Review Thánh Nữ Tuyết Sơn

Trình đơn chính Bỏ qua nội dung Mộc Tuyết Viên Nhớ lại mùa xuân năm ấy hoa hạnh rơi đầy tóc, chàng trai nhà ai tuổi trẻ chân bước phong lưu… Review Thánh Nữ Tuyết Sơn Đăng trong 18.02.2017 bởi Y Phong

Sau khoảng gần 2 năm edit truyện Tuyết Sơn Thánh Nữ (Khanh Mỵ Thiên Hạ). Cuối cùng cũng hoàn thành nó. Trong lúc edit thì mình có rất nhiều suy nghĩ, chờ cho edit xong hết sẽ viết một lượt, và giờ viết ra rồi đây, hơi dài…. 😛 ———— Chuyện thứ nhất là những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian mình edit truyện này. Như mọi người, mình biết Nguyệt Xuất Vân qua một loạt truyện cổ đại, mà trong đó mình ấn tượng nhất là Phượng Ẩn Thiên Hạ. Nên năm đó, mình quyết định edit truyện Thánh Nữ Tuyết Sơn này. Khi ấy, mình cũng chỉ đọc văn án và một hai chương đầu của truyện thôi, nói ra sẽ có chút buồn cười. Đọc thấy bảo “Du ca ca” mà mình thì thấy mấy cái tên thế này rất dễ thương, vậy là quyết định sa hố, giống như cảm giác uống một ánh mắt cơn say theo cả đời, còn mình là uống nhầm cái tên, sau mới biết quá lầm rồi…. Khi edit được khoảng chục chương thì cũng là lúc mình đọc hết truyện. Cảm giác lúc ấy thật khó tả. Mắc cười nhất là do quen với phong cách “rau sạch” của NXV nên khi đọc đến chương 100, mình còn tưởng mình nhầm nam chính, phải mở chương cuối ra xem lại, à thì ra mình không có nhầm, quá hận, bỏ luôn mười mấy chương cuối không đọc nữa. Sau mình đi học quân sự hơn nửa tháng, khi về nhà thì mình bận quá, liền có ý bỏ truyện, mà thật ra cũng đã bỏ suốt 2 tháng. Có nhiều bạn cmt và pm hỏi vì sao không có chương mới suốt hai tháng ấy, có một cmt mình xem mà cười như điên “Bộ anh mất tích luôn rồi sao ngày nào em cũng ngôi lên mà hóng chương mới anh nói 20/1 trở lại sao ko thấy tâm hơi gì hết buồn quá anh ơi”. Đại loại là trước khi mình edit truyện này thì đã có một bạn khác edit trước, nhưng chỉ mới 1 2 chương là bỏ luôn. Mình mới nghĩ thầm có khi nào cái bạn editor đó cũng giống mình, không chịu nổi đả kích khi đọc mấy chương cuối, nên mới thất vọng ngừng edit !? Nhưng nhờ mấy cái cmt hỏi han và inbox mình cũng ráng nén. Nghĩ đã làm thì làm cho chót. Nên là bình tâm dưỡng khí, nhôi lên tiếp tục edit. Lần đó thật sự xin lỗi mọi người vì mình không khống chế được tâm trạng mất mát, suýt bỏ rơi truyện. Và đặc biệt chắc ai theo dõi page từ khi mới lập còn chưa bắt đầu edit truyện, thì lúc ấy mình treo một cái status bảo rằng khi mình thi xong ngày 15/7/2015 mình sẽ bắt đầu edit hai bộ truyện của NXV, không ngờ đúng khoảng thời gian ấy có bạn vào page nhắc mình thật. Lúc ấy mình cũng bất ngờ lắm. Nên lời-hứa-năm-ấy cũng là động lực để mình bơi hết cái truyện này dù nó làm mình ức chế :)))) ———————- Chuyện thứ hai là nội dung truyện. Vân Hề Hề – nữ chính ủy mị nhất trong các truyện của NXV, và ưa đắn đo đến gây nản. Cực kỳ xinh