[Review Sách] "Nâng Lên Được, Đặt Xuống Được": Học Cách ...

Cuốn sách Nâng lên được, đặt xuống được của Trương Di là cuốn sách dành riêng cho những tâm hồn hướng nội, những con người có trái tim yếu đuối. Cuốn sách mang chất chứa những nỗi niềm sâu thẳm trong tâm khảm của bao độc giả hướng nội. Những người hướng nội thực ra rất yếu đuối và dễ tổn thương. Nhưng những đau khổ rồi sẽ qua đi tự họ phải biết thương lấy mình để sống hạnh phúc hơn.

Ngày tháng "nhìn đâu cũng thấy nỗi buồn" thực ra rất ngắn, chỉ cần ta biết tĩnh tâm lựa chọn thời điểm để buông tay.

Cuốn sách dành cho những người hướng nội

Cuốn sách Nâng lên được, đặt xuống được của Trương Di viết về những con người có trái tim yếu đuối. Họ là những người trầm cảm, những người hướng nội. Từng câu từng chữ trong cuốn sách như những dòng tâm sự của những người hướng nội. Họ là những người luôn cô độc giữa đám đông xô bồ, náo nhiệt. Họ khó khăn trong việc hòa nhập với mọi người và cảm thấy mệt mỏi khi tạo dựng các mối quan hệ giữa những con người xa lạ.

Người hướng nội là thành phần không bao giờ được đón tiếp nhiệt tình ở các bữa tiệc. Họ sẽ không mở miệng nói một lời góp vui cho đến khi được hỏi.

Ở những chốn đông người, nơi của những con người thích tiệc tùng và huyên náo thì họ lại càng cô đơn và khép mình.Họ "không hứng thú trở thành tâm điểm của buổi tiệc, một cuộc họp hay làm một người tài năng được cả xã hội ca ngợi", đối với họ đó chỉ là những hư danh tầm thường. Nó không làm cho họ cảm thấy vui vẻ và hứng thú. Giao tiếp với những con người mà người hướng nội không quen biết là một chuyện vô cùng khó khăn thậm chí là đau khổ. Và hầu hết những người mà người hướng nội quen biết thường là những người đã chủ động bắt chuyện với họ trước. Họ ít khi chủ động giao tiếp trước với một ai. Cũng vì vậy mà các mối quan hệ của họ ít đi, họ không có nhiều bạn bè. Họ "rất sợ những cuộc nói chuyện phiếm", người hướng nội luôn được nhận xét là những người nhạt nhẽo. Đây cũng là một trong những điều khiến cho họ cảm thấy đau khổ. Họ bế tắc trong các mối quan hệ đều rất khó hòa nhập với mọi người. Dù người hướng nội khó khăn trong việc tạo dựng các mối quan hệ nhưng khi có được những người bạn thật sự ở bên cạnh mình thì họ lại vô cùng trân trọng. Họ vô cùng quan tâm đến những suy nghĩ và sở thích của những người họ yêu thương. Thậm chí họ còn bị ảnh hưởng bởi những suy nghĩ của những người họ thương. Cũng vì sự quá quan tâm và xem trọng các mối quan hệ ít ỏi của mình nên khiến những nội việc bị tổn thương.

Cũng vì những người luôn là những người sống khép kín và thu mình nên suy nghĩ của họ họ thường có phần u tối và thiếu lạc quan. Họ dễ va vào những suy nghĩ rất rối và rất khó thoát ra khỏi dòng suy nghĩ đó. Một khi đã nghĩ về vấn đề gì thì họ sẽ nghĩ về vấn đề đó đến cùng. Điều đó dễ gây ra mâu thuẫn trong chính nội tâm của họ và khiến họ cảm thấy vô cùng bế tắc và đau khổ.

Bản chất của người hướng nội là sống khép kín, thu mình vào thế giới suy nghĩ và quán chiếu nội tâm, hạn chế tiếp xúc với xã hội bên ngoài. Đặc biệt là họ tự mâu thuẫn với chính tâm lý của mình nên một khi đã bế tắc với suy nghĩ "mình còn không hiểu nổi mình" thì việc đảm bảo cho bản thân một lối tư duy tích cực trong việc giải quyết xung đột cảm xúc là một nhiệm vụ bất khả thi.

Người hướng nội thường là những người tốn thời gian cho việc suy nghĩ về lựa chọn đó hơn là thực hiện nó. Họ rất sợ đi sai đường cũng như vậy nên họ lựa chọn rất lâu. Càng lựa chọn lâu thì họ lại càng giam mình trong những suy nghĩ rất rối dẫn đến những suy nghĩ tiêu cực. Người hướng nội là người rất dễ bị cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng họ rất dễ buồn và dễ tổn thương.

