[Review] Edge Of Tomorrow Hay Là Hollywood đã Phá Hỏng Một Câu ...

Đáng ra tui sẽ không viết gì về Edge of Tomorrow (EOT), nhưng tức quá chịu không nổi nên phải xì ra. EOT được quảng cáo là một bom tấn hè sẽ khiến não bạn nổ tung vì những ý tưởng phức tạp và lắt léo. Thiệt tình là tui cũng lờn với mấy chiêu quảng cáo như vậy rồi, nhưng vì biết EOT được chuyển thể dựa trên tiểu thuyết All You Need Is Kill của Hiroshi Sakurazaka nên cũng ráng đi xem. Tui chưa đọc hết tiểu thuyết này, đúng ra là chưa dám đọc hết vì tui đang đợi manga cùng tên (của họa sĩ vẽ Death Note) ra hết. Tui đi xem EOT mà không mong đợi gì, hóa ra phim còn tệ hơn những gì tui tưởng tượng. Thật là khốn khổ cho truyện gốc đã bị ngu hóa một cách dã man khi đưa lên màn ảnh rộng như thế này.

EOT có một hướng đi khá khác với truyện gốc nhưng vẫn dựa trên một concept chính. Vào một tương lai gần, Trái Đất bị xâm lăng bởi một sinh vật ngoài hành tinh kêu là Mimics có khả năng tạo ra những vòng lặp thời gian (time loop). Nhân vật chính Cage (Tom Cruise) là một anh lính thông tin có nhiệm vụ kêu gọi, đốc thúc và truyền cảm hứng cho các binh lính trong cuộc chiến trường kỳ với Mimics. Một hôm, bị quy vào tội đào ngũ, Cage bị quẳng ra chiến trường, và anh vô tình bị lạc vào time loop, khiến mỗi lần anh chết thì sẽ quay lại giây phút thức dậy ngày hôm trước.

Về cơ bản có thể thấy concept chính của phim và truyện giống nhau, nhưng về bản chất thì hoàn toàn khác. Cơ chế hoạt động của time loop trong truyện rất phức tạp, nhưng trong phim thì bị đơn giản hóa: trong lũ Mimics có những con Alpha mang dòng máu đặc biệt có khả năng tạo ra time loop, trong lần đầu tiên chiến đấu Cage vô tình giết 1 con Alpha và bị thấm máu của nó, thế là anh có khả năng vào vòng lặp. Cách thoát ra khỏi vòng lặp trong truyện vô cùng khó khăn, còn trong phim, đơn giản chỉ cần truyền máu mới vào cơ thể … Chưa kể, kết thúc của phim lại vô cùng tươi đẹp và khiên cưỡng, một điều khó chấp nhận được với fan của truyện. Nhưng thôi, thật ra tui cũng không có mấy vấn đề với chuyện ngu hóa concept của truyện gốc, vì tui biết phim cần phải phục vụ những khán giả đi xem bom tấn hè không muốn một câu chuyện rắc rối. Vấn đề của EOT nằm ở việc phim sa đà vào đánh đấm và cố tỏ ra thông minh mà quên mất hẳn những thông điệp mạnh mẽ của truyện gốc: nỗi đau của chiến tranh, lòng hận thù, tình cảm của con người với nhau, sự trân trọng từng giây phút của cuộc đời. Tui sẽ liệt kê ra những thứ tui cho rằng khó có thể chấp nhận được trong phim này.

Thứ nhất là sự sai lầm trong cách khai thác concept. Trong truyện, time loop được tạo ra khi Mimics gửi thông tin về server trong quá khứ để thay đổi chiến thuật dựa trên những gì xảy ra trong tương lai. Đó là cách mà Mimics đã hoàn toàn áp đảo loài người, khi chúng có thể đáp trả lại mọi đường tấn công của họ khi đã biết trước mọi thứ. Nhân vật chính vô tình lạc vào vòng lặp này, và anh tận dụng nó để rèn luyện kỹ năng chiến đấu và trở thành một chiến binh dũng mãnh trên chiến trường, có thể hạ gục hàng trăm con Mimics. Rita Vrataski, một người cũng từng lạc vào vòng lặp, cũng tương tự như thế. Trong phim, concept Mimics gửi thông tin về quá khứ cũng được nhắc đến, nhưng cách thể hiện ra hoàn toàn trái ngược. Cho dù có luyện tập nhưng Cage không hề có một dáng dấp gì của một chiến binh đã trải qua cái chết hàng trăm lần. Rita dù được gọi là Full Metal Bitch, biểu tượng của chiến thắng nhưng trong vòng lặp đầu tiên của Cage cô đã chết ngắc trong vòng vài chục giây (xúc phạm hết chỗ nói). Chưa hết, cách mà Cage và Rita trong các vòng lặp sau giết được Mimics là nhờ biết trước vị trí tấn công của chúng từ các vòng lặp trước, một điều hoàn toàn mâu thuẫn so với concept gốc, khi lũ Mimics dùng thông tin từ vòng lặp trước để thay đổi phương thức tấn công.

Thứ hai, khả năng time loop trong phim được thể hiện như một điều vô cùng tuyệt diệu, giúp Cage tha hồ thử mọi cách để tìm đường đến con server và giết nó để kết thúc chiến tranh. Rita trong một lần giải thích về khả năng này còn lộ rõ vẻ tiếc nuối khi không còn có thể vào vòng lặp. Trong truyện, khả năng này được miêu tả theo một cách khác hẳn. Mặc dù đó vẫn là cơ hội để nhân vật chính rèn luyện và thu thập kinh nghiệm chiến đấu, nhưng cùng với đó là những nỗi đau về tinh thần: nhìn thấy bạn bè chết hàng trăm lần (có nhắc đến một cách qua loa trong phim), ăn đúng một món lần này qua lần khác, không thể tạo dựng được một mối quan hệ nào với bất kỳ ai – sự đơn độc, và trên hết là vòng xoáy cái chết lặp đi lặp lại hàng trăm lần không lối thoát. Thế thì bạn nói xem, nên nghĩ khả năng này là một món quà của Thượng Đế (như trong phim) hay là một lời nguyền của Satan?

