REVIEW KHI LƯỚT QUA NHAU – SÊNH LY

  • Skip to navigation
  • Skip to main content
  • Skip to secondary content
  • Skip to footer
XÉM NHAM NHỞ REVIEW XÉM NHAM NHỞ REVIEW Tôi ở đây. Chỉ cần có duyên, nhất định sẽ gặp gỡ.
  • Home
  • RECOMMEND TRUYỆN HAY
  • BLOG REVIEW
REVIEW KHI LƯỚT QUA NHAU – SÊNH LY 2

May 20, 2017 by xemnhamnho2307

“Việc thầm yêu trộm nhớ cũng giống như loài rêu mọc ở nơi tối tăm ẩm ướt, dù không được ai biết đến nhưng lại xanh tốt um tùm.” Tào Đình khi viết “Trước là tiểu nhân, sau là quân tử” đã mở đầu tác phẩm của mình bằng một câu như vậy. Thanh xuân ấy chúng ta đều có một niềm tin mãnh liệt, đó là dùng tình cảm dậy sóng trong lòng mình đi cảm hóa người khác. Thật giống như một cuốn phim cổ tích, yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên, dường như nó trở thành một ảo mộng cho tương lai sau này.

Tô Lập, Tô Lập, không ai biết cái tên đó đối với Tống Giai Nam có ý nghĩa như thế nào. Dường như cô đã dùng tình yêu cả đời người trao hết cho Tô Lập, tất cả tình cảm của cô đều gửi hết vào cậu, ngay cả một chút cô cũng không giữ lại cho riêng mình. Tống Giai Nam thích Tô Lập, 10 năm dài đằng đẵng cũng không thể hao mòn vơi bớt, chỉ càng thêm quyến luyến sâu nặng, may rằng duyên phận không mỏng, quay đầu ngoảnh lại còn có thể lần nữa bước vào cuộc đời của nhau. Tình cảm thầm kín nẩy nở từ những ngày còn đi học và ấp ủ suốt 10 năm của Tống Giai Nam đối với Tô Lập xuất phát từ ánh nhìn đơn thuần ngây ngô nơi sân trường của tuổi mới lớn rồi biến thành nỗi nhớ âm ỉ mà quay quắt tận đáy lòng trải dài những ngày tháng về sau. Sau tất cả những rung động đầu đời non nớt và mơ hồ chính là chấp niệm lớn dần về một mối tình không cần hồi đáp cùng cô trưởng thành theo năm tháng. Lần nữa gặp lại thì phố xá trường học đã đổi thay, Tống Giai Nam giờ đã trở thành một nhà báo có tiếng tăm kiên cường xông pha vào chỗ hiểm nguy để đưa tin viết bài, dẫu vậy cô gái ấy vẫn không ngăn được khoảnh khắc xúc động muốn khóc khi gặp lại nam sinh mình thầm thích năm nào – Tô Lập. Nên cười vì vui mừng hay nên khóc trong nỗi cảm thán, đã 10 năm rồi kể từ ngày hai người lướt qua nhau.

AH

Tôi thích những mối tình câm, tình thầm. Tôi tưởng tượng đó là những mối tình da diết, sâu sắc. Mãi mãi chẳng dám nói thật lòng, cho đến cuối đời, tình ấy vẫn bàng bạc, rập rờn, và mỗi khi có dịp (như đi qua chỗ ngồi cũ, con đường cũ, gương mặt cũ…), ta bỗng thấy nhói ran. Chắc là khó chịu lắm, khi yêu mà giả bộ không yêu, khi buồn cố diễn mặt vui, khi đau tình phải tỏ ra vô tình… – Nguyễn Ngọc Tư, Cánh Đồng Bất Tận –

ao-haru-ride-1

Thật sự giống như một giấc mộng đẹp đẽ thoáng qua, thời niên thiếu ngây ngô kia đã quyết định cả một cuộc đời. “Tô Lập?” “Anh có biết không, em yêu thầm anh đã mười năm rồi”.

Yêu thầm sợ nhất là hoang tưởng. Chỉ cần một việc nhỏ xảy ra ngày bình thường cũng có thể nghĩ thành duyên phận. Chỉ cần cười một cái liền cho rằng tâm linh tương thông. Trong tim sớm đã dời sông lấp biển, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra biển lặng sóng yên.

Tống Giai Nam lần đầu nhìn thấy Tô Lập là vào một ngày bình thường như bao ngày khác, khi mà bóng dáng cậu học trò loay hoay tìm chỗ để xe có phần vụng về buồn cười hòa lẫn cùng nắng sớm. Có lẽ là bóng lưng cao ráo của thiếu niên vô tình đã chiếm trọn ống kính trong đôi mắt cô ngay khoảnh khắc ấy, những rung động mơ hồ không cách nào xua tan được xuất hiện vào độ tuổi mộng mơ nhiều nhất, đơn giản đến thế, Tống Giai Nam đã để ý Tô Lập. Tống Giai Nam thời điểm ấy, cả tính cách lẫn nhận thức về phương diện tình cảm của cô đều vô cùng kín đáo, rụt rè, thậm chí cho đến khi gặp được chàng trai mình để ý, cô cũng không biết nam sinh ấy tên là gì.

