Rồi Anh Có Lại Ghé Thăm Em? | The Rainbow World

Tác giả: Perry Doan Cặp đôi: Song Ji Won x Yoo Han Yang Fandom: Prison Playbook

Lời mở đầu: Có những mối tình nhẹ nhàng nhưng day dứt. Chẳng hạn như mối tình Ji Won và Han Yang của Prison Playbook. Không nhân dịp gì cả, mình bỗng dưng muốn viết gì đó cho đôi này. Vì mình tin tưởng vào thứ gọi là tình yêu chân thành. Mong mọi người thích.

Han Yang quay lại nhà tù trong sự ngỡ ngàng của tất mọi người ở đó. Cậu vẫn như thế, vẫn cặp mắt mơ màng ấy, vẫn lúm đồng tiền ấy, vẫn lải nhải và trêu chọc người khác. Cậu vẫn là Đồ Điên. Nhưng Đại Úy Yoo thì không thấy thế. Cậu hình như điên hơn (?)

“Sao cậu lại quay lại đây?” Đại Úy Yoo Jeong Woo. “Đã cố gắng lắm rồi mà”, Đại Úy tay xếp đồ, mắt không rời mấy cái khăn vừa lấy từ giá treo.

“Sao?” Han Yang nửa tỉnh nửa mơ nhìn về phía song sắt, “Anh nhớ tôi lắm à?” cậu léo nhéo.

“Xùy”, Jeong Woo khịt mũi, “Đồ Điên!”. Anh không nói gì thêm.

Jeong Woo không nói, nhưng có chút gì đó trong anh cảm thấy nặng nề. Có lẽ vì dáng lưng của Han Yang hướng về phía mình. Cậu ấy nói nhiều hơn nhưng cũng tĩnh lặng hơn. Mỗi khi trời đổ mưa, người ta sẽ cảm thấy hoặc lòng mình nhẹ nhõm, hoặc lòng mình trĩu nặng. Nhưng dạo gần đây, khi Jeong Woo ngó sang, anh nhận ra hình như lòng Han Yang cảm thấy trống trải lắm.

Cũng lâu rồi Song Ji Won không tới thăm cậu nữa. Và dù Jeong Woo vẫn chưa hiểu được chuyện hai người đàn ông làm sao có thể yêu nhau theo kiểu nam-nữ yêu nhau, anh nhận ra rằng Song Ji Won cũng giống anh Jung Min của mình, là điểm tựa tinh thần của Han Yang trong những lúc tăm tối và chơi vơi nhất của cậu. Thành ra, thôi thì Jeong Woo cứ tạm hiểu Song Ji Won cũng giống như anh trai của Đồ Điên vậy.

Jeong Woo giật mình thức dậy vào một đêm nọ. Anh bất ngờ khi thấy Han Yang ngồi im như tượng, mắt nhìn ra cửa sổ. Cậu trông rất tỉnh táo. Cậu không giống cậu của buổi sáng. Cậu dành cả ngày để ngủ và lảm nhảm và trêu chọc bạn tù. Nhưng đêm về, khi cả thế giới yên giấc, Yoo Han Yang lại mở đôi mắt của mình ra rõ nhất.

Jeong Woo muốn nói gì đó để chọc cậu, nhưng anh không thể mở miệng được. Han Yang trông chẳng khác gì một chú chim nhỏ bị giam cầm. Dù biết Han Yang không giống mình, cậu vào đây không oan uổng gì cả, nhưng cảm giác của Han Yang cùng ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định, thèm khát được tung cánh mà bay nhưng vì những suy nghĩ ngốc nghếch cá nhân mà phải vào lồng, để rồi cứ nhìn mãi về phía bầu trời xa xăm kia. Thôi vậy. Jeong Woo thở dài và im lặng để chìm vào giấc ngủ.

