạc mất nhau sáu mươi năm, những tưởng mối tơ duyên ấy vĩnh viễn đứt đoạn trong khi vẫn chưa từng hiểu lòng nhau, lần trọng sinh này ông trời lại cho Kham Nguy cứu được một Xa Sơn Tuyết tạm thời mất trí nhớ, để rồi ký ức của Xa Sơn Tuyết dừng lại đúng vào thuở ngây thơ thích Kham Nguy. Tình cảm của hai anh siêu đẹp, nhưng mọi người phải cố gắng chịu đựng tới chương… 30 khi hai anh gặp lại nhau 😂 rồi thêm gần chục chương nữa trước khi hai anh lăn giường, ôi đến là mòn mỏi 😂😂😂 Mà thật ra lăn giường xong rồi thì cảnh tình cảm cũng không quá nhiều (huhu) bởi vì Xa Sơn Tuyết còn gánh nặng trên vai, và kẻ thù thật sự thì vẫn còn đó.

Hai anh từ nhỏ đã gặp nhau là cãi, nhưng chuyện gì cũng muốn làm cùng nhau, đủ tới hết đời 😛 Nhưng Xa Sơn Tuyết vì thiên hạ bách tính phải từ bỏ kiếm đạo, thậm chí đoạn gân tuyệt mạch, đành chôn giấu tình cảm trong lòng, từ đây đường đời đôi ngả 😦 Còn Kham Nguy vẫn như trong sương mù, không biết rằng bản thân mình thật ra không quan tâm tới thiên hạ, không màng thế sự, chỉ cần người còn sống, chỉ cần mình có thể bảo hộ được người. Chính vì thế, tôi vô cùng thích một Kham Nguy im lặng, cứ như thế lặng ngắm Xa Sơn Tuyết mấy canh giờ, gọt táo con thỏ dỗ dành người ta như khi còn nhỏ, luôn quan tâm tới từng bữa ăn, từng giấc ngủ, từng thang thuốc, từng chiếc áo khoác cho người ta khi trời lạnh, rồi lại giận dỗi khi người ta nói không cần mình. Tôi cũng vô cùng thích một Xa Sơn Tuyết kiêu ngạo ngầu lòi nhưng chẳng thể ngăn nổi trái tim rung động trước tấm chân tình của Kham Nguy, tới khi người ta giận cũng sẽ tới tìm, sẽ bá đạo nói thầm bên tai người ta câu thổ lộ, sẽ làm bộ đợi người ta năn nỉ mình về núi Thanh Thành với người ta, trong khi thật ra núi Thanh Thành vẫn là giấc mộng duy nhất của Xa Sơn Tuyết, cưng chết đi được ❤

6. Quan Hạc – Tạ Văn Tinh (Cậu hôn anh một cái)

Sáng thu gặp gỡ đêm hè, cành khô xuân nảy nở

Đợi được em mỉm cười biểu lộ, tuyết đông cũng hóa mơ hồ

Em lấp lóe chút thôi, làm thế giới của anh bừng sáng

Công của Dẫn Lộ Tinh về bản chất là phúc hắc, tính chiếm hữu cao nên dù Tạ Văn Tinh có giả bộ d*m tới đâu thì mức độ lưu manh của cậu cũng thua xa Quan Hạc 😆 Nhưng bạn yên tâm, truyện ngọt như ly mật ong ngày đông vậy đó ❤ Điều tôi thích nhất ở Quan Hạc chính là cách anh quản người yêu, không cho hút thuốc, không cho chơi game… tất cả vì tốt cho bạn trai nhỏ, nhưng rồi lại nhường nhịn bao dung Tạ Văn Tinh rất nhiều. Còn Tạ Văn Tinh thì nhìn hầm hố thế thôi, thật ra lại là một con mèo con hay mềm lòng trước Quan Hạc ☺️

Câu chuyện ngày xưa đó, vì sao lại chia tay, là một câu chuyện không thể nào ngốc nghếch hơn được nữa. Nhưng tự nhiên ở đâu trên trời rơi xuống anh trai giỏi giang giàu có lại yêu thương cưng chiều mình, trên đời đâu có chuyện dễ dàng như thế. Nên tự ti thế thôi 😛 Phút đầu gặp lại, hơi đau lòng, vì cứ ngỡ người đã đem trái tim đi trao cho người khác mất rồi, khao khát một ánh nhìn, một chút quan tâm của đối phương, mà sao người vẫn lạnh lùng hờ hững 😋

Nhưng từ đó tới giờ, em chỉ yêu có mình anh

Còn anh đã sớm thuộc về em rồi ❤

Share this:

  • X
  • Facebook
Like Loading...

Related

Từ khóa » Khế Tử đam Mỹ Review