[Review] Cơn Mưa – Khang Thành - Valérie Bui

[Review] Cơn mưa – Khang Thành

Đánh giá: 8/10

Tags: Hiện đại, HE, cuộc sống thực tế

“Cơn mưa” có khá nhiều đoạn viết hay,  một câu chuyện làm mình vừa đọc vừa ngẫm nghĩ. Một cuộc sống thật, nhân vật thật như từ trong đời sống bước vào trang truyện, nhưng tình yêu vừa thật lại vừa ảo như vậy. Ảo là bởi, tình yêu đẹp như thế, có thể tồn tại trong xã hội khốc liệt như vậy.

“Cơn mưa” của Khang Thành là một câu chuyện đơn giản như từ đời thực bước vào trang giấy và đồng thời cũng phức tạp như vậy. Là câu chuyện về hai con người như hai nhánh củi khô neo vào nhau giữa dòng nước cuốn, là câu chuyện về những người anh em sống chết có nhau…

Đối với mình, một nam chính hay không phải là người đẹp trai ngời ngợi, gia thế hiển hách, quyền lực khuynh đảo hay sức mạnh ghê gớm… Dường như, đó là một hình tượng để thỏa mãn lòng hư vinh của phái nữ chúng ta, ai mà chẳng muốn có một anh người yêu vừa thâm tình lại vừa “bá đạo” chứ? Nhưng Tôn Bằng bước ra từ “Cơn mưa” là một người đàn ông dường như các chị em có thể gặp ngoài đời, song lại vừa hiếm hoi bởi ngoài đời thật sự có tồn tại một Tôn Bằng ư? Tình yêu của anh đối với Trần Nham, tha thiết, nồng nhiệt và mạnh mẽ như vậy. Nhưng vị trí anh đang đứng, ban đầu, không cho phép anh có thể bảo vệ cho Trần Nham. Anh phấn đấu cho chính cuộc đời mình và phấn đấu vì tình yêu với Trần Nham. Người đàn ông đó không ngồi trong xe hơi sang trọng, anh chở cô bằng một chiếc moto đã cũ; người đàn ông đó không dẫn cô đến nhà hàng đắt đỏ, anh xuống bếp nấu cho cô. Người đàn ông ấy kiên cường với cuộc đời là vậy, mạnh mẽ là vậy nhưng tấm lòng vì nghĩa, vì anh em thật đáng khâm phục. Người có thể khinh anh nghèo, anh không có trình độ bởi họ chẳng thể hiểu được cái đáng quý của anh là lòng ham sống, ham yêu thương và dũng cảm đối đầu với cuộc sống. Mấy ai giữ vững bản thân mình không lầm đường lạc lối trước khó khăn?

Về nữ chính, Trần Nham có những trăn trở của một người ở tầng lớp dưới. Cô không phải nữ chính bước ra từ biệt thự hoa lệ, bữa tiệc đầy ánh đèn. Trần Nham của chúng ta có chút tự ti, có chút mộc mạc, lại kiên cường mạnh mẽ như vậy. Cô che giấu hoàn cảnh của gia đình trước người khác, người ta nghĩ cô thâm trầm quyến rũ, cô biết mình chỉ đang tự ti mà thôi. Chắc thể ai phá vỡ rào cản của chính cô trừ khi Trần Nham tự bước qua rào cản đó vì muốn giúp đỡ Tôn Bằng. Người ta nói: “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, có lẽ vào tai người đời lại là một câu cười chê nhưng đọc những dòng suy nghĩ của Trần Nham tôi nghĩ ấy là sự chiêm nghiệm về cái thế cuộc này. Khó lắm nàng lọ lem lấy chàng hoang tử, hi hữu lắm chàng nghèo lấy được tiểu thư, ngày xưa khó thời nay cũng khó, bởi ngoài lòng ham hư vinh vật chất thì bản chất trần trụi còn lại là lòng tự ti về tầng lớp trong xã hội. Người không ngẫm kĩ chỉ tắc mãi trong vòng xoáy đó, nhưng chấp nhận để tiến lên, Trần Nham đã xóa nhòa đi ranh giới ấy. Cô không khinh, và không cho phép người ta khinh bởi trong lòng cô đã tỏ rõ tình yêu với Tôn Bằng.

Yêu không phân sang hèn, theo mình đây mới đúng là câu chuyện mô tả câu ấy đúng nhất. Yêu là họ tự nguyện, lòng thương hại là dư thừa, tình yêu của họ cao quý như bất kì ai, tình yêu đó không cần lòng thương hại. Nhà giàu khi yêu cũng vậy thôi phải không?

Tác giả Khang Thành đưa vào “Cơn mưa” không chỉ là câu chuyện tình yêu mà còn có những chiêm nghiệm về đời sống, về con người, về tình yêu. Có những câu khiến mình rất tâm đắc, rất có ý nghĩ. Lời văn viết ra mộc mạc, giản dị, miêu tả chân thực từ cuộc sống đến tâm lý của các nhân vật.

Và không thể không dành lời khen ngợi cho nhà edit, Liu Fei Yang. Họ đã làm một bản dịch rất trọn vẹn, rất mượt. Bản dịch truyền tải được văn phong sâu lắng mà tình cảm của Khang Thành. Điểm 10 cho chất lượng luôn! Mình đã đọc một số truyện ở nhà Liu Fei Yang, phải nói là gu chọn truyện cực ổn, hầu hết là truyện hay.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ,

Valerie.

22.04.2017

Chia sẻ:

  • Facebook
  • X
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Khang Thành Wordpress