Chẳng ai biết được đêm đó, liệu Yoo Han Yang có rơi nước mắt xót xa cho thân phận của mình không. Chẳng ai biết được đêm đó, liệu Yoo Han Yang có oán trách bản thân mình không. Chẳng ai biết được đêm đó, liệu Yoo Han Yang có cắn vào môi mình thật chặt đến nổi máu cậu nhỏ xuống theo những hạt mưa kia để ngăn tiếng nấc của bản thân mình không. Chẳng ai biết được đêm đó, liệu Yoo Han Yang có cầu mong cho bầu trời ngoài kia sáng sủa hơn, đẹp đẽ hơn, dịu dàng hơn, ngọt ngào hơn, như ngày Ji Won đến không. Chẳng ai biết được. Mà nếu có biết, họ cũng chẳng mấy quan tâm. Chỉ có Yoo Han Yang ở đó, một mình, im lặng và chìm vào bóng đêm.

~~~o~~~

“Này, Đồ Điên”, Đại Úy Yoo gọi cậu, tay cầm quyển sách đọc dở.

“Gì đấy?” cậu lải nhải. Cái giọng eo éo kèm theo điệu kệch cỡm và ngái ngủ không lẫn được vào đâu.

“Tôi không hiểu được”, Đại Úy nói.

“Đầu óc bã đậu như anh thì hiểu được cái gì đâu”, Han Yang xéo xắc đáp lại.

Jeong Woo nghiến răng, cố hết sức bình sinh để không cốc vào cái đầu trước mặt mình. Đại Úy đảo mắt rồi hít một hơi thật sâu trấn an bản thân không nên gây chuyện trước ngày kháng cáo.

“Nói tôi nghe về Song Ji Won đi”, Jeong Woo hỏi.

Dù không thể thấy được biểu cảm của Han Yang lúc đó, nhưng Jeong Woo có thể cảm nhận thấy không khí trong phòng bỗng nặng xuống một tông. Han Yang như ngừng thở, tim cậu thắt lại và cổ họng thì nghẹn ngào. Mắt cậu nhắm nghiền và răng thì cắm chặt vào môi trong.

“Ngủ rồi à?” Jeong Woo hỏi lại.

Không ai đáp.

“Này!”, anh gọi lần nữa.

Và rồi anh nhún vai mình. Thôi vậy.

Nước mắt Han Yang khẽ lăn dài trên khóe mi nhắm chặt kia xuống gò má. Song Ji Won ư? Chính là người đã đến vào ngày hôm đó và dẹp đi áng mây xám xịt trong đời cậu. Chính là người mở lối để nắng vàng chạm đến tâm hồn cậu. Chính là người đã cho cậu những xúc cảm, những rung động của tuổi mới lớn. Chính là người đã cho cậu biết ao ước, biết hoài bão, biết ước mong, biết hy vọng. Chính là người đặt lên môi cậu những dư vị ngọt ngào nhất. Chính là người duy nhất có thể lau đi những giọt nước chết tiệt trên khuôn mặt cậu lúc này. Cũng chính là người cậu oán trách nhất.

Han Yang chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Trong giấc mơ, cậu thấy Song Ji Won lại đến thăm cậu. Bầu trời lúc ấy mới đẹp làm sao. Và anh mới dịu dàng làm sao. “Xin đừng cho con tỉnh giấc”, cậu thầm cầu xin ai đó. “Xin hãy để anh bên cạnh con mãi mãi. Con sai rồi”.

Han Yang bừng tỉnh. Trời đã sập tối. “Liệu anh có lại đến thăm em”, cậu tự hỏi.

Đêm đó, Yoo Jeong Woo hình như đã thấy Han Yang khóc khi ngắm trời đêm.

~~~o~~~

Han Yang lại lên cơn sốt. Đầu cậu nóng bừng, mồ hôi nhễ nhại và môi cậu thì tím ngắt. Đại Úy Yoo cảm thấy vô cùng tức giận. Đồ Điên đã cố gắng như thế rồi cơ mà! Đã trải qua bao nhiêu chuyện để ra tù. Sao lại đâm đầu vào đây. Anh cảm thấy con người này là vô phương cứu chữa. Đúng là lũ con nhà giàu thì không thể nào an phận được. Lúc nào cũng phải tìm cách để khiến người khác bận lòng. Rặt một đám con trời!

