[Review] Các Couple đam Mỹ – P26 - Gemmy
Part 1 Part 2 Part 3 Part 4 Part 5 Part 6 Part 7 Part 8 Part 9
Part 10 Part 11 Part 12 Part 13 Part 14 Part 15 Part 16 Part 17
Part 18 Part 19 Part 20 Part 21 Part 22 Part 23 Part 24 Part 25
Part 27 Part 28 Part 29 Part 30 Part 31 Part 32 Part 33 Part 34
1. Đông Quân – Lâm Tầm (Ngôn ngữ C tu tiên)
Theo một ý nghĩa nào đó, anh cũng không tính là một người có sinh mệnh – anh chưa hề nghĩ tới mình sẽ thích thứ gì, hoặc người nào, anh biết mình nên có vận mệnh ảm đạm và một đời cô độc như thế nào, cho đến khi gặp được một người.
HelloWorld.
Em yêu thế giới.
Anh yêu em.
Trừ việc cảm thấy tu tiên bằng ngôn ngữ của công nghệ thông tin là một kịch bản khá độc đáo sáng tạo, trong khoảng 50 chương đầu, tôi không đánh giá cao “Ngôn ngữ C tu tiên” cho lắm. Cá nhân tôi cảm thấy phần tu tiên này hơi chán, cái thu hút tôi là romance của Lâm Tầm và Đông Quân, cũng như các tri thức khoa học của truyện, nào là AI, thực tế ảo, thuyết hỗn độn, zero-knowledge proof… Thế nhưng, sau khi qua 50 chương đầu thì tôi bắt đầu đọc non-stop dù tôi vẫn không thể thích phần tu tiên như cũ, nhưng nó đóng vai trò nhất định trong toàn bộ kịch bản, và về sau thì nó cũng hấp dẫn hơn khi mà Lâm Tầm nhiều lần bị đe dọa tính mạng. Càng về cuối truyện càng hấp dẫn, plot twists liên tục với sự tham gia của trí tuệ nhân tạo, cũng như sự hé mở những bí ẩn về Đông Quân. Đặt trong sự logic, thông minh và sáng tạo của toán học và big data, romance của ‘Ngôn ngữ C tu tiên” đẹp tuyệt vời 😘 Hai học bá yêu nhau với những màn đối thoại và tranh cãi siêu thông minh, anh nguyện cả đời viết thuật toán vì em, vì em mà thực hiện bất kỳ ý tưởng nào mà em muốn, miễn là em vui. Tiếng “bảo bối” ngọt ngào của anh, sự dịu dàng của anh, sự kiềm chế của anh, đến cuối cùng thì tính chiếm hữu, dark side của anh sẽ chiến thắng, hay tự do của em, đam mê của em quan trọng hơn? Chia ly năm ấy, món quà cùng lời cam kết một đời còn chưa trao, tưởng rằng vĩnh viễn biệt ly, đau lòng người không còn yêu mình nữa, phải làm như thế nào mới có thể về bên nhau? Nhất Thập Tứ Châu sẽ dẫn bạn đi hết từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, sẽ có những lúc bạn đau lòng hoặc hoài nghi, nhưng từ đầu tới cuối, bạn đều sẽ chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào, thiết tha và sâu sắc ấy ❤️
2. Phượng Tiêu – Thôi Bất Khứ (Vô song)
Hắn đứng yên không nói, ánh mắt trong veo, cũng đã thắng được ngàn lời nói.