Học cách buông bỏ và yêu lấy bản thân mình

Cuốn sách Nâng lên được, đặt xuống được của Trương Di hàm chứa những bài học vô cùng quý giá. Mộ trong số đó chính là những bài học giúp cho người hướng nội sống hạnh phúc hơn. Sống ở đời nếu nâng lên đường thì cũng phải đặt xuống được. Chẳng có đau khổ nào là tồn tại mãi mãi nếu chúng ta biết cách làm cho cuộc sống của mình thêm đẹp hơn.

Đừng để lộ những đau thương của mình cho thế giới biết bởi họ chỉ nán lại vì tò mò, còn người cuối cùng chịu tổn thương vẫn là chính ta.

Người hướng nội là những người rất dễ bị thương nhưng bạn không thể phơi bày vết thương của mình cho người khác thấy. Khi bạn bị thương có thể sẽ có rất nhiều người hỏi bạn bạn có đau không. Nhưng thực chất số người thật lòng quan tâm bạn lại không có bao nhiêu. Xã hội này vốn rất tàn nhẫn, sẽ có rất nhiều người hỏi thăm bạn chỉ vì tò mò chứ không phải thật lòng quan tâm bạn. Và cuối cùng khi thỏa mãn được sự tò mò của mình thì họ sẽ không không thèm quan tâm bạn nữa. Người chịu tổn thương vẫn chỉ là những người hướng nội, những người có trái tim đa cảm và luôn tin rằng những người mình yêu thương cũng sẽ yêu thương mình. Vết thương mà bạn gặp lại cho dù có đau đến mấy cũng không thể phơi bày trước mặt mọi người. Người thương bạn thì cho dù có giấu vết thương đó họ cũng sẽ biết về đến an ủi bạn. Con người không quan tâm trạng thì họ chỉ quan tâm bạn vì tò mò. Bạn hãy là một người hướng nội nhưng không yếu đuối, đa cảm nhưng không bi lụy. Những đau khổ này nâng lên được thì cũng phải đặt xuống được.

Sống trên đời này ai cũng phải trải qua những đau khổ. Đau khổ là điều mà không ai có thể tránh khỏi trong số kiếp luân hồi của mình. Có thể sống cả một đời hạnh phúc mà chưa từng nếm mùi vị đắng cay. Phải trải qua đau thương mất mát người ta mới biết được hạnh phúc trân quý đến thế nào. Niềm đau chính là nền tảng khiến cho con người trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Đừng nhất thế gian này quá tàn nhẫn, đừng trách tạo hoá này đã cho bạn quá nhiều bất công, khiến cho bạn đau khổ. Thật ra thế giới này rất công bằng, có đau thương thì mới có trưởng thành, có trưởng thành thì mới có hạnh phúc.

Niềm đau là chỗ dựa để sự trưởng thành nảy nở. Và thời gian là người bạn đồng hành đáng tin cậy nhất

Để khiến cho và nhân hạnh phúc hơn những người hướng nội cần phải nhớ ba cách để giải quyết những khó khăn ở trước mặt mình. Đầu tiên chính là chấp nhận nó. Bạn phải chấp nhận được những khó khăn trước mắt thì mới có thể tìm cách để giải quyết và đi đến con đường tươi đẹp hơn. Thế nhưng nếu vấn đề quá khó thì chỉ còn cách từ bỏ. Từ bỏ không có nghĩa là chạy trốn khó khăn. Từ bỏ chính là buông tay. Có rất nhiều chuyện nâng lên được phải đặt xuống được. Có những chuyện càng nghĩ đến cùng thì càng cho đến những kết quả xấu hơn, đau đớn hơn. Đối với một số chuyện không thể giải quyết được không nên quá cố chấp nhưng càng cố chấp, biết đâu người đau khổ lại là chính ta. Thế nên có nhiều lúc bạn cần phải học cách đặt xuống được những vấn đề ở trước mắt.

Có ba cách để giải quyết một vấn đề: chấp nhận, thay đổi, từ bỏ. Không muốn chấp nhận thì thay đổi, thay đổi không được thì phải từ bỏ.

Những người hướng nội vốn dĩ không có nhiều bạn và cũng rất ít các mối quan hệ. Thế nhưng khi những mối quan hệ khiến cho bạn đau khổ thì bạn cần suy nghĩ xem có nên bỏ hay không. Nếu những điều đó là cho bạn quá đau khổ thì bạn hãy từ bỏ chúng, hãy tập cách đặt xuống những điều làm cho ta không vui. Trên đời này làm gì có ai "dại dột đến mức cầm mãi trên tay một thứ làm mình chảy máu". Nếu những con người đo những việc đó, những thứ đó làm cho bạn chảy máu, làm trái tim của bạn đau khổ thì hãy buông bỏ chúng đi. Cho bản thân có thể mỉm cười buông bỏ chúng để có thể sống vui vẻ hơn. Cuộc đời này là của bạn, thời gian đẹp để sống, để hạnh phúc thôi cũng đã không có nhiều thì đừng có thời gian cho những điều vô ích.