đẹp, đại mỹ nhân thực thụ. Hoàn Nhan Liệt Phong – nam chính bị nam phụ lấn át hơn 8 phần 10, tính cách kiêu ngạo, còn lại không quá nổi bật, chủ yếu do nói về nam chính ít quá nên không thể nói rõ được. Lãnh Nguyệt – nam phụ gây tiếc thương và dễ bị lầm tưởng là nam chính. Lạnh lùng trong trẻo như ánh trăng, cũng đồng thời dịu dàng tao nhã như hồ thu. Hẳn ai đọc qua mấy truyện của NXV như Phượng Ẩn, Đạo Phi, đọc mấy chương đầu sẽ nghĩ nam chính là a Du ca ca – Lãnh Nguyệt. Bởi vì mình edit nên có liếc qua cái kết, biết rõ Liệt Phong mới là nam chính, đọc 40 chương đầu, mình vẫn luôn trong tư thế theo thuyền Liệt Phong. Nhưng đời chẳng như mơ, qua quyển 2 cũng là từ c40 trở về sau, Lãnh Nguyệt bắt đầu lên sân, a này có vô số thân phận khác nhau, đeo mặt nạ đi thôn tính thiên hạ, nữ phụ cũng thích ảnh….. Lúc mình đọc truyện này lần đầu tức là đọc bản trans nhanh, mình còn hiểu lầm A Mộc Đạt xuất hiện trong mấy chương đầu là Du ca ca, vì NXV tả ảnh rất dữ, giống như một nhân vật rất quan trọng. Lại nói tiếp, mình cảm thấy NXV rất ưu ái cho a nam phụ này, không chỉ xây dựng tính cách rất kĩ, mà tả cũng rất kĩ, từ dung mạo đến khung cảnh mỗi lúc xuất hiện. Nếu 40c đầu mình ấn tượng lúc Liệt Phong xuất hiện trong rừng mai, thì về sau không còn thấy Vân tỷ tả Liệt Phong ấn tượng giống vậy lần nào nữa cả. Mà vắt bút tả cho Lãnh Nguyệt, bắt đầu từ lúc Lãnh Nguyệt giao chiến với Hề Hề trong rừng, lúc mình edit chương đó, trong đầu nghĩ, trời ơi đánh gì mà như múa. Rồi gảy đàn trong rừng mai, nhớ không lầm thì chương đó gần như tả hết nguyên chương. Kế là lúc ngụy trang, rồi đứng thổi sáo đón đường Hề Hề… nói tóm lại mình thấy tình tiết mấy chỗ này rất tốt. Lãnh Nguyệt “rất màu”. Còn nam chính Liệt Phong bấy giờ cứ lượn lượn xuất hiện rất ít, chủ yếu là giữ thuốc giải khống chế Hề Hề, chứ không có chi tiết gì nổi bật. Sau đến quyển 3, là từ c70 về sau. Lần này nói về Hàn Tuần, cũng tức thân phận thật của Lãnh Nguyệt. Thân phận hậu vệ hoàng thất phải chịu khổ nên vượt bậc trong các truyện Vân tỷ chắc ai cũng quen rồi, nhưng mình vẫn không vì rập khuôn mà ngừng thích được. Dù nhiều chỗ thấy tương tự Cơ Phụng Ly và Dạ Vô Yên, nhưng lúc đọc chương Hàn Tuần nhìn Hề Hề trúng độc hôn mê rồi nhớ về quá khứ của mình. Dù thế nào vẫn quyết phải sống, phải kiên cường, chỉ hận chứ không sợ hãi. Mình cực thích luôn. Nhưng Hề Hề hôn mê không biết gì cả, khi tỉnh lại thì Hàn Tuần trốn tránh không gặp. Bên Đạo Phi, Dạ Vô Yên kể ra bằng lời, dù Sắt Sắt hôn mê nhưng vẫn mơ màng nghe được. Còn bên đây Hàn Tuần không có một cơ hội nào để bày tỏ với Hề Hề những gì mình đã trải qua. Nên trong mắt nữ chính Hàn Tuần là Lãnh Nguyệt, mà Lãnh Nguyệt thì rất tàn nhẫn độc ác, khi Hề Hề biết Hàn Tuần chính là Lãnh Nguyệt thì ngay lập tức bài xích, nói là Hàn Tuần tâm ngoan ác độc, phải chạy. Đọc chỗ đó