Cái tên Tô Lập lần đầu tiên cô nghe thấy cũng từ cô bạn cùng lớp nói ra, Tô Lập lớp trưởng lớp 8, thành tích nổi bật, gia đình giàu có gia thế… Cứ như vậy, mỗi ngày biết về cậu nhiều hơn một chút, Tống Giai Nam gom góp hết thảy những gì liên quan đến Tô Lập, thậm chí chị gái cậu xuất hiện trên ti vi, cô cũng lén giả vờ uống nước để nán lại phòng khách xem hồi lâu. Bạn đã từng thích một người nào đó trong âm thầm, hi vọng mọi nơi có mặt cậu ấy bạn đều có thể đứng một góc nào đó lén nhìn, thậm chí tìm hiểu bạn bè cậu gồm những ai, mỗi cử chỉ dù chỉ là lúc nhíu mi hay mỉm cười nơi khóe miệng đều khiến bạn xao động không thôi. Vui vẻ hay thấp thỏm dè dặt rồi âu sầu cũng chỉ một mình trải qua, Tống Giai Nam thường hình dung lại cảm giác khi lần đầu tiên gặp Tô Lập, cô nói chẳng qua đó là cảm giác không tự chủ được mà cứ nhìn cậu, dường như những thứ khác chỉ làm nền. Một nam sinh đẹp trai, nhã nhặn trầm tĩnh giống như hoa dạ hương, dường như khiến cho người khác có cảm giác tuyệt đối không thể nhìn rõ được tâm tư của cậu ấy. Nào đâu biết, chính từ cái nhìn này đã khiến tuổi thanh xuân rực rỡ của cô trong tích tắc biến thành một trang giấy trắng.

Từ đó trên trang giấy trắng được viết lên những dòng chữ màu đen, đó là cái tên của anh, không thể xóa, nét bút vô cùng sắc sảo.

Thời niên thiếu ngây thơ, tâm trí lẫn trái tim thuần khiết của cô gái nhỏ Tống Giai Nam lấp đầy hình dáng của một nam sinh có tên Tô Lập. Bỗng nhiên nhìn thấy cậu, tâm tư tình cảm ngọt ngào lẫn sầu bi đều bởi vì cậu rồi bất tri bất giác trở thành một thứ tình cảm mến yêu nam nữ được cô bồi đắp nuôi dưỡng bằng cả linh hồn. Không biết bắt đầu từ khi nào Tống Giai Nam đã chú ý đến một người như vậy, mỗi ngày chạy xe đạp đến trường cô đều vô ý đi ngang qua, hoặc mỗi khi tan học cô luôn cố ý nhìn thoáng qua lớp học bên cạnh, hoặc mỗi ngày khi tiếng nhạc thể dục của đài phát thanh vang lên cô luôn đứng ở vị trí đầu tiên trong hàng ngũ. Dường như có rất nhiều cơ hội để có thể được nhìn thấy cậu ấy, tuy nhiên cơ hội được nhìn thấy cậu thực sự cũng rất ít, ít đến mức chỉ cần được nhìn thấy một lần thôi cô cũng cảm thấy tràn đầy niềm vui trong lòng rồi, rất giống như một đứa bé len lén ăn trộm kẹo.

Khoảng cách nảy sinh vẻ đẹp. Có lẽ mong ngóng xa xôi, sẽ mang đến cho chúng ta một chút ảo tưởng tốt đẹp.

“Cô nhỏ bé và tự ti như vậy, ngay cả nhìn cậu ấy thoáng qua thôi trái tim của cô cũng đập mạnh, dù cho cậu ấy quay đầu lại và thấy cô, ngày hôm sau khi gặp lại có thể cũng sẽ không nhớ cô là ai, đối với cậu ấy mà nói, cô vĩnh viễn sẽ không tồn tại.”

Có lẽ với bất kì cô gái nào cũng thế, khi đối phương bạn yêu thầm quá ưu tú xuất sắc trong mắt những người khác, trong lòng sẽ nảy sinh những lo sợ được mất, rụt rè tự ti. Đơn phương là chuyện “một mình”, Tống Giai Nam 10 năm sau khi được hỏi về “mối tình đầu” cô cũng chỉ mỉm cười đáp lại “Tôi không có”. Cô gái nhỏ Tống Giai Nam chỉ dám lặng lẽ đi theo phía sau lưng Tô Lập, nương theo ánh đèn chiếu ra từ màn hình điện thoại để ngắm nhìn thiếu niên đi phía trước trong màn đêm u tối, dũng cảm biết bao khi chép lại dãy số di động của cậu nơi văn phòng giáo viên, âm thầm nhắn tin cho cậu để rồi chờ đợi trong hồi hộp chờ mong. Muốn biết nhiều hơn về cuộc sống của người mà cô thích nhưng đồng thời lại lo sợ ngày nào đấy cậu sẽ phát hiện ra một Tống Giai Nam xa lạ mà cậu chưa từng quen biết “Tô Lập có biết cô chính là nữ sinh đã gửi tin nhắn cho cậu ấy hay không, nếu như biết rồi sẽ thế nào, không đúng, sao cậu ấy có thể biết được cơ chứ.” … Chính là gặp mặt sẽ như thế nào? gặp mặt hay không gặp mặt mỗi ngày đều ngồi tưởng tượng ra đủ các loại tình huống. Chính là trong lòng đã sớm điên loạn khi có cơ hội kề cạnh nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra điềm nhiên như không. Nhìn thấy cậu thì tim đập loạn nhịp, biết rõ cậu đang ở đâu nhưng lại không dám đến gần, chỉ lặng lẽ đứng trên tầng nhìn về phía cầu thang lớp cậu, nhìn cậu ngẩng đầu ngắm bầu trời rồi lòng tự hỏi cậu có cô đơn hay không. Tống Giai Nam lấy tên giả là Tống Ức Văn cứ như vậy đột ngột xuất hiện rồi đột ngột biến mất. Tô Lập vĩnh viễn vẫn sống trong thế giới của cậu ấy, còn cô luôn sống trong thế giới cổ tích mà cô đã hư cấu lên cho cả hai.

