[Review] Thử Miêu – Sơ Lộ Phong Mang | Nakaomo

Review [Thử Miêu] Sơ Lộ Phong Mang

cropped-1126718856a8874314o1.jpg

(Cho cái hình minh hoạ thôi, bộ này hiện đại mà)

**

*

Tác giả: Bát Trảo Ngư

Trans: Thuongbeiling

Beta: Thesun.nguyen

Thể loại: Thử Miêu, Đam mỹ đồng nhân, hiện đại.

Tình trạng bản gốc: Đang viết (Bộ 4)

Bản dịch: Đang dịch. (đến thời điểm ta viết review là đã edit sang chương 3 – bộ 2, tốc độ nhanh)

Link edit: Here.

**

*

1, Tóm tắt: Truyện này ta chưa tìm bản QT/raw để đọc, lí do là hôm qua ta mới sờ đến nó bên nhà Dương tỷ, và ta nghĩ với tốc độ hiện nay cứ chờ edit thôi, không cần gấp gáp mà làm gì. Vì thế ở đây ta chỉ giới thiệu 1 chút BỘ 1.

Triển Chiêu là đặc cảnh, có bề ngoài giống với các truyện khác, nhu hoà, thanh tú, đẹp, là dạng người có ý chí kiên định hơn bất cứ ai, rất kiên nhẫn. Bạch Ngọc Đường là bộ đội đặc chủng, đẹp trai, nam tính, mạnh mẽ, khó nắm bắt.

Trường “Liệp Nhân” (thợ săn) là một trường huấn luyện đặc chủng nổi tiếng nhất Thế Giới, môi trường đào tạo vô cùng khắc nghiệt có thể khiến học viên mất mạng như chơi. Tuy nhiên, nó cũng là môi trường bồi dưỡng ra những con người ưu tú nhất cho quân đội các nước.

Trung Quốc lần huấn luyện này cử sang 10 người, bao gồm 5 đặc cảnh: Triển Chiêu, Vương Triều, Mã hán, Trương Long, Triệu Hổ, cùng 5 người bên bộ đội đặc chủng: Bạch Ngọc Đường, Lô Phương, Từ Khánh, Hàn Chương, Tương Bình.

Ngay khi chạm trán lần đầu tiên, giữa hai bên đã nảy sinh một số hiểu lầm. Từ đó, những tình tiết phát sinh… Xin mời đọc tiếp truyện.

2, Điểm cộng: 

– Nhân vật + tính cách được xây dựng hợp lí.

– Truyện ngắn gọn. (cái này cũng có thể là điểm trừ).

3, Điểm trừ:

– Vì ngắn gọn nên cảm giác là nhanh quá, chưa được tới cao trào thì đã rớt cái oạch. : | Tác giả cũng không đưa được cho người đọc một góc nhìn chi tiết.

– Chưa có sự đồng nhất giữa câu văn và tình cảm lồng vào.

4, Cảm nhận cá nhân:

Sơ Lộ Phong Mang có hình tượng nhân vật khá đặc trưng, Miêu nhi là người ôn nhuận nho nhã nhưng rất kiên cường nhẫn nại, còn Ngũ Gia lại menly và khó năm bắt. Truyện có một bối cảnh khốc liệt dù không hề đổ máu, thế nhưng ta chưa thấy được cái hồn của truyện, giống như khi nhân vật chính khóc mà mình thì chẳng thấy thương xót gì. Đó là thứ ta không thích. Dù vậy, tahứng thú với những tình tiết mà tác giả tạo ra, nó bình bình lặng lặng chứ không sôi trào.

Trong truyện này, ta thích cả Miêu và Thử như nhau, bởi cả hai đều để lại ấn tượng như nhau. Bình thường ta hay thiên lệch về 1 người hơn chút xíu, thế nhưng có lẽ Sơ Lộ Phong Mang đã giữ lại cảm nhận cân bằng cho ta.

Nếu bạn là fan Thử Miêu, hãy thử đọc bộ này một chút, cũng là một nét màu khác biệt.

5, Đánh giá cá nhân: 7,5/10

Chia sẻ bài viết trên:

  • Facebook
  • X
  • Tumblr
  • Email
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Thử Miêu Liệp Nhân