Không biết bạn thế nào chứ với tôi thì “Vô song” hay hơn “Thiên thu”, với lại tôi cũng thích Phượng Tiêu hơn Yến Vô Sư, chảnh nhưng đối với người yêu rất đàng hoàng. Nhưng cũng như “Thiên thu” nếu bạn muốn nhiều cảnh tình tứ giữa couple, thì thật sự là không có 😂 Ờ thì cũng có chút chút đi nhưng không thoả mãn gì hết trơn, và hoàn toàn là thanh thủy văn 😂 Nhưng tôi vẫn thích kiểu romance tinh tế mang phong cách cổ trang này, vì đằng sau những lời đấu khẩu châm chọc lại là dịu dàng miên man. Phượng Tiêu mặt dày vô sỉ, tự nhận hắn “vô song” nhưng thật ra người “vô song” phải là Thôi Bất Khứ mới đúng! Thôi Bất Khứ không biết võ công, bệnh tật quấn thân, nay sống mai chết nhưng vẫn mạnh mẽ kiên cường, cực kỳ thông minh cơ trí nên chỉ cần có mặt Thôi Bất Khứ, ai nấy đều yên lòng, tựa như giông bão có lớn tới đâu cũng có Thôi Bất Khứ hóa giải. Thế nên Tả Nguyệt cục mới thương vị tôn sứ của mình như vậy. Thế nên, Phượng Tiêu mới thương người ta ❤️ Phượng Tiêu kiêu lắm cơ, vậy chứ trước mặt công chúa khảng khái thừa nhận ta có người yêu rồi, hắn làm gì ta cũng ưng hết 😂 Khi Thôi Bất Khứ chạy tới đại lao, việc đầu tiên sau câu châm chọc là Phượng Tiêu nắm lấy bàn tay Thôi Bất Khứ để truyền chân khí phục hồi sức khỏe cho người yêu. Còn Thôi Bất Khứ là ngoài lạnh trong nóng, bên ngoài lý trí bên trong tình cảm, thích hố Phượng Tiêu nhưng trong lòng Thôi Bất Khứ, Phượng Tiêu quan trọng hơn tất thảy, lúc Phượng Tiêu dỗi thì Thôi Bất Khứ cũng sẽ hôn người yêu một cái dỗ dành ☺️ Còn lại là những màn đấu khẩu và hố nhau không hồi kết, cùng với những vụ án siêu hấp dẫn, IQ đỉnh cao của Thôi Bất Khứ vs phe đối lập và cuối cùng là dàn nhân vật phụ xịn xò, sự tài giỏi lẫn hài hước của Tả Nguyệt cục và Giải Kiếm phủ.
3. Vương Dã – Lâm Vụ (Sương mù)
Vương Dã bị một đôi mắt sói bắt sống.
Hoặc là có thể nói, chính bản thân hắn cam tâm tình nguyện rơi vào ánh mắt đó.
Mưa ngày càng lớn, sương mù cũng lớn dần theo.
Đôi mắt kia cũng tựa như có một đám sương mù trong rừng rậm, dịu dàng, xinh đẹp, như lần đầu gặp nhau.
Đây là quyển “Sương mù” của Nhan Lương Vũ, tên gốc là “Đại vụ” chứ không phải “Bạc vụ” của Vi Phong Kỷ Hứa nha mọi người (tôi cũng thích “Bạc vụ” lắm hị hị ☺️). Romance của “Sương mù” dễ thương lắm, mặc dù bạn cũng phải chờ hơi lâu cho tới lúc thỏa mãn thật sự. Thật ra lúc đầu tôi tưởng “Sương mù” là linh dị thần quái 🤣 hóa ra là thanh xuân vườn trường hàng thật giá thật luôn, nhưng kèm thêm vụ biến dị 😌 Thành viên của hai phòng ký túc xá 333 và 509 mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười, tấu hài mỗi chương 🤣 Tình yêu của đôi bạn trẻ rất tự nhiên, đại khái là “meant to be” nên vô cùng tự nhiên ngay từ đầu, không cần cường điệu nhưng vẫn ngọt ngào và sâu đậm. Bởi lẽ đó là yêu thích con người thật sự của đối phương, là đồng điệu trong tâm hồn, là lo lắng đau lòng cho đối phương, là thân mật quấn quít. Thuộc tính thú hóa của hai bạn cũng ngầu hết sức, hình ảnh pé sói với pé hổ cọ cọ nhau cưng dễ sợ ❤️❤️❤️ Mình cũng thích couple phụ dù hổng có ending riêng cho couple đó, nhưng cứ tưởng tượng một người cam nguyện đợi chờ một người thích rong ruổi tự do, cho dù người chỉ ghé về dừng chân chốc lát thôi cũng mãn nguyện, tình phải sâu tới chừng nào. Nói chung lúc đầu truyện hơi chậm nhiệt xíu, càng về sau sẽ càng thú vị và đáng yêu ❤️
4. Nhạn Không Sơn – Dư Miên (Đảo Thanh Mai)
Một năm không được thì hai năm, hai năm không được thì ba năm, một ngày nào đó anh sẽ tin rằng, dù tôi có đi xa đến đâu, cuối cùng vẫn sẽ trở lại bên anh.