mình có cảm giác NVX cố ý, cố ý để Hề Hề về với Liệt Phong cho hợp lý. Lúc này tâm trạng của Hàn Tuần biến chuyển cũng làm mình rất thích, cảm thấy NXV thật sự đầu tư diễn biến tâm lý cho Hàn Tuần nhiều. Ganh giới giữa yêu và cảm nắng thường rất mong manh, vì Diệp Từ Dung yếu đuối, khác xa Hề Hề, nên vừa nhìn đã muốn che chở bảo vệ, cái này cũng là sự thật ngoài đời. Nhưng khi nhìn thấy Hề Hề mạnh mẽ thì lại thấy bản thân mình trong đó, thích sự kiên cường của nàng, muốn giữ lại thì tiếc là đã muộn. Tới chương Hàn Tuần suýt làm thịt Hề Hề, đọc chương đó, mình… ngoài sock vì chả phải nam chính, còn có cái gì nữa đó không biết nói sao….. :))) nhưng đoạn Hàn Tuần cắn Hề Hề cảm giác như đóng dấu, tuyên bố chủ quyền, minh chứng là Liệt Phong vì chuyện đó mà dấy binh đánh chiếm Nam Triều. Nam chính trong truyện này, thật sự mờ hơn cả chữ nhạt, đó là cảm nhận của mình, mấy chương đầu các chi tiết rất tốt, về sau đầu tư cho nam phụ quá nhiều, để nam chính lạc trôi thua ở nhiều mặt. Đoạn Liệt Phong theo Hề Hề qua Nam Triều, mình có cảm giác “rảnh rảnh”, không có giúp gì cho nữ chính mà cứ nói như mình rất thần thánh, thế này thế kia mới là tốt, mình không thích chỗ này. Sau về thảo nguyên cũng chỉ có mỗi đoạn tuyển phi là được được, mà lúc đó tới nữ chính gây ức chế, nhưng Hề Hề “bánh bèo” đó giờ, nên cũng quen rồi, mỗi lần tình cảm diễn biến chút là: “Không chỉ bởi vì nàng là Tuyết Sơn Thánh Nữ” ……….. Sau Liệt Phong dấy binh đánh Nam Triều, bị Hàn Tuần đánh úp lại suýt thì xong luôn, lúc đó mình đang háo hức coi Liệt Phong giải quyết sao, rốt cuộc Hàn Tuần có thắng được không, thì… NÚI LỞ và…. nghị hòa! Trời, truyện này n lần như vậy, mấy khúc đang gay cấn cái là cắt ngang, đặc biệt là mấy bà cô ở Tuyết Sơn hay cứu nữ chính đi từ tay Hàn Tuần vô số lần rất vi diệu, và từ chỗ Liệt Phong một lần! :))))) Nhưng lúc ở chỗ Liệt Phong thôi tạm chấp nhận đi, Hàn Tuần thấy thần thánh quá trời, mà sao mỗi lần cứu đi đều quá dễ dàng như vậy, rời khỏi dễ dàng như vậy, chỉ có một khả năng, tác giả đang cố ý, chắc chắn là cố ý. Vậy rồi sau mấy lần ấy đều về với Liệt Phong, và nói linh ta linh tinh gì đó, và….. yêu. Đặc biệt lúc Hề Hề biết về thân phận của mình là ở bên Liệt Phong, bởi vì… đây là nam chính. Tác giả rất thâm. Chứ cá nhân thấy tình cảm của Hề Hề và Liệt Phong nó cứ hời hợt thế nào, toàn nói qua lại mấy câu linh tinh, không có lấy một lần thoải mái vui vẻ hay chi tiết gì đặc biệt. Bên Phượng Ẩn, có nhiều chi tiết giữa CPL và HTV rất hay, như đánh cờ, dẫn binh ra chiến trường, lúc bị bệnh dịch, có tương tác đồng đều giữa hai người, âm thầm hiểu ra tính cách của nhau. Lại nói có khi do tác giả bị giới hạn độ dài khi viết truyện. Nhưng nếu đã vậy vì sao lại đầu tư quá nhiều cho nam phụ…….. Lúc đọc những chương cuối, mình tiếp tục bị Hàn Tuần choáng hết não, dù có xen chương