Thế giới cô đơn một cách lạ thường khi bạn yêu thầm ai đó.

ao-haru-ride-1-2

Người bạn thích không biết bạn là ai, có bao nhiêu yêu mến chính là có bấy nhiêu đau lòng

Tô Lập vẫn là Tô Lập, Tống Giai Nam vẫn là Tống Giai Nam, Tô Lập chẳng là gì của Tống Giai Nam, vậy cho nên tình cảm dẫu sâu sắc bao nhiêu nhưng nhìn thấy cậu đi cạnh nữ sinh khác, ngay cả tư cách ghen cô cũng không có. Cậu vẫn chưa biết tên của cô, còn cô mỗi ngày ở trong lòng lại âm thầm viết tên của cậu một trăm lần. Người bạn thích không biết bạn là ai, có bao nhiêu yêu mến chính là có bấy nhiêu đau lòng. Lần đầu tiên sau những ngày đóng vai một người bạn cùng trường xa lạ để nhắn tin cho cậu, Tống Giai Nam gọi điện cho Tô Lập, chờ đợi nghe được giọng nói của cậu từ đầu dây bên kia. Cách một đầu dây là khoảng mênh mông chất chứa những tình cảm của Tống Giai Nam chưa bao giờ thổ lộ, Tô Lập không biết, Tống Giai Nam không nói, dẫu vậy một tiếng “xin chào” vọng từ điện thoại vào tai cũng khiến cho cô gái nhỏ thấu triệt thế nào là đau lòng.

Cho nên họ cứ như vậy cắt đứt liên lạc, giống như chưa từng xuất hiện. Nhưng họ lại không biết bóng dáng kia đã khắc sâu đến như vậy, in đậm đến như thế.

Mỗi người đều cho rằng chỉ riêng mình dõi theo đối phương, người kia chẳng thể nào hay biết đến… Nhưng duyên phận vốn kì diệu, bằng cách này hay cách khác, vô ý hay cố ý, họ đều lưu lại những kí ức riêng về nhau, cất giữ ở nơi không ai có thể chạm tới. Nửa đời trước của Tống Giai Nam cũng giống như một bức tranh trên tường do năm tháng khắc lại, đôi tay khắc sai một nét, những hình ảnh hoàn mĩ đều biến mất, sau khi khắc lại vẫn không thể khôi phục lại sự hoàn mĩ trước đói. Nó gắn liền với sinh mệnh của cô, làm thế nào cũng không thể tách ra được, những mảnh nhỏ hoàn mỹ ấy đều khắc đầy cái tên Tô Lập. Sinh mệnh con người có thể vì ký ức mà trở nên rất dài, cũng có thể vì nó mà trở nên rất ngắn. Lúc quay đầu lại đã không thể nhớ rõ một nửa cuộc sống trước đó mình đã trải qua như thế nào, ngược lại, quãng thời gian kia giống như được chú thích kỹ lưỡng, có tên là yêu thầm. Tống Giai Nam sẽ không thể ngờ rằng, tấm chân tình của mình đã chạm đến trái tim Tô Lập. Thời gian mười năm vừa trải nghiệm vừa rơi lệ. Chỉ vì duyên phận khoan thai đến chậm.

Bạn sẽ nhận ra đâu đó hình ảnh của chính mình được phản chiếu từ nhân vật Tống Giai Nam, sẽ bất chợt nhớ đến đã từng có một lần nào đấy mình dừng lại lâu hơn chỉ để ngắm thật kĩ ai đó không hề biết tên, đã từng đứng nơi góc hành lang nhìn bâng quơ trời đất rồi vô tình chú ý đến một người, đã từng chỉ vì một nụ cười hay cử chỉ chạm đến trái tim mà đem lòng rung động nhớ nhung, đã từng vờ như không quan tâm nhưng lại chăm chú nghe ngóng thông tin về “cậu ấy” từ những bạn học khác… Những kí ức ấy đi cùng bạn một chặng đường không ngắn không dài, nhưng thắp lên rất nhiều hi vọng, rất nhiều khát khao của một thời thiếu niên rực rỡ không bao giờ trở lại được, trong những lần hoài niệm về quá khứ sẽ tự thầm hỏi “Bây giờ bạn ấy như thế nào”. Dù cho mở đầu và kết thúc của “tình cảm không tên dành cho người lạ” có ra sao, dù khi bạn nghĩ rằng mình đã gần như quên đi hình dáng khuôn mặt của người nọ, không còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy chàng trai ấy, màu áo cậu mặc là xanh hay trắng, thế nhưng sự xuất hiện của họ trong cuộc đời bạn đã là một điều vô cùng ý nghĩa mà số phận sắp đặt.

Tâm tư tình cảm và diễn biến nội tâm của nhân vật Tống Giai Nam được Sênh Ly miêu tả rất kĩ, rất dụng tâm tường thuật và đi sâu khai thác những cảm xúc ấy, khiến cho người đọc thông qua câu chuyện về một mối tình học trò nhiều nuối tiếc của cô gái nhỏ này để nhớ đến câu chuyện của chính mình, nhắm mắt hồi tưởng lại hình dáng của một ai đó trong hồi ức.

****

Có người quen biết đã lâu, hiểu rõ niềm vui của sự yêu mến này là tội ác, quen thân với nhau giống như hình với bóng, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể đi vào lòng đối phương được. Đoàn Gia Thần

Tống Giai Nam, Tống Giai Nam, cậu chính là boss lớn nhất trong cuộc đời của tớ, đối với cậu, tớ không phải là siêu nhân Ultraman cũng không phải là Gourd dolls, tớ chỉ là thuộc hạ của một quái thú nhỏ là cậu, tớ đánh không thắng cậu, nên tớ không thể làm gì khác hơn là đi theo cậu.

Tình bạn đơn thuần giữa nam và nữ liệu có tồn tại? Nhất là khi mối quan hệ giữa họ được gọi bằng hai chữ “bạn thân”.