Không có Kim Je Hyuk ở cạnh, chẳng ai o bế hay dịu dàng với Han Yang cả. Đại Úy Yoo có chết cũng không chăm sóc tên bệnh hoạn này, anh bảo bản thân mình. Anh ghét Han Yang thực lòng đấy. Nhưng trong cơn mơ sảng, hình như Yoo Han Yang cảm nhận thấy Kim Je Hyuk đang ở cạnh mình, tay nhịp nhịp nhẹ lên lưng cậu, đùi để cậu gối đầu nằm và nhẹ nhàng khẽ bảo cậu rằng: “Đừng lo, Đồ Điên hãy cố lên. Rồi một ngày nọ, Song Ji Won sẽ lại ghé thăm cậu”. Lạ thay, hình như giọng anh Kim lại giống của tên Yoo Trẻ Con. Han Yang không rõ nữa. Nhưng ngày hôm đó, trong cơn mơ, Song Ji Won đã ôm cậu.

Rồi anh sẽ lại ghé thăm em.

~~~o~~~

Đại Úy Yoo quay lại phòng sau khi gặp anh Jung Min. Dù có bao nhiêu lần gặp anh đi nữa, lòng Yoo cũng đều rất vui. Anh như trẻ con lên ba được nhận quà từ người lớn vậy. Dù món quà của anh lúc nào cũng chỉ là Jung Min, nhưng đây là món quà mà anh tin rằng quý báu và ngọt ngào nhất mà anh từng có trong đời. Thành ra, lúc nào gặp anh xong, Jeong Woo cũng đều cười tít mắt như em bé.

Anh bước vào phòng với tâm trạng như một ngày nắng đẹp sau cơn mưa mùa hạ. Để rồi tâm trạng chùn xuống như kiểu vừa bị đá một cái nhẹ xuống núi khi thấy vỏ kẹo vươn vãi khắp phòng. Anh liếc nhìn. Mắt Han Yang nhắm nghiền nhưng cái miệng thì vẫn nhóp nhép mớ socola nuốt vội. Sẵn chân, Jeong Woo đá Han Yang một cái. Cậu kêu một tiếng ứ rõ to rồi ngồi bật dậy lườm anh.

“Có ngon thì nhào vô đánh nhau nè”, Han Yang lườm, tay thủ sẵn thế.

“Tôi không đánh nhau với mấy người không đáng”, Đại Úy Yoo đảo mắt rồi ngồi phệt xuống chỗ của mình.

Han Yang vẫn giữ cặp mắt bén như dao của mình chằm chằm nhìn Jeong Woo.

“Với cả”, Jeong Woo nhặt quyển sách đọc dở của mình lên, mắt không nhìn Han Yang một khắc. “Giữ sức mà gặp người yêu”.

Han Yang bỗng chốc bất động. Cậu nhíu mày vì không thể tin vào tai mình. Nếu đây là trò đùa, thì tên Yoo Đại Úy đã đùa rất ác với cậu. Lạ thật! Cậu còn chưa ăn gì, nhưng bụng thì quặn thắt lại như kiểu trúng thực đến nơi.

Thời tiết hôm đó được dự báo là sẽ mưa. Nhưng không hiểu sao, mặt trời ngày hôm ấy mới rực rỡ làm sao.

Có thật là anh sẽ tới thăm em?

~~~o~~~

“Cậu Yoo, anh Chang, anh Shin, có người tới thăm”, quản ngục gọi tên.

Han Yang nằm im trên sàn nhà, suy nghĩ xem hôm nay phải ăn cắp thứ gì của Yoo Jeong Woo khi hắn đi gặp anh trai.

“Cậu Yoo! Nhanh lên đi chứ! Tôi không có cả ngày đâu!” Quản ngục thúc khi Jeong Woo vẫn ngồi y thinh đọc quyển sách chết dẫm của hắn.

“Nè Yoo Trẻ Con! Nhanh lên đi kìa”, Han Yang đạp nhẹ vào chân Jeong Woo.

Jeong Woo mắt dán vào dòng chữ trên trang giấy, “Không phải tôi đâu”

“Gì cơ?” Han Yang ngạc nhiên.

“Hôm nay anh tôi không đến”, anh lật sang trang khác, biểu cảm không thay đổi.

Vậy có nghĩ là…

“Yoo Han Yang! Nhanh lên nào!” Quản ngục gọi lần nữa.

Han Yang nuốt nghẹn. “Ai… Ai là người thăm tôi ạ?” Han Yang ngước nhìn viên quản ngục.