Hãy làm bạn với công việc hằng ngày và học cách yêu thích nó. Có rất nhiều niềm vui trong công việc mà đôi khi chúng ta vô tình bỏ qua chỉ vì quá chú trọng vào mục đích.

Thay vì dành hết thời gian vào những điều khiến bản thân đau khổ khi người hướng nội nên dành thời gian và những điều mà bản thân yêu thích, tự tạo cho bản thân để nuôi để sống ý nghĩa hơn. Những loại là những người thường có những mối quan hệ xã hội không tốt nhưng không có nghĩa là bạn không thể hạnh phúc, không thể được yêu thương. Muốn được người khác yêu thương trước hết bạn phải học cách tự yêu chính bản thân mình. Hãy chăm sóc bản thân của mình thật tốt, nuôi dưỡng ước mơ của mình và làm điều mình thích. Quan trọng nhất là phải trân trọng người trước mắt, trân trọng vật mình có. Vì hạnh phúc là "bằng lòng với những gì hiện có chứ không phải ở dưới cái chúng ta chưa có". Đôi khi những ước mơ cao xa, những điều đẹp đẽ xa xôi ấy lại không phải là điều thực sự thích hợp với bạn nhất, làm cho bạn hạnh phúc nhất. Dù có ra sao thiên nữa thì bạn cũng phải tự thương lấy mình. Cuốn sách Nâng lên được, đặt xuống được của Trương Di nhắn gửi đến những con người có trái tim, những người hướng nội, người trầm cảm là hãy "tự thương chính mình trong lúc vẫn còn được thở và còn được lựa chọn cách để suy nghĩ". Sứ mệnh con người Nó quý giá nhưng lại rất ngắn ngủi. Chính vì thế trong khoảng thời gian ngủ thấy bạn cần phải tự thương lấy mình để không lãng phí cuộc đời, lãng phí hạnh phúc tuổi trẻ.

Quan tâm mọi người nhiều hơn

Những con người nhạy cảm thật sự mệt mỏi. Khỏi những suy nghĩ rất nhiều thứ về những con người xung quanh họ. Họ dễ tổn thương trước những lời nói nặng, dễ xúc động trước những câu chuyện buồn. Cũng vì vậy mà tâm trạng của họ ít khi vui vẻ mà thường là trầm buồn và suy tư. Dù là một người nhạy cảm rất mệt mỏi "nhưng vẫn tốt hơn là chai sạn". Đối với những người nhạy cảm họ thấy tính đa sầu đa cảm vẫn đỡ hơn rất nhiều so với những con người bị chai sạn cảm xúc. Nhất là những con người trầm cảm, họ vô cùng đa sầu đa cảm nhưng trái tim lại tràn đầy sự quan tâm và yêu thương.

Người trầm cảm chính là vị thần hộ mệnh cho những người trầm cảm khác. Và ở trên tầng nhận thức cao cấp hơn một người đã từng đối mặt rồi vượt qua trầm cảm có thể dang rộng vòng tay độ lượng của mình để cứu rỗi rất nhiều những con người đang phải vật lộn với nỗi thống khổ đó.

Sự quan tâm của người trầm cảm chính là phương thuốc chữa lành nỗi đau trái tim tốt nhất cho những người trầm cảm khác. Họ là người đã từng trải qua khổ đau, đã từng nếm mùi cay đắng trong trái tim nên hạn thấu hiểu được những đớn đau những người trầm cảm khác. Nhờ vậy họ có được sự quan tâm và đồng cảm sâu sắc mà những người khác không thể nào có được. Những người đã từng bị trầm cảm sẽ có được cái nhìn bao quát hơn về cảm xúc và những suy tư của người trầm cảm khác. Họ từng trải qua đau thương đó nên họ có thể độ lượng, quan tâm và dang rộng vòng tay để che chở cho những người trầm cảm. Những nỗi đau của những người trầm cảm sẽ được những người đã từng trải qua nỗi đau đó chữa lành và ngày càng mạnh mẽ hơn. Khi họ biết yêu thương bản thân mình, họ sẽ có thể sống vui vẻ và hạnh phúc.

Kết

Cuốn sách Nâng lên được, đặt xuống được của Trương Di là một trong những cuốn sách đầy ý nghĩa và sâu sắc dành cho những người hướng nội và trầm cảm. Cuốn sách khiến cho biết bao đọc giả như tìm thấy hình bóng của mình trong đó, như cảm nhận được chính bản thân họ ở từng trang sách. Cuốn sách khuyên các đọc giả dù cuộc đời của bạn có bao nhiêu khó khăn nữa thì nâng lên được cũng phải đặt xuống được, phiền muộn không nên để trong lòng, có vậy mới sống hạnh phúc được.

Review chi tiết bởi Trần Hạnh – Bookademy

______________

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link:

https://www.facebook.com/bookademy.vn

Đăng ký để trở thành CTV Bookademy tại link: http://bit.ly/2Hxkazt

Từ khóa » Cầm Lên được đặt Xuống được Nắm được Thì Buông được