Câu trả lời là: “Họ không thể chỉ làm bạn bè đơn thuần và nếu họ nghĩ rằng mình đang như vậy thì cuối cùng vẫn sẽ có một người phải lòng người kia”…

Chúng ta có quyền lựa chọn người để yêu và hạnh phúc là thứ mà chúng ta đặt cược. Yêu một người mà ta không biết rõ tình cảm của họ đối với mình nặng nhẹ như nào, cũng giống như ta chơi một ván cờ may rủi vậy. May mắn thì chiến thắng. Nhưng ai chắc mình sẽ may mắn đây?. Nếu Tống Giai Nam yêu thầm Tô Lập 10 năm thì Đoàn Gia Thần cũng chờ đợi cô từng ấy tháng ngày, là một người bạn thân, chỉ là bạn thân mà thôi. Tống Giai Nam giữ kín tình cảm của mình với Tô Lập giấu trong cuốn nhật kí, thế nhưng cô không ngờ có một ngày Đoàn Giai Thần lại tìm thấy rồi lén đọc nó. Nếu tình cảm giữa Tống Giai Nam đối với Tô Lập lặng thầm mà chỉ dám nhìn từ xa thì cảm xúc của Đoàn Gia Thần đối với cô lại là thích thầm nhưng thể hiện bằng hành động. Cậu kiên nhẫn giảng bài cho cô, tận dụng mọi cơ hội để bên cạnh cô, thậm chí cố ý bị ốm để có thể mang thuốc cho cô khi cô bị cảm… Tống Giai Nam một lòng dõi theo Tô Lập mà không phát hiện ra tình cảm của Đoàn Gia Thần dành cho mình từ lâu đã không đơn thuần chỉ là bạn bè thân thiết… Trớ trêu thay, người bạn thích không biết bạn, người thích bạn thì bạn lại không biết đến tình cảm của người ấy. Tống Giai Nam chưa bao giờ nói với cậu bất kỳ quyết định nào của cô, Đoàn Gia Thần càng muốn hiểu cô, nhưng càng không thể đến gần cô. Tống Giai Nam giống như một điều bí ẩn, càng muốn đoán, càng không tài nào đoán ra. Vừa gần vừa xa, lúc thì gần gũi khiến đối phương có thêm hi vọng, khi lại qua quýt cho có lệ rồi thôi. Tống Giai Nam vì Tô Lập mà muốn chọn ban tự nhiên, nhưng cũng lại vì Tô Lập để rồi thay đổi quyết định đi theo ban xã hội như nguyện vọng của cha mẹ. Hi vọng rồi thất vọng cũng bởi vì một người, Đoàn Gia Thần đã mong ước biết bao, Tống Giai Nam có thể học tự nhiên cùng mình. Biết bao mộng ước dệt lên quá đẹp, thế rồi vỡ tan. Vòng tròn 3 người luẩn quẩn, ai cũng chạy theo tình yêu của riêng mình, ai cũng ôm mối tâm tư trong lòng chẳng dám nói ra. Họ giống nhau ở chỗ, đều một mình ôm nỗi cô đơn trong mối quan hệ tiến hay ngừng đều không thể. Nội tâm mỗi người đều có một cánh cửa cần được mở ra. Suy đến cùng trông vào duyên phận, khiến người ta vừa khao khát lại vừa bị động như vậy….

Yêu đơn phương có thể nâng đỡ mọi ước mơ của tuổi thanh xuân, nhưng lại không thể ngăn chặn hiện thực mong manh khi đã trở thành người lớn. *

Đoàn Gia Thần đi Mỹ du học. Tống Giai Nam cuối cùng cũng biết đến tình cảm của cậu, nhưng vốn dĩ ngay từ đầu họ đã không thể ở bên cạnh nhau giống như ước muốn của Đoàn Gia Thần. Chàng trai phải lòng bạn thân của mình, cậu khao khát, cố gắng biết bao để tình bạn ấy một ngày nào đó có thể trở thành tình yêu. Cô là mối tình đầu trong những năm tháng niên thiếu của cậu, là cô bé bỏ quên bài vở mải mê nằm nghiêng trên bàn nhìn tán lá cho đến chú chim non bên khung cửa sổ mặc cho lời cậu giảng bài quanh quẩn xung quanh, khóe miệng nở nụ cười xinh đẹp làm cậu ngẩn ngơ, muốn quở trách rồi lại không nỡ. Nhưng cậu không ngờ rằng, cô bé luôn tỏ ra bình thản đối với mọi chuyện xung quanh ấy, cô cũng có một tình yêu ấp ủ, đáng tiếc người trong lòng cô không phải cậu, chưa bao giờ là cậu. Đoàn Gia Thần đã ở bên Tống Giai Nam suốt chặng đường dài trên con đường từ những cô bé cậu bé ngây thơ đơn thuần trở thành những nam nữ thanh niên biết yêu là gì, biết phấn đấu cho tương lai sau này. Sau những năm tháng không một lá thư hay cuộc điện thoại liên lạc, họ đều có cuộc sống riêng, dần đạt được những thành công trong sự nghiệp, được mọi người công nhận và ngưỡng mộ, nhưng tình bạn trong trẻo năm nào dường như đã đóng băng kể từ ngày thổ lộ ấy. Tình bạn có một sự lãng mạn không nói nên lời khác với tình yêu đôi lứa, trong cuộc đời này ta có thể sẽ yêu và yêu không chỉ một người, nhưng tình bạn tri kỉ bên nhau từ tấm bé thì mấy ai có được đúng nghĩa, mất đi thứ tình cảm trân quý ấy sẽ khiến ta đau đáu dằn vặt không nguôi. Tình bạn có thể trở thành tình yêu, nhưng tình yêu ấy một khi đi đến hồi kết, tình bạn cũng không thể nào tồn tại nữa. Tống Giai Nam từ chối, không phải bởi vì cô yêu Tô Lập đến mức nếu không phải Tô Lập thì không thể là ai khác, chỉ bởi vì Đoàn Gia Thần ở trong lòng cô chính là một người vô cùng quan trọng mà cô không muốn đánh mất, một người khiến bản thân cô cũng cho rằng phải chăng mình đã quá ích kỉ khi không chấp nhận tình cảm của cậu nhưng vẫn muốn cậu tiếp tục là người bạn thân thiết như xưa. Tình cảm Đoàn Gia Thần dành cho Tống Giai Nam chính là quen biết đến độ trở nên đặc biệt, là rung động từ từ bao trùm hết thảy lí trí, nảy nở trong lòng những mong muốn lớn hơn, đến một khắc nào đó sẽ không kiềm chế được mà bộc bạch. Vừa chỉ trích cô ích kỷ, vừa lại không ngừng quan tâm đến cô. Yêu một người không yêu mình, cô đơn gấp bội. Yêu bạn thân của mình, đau lòng gấp trăm. Sự giằng co ấy khiến cho tình yêu thời niên thiếu như nụ hoa chưa kịp hé đã vội lìa cành.