ngược nam chính Liệt Phong, nhưng cảm thấy nó cũng rất miễn cưỡng, tâm bệnh đến mù mắt, được, nhưng sao không thêm chút nữa để có thể cảm nhận được sâu hơn, mà chỉ có mỗi một chương nói qua loa là muốn trốn tránh, mà trốn tránh cái gì chứ, không thể cảm nổi. Xong chương kế cuối Hàn Tuần lại lên, rõ ràng tả Hàn Tuần rất tốt, đoạn khóc cười trong mộng, tỉnh giấc hiểu ra chỉ là một “giấc mộng hoàng lương” đủ ăn đứt cái vụ “nhấm nháp” hoa của Liệt Phong rồi. Đoạn Hàn Tuần thổi sáo như khóc như kể, xem như cầu chúc cho Hề Hề, đấu tranh như một đứa bé để từ bỏ, ngoài mặt thì từ bỏ nhưng lòng biết chắc chắn là không thể, mình tốn hai ba giọt nước mắt. Có thể do mình đồng cảm với Hàn Tuần nhiều vì bản thân thích kiểu người kiên cường, và mình cũng từng trải qua cái gọi là “bỏ lỡ” như Hàn Tuần. Cảm giác NXV viết truyện này như bù đắp cho Tiêu Dận bên Phượng Ẩn, còn Hàn Tuần là truyền nhân kém may mắn của Cơ Phụng Ly. Vân tỷ viết về mấy anh Nam Triều tốt hơn Bắc Triều. Văn án có ghi “Nàng thầm nghĩ mình sẽ bình bình đạm đạm sống, không hề muốn đưa thân vào ân oán giang hồ hay tranh đấu trong triều đình. Thế nhưng, nàng là Tuyết Sơn Thánh Nữ, vận mệnh của hắn, nàng bị cuốn vào.” Vận mệnh của ai? Nam phụ sao? Bởi vì chỉ thấy nam phụ mới bôn ba khắp nơi, mới tranh đấu giành quyền vị… 😥 Còn Phong ca một đường thẳng tắp lên nối ngôi. Nói tóm lại truyện này, ngẫm đi ngẫm lại thấy có gì đó sai sai, nhưng chung quy vẫn là hợp lý, hợp lý vì nếu Hề Hề về với Liệt Phong, mới thấy thật tiếc cho Hàn Tuần biết bao, giống như ánh trăng có tròn có khuyết, không phải lúc nào cũng trọn vẹn, đời người cũng vậy, không phải mọi thứ đều có thể viên mãn, mình cực thích đoạn này. Một cái hợp lý nữa chính là nếu Hề Hề mà chọn Hàn Tuần, thì chắc truyện này phải dài thêm nữa……. :))) Nên kết vậy thôi! Theo lý trí thì mình thấy truyện này ổn, tạm được. Nhưng khuyến cáo ai không thích dạng nữ chính “bánh bèo” và mau nước mắt, Hề Hề hay nói mình có trách nhiệm với thiên hạ này kia, nhưng sự thật Hàn Tuần mới là người có ảnh hưởng nhiều trong truyện. Còn theo tình cảm thì mình đánh giá truyện này thật… ức chế. Riêng truyện có một chỗ mình thấy NXV rất chăm chút, chính là tả cảnh, tả người. Tả rất tuyệt, rất hay. ——————————- Cuối cùng chính là, cảm ơn các bạn đã luôn kiên trì theo truyện, không ngừng cổ vũ cho mình, không chửi vì mình hay chậm trễ, edit lâu! 😭 Mấy chục chương đầu mình mới bắt đầu edit, khi đó tình hình chính tả thật trầm trọng, và cách edit cũng còn hạn chế. Hiện tại mình đang xem lại từng chương một, khi ổn rồi có thể mình sẽ làm Ebook và up lên Wattpad để mọi người đọc cho dễ. Hai năm edit, dù thế này thế kia những vẫn rất lưu luyến, không ngờ mình thật sự edit hết được 113 chương. Còn có bé giúp mình beta, cảm xúc thật khó tả khi mà gắn bó với thứ gì đó lâu, và giờ thì nó kết thúc… 😤😤