Rita rất thích bắn vỡ đầu Cage.
Rita rất thích bắn vỡ đầu Cage.

Thứ ba, phim bỏ quên hoàn toàn những tiềm năng phát triển tâm lý nhân vật. Cả Cage và Rita trong phim vô cùng mờ nhạt, gần như khán giả không hề biết gì về bản thân họ. Tại sao một cô gái nhỏ nhắn như Rita lại tham gia quân đội? Vì đâu mà cô trở thành Full Metal Bitch biểu tượng được mọi binh lính tôn sùng (mặc dù chả có kĩ năng mẹ gì vừa ra trận là ngỏm, như nói ở trên)? Tại sao cô lại dùng một thanh kiếm to đùng mà không xài súng cho tiện (ngoại trừ để làm 1 việc vô cùng cliche là kéo lê nó trên đường)? Những vòng lặp thời gian là một cơ hội quý giá để phim có thể kể những câu chuyện riêng tư hơn, để khán giả hiểu và cảm thông với nhân vật hơn. Đằng này, xem xong phim người ta chỉ thấy Rita là một bà chằn lúc nào cũng chăm chăm bắn vỡ đầu ông Cage để vào vòng lặp mới. Khốn khổ cho Rita trong truyện gốc. Phải chi, phim trung thành hơn với truyện, bỏ bớt những pha kỹ xảo dài dòng và ngày càng nhàm chán để có những giây phút cho hai người họ trò chuyện với nhau, tìm hiểu lẫn nhau (vì họ là hai người duy nhất trên thế giới từng có khả năng vào time loop mà). Cái giây phút ngắn ngủi của Cage và Rita (phim) trong nhà kho đã khiến tui sống lại hy vọng, nào ngờ nó chỉ kéo dài đúng 2 phút trước khi bị cắt rụp bởi tinh thần hiếu chiến của Rita. Haiz. Đừng đưa lý do vì thời lượng phim có hạn; hãy nhìn manga (mới có 16 chap thôi) đã khai thác nội tâm nhân vật hoàn hảo như thế nào.

Nếu có một điểm tốt của phim thì đó là dựng phim và cắt cảnh rất tốt, khiến khán giả vẫn nhận thấy những điều quen thuộc và mới lạ trong từng vòng lặp ra sao. Chính vì thế, phần mở đầu đã gây một sự tò mò và hứng thú, tuy nhiên câu chuyện càng lúc càng đuối (vì những lí do như trên) nên có thể nói, EOT là một thảm họa trong mắt tui. So với các bộ phim time loop khác như Looper hay Source Code thì EOT không đáng để xách dép.

Artwork của manga All You Need Is Kill
Artwork của manga All You Need Is Kill

Tóm lại, hãy tiết kiệm hai tiếng và mấy chục nghìn của bạn. Thay vào đó, hãy lên mạng và tìm xem manga All You Need Is Kill của họa sĩ Takeshi Obata (tác giả Death Note) – một chuyển thể xuất sắc hơn rất nhiều – hoặc nếu có nhiều thời gian hơn thì đọc tiểu thuyết gốc. EOT (và trước đó là thảm họa Dragonball) làm tui khi nghe tin những manga/anime đình đám như Akira, Ghost in the Shell, Bleach, Death Note (fck no Hollywood!) và Attack on Titan (tin đồn) được (bị) Hollywood mua bản quyền để làm phim thì chỉ thấy nản đời chứ chả hứng thú một tẹo nào.

Đánh giá chung: 5.5/10

P.S: có bạn thắc mắc nói sao review trên mạng rất tốt mà mình lại chê tả tơi, có phải do mình thiếu công bằng với phim? Mình thừa nhận là có lẽ mình hơi khó tính khi phim đã thay đổi rất nhiều chi tiết hay (thành dở hơn) của cuốn truyện gốc mình yêu thích, nhưng thật ra vấn đề của phim nằm chính trong bản thân nó (như điểm 1 và 3 mình nói ở trên) và vấn đề đó xuất phát từ việc thiếu trung thành với truyện (vì concept phức tạp mà làm linh tinh là trở thành vô lý và hụt hẫng ngay). Nếu đánh giá phim như 1 câu chuyện độc lập thì mình vẫn giữ nguyên quan điểm bên trên, EOT không phải là một phim hay, và có lẽ nâng điểm lên thành 6/10 là cùng. Một điều nữa là mình hoàn toàn đồng ý với việc phim ảnh thay đổi tình tiết của tác phẩm gốc, nhưng cái mình nghĩ luôn phải giữ là tinh thần/định hướng của tác phẩm gốc (như Harry Potter, Gatsby) thì vẫn tốt hơn là thay đổi mọi thứ như EOT đã làm.

Có thể nói, phim là một tác phẩm hành động nhẹ nhàng, vui vẻ và ít diễn biến tâm lý. Truyện thì là một bi kịch đen tối, buồn và thảm thương. Thế nên, tui nghĩ tùy gu của bản thân mà mọi người có thể thấy mình phù hợp với hướng khai thác nào hơn.

Đánh giá:

Chia sẻ

  • Facebook
  • X
  • Luồng
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Cái Kết Của Edge Of Tomorrow