“Làm người bạn khác giới tốt nhất của cậu, mỗi ngày nghe cậu kể cậu và Tô Lập hôm nay như thế nào, nói cậu thích anh ta nhiều như thế nào; lúc trái tim của cậu tổn thương đau khổ, tớ là người dỗ dành cậu trước tiên; có phải sau này khi cậu kết hôn, cậu cũng muốn tớ nói với cậu lời chúc phúc hay không; đối với cậu tất cả đều tốt đẹp, bởi vì tớ là bạn của cậu, cho nên cậu cho rằng tất cả mọi chuyện là đương nhiên, nhưng mà, nguồn gốc của tất cả những điều này là gì?”

“Là bởi vì tớ thích cậu, Tống Giai Nam”.

“Cậu nói, chúng ta làm bạn như thế nào đây?”

ahr012

Bởi vì trẻ tuổi, cho nên không có sự lựa chọn, chỉ có thể thử xem. Phải đặt vui vẻ ở ngoài mặt, đặt mất mát ở trong lòng. **

Cậu bé Đoàn Gia Thần thích thầm cô bé Tống Giai Nam năm nào giờ đã trưởng thành, che giấu thật kỹ hỉ nộ ái ố. Tình bạn trước kia là Tống Giai Nam không hề có một chút băn khoăn cũng không phải giữ hình tượng thục nữ nói cười lớn tiếng cùng cậu, tình bạn trước kia là không hề chú ý hình tượng ngồi trên quán thức ăn nhẹ ăn như hổ đói, tình bạn trước kia là cô có mặt dày hỏi đề tài về Toán bao nhiều lần cũng sẽ không mất thể diện mà Đoàn Gia Thần cũng sẽ kiên trì giảng giải cho đến khi cô hiểu mới thôi, tình bạn trước kia là lúc tức giận cô sẽ hung hăng gào thét với cậu rất nhiều câu, lúc cô khó chịu sẽ lôi kéo áo của cậu yêu cầu cậu hát. Bọn họ đã từng trải qua những năm tháng ngây ngô, nay bị cuộc sống và thời gian mài mòn, giờ chỉ còn lại những dấu vết mơ hồ, cô giấu diếm cậu, cậu lại không tin tưởng cô, những điều đó sinh sôi nảy nở cắt đứt tất cả những ràng buộc giữa bọn họ.

“Cậu thích Tô Lập, cậu không sai gì cả, không có Tô Lập, có lẽ cậu cũng sẽ thích người khác, người đó cũng có thể là tớ, thời gian và kiên trì có thể thay đổi tất cả, chỉ là tớ quá nhát gan, quá thiếu tự tin, dễ dàng từ bỏ cậu, đến lúc tớ hối hận đã muộn rồi.

Mỗi người đều có sự cố chấp của riêng mình, thế giới này có rất nhiều người và nhiều chuyện khiến ta thất vọng, hơn nữa, chính ta còn có thể làm bản thân mình thất vọng. Kì thực, ai rời xa ai cũng đều có thể sống tốt, tình yêu không nặng nề như chúng ta vẫn tưởng tượng. Thứ nặng nề chính là sự thất vọng trong lòng… Người bạn thân nhất à, có những giấc mơ không thể cùng em chia sẻ.

*****

Có người lần đầu tiên gặp nhau, chỉ bằng một ánh mắt đã chắc chắn rằng cho dù chỉ nhìn nhau từ xa xa, linh hồn vẫn có thể gắn bó thật chặt. Không cần ngôn ngữ hay biểu hiện, lẳng lặng đứng bên cạnh nhau, cảm nhận hơi thở quen thuộc và xa lạ của đối phương. Tô Lập.

tumblr_static_tumblr_static_clhm8gwzo288ssggsc4008scs_640.jpg

“Tô Lập?” “Em chợt nhớ đến lúc trung học anh luôn mặc áo sơ mi trắng, giày cũng màu trắng, khi đó trên người của anh đều cho cảm giác lạnh lùng không thể hòa hợp được, có chút cứng nhắc.” “Nhiều lần em thấy anh đều là lúc anh nhìn bầu trời, khi đó em nghĩ… Rốt cuộc anh có vui vẻ hay không…”

“Khi đó nhìn người ta yêu sớm, hai đứa trẻ ngây ngô không hiểu gì, nắm tay đi một vòng lớn trên sân tập, nhìn cảm thấy rất ngốc, anh còn không thèm nhìn nữa…” 🙂

“Anh ấy là mẫu người giấu rất nhiều suy nghĩ dưới đáy lòng, không nói chuyện nhiều, rất trầm tĩnh, nhưng khi nói thì rất sâu sắc, có lẽ người như vậy rất chán, nhưng không hiểu sao tớ lại không có cảm giác như vậy. Cuối cùng tớ vẫn cảm thấy anh ấy rất cô đơn, vẫn chỉ có một mình, không có bạn bè, không vui vẻ, lúc trước, thật ra tớ chỉ đơn thuần hy vọng anh ấy được vui vẻ, bản thân mình làm một người bạn bí mật là được rồi”.