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải... Categories: 6- Review Truyện | 2 bình luận

Điều hướng bài viết

Older post Newer post

2 thoughts on “Review Thánh Nữ Tuyết Sơn

  1. Pingback: Thảo luận và góp ý | Mộc Tuyết Viên

  2. Hình đại diện của Richard Lynh 19.03.2019 Richard Lynh

    Mình mới vừa đọc qua truyện, so với 2 bộ phượng ẩn và đạo phi thì bộ này kém xa. Không bàn nữ chính bánh bèo nhất thì còn nam chính mờ nhạt nhất. Nam phụ 2 bộ kia dù lên sàng không bằng nam chính nhưng mình lại cực kì ấn tượng, nhất là Tiêu Dận, Tiêu Dận làm mình day dứt nhất trong các nam phụ mà mình biết. Truyện này nam phụ xuất hiện dày dặc làm mình cứ lầm tưởng là nam chính. Lâu lắm mới đọc lại cổ đại, thấy NXV nên cũng an tâm lắm mới nhảy hố, nhưng lần này nhảy lầm rồi :)) bộ này không làm mình phải đọc chậm rãi ngấu nghiến từng chữ, thức liền 2 đêm để đọc như phượng ẩn rồi :))

    ThíchĐã thích bởi 1 người

    Trả lời

Bình luận về bài viết này Hủy trả lời

Δ

Tìm kiếm truyện

Tìm kiếm cho:

List Truyện

  • 1- Tướng Quân Sách Chi Đích Nữ Quyền Mưu
  • 2- Giang Sơn Nhu Họa Mỹ Nhân Mưu
  • 3- Thiên Hạ Đệ Nhất Gả
  • 4- Khanh Mỵ Thiên Hạ
  • 5- Phượng Ẩn Thiên Hạ
  • 6- Review Truyện
  • 7- Tổng hợp các truyện

Bài viết mới

  • Chương 8: Hoàng hậu Đào thị
  • Chương 7: Quan tâm
  • Chương 6: Hoàn toàn phản kích
  • Chương 5: Ngoại thất
  • Chương 4: Công chúa gây sự
Follow Mộc Tuyết Viên on WordPress.com Tháng Hai 2017
H B T N S B C
12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728
« Th1 Th3 »

Facebook

Facebook

Đã xem

  • 698 951 lượt

Facebook

Facebook

Tạo một blog miễn phí với WordPress.com.

Trang này sử dụng cookie. Tìm hiểu cách kiểm soát ở trong: Chính Sách Cookie
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Theo dõi Đã theo dõi
    • Mộc Tuyết Viên
    • Đã có 78 người theo dõi Theo dõi ngay
    • Đã có tài khoản WordPress.com? Đăng nhập.
    • Mộc Tuyết Viên
    • Theo dõi Đã theo dõi
    • Đăng ký
    • Đăng nhập
    • URL rút gọn
    • Báo cáo nội dung
    • Xem toàn bộ bài viết
    • Quản lý theo dõi
    • Ẩn menu
%d Tạo trang giống vầy với WordPress.comHãy bắt đầu

Từ khóa » Khanh Mỵ Thiên Hạ Review