Nói ra chắc các bạn không tin, “Đảo Thanh Mai” là quyển mà tôi thất vọng nhất trong 3 quyển của Hồi Nam Tước mà tôi đọc từ trước tới giờ. Trong cảm nhận của tôi, nửa đầu của truyện rất chậm, tình tiết không hấp dẫn, tính cách của hai nhân vật chính và thông điệp của truyện bị mờ nhạt, mặc dù giọng văn của Hồi Nam Tước rất tốt, hài hước duyên dáng. Nhưng bỗng nhiên nửa sau của truyện lại hay một cách ngỡ ngàng, biến “Đảo Thanh Mai” thành một câu chuyện chữa lành ngọt ngào. Con người có thể ích kỷ, người ta có thể lựa chọn những điều khác thay vì tình yêu. Anh có thể không tin vào tình yêu vì từng có ai đó làm anh tan nát cõi lòng, thế nhưng, nếu cuộc tình không vĩnh cửu thì đó là do anh chưa gặp đúng người mà thôi. Just not meant to be! Cho nên, một hòn đảo đơn sơ với những con người chân chất, một tình yêu ngắn ngủi chỉ hai tháng, ngỡ đâu chỉ là một trạm dừng vô cùng ngắn ngủi trong cuộc đời dài đằng đẵng, nhưng ai biết tình ấy mới là dài lâu. Miên Miên cực kỳ dễ thương, cậu không cần tới thang đo cảm xúc để hiểu, để yêu Nhạn Không Sơn, cậu chỉ làm theo điều trái tim mách bảo, chân thật và dũng cảm. Còn Nhạn Không Sơn, lúc đầu anh lạnh lùng thế thôi, khi yêu rồi lại ngọt tới chết người, toàn nói lời lãng mạn, biết làm nũng, khiến Miên Miên lẫn người đọc chết chìm trong hũ mật ❤️
Đảo Thanh Mai vẫn ổn, ông nội em vẫn ổn, Thu Thu vẫn ổn, hai bé mèo cũng vẫn ổn. Chỉ có anh là không ổn.
Anh nhớ em quá.
Vắng bóng em, mọi thứ đều trở nên vô vị.
5. Tống Dục – Nhạc Tri Thời (Chất dị ứng đáng yêu)
Trước đây không phải em hỏi anh đã yêu em từ khi nào sao. Nói thật, anh thực sự không tìm ra được thời gian cụ thể. Có lẽ là năm mười ba tuổi, cũng có thể là năm sáu tuổi. Anh đã không còn nhớ rõ.
Điều duy nhất anh biết là, vì em anh đã mất ngủ không biết bao nhiêu đêm.
Thật ra, tôi không quá thích “Chất dị ứng đáng yêu” nhưng phải nói là tay viết của Trĩ Sở quá tốt, giọng văn đẹp và thiết lập tính cách nhân vật rất chặt chẽ. Tôi biết viết chậm nhiệt rất khó, và thật ra Trĩ Sở viết chậm nhiệt như thế này đã rất tốt rồi, nhưng tôi vẫn nghĩ là đoạn đầu truyện hơi dài dòng, dẫn tới truyện lê thê một cách không cần thiết. Còn lại, tôi nghĩ là các nhân vật trong truyện đều ấn tượng, từ các nhân vật nữ theo đuổi Tống Dục cho tới Thẩm Mật là người theo đuổi Lạc Tri Thời, và hai nhân vật đặc biệt đáng yêu là ba mẹ Tống, khiến cho câu chuyện trở nên vô cùng ấm áp. Còn romance thì thôi rồi, Trĩ Sở sến đó giờ, truyện này chỉ có sến hơn 🤣 Nhạc Tri Thời thì ngưỡng mộ và si mê anh trai của mình, ẻm ngoan ngoãn dễ thương lắm luôn ❤️ Còn Tống Dục thì chồi ôi, gợi cảm quyến rũ muốn chếttttt. Bạn cứ tưởng tượng một người bình thường rất lạnh lùng, nhưng trên giường thì là S, lại còn nói dirty talk, vừa make love kiểu S vừa gọi người yêu là “cục cưng”, “bé yêu”, “anh yêu em”. Aaaaaa, tôi chưa bao giờ được “thưởng thức” H xịn như vậy từ truyện nằm trong bảng xếp hạng của năm đâu ☺️☺️☺️ Và message của truyện rất hay: Yêu hay không yêu, quan trọng là đối xử tốt với nhau. Cho dù vẫn chưa bên nhau, thậm chí không thể bên nhau, nhưng đã đặt người trong tim, thì sẽ dịu dàng đối xử 🥰
6. Winston – Hunt (Anh đừng có quyến rũ tôi)
Đường đời hay đường đua cũng đều thế cả, chúng ta đánh mất một số thứ để sau đó sẽ đạt được nhiều hơn.