Tô Lập của năm 16 tuổi, thích một người là điều không bao giờ nghĩ tới, càng không nói đến phát sinh chuyện yêu đương nơi trường học. May mắn xuất thân trong một gia đình danh giá, gia đình và thầy cô giáo gửi gắm rất nhiều kì vọng, dần dần, cậu trở thành một người có tính cách lãnh đạm, luôn khiến cho người ta cảm thấy thần bí, không thể với tới. Nhưng cậu nam sinh lạnh lùng luôn trầm tĩnh trước mọi thứ ấy cuối cùng cũng biết thế nào là rung động. Đại hội thể dục thể thao mùa xuân năm đó, cậu ngồi trên khán đài ở sân vận động ồn ào tiếng người, Tô Lập lần đầu tiên nhìn thấy Tống Giai Nam, tiếc rằng chỉ lưu lại bóng lưng đang cõng đứa trẻ của cô, còn cả giọng nói mà mỗi lần hồi tưởng cậu đều cảm thấy nó rất dịu dàng khiến người khác cảm thấy bình yên ấm áp. Tống Giai Nam đã biết bao nhiêu lần nhắm mắt lại phác họa rõ nét gương mặt của cậu trong tâm trí…còn Tô Lập lặng lẽ nhìn cô xuất hiện rồi biến mất trước mắt mình nhưng lại không thể biết được nữ sinh đó trông như thế nào.

Cậu gặp cô nơi thư viện, nhận ra cô chính là người đang mượn cuốn sách mà cậu cần tìm, nhưng chỉ liếc nhìn thoáng qua rồi thôi. Cậu trông thấy cô đứng im lặng bên thầy giáo dạy toán, môi mím chặt dè dặt hỏi lại công thức bài tập, thầm nghĩ “hóa ra cô ấy học không giỏi toán”, cũng đã từng vì gương mặt lo lắng của cô trong kì thi cuối kì mà im lặng vẽ thêm đường thẳng trong bài giải, cố ý để lộ thật rõ giúp cô có cơ hội chép bài. “Mỗi kì thi đều thấy cô cúi đầu, luôn luôn là người cuối cùng đặt cặp sách lên bục giảng, ánh mắt lo lắng, mi tâm nhíu lại, giống như một con sóc bị bắt nạt nhưng cũng rất đáng yêu, kiên cường không chịu thua. Thực ra lúc ấy rất muốn quay lại mỉm cười với cô, an ủi cô, thế nhưng lần nào cũng tự mình xua tan nó đi.” Họ đã bỏ lỡ rất nhiều lần gặp gỡ như vậy, nhưng cả hai lại không biết điều ấy. Họ đã để tâm đến một người như thế nhưng không hiểu rõ làm thế nào để đến gần đối phương. Những thanh thiếu niên 16 tuổi không định nghĩa được chữ “yêu”, chạm ngõ chữ “thích” nhưng đến tên của nhau cũng không dám trực tiếp hỏi đối phương.

Lên đại học, người nam người bắc, Tô Lập lần nữa tìm lại được cô gái “Tống Ức Văn” ngày nào.

  • [Là cậu?]… [Đã lâu không gặp].
  • [Đã lâu lắm rồi không liên lạc, bây giờ cậu đang học ở trường nào? Có khỏe không?]

Họ tựa như đã quay về những ngày nhắn tin qua điện thoại cho nhau… cũng quên đi vào một đêm của năm nào đấy, cô gái Tống ức văn lần đầu tiên gọi vào số Tô Lập nhưng rồi cứ thế im lặng và biến mất. Họ xem phim trên mạng, cùng nhau nghe nhạc, mở ra sự vui vẻ tùy hứng của mình, cùng nhau nói về những người nổi tiếng trên diễn đàn trường học năm đó, cùng nhau chơi những trò chơi bình thường thú vị, gửi cho nhau những lá thư tay bất chấp khoảng cách xa xôi… Tô Lập vẫn là chàng trai lạnh lùng xa cách trong mắt bạn học, nhưng đối với cô gái này, cậu biết quan tâm, sẵn sàng chia sẻ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của mình cho cô nghe, sẵn sàng đứng dưới trời tuyết để gọi cho cô một cuộc điện thoại đường dài, vui vẻ lắng nghe cô hát “Dũng khí” “Đậu đỏ”… hết bài này qua bài khác. Tô Lập mơ hồ nhận ra sự giống nhau giữa Tống Ức Văn và “Tống Giai Nam” – người mà đã rất lâu rồi cậu không còn được ngắm nụ cười của cô kể từ sau khi chia ban. Khi đó Tô Lập nói với cô, cậu muốn gặp mặt. Cô đồng ý. Nhưng trong biển người mênh mông lại không còn tin tức gì nữa.

