Review đam Mỹ - Khế Tử - Wattpad

Review đam mỹ: Khế Tử

Dịch Tu La

Edit: Windy

Văn án.

Nơi tinh cầu Thiên Túc xa xôi, tồn tại một quần thể sống trí tuệ đặc thù, họ không có tuổi thơ, cũng không có tuổi già, không sinh ra, cũng không chân chính chết đi. Họ dùng một phương thức cực kỳ đặc biệt đến với thế gian, tại mỗi một kiếp sống trong vòng luân hồi đều lưu giữ ký ức nguyên thủy nhất về sinh tồn, họ chính là người Thiên Túc.

Mỗi người Thiên Túc sau khi tìm được đối tượng trong lòng ngưỡng mộ, nếu muốn cùng đối phương kết làm bầu bạn, nhất định phải trải qua một hồi đấu tranh sinh tử như một nghi lễ trưởng thành, người thắng trong nghi thức, sẽ trở thành kẻ chi phối tuyệt đối trong quan hệ phối ngẫu.

Mà kẻ bại, thì gọi là —— Khế tử.

Vâng. Tôi lại ngoi lên đây để review cho các bạn thêm một tác phẩm nữa của Dịch Tu La.

Và đây cũng là một trong những tác phẩm tôi thích nhất trong nhiều năm đọc đam mỹ.

Truyện này đã để lại quá nhiều cảm xúc cho tôi... một kết thúc HE nhưng mà vẫn man mác buồn.

Vẫn như mọi lần. Em thụ nào nhà Dịch Tu La đều họ Lăng.

Truyện này kể về Lăng Tiêu và Doanh Phong.

Truyện nói về một thế giới. Nơi đó có người Thiên Túc, một chủng tộc không có sinh sản. Mỗi người sở hữu một linh hồn, chết đi ở chính hành tinh Thiên Túc thì sẽ về lại thành linh hồn

Rồi qua bồi dưỡng... linh hồn đấy lại trở thành một sinh mạng.

Đây không phải là ABO. Nhưng cũng là một loại ký kết khế ước giữa bạn lữ.

Hai người yêu nhau đến ngày trưởng thành sẽ mất đi lý trí. Lúc đó họ gần như mất đi phần người, mà chỉ còn phần thú ở lại. Họ chỉ còn biết chiến đấu với nhau để giành phần thắng. Người thắng gọi là khế chủ. Người thua thì là khế tử. Khế ước này là cả đời. Kể cả có một người chết đi cũng không biến mất.

Khế chủ có quyền kiểm soát tuyệt đối với khế tử.

Mà khế tử phải nghe theo lệnh của khế chủ tuyệt đối.

Nhưng thật ra. Nếu hai người yêu nhau thật lòng. Thì trói buộc giữa khế ước không là gì cả...

Nhưng ví dụ một người luôn chiếm thế chủ động.. đến khi bị chính người yêu luôn bị động của hắn đánh dấu, biến hắn thành khế tử.. vậy nên kết cục của cả hai sẽ vô cùng đau khổ.

Nhưng điều này không xảy ra với cặp đôi chính của chúng ta. Mà chuyện xảy ra với cặp đôi chính còn máu chó hơn nữa.

Mở đầu câu truyện là cảnh Lăng Tiêu và Doanh Phong đối địch nhau trong học viện. Cả hai đều là người mạnh nhất học viện. Cả hai đều mong muốn được làm khế chủ.. nhưng vận mệnh lại bắt bọn họ phải bên nhau. Vậy nên mới tạo ra bao nhiêu là bi kịch.

Lăng Tiêu thực ra thâm tâm đã rất để ý đến Doanh Phong, ở đây Lăng Tiêu mới là người yêu trước....

Còn Doanh Phong thì cứ mải mê đi tìm người yêu kiếp trước của mình, bởi khi hắn sinh ra. Trong tay còn nắm hạt đào. Hắn luôn nghĩ hạt đào này có liên quan đến người yêu kiếp trước của hắn. Thật ra hắn là người cực kỳ cố chấp. Đã nhận định ai là cả đời không thay đổi.