Hunt của tôi… nếu em muốn chao liệng giữa bầu trời mênh mông vô hạn, thì tôi sẽ trao tặng em cả một vùng trời vô hạn mênh mông!
Bạn có thích tốc độ hông? Cái cảm giác thắng rít trên mặt đường, hai xe ép nhau lúc vào cua, rồi lao nhanh về vạch đích chỉ cách nhau không chấm mấy giây ấy. Đây là một trò mạo hiểm chết người, bởi vì va chạm, chấn thương và những vụ xe bốc cháy xảy ra liên miên trên trường đua, ấy vậy mà cánh đàn ông vẫn mê mẩn trò này như những đứa trẻ chưa lớn. Nhưng tôi lại mê tốc độ mọi người ạ, mà đây lại là một quyển đam mỹ hiếm hoi viết về giải đua xe danh giá nhất hành tinh F1. Có lẽ bản thân việc đó đã khiến quyển này đáng đọc rồi. Cái cảm giác chinh phục mục tiêu, chiến thắng trong gang tấc, những giọt nước mắt tiếc nuối, sự gan lì kể cả trong thách thức và hiểm nguy, tất cả đều rất tuyệt vời. Mặc dù, tôi không thích lắm công thụ của truyện 😂😂😂 Thật ra, tôi rất thích kiếp trước của hai người, với một Hunt phóng khoáng và một Winston có chừng mực, nói đùa cũng duyên dáng. Còn qua kiếp này, tôi cảm thấy Winston đôi khi thể hiện hơi lố (trừ lúc ảnh kích động muốn lên giường lúc Hunt nói thích ảnh thì tôi thấy dễ thương 😂) còn Hunt thì lại mất đi sự phóng khoáng lẽ ra cần phải có. Tôi ước chi, Winston không kiểm soát mọi thứ, mà Hunt vẫn nhận ra, ồ thì ra người đẹp, hay party cô thỏ, hay tất cả những trò vui ngoài kia, cũng không thể bằng một Winston yêu mình đến thế 🙂 Thực ra tác giả cũng có nói là trong những cuộc vui đó, Hunt đều nghĩ về một Winston quyến rũ nhưng rõ ràng là Winston đã nhúng tay quá nhiều nên đôi khi cũng hơi gượng ép 😛 Nhưng tôi vẫn thích chuyện Winston là nguồn cảm hứng bất tận cho Hunt phá vỡ mọi rào cản, tự tin vào chính mình và bước lên đỉnh cao 😘
Share this:
- X
Related
Từ khóa » Chất Dị ứng đáng Yêu Wordpress
-
Chất Dị ứng đáng Yêu - Đam Mỹ Mới Hoàn
-
[Hoàn] Chất Dị Ứng Đáng Yêu - Tieudaothuquan
-
Chất Dị Ứng Đáng Yêu - Truyện FULL
-
Chất Dị Ứng Đáng Yêu - Đọc Truyện
-
[TG] Trĩ Sở | Kurokochii
-
Chất Dị Ứng Đáng Yêu - Wattpad.VN
-
MẦM DỊ ỨNG ĐÁNG YÊU -TRĨ SỞ Thể Loại... - Review đam Mỹ Hay
-
Chất Dị Ứng Đáng Yêu . Hiện đại,... - Kho Tàng đam Mỹ - Fanfic
-
Chất Dị Ứng Đáng Yêu - Doc Truyen
-
Đọc Truyện [ĐM] Chất Dị ứng đáng Yêu - Trĩ Sở (edit) - TruyenFun
-
[EDIT – HOÀN] Chất Dị Ứng Đáng Yêu - Doc Truyen
-
Chất Dị Ứng Đáng Yêu Chương Mới Nhất - SSTruyen