[ Review ] Đạo Mộ Bút Ký - Thiên Lam

                                                           Đạo Mộ Bút Ký 

q9zds

Tác giả : Nam Phái Tam Thúc – 南派三叔

Biên tập : Thủy Đạm Nguyệt 

Độ dài : 8 quyển

– Thất Tinh Lỗ Vương cung  [ Hoàn ]

–  Nộ hải tiềm sa [ Hoàn ]

– Tần Lĩnh thần thụ [ Hoàn ]

– Vân đỉnh thiên cung [ Hoàn ]

– Xà chiểu quỷ thành  [ Đang tiến hành ]

– Mê hải quy sào

– Âm sơn cổ lâu

– Cung lung thạch ảnh

– Đại kết cục

———————————————–

  [ Đạo Mộ Bút Ký ] là một tác phẩm nổi tiếng, rất thành công của Tam Thúc. Có lẽ rất nhiều người đã theo dõi bộ truyện này bên Thủy Đạm Nguyệt. Các bạn bên đó biên tập rất tốt, đọc thật sự có chất lượng. Về những bạn chưa đọc, mình rất rất khuyên các bạn hãy đọc đi, không hối tiếc đâu 🙂 Với fangirl, hint trong bộ này không hề ít. Đặc biệt giữa nhân vật “tôi” – Ngô Tà và Muộn Du Bình aka Trương Khởi Linh. Đọc truyện, hẳn các bạn đều có những cảm nhận riêng của bản thân. Mình cũng vậy, rất nhiều cảm xúc khó diễn tả bằng lời… 

Bình – Tà, một couple có thể nói là “canon” của ĐMBK. Ngô Tà, một cường thụ -theo mình- có đủ thông minh, tính cách ôn hòa, thoạt nhìn rất nhã nhặn thư sinh, thân thủ bình thường, nếu không nói là yếu, và thường được Muộn Du Bình “giải cứu” rất kịp thời, toàn vào những giây phút nguy hiểm cực kì. Muộn Du Bình – bí ẩn bá đạo mặt than etc.. công- một bạn công mà theo mình là…rất nhiều từ mới có thể miêu tả về anh, nên tốt nhất là tự đọc tự cảm nhận. 

            ” Khi mọi chuyện kết thúc, tôi mới nhận ra, cậu là mối liên hệ duy nhất của tôi với thế giới này.” 

Rất quắn quéo đúng không :3 Đây là một câu nói của Tiểu Ca, cực kì nổi tiếng. Mình nghĩ, về một phương diện nào đó, Tiểu Ca, nhận thức duy nhất của anh về thế giới là Ngô Tà, thân thiết nhất của anh là Ngô Tà, “bảo bối” của anh.. cũng là Ngô Tà :”> 

Tuy có rất nhiều moment khiến fan-gơn ôm tym cảm khái, thế nhưng, đến cuối cùng (trong chính văn)..hai người vẫn chia xa. Một người bên ngoài cửa Thanh Đồng ngẩn ngơ, một kẻ ở trong, lẳng lặng nhìn chằm chằm phía trước, như muốn xuyên qua lớp đồng xanh nặng nề mà nhìn ra thế giới bên ngoài, nơi mà mười năm sau hắn mới có thể nhìn thấy. Đọc đến đoạn này, mình thật sự, rất muốn khóc. Muộn Du Bình bao nhiêu năm một mình trên con đường tìm lại kí ức, đi qua bao nhiêu vùng đất, gặp biết bao nhiêu con người….nhưng hình ảnh duy nhất đọng lại trong tâm trí, là Ngô Tà. Rời bỏ cậu, một mình trở về núi Trường Bạch, mặc kệ Ngô Tà ồn ào khuyên nhủ hay bám theo. Cuối cùng, mọi nỗ lực của Ngô Tà vẫn là con số không, trơ mắt nhìn cảnh núi tuyết cô quạnh trắng xóa mông lung, trơ mắt nhìn người kia biến mất khỏi dòng chảy cuộc đời cậu. Ở bên kia cửa Thanh Đồng, hắn đang làm gì? Hắn sống như thế nào chứ, làm sao có thể..?? 

… Là cặp đôi có nhiều fan nhất ĐMBK, cũng nhiều đồng nhân văn nhất, và với những bài hát, những vid mình biết, hoàn toàn là nói về Bình – Tà. Lời văn đạm mạc, thản nhiên mà lại khiến người đọc ẩn ẩn đau xót nơi trái tim. Mình như có thể nhìn thấy, bóng lưng cô độc của Muộn Du Bình, dáng vẻ lạnh lùng nhàn nhạt mơ hồ của anh, chẳng hề quan tâm sống chết, bởi lẽ chằng có gì trên đời này anh luyến tiếc. Nhưng sau khi gặp Ngô Tà, trước cái chết, phải chăng anh sẽ do dự? Ngô Tà, trong chính văn chẳng hề nhắc đến mười năm sau, thế nhưng… mọi người đều có thể nhìn thấy được tương lại, nhìn thấy được, chắc chắn Ngô Tà vẫn đợi, vẫn chờ một bóng lưng vững chắc thon dài, chờ hình ảnh người đàn ông mặc áo xanh lam xuất hiện trong tầm mắt cậu… Qúa nhiều câu hỏi, quá nhiều nghi vấn mà Tam Thúc chưa giải đáp, nhưng điều đó lại trở thành sức hút, sự hấp dẫn của câu chuyện. Là một Open Ending, để fan có thể mặc sức tưởng tượng, vẽ nên kết cục của Đạo Mộ, YY nên một HE đoàn viên gặp mặt của Tiểu Ca và Tiểu Tà….. 

             Thật sự mong, rất ước nguyện, họ được ở bên nhau, dù không nói lời yêu, chỉ cần sóng vai đi dưới ánh hoàng hôn, dù có chết, cũng được ở bên người kia…    

106923_963c935b_b86b_o

Về các bài hát, dù giai điệu hay lời ca đều nhuốm màu đau thương, ly biệt, chậm rãi từng nốt nhạc đánh vào lòng người, gợi lên nuối tiếc lưu luyến, gợi lên sắc hoàng hôn huyết sắc, gợi lên tuyệt vọng ưu sầu..đều rất hay, rất có hồn, đặc sắc vô cùng. Mình thích nhất là giọng ca của Walker và Âm Tần Quái Vật. Giọng của hai người đều rất ấm áp, có chút gì đó hoài cổ, thật thích hợp để hát những ca khúc về Bình Tà. 

          Cũng thật sự biết ơn Tam Thúc đã viết nên Đạo Mộ Bút Ký chân thực và sống động như vậy, biết ơn ông đã “nhào nặn” nên những Ngô Tà, Khởi Linh, Bàn Tử, chú Ba…”thật” như vậy. Độc giả và tác giả, đều đã cùng các nhân vật phiêu lưu trong thế giới nhuốm màu lịch sử và cổ xưa, một thế giới gian nan trắc trở trong cổ mộ, lại cùng hưởng những xúc cảm thăng trầm vui buồn của Ngô Tà…đắm chìm trong Đạo Mộ Bút Ký, lưu lại kí ức như một thước phim đen trắng, chầm chậm quay đi, tái hiện những gì mà Ngô Tà đã trải qua, tái hiện một phần quá khứ đã lùi rất rất xa, tái hiện những sử cũ bị khói bụi thời gian vùi lấp…… 

                                                                                                                                                                                                   [ Hạ Vũ Tiếu Thiên ]

Đánh giá:

Chia sẻ:

  • X
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » đạo Mộ Bút Ký Truyện Review