Đến một ngày sau bao nhiêu sự tình cờ, trong trường hợp không còn lý trí. Doanh Phong đã đánh dấu Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu rất mạnh. Hắn vừa lập lời thề không làm khế tử của ai cả, vì vậy khi biết mình trở thành khế tử. Việc đầu tiên hắn nghĩ là muốn chết.

Còn Doanh Phong. Lúc đầu tôi rất giận thái độ bỏ mặc của hắn với Lăng Tiêu, biết rõ khi khế tử của mình không có người an ủi sẽ dẫn đến hậu quả xấu nhưng hắn không muốn chịu trách nhiệm.

Cũng may chuyện này chỉ xảy ra vài ngày.

Rồi hai người bắt đầu cuộc sống chồng chồng mới cưới.

Chưa yêu nhau nhưng thật ra Doanh Phong cực cưng chiều Lăng Tiêu.

Cho đến lúc cả hai đều muốn thi vào trường quân đội.. từ mức độ hoà hợp gần như không có gì cho đến tăng chóng mặt về sau.

Lúc cả hai bắt đầu yêu nhau thì lăng Tiêu mất trí nhớ, trở lại những ngày đầu tiên vừa bắt đầu đánh dấu nhau. Lúc đó chính Doanh Phong đã làm cho Lăng Tiêu một lần nữa yêu mình.

Đến một năm ngày cưới. Doanh Phong mua nhẫn về định tặng Lăng Tiêu nhưng Lăng Tiêu không còn ở đó nữa.

Lăng Tiêu bị bắt cóc rồi ép buộc gỡ khế ước giữa hai người.

Doanh Phong trở thành người đầu tiên có thể gỡ khế ước.

Nhưng lúc này là nỗi đau tuyệt đối với Doanh Phong.

Rồi đối với Lăng Tiêu là xa cách bốn ngàn năm. Chứng kiến từng đời từng đời hắn và Doanh Phong yêu nhau rồi chết vì nhau. Hắn quyết tâm thay đổi tất cả.

Còn Doanh Phong thì phải chờ đợi Lăng Tiêu Hai mươi năm....

Cặp chính của chúng ta kết thúc hạnh phúc nhưng những cặp phụ thì tôi đọc mà phát khóc.

Tiến sĩ Trực Thượng và bác sĩ Dao Đài còn đỡ. Vì hai người chết đi nhưng linh hồn vẫn ở trong hành tinh Thiên túc.. vẫn còn tiếp tục chuyển thế.

Nhưng tôi thương những người bạn như Băng Xán và Thiên Tứ...

Như Vũ Tập và Sương Phong...

Bọn họ chết vì quê hương nhưng mà linh hồn không thể về được quê hương... mãi mãi phiêu du vô định.

Tôi cũng buồn vì mối tình của thầy Hiệu trưởng với một khế chủ chối bỏ khế tử của mình lang thang ngoài vũ trụ...

Tôi buồn cho sự cố chấp của nhà khoa học Thái Ân... cố chấp với người yêu kiếp trước đến hại tất cả mọi người. Tội nghiệp cho Thương Dương bị người cố chấp như vậy yêu...

Còn cặp đôi phản diện trong truyện. Cũng vì cố chấp quá mà tạo bao nhiêu tội nghiệt.

Nhưng thật thương cho Tinh Lâu và Nguyệt ảnh bao nhiêu kiếp chẳng thể bên nhau.

Còn Chẩm Hạc và Trục Nguyệt thì đáng trách cũng đáng thương. Về Chẩm Hạc, cho đến cuối cùng tôi nghĩ hắn vẫn không yêu Trục Nguyệt... một ký kết khế ước không đủ để làm hắn yêu một người.

Truyện có ngọt có đắng, có buồn có đau, nhưng chính như vậy mới tạo nên một khế tử riêng biệt với những truyện khác.

Thôi hôm nay xì poi quá nhiều rồi. Các bạn đừng kêu xì poi không cần đọc truyện luôn nhé.

Truyện này cực kỳ hay. Một bộ truyện tôi thích nhất của Tác Giả Dịch Tu La.

Ảnh: nanodesu

Links: http://windy0820.blogspot.com/2015/06/khe-tu.html?m=1

Từ khóa » Khế Tử Dịch Tu La Review