Sơn Trọc Thủy điện - Tuổi Trẻ Online

Nhưng theo một số quan cận thần biết chuyện thời ấy kể lại thì câu chuyện tình nầy vô cùng phức tạp, rằng Mỵ Nương là người yêu của Thủy Tinh, bị vua cha ép gả cho Sơn Tinh, bằng chứng là bài thơ của Mỵ Nương còn thấm đẫm nước mắt mà Thủy Tinh nhặt được trước cổng thành khi chàng vừa mang lễ vật đến:

DMCpmPbv.jpgPhóng to

Anh đã chậmMà em thì quá vộiThủy tinh ơi, xe đã thắng ngựa rồiNước mắt em xin hóa thành con nước Hòa vào sông anh lấp lánh mặt trời(*)...

Thủy Tinh vừa đọc vừa khóc, vừa kể: "Nàng ơi, lẽ ra ta phải đến sớm hơn nhưng đi gần tới bờ thì gặp dòng nước bị ô nhiễm từ khu công nghiệp chảy ra làm ta suýt chết, khi lên bờ, vừa tham gia giao thông một đoạn thì bị ùn tắc cục bộ rồi chuyển sang ùn tắc trên diện rộng nên chậm mất nửa ngày...".

Sau khi làm mưa làm gió đấu với Sơn Tinh cướp lại người yêu không được, Thủy Tinh trở về thủy cung, buồn rầu rồi lâm bệnh trầm kha. Mối hận Sơn Tinh cộng với mối sầu tình đã sớm kết thúc cuộc đời chàng trong tức tưởi. Trước phút lâm chung, Thủy Tinh gọi người em trai út là Thủy Ðiện đến để nói lời trăng trối: "Em hãy thay ta trả thù Sơn Tinh để rửa mối hận này". Thủy Ðiện cầm tay anh mà rưng rưng nước mắt: "Huynh hãy yên tâm, quân tử trả thù ngàn năm không muộn!".

Từ đó, Thủy Ðiện cỡi cá voi đi khắp các đại dương, tầm sư học đạo rồi mở lò tu luyện suốt cả ngàn năm.

Tu luyện thành công, Thủy Ðiện lên núi tìm Sơn Tinh mới hay Sơn Tinh cũng đã qua đời, giao quyền cai trị lại cho em trai là Sơn Trọc. Sơn Trọc nói với Thủy Ðiện: "Ta biết ngươi muốn gì rồi, nhưng đời ta còn gì nữa đâu mà trả thù, nhà ngươi xem nè, bọn lâm tặc đã cạo trọc đầu ta...".

Thủy Ðiện vốn là tay nham hiểm, nhiều kế độc mưu sâu nên giả vờ nói với Sơn Trọc: "Ta biết vậy nên tìm tới đây với thiện chí giúp nhà ngươi". Nói rồi Thủy Ðiện hóa phép, cả rừng núi đêm đen bỗng sáng rực như ban ngày, nạn cúp điện luân phiên không còn nữa, khắp nơi đàn bà con nít hò reo: Có điện! Có điện!

Sơn Trọc liền viết sớ tâu với vua cha, nhà vua cho vời Thủy Ðiện vào cung để ban thưởng. Nhưng Thủy Ðiện từ chối mà rằng: "Thần vì quốc kế dân sinh nên không dám nhận vàng bạc hay ngọc ngà châu báu, thần chỉ xin bệ hạ cho thần được uống nước suối mà thôi". Tưởng gì, nước suối thì tha hồ mà uống! Nhà vua ra chiếu lệnh cho các quan trong vùng nào có suối thì xây hồ, đắp đập, giữ nước suối để dành riêng cho Thủy Ðiện.

Thế rồi 5 năm, 10 năm, 20 năm, 50 năm sau, Sơn Trọc dần dần cảm thấy người khô cằn, nóng bức, lở loét, mùa màng thất bát, dân chúng lầm than... chàng mới hiểu ra rằng cái thằng Thủy Ðiện nó lập kế hại mình. Giờ thì mọi chuyện đã rồi, không còn cứu kịp. Nghĩ đến giải pháp cuối cùng, chàng lập dự án xin vua cha cấp cho 5 vạn tỉ bạc để phủ xanh đồi trọc.

Chàng khẩn thiết: "Nếu không thì con chết mất, thần dân cũng sẽ chết mất!". Nhà vua chuẩn tấu. Nhưng chỉ do một sơ suất nhỏ: Thay vì ghi dự án là phủ xanh đồi trọc thì viên cận thần lại ghi lộn là phủ trọc đồi xanh, cho nên tiền mất tật mang, giờ đây, Sơn Trọc lại càng trọc lóc!

(*) Thơ Ðào Phong Lan.

07jqYWAu.jpgPhóng to

Tuổi Trẻ CườiXuân Qúy Tỵ 2013 hiện đã có mặt tại các sạp báo.

Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này.

Chúc bạn đọc có thật nhiều thời gian thư giãn thoải mái!

Đọc tiếp Về trang Chủ đề

Từ khóa » Tróc Thủy Là Gì