“Song Ji Won. Là Song Ji Won đấy”, quản ngục đáp.

Han Yang như ngừng thở, tim cậu cũng như ngừng đập đến nơi. Song Ji Won sao? Thực sự là Song Ji Won ư? Cậu không phải lại đang trải qua một cơn mơ sảng nào đó chứ? Cậu đã mơ thấy cảnh này quá nhiều ở những cơn thiếu thuốc. Nhưng lạ thay, dù có trải qua bao nhiêu giấc mơ đi nữa, lần nào cậu cũng cảm thấy tim mình thắt lại khi nghe thấy tên anh. Nếu hôm nay, lại là một cơn mơ khác, cậu thầm cảm ơn một phần não bộ của mình đã tạo dựng hình ảnh người đàn ông của đời cậu, ánh nắng nhẹ ngày bão của cậu, cơn mưa rào ngày hè oi của cậu, Song Ji Won của cậu.

Cốc.

“Ui. Đồ khốn!”, Han Yang réo lên khi Yoo Jeong Woo kí một cái rõ đau vào đầu cậu.

“Nhanh lên người ta còn chờ kìa, đồ nghiện ngập!” Đại Úy Yoo thở dài.

Yoo Han Yang lườm Yoo Jeong Woo trước khi đứng dậy và bước ra khỏi phòng. Và dù không thể nhìn thấy Jeong Woo, Han Yang có thể cảm thấy được hắn ta đang cười sau lưng cậu.

Han Yang hí hửng bước đi đến chỗ phòng thăm nuôi. Tâm trạng thực sự rất tốt. Hôm nay, cậu sẽ cho Ji Won biết cậu nhớ anh nhường nào, thương anh nhường nào, có lỗi với anh nhường nào, muốn bù đắp cho anh nhường nào và muốn ở cạnh anh nhường nào.

Hay là chúng mình chuyển đến vùng quê sống nhỉ? Cậu tự chuẩn bị câu ấy trong đầu. Chúng mình sẽ đi khỏi thành phố, tìm tới nơi nào đó vắng vẻ, nơi người ta không sân si, không phán xét, không toan tính, không cám dỗ. Nơi nào đó chỉ có hai người bọn họ. Sẽ chẳng có gì ở đó ngoài tình yêu của Han Yang dành cho Ji Won. Chỉ như thế thôi là đủ. Cậu chẳng cần gì cả. Chỉ cần có anh mà thôi.

Han Yang mỉm cười nghĩ về những ngày tháng ngọt ngào mà cả hai sẽ có cùng nhau. Và rồi cậu bỗng khựng lại. Không đúng. Có gì đó lạ lắm. Cậu lấy tay ôm lấy ngực trái mình, nghe rõ tiếng tim mình đập loạn. Không phải rồi. Đây không phải là mơ rồi. Là thật rồi. Cậu bắt đầu cảm nhận được rồi.

Han Yang bắt gặp ánh mắt của Ji Won qua tấm kính chắn. Trông anh mệt mỏi và nặng nề quá. Trông anh thất vọng và ảm đạm quá. Cậu muốn trốn đi, cậu muốn biến mất, cậu không đủ dũng cảm để đối mặt với anh lúc này.

Nhưng anh đã đến thăm cậu.

Và ẩn sau gương mặt lạnh lùng kia chính là sự ấm áp mà Yoo Han Yang cần nhất trong chốn lạnh lẽo tù đày này. Ẩn sau vẻ ngoài mỏi mệt kia chính là thành trì vững chắc nhất để Yoo Han Yang dựa dẫm. Ẩn sau cái nghiến răng đầy tức giận kia lại tràn ngập sự lắng lo mà Yoo Han Yang khao khát.

Cậu muốn bỏ chạy. Nhưng một cánh tay vô hình với hình dạng âm thanh đã nắm tay cậu thật chặt lúc ấy.

“Anh nhớ em”, Song Ji Won nói.

Ngoài kia, trời đang mưa rất to. Nhưng trong này, ánh nắng một lần nữa chạm tới góc tối của Yoo Han Yang.

Và anh đã đến thăm em.

—Hết—

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Han Yang Và Ji Won