Tô Lập vì một cô gái mà học tiếng vùng Quảng Châu nơi cô ấy đang theo học, Tống Giai Nam lại lặn lội từ Quảng Châu tới trường đại học của cậu, đi qua những con đường Tô Lập đã từng đi, từng giảng đường, thư viện mà Tô Lập vẫn thường đến. Tình cảm là vậy, không phải là thứ muốn buông là buông, muốn dứt là dứt. Nỗi nhớ về một hình bóng mơ hồ được Tô Lập mang theo đến nước Anh xa xôi, những lá thư tấm ảnh, đĩa CD cũ kĩ được Tống Giai Nam đóng hộp giữ gìn cẩn thận. Họ đã trải qua những ngày tháng tươi đẹp, tự đi trên con đường của chính mình, bước trên con dường dài vô tận, đều chỉ giữ lại cho nhau hình bóng của mỗi người, cũng trưởng thành hơn trong tình yêu bắt đầu từ những tiếc nuối. Gặp lại khi đã trưởng thành, sự nghiệp cùng tình yêu thăng hoa. Tô Lập trở thành người chủ động tiến đến gần Tống Giai Nam, dùng sự nhẫn nại cùng quan tâm để cô luôn vui vẻ, “muốn làm một vài chuyện vì một người” để công việc của cô luôn thuận lợi không gặp phải khó khăn bất trắc. Có lẽ nếu như không chủ động bước vào cuộc sống của cô, không dùng những lí do đặc biệt khiến cô không thể nào từ chối gặp mặt, khiến cho cô cảm nhận được tình cảm chân thành của mình, hai người họ sẽ bỏ lỡ nhau mãi mãi. Cuộc đời con người có mấy lần “mười năm”, nếu đã xác định rõ điều bản thân muốn, vậy thì còn lí do gì để chần chừ mà không nói ra.

“Anh gọi cô là Tống Giai Nam, lời xưng hô mà cô đã đợi mười năm rồi, rất tùy ý đồng thời có chút dịu dàng. Cô nhẹ nhàng đóng cửa lại, đi theo phía sau anh, khoảng cách hai mươi centimet, thời gian mười năm. Cuối cùng cô cũng chờ được, khoảng cách gần như vậy, còn có ba chữ kia —“Tống Giai Nam. Trong nháy mắt, hiểu ra triệt để. Hóa ra tình yêu đã đến rồi.”

Mười năm trước Tống Giai Nam đã từng ở phía sau một chàng trai lạnh lùng u sầu đi một đoạn trong bóng tối, cả một cầu thang thật dài nhưng lại ngắn ngủi, cô cầu nguyện sẽ không có điểm cuối, mười năm trước, cô chưa từng nghĩ rằng, sẽ lại bước đi trong quang cảnh như thế lần nữa. Cô nhìn anh chỉ một lần, nhưng từ đó chính là sự ngọt ngào luân hồi suốt đời suốt kiếp. Vào một buổi tối mùa đông, anh chỉ nhìn cô một cái, nhưng sợi dây tơ hồng đã được lồng vào ngón tay áp út của cô, bắt đầu vượt qua những khó khăn, càng lúc càng chặt, cho nên nơi chân trời xa xăm trở thành gần trong gang tấc.

Nếu như Tống Giai Nam và Tô Lập gặp gỡ quá sớm để rồi đến với nhau, nếu như không có Tần Viện Viện luôn xuất hiện bên cạnh Tô Lập khiến Tống Giai Nam vì mặc cảm tự ti mà cố gắng gấp bội phần, thì có lẽ tình cảm giữa hai người họ cũng sẽ không thể bền vững được. Từ lúc bỏ lỡ nhau cho đến khi có thể xác định được tình cảm của mình, có thể chịu trách nhiệm với đối phương là một khoảng thời gian dài với những trải nghiệm khác biệt và không dễ dàng để vượt qua nếu như Tô Lập và Tống Giai Nam chỉ mới là những cô cậu học trò 15 16 tuổi. Cho nên, chính vì trong quá khứ đã bỏ lỡ nhau nên vô tình thành toàn cho tình yêu và niềm tin ở hiện tại. Khởi đầu khó khăn là thế nhưng vì vậy mà kết quả sau cùng lại càng thêm phần ngọt ngào hoàn mĩ. Rất nhiều lần lỡ hẹn với tình yêu, cuối cùng Tô Lập cũng có thể dùng chiếc nhẫn để hứa hẹn cả đời : “Tống Giai Nam, em có bằng lòng không?”

Ở khoảnh khắc nào đó của tuổi thanh xuân nơi sân trường lớp học đang dần trôi qua, chúng ta đã từng giống với Tống Giai Nam thích thầm một người nhưng không dám nói, được tỏ tình nhưng không thể đáp lại tình cảm ấy; giống với Tô Lập được người nào đó để ý tới nhưng lại không hề hay biết, thậm chí bản thân cậu cũng không biết thích là gì…. Cũng có thể giống như Đoàn Gia Thần hay Trương Tịnh Khang, thích một người thật nhiều nhưng lại không thể ngăn trái tim người kia rung động bởi một ai khác..hoặc rơi vào tình cảnh của Tần Viện Viện, dẫu cho cố gắng kề cạnh bên người mình ngưỡng mộ nhưng trước sau đều không thể cảm hóa được sự lạnh lùng thờ ơ từ người đó.

“Yêu đơn phương…. Kẻ tỏ tường thương xót Kẻ không hiểu cười chê Chỉ có người trong cuộc là mãi mãi si mê.”

“Khi lướt qua nhau” là những câu chuyện “yêu thầm” được lồng ghép vào nhau làm nổi bật lên tình yêu của nam nữ chính. Tình yêu có muôn hình vạn trạng, mỗi nhận vật đều nếm trải những tư vị riêng khi chìm đắm trong mối tình của mình, đều có những cách khác nhau để biểu lộ tình cảm với đối phương, “tình yêu từ một phía” cũng là YÊU chân chính cho dù kết quả cuối cùng có như thế nào đi nữa. Những ai đã từng trải qua sẽ thấu hiểu sâu sắc, những ai đang mơ hồ với tình cảm hiện tại sẽ thành thật đối diện lòng mình, những ai may mắn có một tình yêu cho riêng mình sẽ thêm trân trọng và gìn giữ niềm hạnh phúc ấy.

Nếu thích một ai đó, hãy dũng cảm thổ lộ, đừng để cho những cơ hội qua đi một cách vô nghĩa để rồi sau đó hối tiếc thật nhiều. Không phải ai cũng có thể kiên trì “yêu thầm” một người trong suốt 10 năm như Tống Giai Nam, cũng không phải ai cũng may mắn để khi quay lại còn có thể gặp được người khiến mình rung động và đến với nhau sau từng ấy năm như Tô Lập. Vậy cho nên, hãy trân trọng những cảm xúc của bản thân, đừng để nó im lặng, đừng để nó phải chịu uất ức. Chúng ta bỏ lỡ những người quan trọng đôi khi chính là bởi vì chúng ta không cho mình và đối phương một cơ hội.

***

Lần đầu tiên gặp gỡ Tống Giai Nam và Tô Lập là một ngày nào đó của năm 2013. Đã qua 4 năm, “Khi lướt qua nhau” vẫn là tiểu thuyết ngôn tình viết về thanh xuân vườn trường và “mối tình đầu” khiến mình yêu thích và nhớ nhung nhất ♥

*/ **: Trích dẫn từ “Thanh xuân của ai không mơ hồ

Share this:

  • X
  • Facebook
Like Loading...

Related

Category: BLOG REVIEW, Uncategorized | Tags: #khi lướt qua nhau, review khi lướt qua nhau, Sênh Ly, Tô Lập, Tống Giai Nam, thanh xuân vườn trường, yêu thầm, Đoàn Gia Thần

REVIEW CON GÁI LÀ THẾ ĐÓ – ĐIỆP HẠ NGUYỆT ẢNH » « SÍNH ĐỒ – KIM BÍNH

2 thoughts on “REVIEW KHI LƯỚT QUA NHAU – SÊNH LY

  1. Trang's avatar Trang says: May 19, 2018 at 5:21 pm

    Đọc thôi cũng thấy trái tim thổn thức….

    LikeLiked by 2 people

    Reply
  2. Trần Trà's avatar Trần Trà says: March 26, 2023 at 4:39 pm

    Bài review đỉnh cao 🥹 Mình đọc xong truyện rồi như thấy chính mình, đọc review nữa mà buồn.

    LikeLiked by 1 person

    Reply

Leave a comment Cancel reply

Δ

XÉM REVIEW

XÉM REVIEW
Follow XÉM NHAM NHỞ REVIEW on WordPress.com

Hi vọng bạn <3

"Trước khi quá muộn, hãy sống theo cách mà bạn muốn, sống vui vẻ, làm những gì chưa làm, nói những gì chưa nói, quan tâm một chút đến ba mẹ, nói lời yêu thương với người thân, trân trọng từng người từng người bên cạnh, thực hiện cả những ước mơ còn dang dở, đi đến những con đường bạn muốn đi. Nhưng cũng đừng quên rằng, hãy vui có ý nghĩa, bạn sống cho chính mình, nhưng bạn cũng còn trách nhiệm, trách nhiệm khiến bản thân trở thành một người đáng tự hào, 1 người có 1 cuộc đời đáng sống" - 焦波《俺爹俺娘》- Cha mẹ tôi

Recent Posts

  • ĐÔI ĐIỀU VỀ ĐỢI KHI TÔI CÓ TỘI – ĐINH MẶC
  • REVIEW LONG CỐT ĐỐT RƯƠNG – VĨ NGƯ
  • REVIEW VÌ THẾ CHÚNG TA Ở BÊN NHAU – TÂY TÂY ĐẶC
  • REVIEW TRƯỜNG PHONG CÓ THƯ – ÔN CỪU
  • THỜI GIAN NHƯ HẸN – TIỂU LỘ

Search

Recent Comments

xemnhamnho2307's avatarxemnhamnho2307 on REVIEW NAM SƠN HẢI BẮC –…
alika's avataralika on REVIEW NAM SƠN HẢI BẮC –…
xemnhamnho2307's avatarxemnhamnho2307 on REVIEW KẾ HOẠCH CHINH PHỤC QUÂ…
Sen's avatarSen Đá on REVIEW KẾ HOẠCH CHINH PHỤC QUÂ…
Unknown's avatar[EDIT] Kế Hoạch Chin… on REVIEW KẾ HOẠCH CHINH PHỤC QUÂ…

Archives

  • June 2023 (1)
  • August 2019 (1)
  • May 2019 (1)
  • April 2019 (1)
  • October 2018 (2)
  • August 2018 (1)
  • June 2018 (1)
  • April 2018 (1)
  • January 2018 (1)
  • December 2017 (1)
  • November 2017 (5)
  • October 2017 (5)
  • September 2017 (6)
  • August 2017 (6)
  • July 2017 (6)
  • June 2017 (1)
  • May 2017 (1)
  • April 2017 (2)
  • March 2017 (2)
  • December 2016 (1)
  • September 2016 (1)

Chúng mình gặp nhau

  • 376,480 lần
Start a Blog at WordPress.com. Privacy & Cookies: This site uses cookies. By continuing to use this website, you agree to their use. To find out more, including how to control cookies, see here: Cookie Policy
  • Comment
  • Reblog
  • Subscribe Subscribed
    • XÉM NHAM NHỞ REVIEW
    • Join 168 other subscribers Sign me up
    • Already have a WordPress.com account? Log in now.
    • XÉM NHAM NHỞ REVIEW
    • Subscribe Subscribed
    • Sign up
    • Log in
    • Copy shortlink
    • Report this content
    • View post in Reader
    • Manage subscriptions
    • Collapse this bar
Loading Comments... Write a Comment... Email (Required) Name (Required) Website %d Design a site like this with WordPress.comGet started

Từ khóa » Khi Lướt Qua Nhau Review